Chương 05
Cộp... cộp...
Giữa khu phố chợ, Mellia đang dìu Alex trên con phố lát đá. Cơ thể đã hồi phục gần như hoàn toàn, dù vậy cậu vẫn còn yếu cho việc đi đường dài và phải lê từng bước bằng nạng. Họ vừa nhận một yêu cầu giao thuốc mới từ tiệm bào chế Fargo'e tại khu phố thương mại Cisco nằm ở phía tây bắc của thành Varstasail, cách chỗ bác sĩ Bello khoảng 1 tiếng đi bộ. Cả hai đang trên đường mang đến theo lời của bác sĩ Bello.
Alex đứng sững lại giữa dòng người.
Có lẽ là vì mọi thứ cùng lúc tràn đến quá nhanh. Đôi mắt mở to trước sự choáng ngợp.
Âm thanh bủa vây, không còn ranh giới đâu là tiếng người, đâu là tiếng vó ngựa, đâu là kim loại va vào nhau. Tất cả dồn lại, đè nặng lên tai cậu.
Những khuôn mặt lướt qua trước mắt, xa lạ và vội vã. Không chỉ có con người. Có những kẻ cao lớn với tai nhọn phủ lông, những thân hình thấp đậm khoác áo dày, hoa văn màu sắc lạ mắt. Và có cả những chủng tộc cậu chưa từng thấy trước đây. Tất cả đi lướt qua hoà vào không khi ồn ã. Thỉnh thoảng có binh lính tuần tra qua lại.
Một làn hương vị hỗn tạp xộc vào mũi, mùi của gia vị nồng, mùi thịt nướng thơm phức, mùi bánh mì nướng quyện với mùi bụi bặm. Ở làng cậu, mùi hương luôn tách bạch: mùi cỏ, mùi đất, mùi khói bếp. Còn ở đây, mọi thứ như chồng chéo lên nhau, tranh giành lấy sự nổi bật.
Mọi thứ nơi đây hoàn toàn khác xa hồi còn ở trong làng cậu. Dù đã nghe thoáng qua lời mọi người trong làng kể, nhưng đây là lần đầu tiên cậu được tận mắt thấy, được trải nghiệm thực sự.
Trong kí ức về ngôi làng nhỏ bé của cậu. Những ngôi nhà thấp, đứng xa nhau, lặng lẽ quay mặt ra đồng núi xanh ngát. So với nơi ấy, thành Varstasail giống như một sinh thể khổng lồ đang không ngừng chuyển động. Những dãy nhà xây bằng đá, gỗ cao lớn liền kề nhau, chúng ôm trọn con đường được lát đá. Điểm thêm là quầy hàng trải dài hai bên, những cột đèn sử dụng đá ma thuật, xen lẫn cây xanh to lớn,…
Cậu chỉ như một mảnh vụn vừa bị cuốn vào bên trong nó. Nơi này không chỉ rộng lớn, đông đúc, náo nhiệt mà còn lộn xộn, đầy màu sắc. Đến mức cậu không biết nên đứng ở đâu trong bức tranh bình yên này.
Mellia khẽ nghiêng đầu quan sát cậu. Một nụ cười nhẹ nhàng, mang chút ý vị nuông chiều, nở trên môi nàng.
“Thật là náo nhiệt nhỉ!”
Giọng nàng trong trẻo hoà tan vào không gian. Alex mất vài giây mới tìm lại được giọng nói của mình. Cậu lắp bắp, mắt vẫn không rời khỏi khung cảnh trước mặt.
“Cứ như là… đang ở giữa lễ hội vậy.”
Mellia bật cười khẽ, tiếng cười như tiếng chuông bạc. Nàng bước lên một bước, xoay người lại đối diện với cậu.
“Thế sao? Đây chỉ là một ngày bình thường thôi mà.”
Nàng đưa một ngón tay chạm nhẹ lên đôi môi mơn mởn, một cử chỉ vừa vô tình vừa đầy mê hoặc. Đầu hơi nghiêng, những lọn tóc mai rủ xuống gò má thanh tú. Ánh mắt Mellia dừng lại trên khuôn mặt đang ngây dại của Alex, lấp lánh sự tinh nghịch.
“Nếu em thích... đợi đến khi lễ hội thực sự bắt đầu, chị sẽ dẫn em đi.”
Luồng nhiệt nóng hổi lập tức xông thẳng lên mặt Alex. Cậu vội vã cúi đầu, cố giấu đi đôi tai đang đỏ ửng, rồi gật đầu một cách vụng về.
“… Vâng.”
Mellia nhìn cậu, ánh mắt dần dịu lại. Trong bóng hình cậu thiếu niên ngượng nghịu ấy, nàng như nhìn thấy chính mình của những năm tháng cũ - đơn độc và ngơ ngác trước thế gian. Một sự gắn kết vô hình, bền chặt như máu mủ.
“Oiii! Melliaaaa!”
Một tiếng gọi lanh lảnh, cao vút, cắt ngang bầu không khí ngượng nghịu giữa hai người. Cả Mellia và Alex cùng đồng loạt hướng mắt về phía phát ra âm thanh.
Giữa dòng người xuôi ngược, một cánh tay săn chắc đang vẫy mạnh ra hiệu. Chỉ trong chớp mắt, bóng hình ấy đã lách qua những khe hở hẹp giữa các xe hàng và dòng người đi bộ, tiến đến chỗ cả hai.
“A, Eri. Chào cậu!”
Mellia mỉm cười, cánh tay vẫy lại như một thói quen.
Chưa kịp để Alex định hình, người đó đã đứng phắt ngay trước mặt họ. Đó là một thiếu nữ thú nhân thuộc tộc Mèo. Đôi tai tam giác khẽ động đậy theo từng nhịp thở, và chiếc đuôi dài phía sau thỉnh thoảng lại vẫy nhẹ một cách đầy linh hoạt.
Cô khoác trên mình bộ giáp da nhẹ đã sờn màu thời gian nhưng trông rất gọn gàng, thắt lưng đeo lỉnh kỉnh những túi nhỏ và một con dao găm.
Eri chống hai tay ngang hông, lồng ngực phập phồng sau cú chạy nước rút, đôi mắt mèo màu vàng hổ phách sáng rực nhìn Mellia, rồi nhanh chóng chuyển dời sang mục tiêu mới lạ bên cạnh.
Eri nheo mắt, rướn người về phía trước, Ánh mắt quét qua Alex từ đầu đến chân. Cô nàng tiến sát lại, thu hẹp khoảng cách đến mức cậu có thể nhìn rõ những sợi lông tơ mịn màng trên đôi tai thú, đưa chiếc mũi nhỏ xinh hếch lên như đang cố hít hà mùi hương trên người cậu thiếu niên lạ mặt.
Được một lúc, Eri đứng thẳng người dậy. Chiếc răng nanh sắc nhọn lộ ra khi cô cười.
“Nhìn lạ hoắc, Mellia. Cậu bỏ chàng kị sĩ kia rồi sao. Cả hai đang hẹn hò hả?”
“K-Không phải! Không phải vậy…”
Alex lắp bắp, giọng nhỏ dần rồi mất hút. Gương mặt Alex, vốn chưa kịp hạ nhiệt sau lời mời của Mellia, nay lại bùng lên một sắc đỏ gay gắt hơn cả ráng chiều.
“C-chàng kị sĩ nào chứ. Đừng… đừng đùa thế nữa.”
Mellia vội vã xua tay phủ nhận, thanh âm vốn điềm tĩnh nay thoáng chút bối rối. Một rạng mây hồng lan nhanh từ đôi gò má lên tận vành tai nàng, khiến vẻ thanh tú thường ngày thêm phần sinh động.
Nàng khẽ hắng giọng, cố lấy lại phong thái để giới thiệu.
“Đây là Alex. Chuyện về em ấy… trước tớ có kể cậu nghe rồi đó.”
“Ồ…”
Âm thanh ấy kéo dài ra. Sau một thoáng sững sờ, đôi mắt hổ phách của Eri chợt lóe lên tia tinh nghịch. Cô nàng đã nhanh như một chú sóc, lách tới bên cạnh và vung tay khoác lên vai cậu một cách đầy sảng khoái.
Cô nàng ghé sát mặt, hạ thấp giọng nhưng vẫn đủ để sự láu lỉnh vang lên rõ mồn một.
“Nè nè, nhóc.”
Eri nheo mắt, chiếc đuôi sau lưng quất nhẹ vào không trung.
“Mellia nhà này là hoa đã có chủ rồi nhé. Đừng có mà tơ tưởng đấy, không là có kẻ đứng ngồi không yên đâu!”
“Tớ nghe thấy hết đó nha!”
Mellia khẽ dậm chân, đôi mày thanh tú chau lại, ra vẻ giận dỗi. Nàng khoanh tay trước ngực, cố giữ vẻ nghiêm nghị nhưng đôi gò má đang phồng lên. Khiến lời răn đe ấy mất đi phân nửa sức nặng và trở nên giống một lời nũng nịu hơn.
Trước phản ứng của bạn mình, Eri phá lên cười rồi thản nhiên buông vai Alex ra. Cô nàng chẳng hề tỏ vẻ hối lỗi, ngược lại còn nhún vai, nghiêng đầu tạo một dáng vẻ đầy tinh quái và vô tội.
“Thì tớ cố tình để cậu nghe thấy mà.”
Eri nheo mắt, che miệng cười khúc khích.
“Thấy được biểu cảm dễ thương của cậu, không uổng công tớ chạy đến đây mà.”
Bầu không khí giữa ba người trở nên sống động hẳn lên, mặc cho Alex vẫn còn đang đứng ngây người. Mellia lên tiếng hỏi, bàn tay khẽ vuốt lại lọn tóc mai vừa bị gió thổi tạt qua trán. Cố lấy lại vẻ điềm tĩnh sau màn trêu chọc của cô bạn thân.
“Mà cậu đang làm gì ở đây thế?”
“À, tớ vừa mới tạt qua Hội mạo hiểm để nhận tiền thưởng cho yêu cầu lần trước về.”
Eri vỗ vỗ vào cái túi da treo bên hông, nơi phát ra những tiếng lạch cạch vui tai của những đồng tiền kim loại va vào nhau. Rồi nói tiếp.
“Tiện đường định ghé qua chỗ lão già khó tính Fuego để đại tu lại mớ trang bị này luôn, chúng bắt đầu kêu gào vì bị bỏ bê rồi.”
Nói đoạn, cô nàng thú nhân liếc nhìn chiếc giỏ mây đựng đầy những lọ thuốc được bao gói cẩn thận mà Mellia đang mang theo. Eri nheo mắt, cái mũi nhỏ xinh đánh hơi thấy mùi thảo dược đặc trưng.
“Mà hai cậu đang đi giao thuốc hả?”
“Ừm. Tiệm Fargo’e ở khu Cisco.”
Mellia gật đầu xác nhận.
“Hội mạo hiểm giả…?”
Thanh âm của Alex nhỏ đến mức gần như chìm nghỉm giữa tiếng ồn ào của phố thị. Tuy nhiên, Eri lại nghe thấy không bỏ sót một chữ nào. Cô nàng xoay người lại.
“Nhóc không biết sao?”
Eri vừa nói vừa giơ ngón tay chỉ về hướng phía sau của khu phố chợ.
“Ở kia kìa, chỗ có bức tượng rồng khổng lồ ấy!”
Theo hướng tay chỉ của Eri, Alex ngước mắt lên. Ngự trị trên nóc của một tòa nhà, bóng lưng một bức tượng rồng đang sải cánh hiện ra đầy uy mãnh. Đôi cánh đá rộng mở như muốn ôm trọn cả bầu trời Varstasail.
“Con nhỏ tai mèo kia! Đứng lại đó cho ta! Định quỵt tiền ta đến bao giờ?”
Một tiếng gầm vang dội từ phía sau, át cả âm thanh náo nhiệt của phố chợ, khiến Eri giật nảy mình. Đôi tai thú của cô nàng dựng đứng lên, chiếc đuôi xù ra như một chiếc bàn chải.
Cô nàng thú nhân vội vã thọc tay vào túi tiền, mặt cắt không còn giọt máu, rồi quay sang vẫy tay chào Mellia và Alex một cách chóng vánh.
“Tớ phải chuồn đây. Chào nhé.”
Chưa dứt lời, bóng dáng cô nàng đã biến mất hút vào một dòng người, để lại những tiếng cười vang xa dần.
Bầu không khí của cả hai bỗng chốc yên tĩnh trở lại. Mellia khẽ mỉm cười lắc đầu trước tính cách "vội đến vội đi" của cô bạn thân, rồi quay sang nhìn Alex.
“Chúng ta đi tiếp thôi, nếu không tiệm Fargo’e sẽ đóng cửa nghỉ trưa mất.”
“Vâng.”
Alex siết chặt lấy thanh nạng gỗ, từng bước chậm rãi theo sau Mellia. Tiếp tục hành trình.
Đi qua con phố chợ ồn ã, cả hai rẽ vào một con đường, Âm thanh ồn ào phía sau lưng nhỏ dần, rồi tắt hẳn như bị một bức màn nhung che lấp.
Đi được một lúc, đến một đoạn đường nhỏ khuất bóng người. Một ranh giới rõ rệt giữa ánh sáng vàng vọt và bóng tối của những bức tường đá cao vút.
Con đường dưới chân không còn là những viên đá nhẵn nhụi, những mảng rêu xanh sẫm bám trên kẽ đá nứt nẻ, lấm lem bụi bẩn. Tĩnh lặng đến mức nghe được gió lùa qua mấy bụi cây dại hai bên. Hương thơm hỗn tạp của gia vị và thịt nướng đã tan biến, một luồng khí ẩm lạnh lẽo xộc vào mũi - mùi đặc trưng của đá cũ lâu ngày không thấy mặt trời, mùi lá mục rữa và mùi kim loại rỉ sét từ các kho hàng.
Alex khựng lại. Đôi đồng tử cậu co thắt khi nhìn vào đoạn đường hun hút phía trước. Mellia dừng bước. Cảm nhận được bả vai cậu đang run lên, nàng nghiêng người, bàn tay thanh mảnh đặt nhẹ lên vai Alex. Cảm giác ấm áp từ lòng bàn tay nàng xuyên qua lớp áo mỏng.
“Đây là đường tắt…” Giọng Mellia hạ thấp. “Nó đi xuyên qua phía sau kho bãi của các thương nhân. Tuy vắng, nhưng chúng ta sẽ tiết kiệm được nhiều thời gian.”
Đôi mắt nàng dịu dàng nhìn thẳng vào sự dao động trong mắt cậu.
“Chỉ cần qua đây, rẽ ra đường lớn khoảng mười lăm phút nữa là đến cổng sau khu Cisco rồi…”
Nói đoạn nàng dừng lại một nhịp, khẽ gật đầu.
“Sẽ ổn thôi, Alex. Có chị ở đây.”
Alex hít một hơi sâu, lồng ngực phập phồng. Mồ hôi lạnh rịn ra trên trán hòa cùng cái nóng hầm hập của buổi trưa. Tay siết chặt lấy nạng gỗ, khớp xương trắng bệch, rồi gật đầu một cái dứt khoát.
Cậu nuốt khan. Theo chuyển động của yết hầu, dùng sức đẩy cơ thể về phía trước.
Bóng tối nơi con hẻm kéo Alex trở về một nơi khác - nơi mùi ẩm mốc và hơi lạnh từng bao lấy toàn bộ cơ thể, nơi cậu đã học cách sợ hãi mà không kịp hiểu vì sao. Cậu nhìn về phía đốm sáng nhỏ xa cuối đường. Nương theo sức đỡ của Mellia, tiếp tục lê bước.
Cộp... cộp...
Tiếng nạng gỗ của Alex vang lên.
Thanh âm khô khốc, dội lại từ những bức tường hẹp.
Vọng lại theo là âm thanh vụn vặt của những thứ kim loại nào đó…
Một đám người xông ra từ bóng tối của con hẻm, chặn đứng lối đi của cả hai. Khoảng năm, sáu tên đàn ông cao to, mặt mày hung dữ, quần áo rách nát, dơ bẩn. Chúng chẳng phải xuất hiện vội vàng. Sự thong dong đó tỏa ra một thứ áp lực khiến không khí quanh phổi Mellia co thắt lại.
Kẻ đứng đầu có một vết sẹo dài từ trán xuống cằm, vắt ngang qua một con mắt. Trên tay hắn cầm một con đao rộng bản, cán đao có thứ gì đó lấp lánh như đá quý, có lẽ là vừa cướp được từ một tay nhà giàu xấu số nào đó.
"Mùi tiền…"
Tên thủ lĩnh hít một hơi sâu, thanh âm khàn đặc như tiếng hai viên đá mài vào nhau.
"Và mùi của những kẻ đi lạc."
Hắn nhấc đao lên. Lưỡi đao sáng loáng, hắt lên một tia sáng lạnh lẽo cắt ngang đôi mắt đang giãn to vì sợ hãi của Alex. Những tên đàn em phía sau tản ra theo, tay lăm lăm những thanh gỗ bọc sắt và dao găm hoen ố. Chúng nhìn vào Mellia không phải như nhìn một con người, mà như nhìn một món hàng, hoặc một miếng thịt xanh non giữa bầy sói đói.
"Đồ quý... tiền bạc... và…”
Tên sẹo tiến một bước, mũi giày da thô kệch dẫm lên một vũng nước đọng. Hắn quét mắt nhanh qua cơ thể của Mellia.
“Hiểu ý tao chứ?”
Mellia đang dùng một che chắn Alex ở phía trước. Dù vậy, nàng không nói được thành lời, chỉ có tiếng răng va vào nhau cầm cập. Alex cảm nhận được cái lạnh từ người nàng truyền sang. Cậu siết chặt thanh nạng gỗ, lòng bàn tay đẫm mồ hôi khiến lớp gỗ trở nên trơn trượt. Đầu gối phế tật của cậu bắt đầu biểu tình bằng những cơn nhức nhối quen thuộc.
"Chúng tôi… chỉ là… người giao thuốc, xin… xin hãy… tha cho…"
Giọng Mellia đứt quãng, mỏng manh như sợi tơ trước gió.
“Thuốc à?”
Tên thủ lĩnh cười rộ lên, một âm thanh chói tai vang vọng khắp con hẻm.
“Ở xó này, chỉ có chết là miễn phí thôi. Em gái à.”
Hắn vung đao. Một đường vòng cung bạc xé toạc không khí. Chúng từ từ tiến lại, đầy sự hả hê, kiêu ngạo.
Alex nghiến răng, nhìn đám cướp với ánh mắt căm phẫn. Lúc này, sự yếu đuối của bản thân làm cậu cực kì tức giận. Trong một khoảnh khắc của bản năng, cậu lấy đà từ chân lành, đẩy mạnh Mellia về phía sau.
“Chạy đi!”
Cậu gầm lên, dùng hết sức bình sinh quơ chiếc nạng gỗ bên phải về phía tên thủ lĩnh.
"Thằng què như mày thì làm được gì!"
Tên thủ lĩnh rống lên một tiếng.
Hắn nhìn Alex, không quan tâm đến hành động phản kháng yếu ớt của cậu. Hắn xoay cổ tay, thanh đao nặng nề trong tay hắn nhẹ như một cọng lông vũ.
Xoẹt.
Một âm thanh lạnh lùng, dứt khoát. Một vật thể gì đó văng ra, cùng với một phần của nạng gỗ, trước khi rơi xuống đất với tiếng bộp nặng nề.
Mellia nhìn trân trân xuống đất. Đồng tử nàng co rút lại. Trong vài nhịp thở, nàng không nhận ra điều gì đã mất. Chỉ đến khi một vũng màu đỏ lan ra dưới chân Alex.
Phần chi bị cắt rời nằm đó, trơ trọi, vẫn còn mang đôi giày cũ kỹ.
Alex khuỵu xuống. Sự thăng bằng biến mất cùng với một phần cơ thể. Cậu đổ sụp vào vũng máu của chính mình.
Tên thủ lĩnh nhổ một bãi nước bọt cạnh đầu cậu.
"Hah! Nhìn con lợn thảm hại này xem!"
Hắn vẩy máu khỏi lưỡi đao, những giọt đỏ li ti bắn lên vách tường như một bức tranh trừu tượng. Lũ đàn em sau lưng gã phá lên cười.
"Alex..."
Giỏ hàng đựng thuốc rơi xuống, những lọ thủy tinh rơi ra, vỡ tan, mùi thảo dược nồng nặc quyện với mùi máu tươi tạo nên một thứ hương vị của sự tận cùng.
Mellia quỳ thụp xuống, đôi bàn tay run rẩy đưa ra định chạm vào cậu nhưng rồi lại rụt lại vì kinh hãi. Nước mắt nàng trào ra, nóng hổi và mặn chát.
"Chạy… chị. Chạy… mau!"
Tiếng gầm đứt quãng của Alex vang lên. Cậu chống tay xuống nền đá, nắm chặt đến mức rung lên từng hồi, ngước mắt lên nhìn tên thủ lĩnh. Đôi mắt cậu đỏ ngầu, vì áp lực máu và cơn căm hờn đang thiêu cháy lý trí.
Mellia bừng tỉnh trong cơn ác mộng. Nhìn thấy đám đàn em của tên sẹo đang tiến lại, ánh mắt chúng dán chặt vào cơ thể nàng. Nàng lùi lại, đứng dậy, đôi chân run rẩy như sắp gãy gập.
Một cái nhìn cuối cùng về phía Alex đang nằm trong vũng máu - phản bội, đau xót - rồi nàng quay đầu chạy.
“Hừ! Chỉ là thứ rẻ rách…”
Tên thủ lĩnh đứng đó, nhìn theo bóng Mellia, rồi quay lại nhìn Alex. Rồi hắn lại nở một nụ cười gian ác.
“Tụi mày, đừng làm hỏng ‘hàng’. Tao sẽ xử lí đống rác này.”
“vâng! Đại ca!”
Đám đàn em đồng thanh, bắt đầu sải bước đuổi theo hướng Mellia vừa biến mất.
Tầm nhìn của Alex dần nhoè đi. Cậu cảm thấy cái lạnh từ lòng đất đang ngấm vào da thịt, trong khi máu vẫn không ngừng tuôn ra từ vết thương bị cắt ngọt. Nhưng khi thấy bóng dáng lũ cướp đuổi theo Mellia.
Tiếng nghiến răng mạnh đến mức nghe thấy xương hàm kêu rắc rắc. Bằng một nỗ lực phi thường, chật vật dùng hai tay nắm chặt lấy cây nạng còn lại, chống xuống đất. Cánh tay cậu nổi gân xanh xao, rung lên bần bật. Cậu đứng lên bằng một chân, lảo đảo như một ngọn nến trước gió.
Cậu đã vớ lấy một viên đá sắc cạnh trên mặt đường, ném về phía tên thủ lĩnh. Viên đá bay đi một quỹ đạo yếu ớt, rơi xuống cách mũi giày hắn chưa đầy một gang tay.
"Lại đây..."
Alex thào thào, giọng nói phát ra từ sâu trong lồng ngực đầy máu. Thậm chí chẳng rõ chữ nữa.
"Muốn... thì bước qua xác... đã…"
“Hể? Xem vị anh hùng của chúng ta nói gì kìa. Sợ quá.”
Tên thủ lĩnh nói với giọng điệu cợt nhả. Bỗng nhiên hắn nghiêm lại, nheo con mắt đục ngầu nhìn cậu. Hắn không cười nữa. Sự lì lợm này bắt đầu làm hắn khó chịu.
"Mày muốn chết sớm đến…”
BỐP!
Alex dùng hết sức tàn, vung chiếc nạng gỗ còn lại bằng tay trái, đập thẳng vào mặt gã. Tuy không đủ mạnh để làm hắn ngã, nhưng đủ bất ngờ để làm vết sẹo trên mặt hắn rách thêm một đoạn. Tên thủ lĩnh loạng choạng, máu từ vết sẹo chảy ra.
Không gian bỗng chốc lặng ngắt. Đám đàn em dừng lại. Tên thủ lĩnh đưa tay quệt máu trên mặt, đưa lại miệng, lè lưỡi liếm. Hành động ấy bình tĩnh đến rợn gáy.
“Mày chết chắc rồi!”
Hắn bước tới, mỗi bước chân nhẹ tênh như tiếng chuông báo tử. Hắn giơ cao thanh đại đao, định kết liễu bằng một nhát chém dọc từ đỉnh đầu.
Cùng lúc đó…
Mellia đang điên cuồng chạy. Nước mắt không còn là cảm xúc, chúng là một màn sương muối làm nhòe đi thế giới. Dường như quên cả việc thở.
Nàng không dám ngoảnh lại nhìn. Sợ rằng sẽ thấy cái xác lạnh lẽo của em ấy đang gọi tên nàng.
Chẳng biết đã qua bao lâu rồi, nàng cứ chạy.
Tới một ngã rẽ, bỗng nhiên thế giới quay cuồng. Một khối vật cứng đặc đập thẳng vào trực giác đang tê liệt của nàng. Mellia ngã nhào, đầu gối nghiến xuống mặt đá thô ráp.
Một bàn tay chìa ra, nâng đỡ nàng dậy.
“Cô gái có chuyện gì mà vội vàng thế?”
Giữa cơn choáng váng, những bộ giáp sắt phản chiếu ánh nắng che khuất đi mặt trời chói chang, đang cúi người xuống. Nàng nhìn lên, định nói lời xin lỗi, nhưng rồi nhận ra. Trước mặt đang là một nhóm lính tuần tra. Mellia rên rỉ, tiếng nấc nghẹn lại nơi cổ họng.
“C-cướp! Ở… ở đằng đó!”
Ngón tay nàng run rẩy chỉ về hướng của con hẻm ở sau lưng, giọng nói bị đứt quãng, lạc đi vì sợ hãi và kiệt sức, không nói được hết câu.
“Chúng… chúng chém… Làm ơn! Cứu… em ấy!”
Nhìn thấy cô gái trẻ hốt hoảng, gương mặt tái mét, quần áo dính máu và ánh mắt kinh hoàng tột độ. Chàng lính trong tích tắc rút kiếm, tiếng thép ma sát trong sự ngột ngạt.
Anh ra lệnh.
“Cả đội theo tôi! Gấp!”
Trở lại con đường nhỏ tối tăm…
Tên thủ lĩnh vừa dứt câu, với vẻ mặt vô cùng hung tợn. Hắn bước đến, vung đao lên định chém đứt nốt chân còn lại của Alex.
Vút! Phập!
Một mũi tên có lông vũ trắng xé gió bay tới, cắm phập vào bả vai tên thủ lĩnh. Hắn gầm lên một tiếng đau đớn, thanh đao rơi xuống đất tạo nên một tiếng keng chói tai.
“ĐỘI CẢNH VỆ VARSTASAIL ĐÂY! BỎ VŨ KHÍ XUỐNG!”
Tiếng vó ngựa dồn dập từ xa vang vọng, đập vào vách hẻm. Một toán lính trong bộ giáp sắt sáng choang tràn vào, dẫn đầu là một người đàn ông vạm vỡ với thanh kiếm tuốt trần. Ánh thép từ những mũi tên đang được giương sẵn lấp lánh dưới ánh nắng đang dần len lỏi vào con hẻm.
Mellia hiện ra phía sau những người lính, gương mặt tái dại đi. Nàng lao qua những người lính, đôi mắt xoáy sâu vào hình bóng đơn độc của Alex.
"Tên khốn nào dám…”
Tên thủ lĩnh gằn giọng, tay ôm lấy bả vai đang chảy máu. Hắn nhìn quanh, nhận ra mình đã bị bao vây.
“Lũ chó của Paert!"
Hắn rút từ đai lưng ra một quả cầu gốm nhỏ, ném mạnh xuống đất. Một làn khói trắng đục, dày đặc nhanh chóng tỏa ra, bao trùm toàn bộ xung quanh, che khuất mọi tầm nhìn.
BÙM!
"Bắn!"
Người đội trưởng ra lệnh.
Những tiếng dây cung rung lên, nhưng chỉ có tiếng tên cắm vào gỗ và đá. Khi làn khói tan đi, con hẻm chỉ còn lại những bóng người mặc giáp và đống đổ nát.
Bọn cướp đã biến mất không dấu vết.
Alex quay đầu lại, nhìn thấy Mellia đang chạy về phía mình qua làn khói mờ trong đôi mắt. Hình ảnh nàng nhòe đi, chồng chéo lên nhau. Tai cậu bắt đầu ù đặc, chỉ còn nghe thấy tiếng tim mình đập.
Chậm dần... chậm dần... thình thịch... thình thịch...
Cậu đổ gục xuống. Lần này, không còn gì để chống đỡ.
“Alex! Alex!”
Mellia quỳ xuống, ôm lấy cái đầu lạnh toát của cậu vào lòng. Nàng dùng vạt áo mình bịt vết thương ở chân cậu, nhưng máu cứ thế thấm đẫm lớp vải. Nàng khóc, tiếng khóc không còn là tiếng nức nở nữa, mà là một tiếng gào xé lòng.
"Chị xin lỗi... chị xin lỗi..."
Người đội trưởng bước tới, nhìn cảnh tượng trước mắt với một cái thở dài cay đắng, tự trách.
“Nhanh! Cậu bé mất quá nhiều máu! Cầm máu nhanh!”
Anh hét lên với cấp dưới, vừa động viên Alex.
“Cậu bé. Em đã làm rất tốt, sẽ ổn thôi.”
Alex khẽ động đậy hàng mi. Cậu cảm nhận được hơi ấm từ Mellia, cảm nhận được những giọt nước mắt nóng hổi của nàng rơi trên má mình. Cậu muốn nói điều gì đó. nhưng bóng tối đã kéo đến, đặc quánh và không thể cưỡng lại.
Nhưng trong khoảnh khắc cuối cùng ấy, cậu biết chắc chắn…
Mellia đã an toàn.
Đội cảnh vệ tản ra thực hiện nhiệm vụ của từng người. Đội trưởng và những người khác trong đội đã đuổi theo lũ cướp.
Mặt trời đã ở gần đỉnh đầu, trút xuống con hẻm nhỏ một thứ ánh sáng trần trụi. Ánh nắng nhuộm lên những vệt máu khô nâu đen sẫm trên nền đá, làm rõ mồn một đống đổ nát của một cuộc đời.
Những chiếc nạng gỗ gãy nằm đơn độc trên nền đất, giỏ thuốc bị lật úp, vài lọ thuốc màu xanh đỏ vỡ tan dưới nắng, lấp lánh như những viên ngọc rẻ tiền. Chúng trơ trọi như đứa con lạc khỏi mẹ.
Sự tĩnh lặng đến mức không một gợn gió, không một tiếng chim. Chỉ còn tiếng thút thít nức nở của Mellia và tiếng kim loại lạnh lùng từ giáp sắt của hai người lính đang băng bó cầm máu.
Cái nóng hầm hập, bức bối của ngày thường ở Varstasail bị át đi bởi không khí nặng trĩu này.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Chaporia
Bình Luận (0)