Chương 04
Khi những cơn mê sảng về cõi trắng xóa rút đi, để lại Alex trơ trọi với hình hài trần tục, cậu nhận ra mình đang bị giam cầm trong chính lớp da thịt của mình.
Mỗi buổi sáng tỉnh dậy, việc đầu tiên Alex làm là cố gắng cử động những ngón chân phải. Cậu nín thở, tập trung vào cái khớp xương ấy, cầu nguyện cho một sự rung động nhỏ nhất. Nhưng đáp lại chỉ là một sự im lặng rợn người. Chân phải của cậu không còn là của cậu. Nó giống như một khúc gỗ mục được khâu vụng về vào hông.
Nó không đau. Sự đáng sợ nằm ở chính cái không đau đó, một khoảng không vô tận bắt đầu từ đầu gối trở xuống, một phần cơ thể đã chết trong khi phần còn lại vẫn đang cố gắng thở.
Hai tuần trôi qua trong sự hành xác âm thầm.
Sức sống quay lại với Alex theo từng giọt nhỏ giọt như nước len qua kẽ đá. Những ngón tay đã bắt đầu biết bám lấy mép giường, cánh tay đã có thể nhấc lên để che đi ánh nắng gắt gỏng xuyên qua cửa sổ. Gương mặt cậu nay đã lốm đốm những mảng hồng nhạt, dần dà có cảm giác che chở lấy phần xương, cơ hơn là chỉ bọc bên ngoài.
Thêm một tuần nữa.
Alex đã có thể tự mình ngồi dậy trên giường, dù vẫn cần một chút giúp đỡ từ Mellia. Giọng nói của cậu vẫn còn khàn và yếu ớt, nhưng đã đủ để thốt ra những câu ngắn. Những lời đầu tiên cậu nói thường là cảm ơn dành cho bác sĩ Bello và Mellia.
“Hôm nay em trông có vẻ tốt hơn,”
Mellia khẽ nói, khi đang thay lớp băng gạc thấm đẫm dịch vàng và mùi thảo mộc hăng nồng. Nàng quấn băng một cách mê mải, đôi mắt chăm chú nhìn vào vết thương như thể nếu nhìn đi chỗ khác, nó sẽ vữa ra.
Alex không đáp lại, cậu đang ngồi tựa lưng vào thành giường. Chiếc váy của Mellia hôm nay hơi rộng ở phần cổ. Khi nàng cúi người, một khoảng trắng ngần thấp thoáng hiện ra. Alex vội vàng quay mặt đi, nhìn trân trân vào trần nhà ám khói. Một luồng nóng ran xộc lên cổ, dù chỉ nghĩ đến cũng khiến cậu bỗng dưng đỏ mặt.
Tiếng gõ cửa nhẹ nhàng nhưng dứt khoát vang lên, chưa dứt thì cánh cửa đã mở ra.
Thời gian này, Harold cũng hay đến thăm cậu dù không thường xuyên. Anh kể rằng vẫn luôn báo tin cho đoàn kỵ sĩ của mình, khích lệ tinh thần từng thành viên. Bởi với anh, mọi người dân đều là kho báu quý giá cần được bảo vệ. Nghe tin những người họ đã cứu được còn sống là một nguồn động lực lớn lao đối với anh và các kỵ sĩ.
Harold bước vào, mang theo hơi thở của thế giới bên ngoài. Mùi kim loại lạnh, mùi mồ hôi ngựa và cả mùi nắng sớm trên những tán lá.
Harold nở một nụ cười, vẻ mặt đã có phần tươi tắn hơn nhiều so với lần cuối anh gặp cậu.
"Có vẻ đã khá lên nhiều rồi nhỉ,"
Harold nói, giọng anh ấm áp và chân thành. Ánh mắt anh lướt qua khuôn mặt Alex, nhận thấy màu sắc đã tươi tắn hơn và đôi mắt đã có thần sắc hơn.
"Thật tốt khi thấy nhóc hồi phục tốt như vậy."
Anh tiến lại gần, tiếng bước chân lộp cộp của đôi giày da đều đặn vang lên trên sàn gỗ. Tay nhẹ nhàng đặt một giỏ táo đỏ tươi và những chùm nho xanh còn đọng nước lên bàn.
"Anh mang chút trái cây đến. Bác sĩ Bello nói nhóc đã có thể ăn được một chút đồ mềm."
“Cảm… ơn… anh.”
Alex có gắng bập bẹ từng chữ.
"Đã nói được rồi nhỉ. Anh là Harold Paert, cứ gọi là Harold."
Harold đáp lại với một nụ cười nhẹ nhàng. Khác với khi hành quân hay làm nhiệm vụ, anh luôn nói chuyện với một nụ cười ở trên miệng.
"Nhóc đã trải qua một chuyện kinh khủng rồi. Cứ nghỉ ngơi đi, đừng cố gắng quá sức."
Anh ngồi xuống chiếc ghế gỗ đã cũ, đôi chân dài và vững chãi của anh chiếm trọn một khoảng không gian trong căn phòng chật chội. Trong ánh mắt sâu thẳm ấy tỏ ra vẻ quan tâm, ấm áp.
"Mọi thứ đã ổn rồi."
Giọng anh trầm lại, nhưng chắc nịch như một sự đảm bảo.
“Mọi thứ… sao?”
Alex lặp lại, ánh mắt cậu xoáy sâu vào Harold như muốn tìm kiếm một lời khẳng định rõ ràng hơn. Harold im lặng một nhịp. Ánh mắt không nhìn vào cậu nữa mà nhìn ra ngoài cửa sổ, tán cây vẫn đung đưa nhẹ theo làn gió.
“Khi nào nhóc khoẻ hơn, anh sẽ kể chi tiết sau.”
Nói xong Harold đứng dậy rời đi.
“Ơ! Anh đã đi rồi sao. Ở lại thêm chút uống trà đi đã.”
Mellia trên tay đang bưng một khay trà, giọng nhỏ nhẹ gọi với Harold.
“Anh chỉ tiện đi ngang qua thôi. Bây giờ anh có việc rồi. Hẹn khi khác, chào nha!”
Harold nở nụ cười tươi, vẫy nhẹ tay chào tạm biệt rồi đóng cửa lại. sự hiện diện ấy biến mất nhanh như khi nó đến, để lại trong phòng mùi táo ngọt lịm nhưng lạc lõng giữa căn phòng nặc mùi thuốc.
Tròn một tháng trôi qua.
Alex đã có thể tự ngồi dậy, thậm chí là đứng lên bằng chân trái, tay bám chặt vào thành giường đến mức gân xanh nổi đầy trên mu bàn tay. Da thịt cậu đã đầy đặn hơn, giọng nói đã lấy lại được độ trầm vốn có.
Tuy nhiên, niềm vui ấy không trọn vẹn.
Bác sĩ Bello bước vào phòng trong một buổi chiều nhập nhẹm tối. Ông mang theo và một khuôn mặt già nua chứa đầy những nếp nhăn của sự mệt mỏi. Ông kiểm tra vết thương của Alex một lần nữa, dùng đầu ngón tay ấn nhẹ vào những thớ thịt tím tái xung quanh đầu gối.
Alex không thấy đau. Và đó chính là bản án.
“Không còn khả năng phục hồi nữa rồi.”
Bello nói, giọng ông khô khốc như tiếng lá rụng.
“Nhiễm trùng đang tiến sâu vào tủy. Nếu không cắt bỏ, nó sẽ ăn lên tận hông. Và lúc đó, ta sẽ không chỉ mất cái chân đâu, Alex.”
Căn phòng rơi vào một khoảng lặng đặc quánh. Đôi môi cậu run rẩy, mở ra rồi khép lại nhưng không một âm thanh nào phát ra.
“Không còn cách nào khác. Cậu hãy suy nghĩ kĩ. Khi nào tâm lí sẵn sàng… hãy báo cho ta.”
Bello đặt tay lên vai cậu, một cái chạm nặng nề rồi quay bước đi.
Dù đã nghe được loáng thoáng qua vào đêm hôm đó. Nhưng Alex chưa bao giờ ngừng tin rằng đó là sự thật.
Những ngày sau đó. Mỗi khi đề cập đến việc cắt bỏ, Alex lại im lặng, ánh mắt cậu nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ. Cậu cố né tránh chủ đề đó, chuyển sang những câu chuyện khác, hoặc đơn giản chỉ im lặng lắng nghe, như thể hy vọng rằng nếu cậu không nhắc đến, thì chuyện đó sẽ không xảy ra.
Ý nghĩ về việc mất đi một phần cơ thể, về việc trở thành một người tàn tật, vẫn là một gánh nặng quá lớn đối với cậu.
Đêm đó, bóng tối trong căn phòng dường như đặc quánh lại, hóa thành những hình thù quái dị nhảy múa trên tường theo ánh nến leo lét. Alex giật mình tỉnh giấc, tiếng hét nghẹn lại nơi cổ họng. Mồ hôi vã ra như tắm, thấm đẫm tấm ga trải giường nhăn nhúm.
Thực tại ập đến, tàn nhẫn và ngột ngạt. Cơn ác mộng về mùi hôi thối của lũ Goblin, tiếng cười khành khạch rợn người của chúng, cái cảm giác xương đầu gối vỡ vụn dưới cú nện của con Hobgoblin. Tiếng thét trong khu rừng đêm ấy vẫn vang vọng, đè nặng lên ngực khiến cậu thở không ra hơi.
Cậu vội nhìn xuống đôi chân mình dưới lớp chăn mỏng. Trong bóng tối, chúng trông như hai thanh củi khô không sự sống. Nỗi sợ hãi về việc trở thành một phế nhân, một gánh nặng, chúng thôi thúc cậu phải hành động. Cậu không thể chỉ nằm đây và chờ đợi cái chết từ từ bò lên từ đôi bàn chân.
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá lọt vào phòng, Mellia bước vào với chậu nước ấm và băng gạc mới. Vẫn như mọi ngày, Mellia tận tình chăm sóc cậu.
"Chị Mellia."
Alex gọi, giọng khàn đặc và thô ráp như có cát trong cổ họng. Nàng khựng lại, đôi mắt nâu sẫm nhìn cậu đầy lo lắng.
"Chị có thể… đưa cho em… đôi nạng… Làm ơn."
Bàn tay đang vắt khăn của Mellia run lên. Nàng đặt chiếc khăn xuống chậu nước, tiếng nước vỗ vào thành chậu nghe lạc lõng giữa sự im lặng.
"Cha chị đã nói cho em rồi mà… Nếu em còn cố quá lúc này, cũng chẳng có ích gì đâu.."
“Làm ơn, chị Mellia.”
Alex lặp lại, đôi mắt cậu xoáy sâu vào nàng - một ánh nhìn vừa khẩn cầu, vừa kiên quyết.
"Em không thể… nằm đây… mục nát thêm nữa."
Mellia đứng lặng người.
Nàng nhìn thấy trong mắt cậu không chỉ là sự bướng bỉnh, mà là bóng dáng của sự sụp đổ, giống như những người đó năm xưa hiện về trong kí ức.
Nàng lẳng lặng quay đi, bước tới góc phòng và mang đến hai thanh gỗ thô sơ đã được gọt đẽo cẩn thận, cẩn thận phủ đi lớp bụi bám trên thân nạng. Tiếng gỗ va chạm vào nhau lộc cộc nghe như tiếng gõ cửa của cơ hội trở lại. Nàng đưa chúng cho cậu, nhưng những ngón tay vẫn ghì chặt lấy thân gỗ, như thể đang cố giữ lấy chút cơ hội cuối cùng cho cậu từ bỏ.
"Hứa với chị... nếu quá đau, hãy dừng lại nhé."
Giọng nói nàng hơi run nhẹ, như không chắc rằng đây có phải là hành động đúng đắn không.
Alex nhận lấy cây nạng, chật vật đứng dậy. Cậu bấu chặt tay vào mép giường, gân xanh nổi lên trên cánh tay gầy gộc. Khi trọng lượng cơ thể dồn xuống chân trái, cậu run rẩy. Nhưng khi cậu thử đặt nhẹ mũi chân phải xuống sàn, một luồng điện xé toác mọi rào cản thần kinh, lao thẳng lên đỉnh đầu.
Cậu nghiến răng chịu đựng, nhấc nạng. Một bước.
Rắc!
Một cơn đau nhói như lưỡi dao xuyên thẳng vào đại não. Cậu ngã nhào, kéo theo cả khay trà của Mellia rơi xuống sàn, vỡ tan tành. Những mảnh sứ phản chiếu gương mặt đẫm mồ hôi và nước mắt của cậu.
Căn phòng quay cuồng. Những hạt bụi li ti dưới ánh nắng như bỗng biến thành vòng tay, nó từ từ nâng đỡ cậu dậy. Mellia đứng đó, đôi tay nàng như muốn vươn ra đỡ, nhưng lại rút về. Khuôn mặt Alex nhăn nhó, môi dưới bị cắn đến bật máu để không bật ra tiếng rên rỉ.
Mồ hôi chảy xuống mắt, cay xè. Alex thấy sàn gỗ dưới chân mình biến thành một bãi lầy đầy máu. Mỗi bước chân là một lần cậu dẫm lên ký ức đau thương.
Trong khoản thời gian này, cậu đã luôn thúc ép bản thân mỗi ngày. Cố chống nạng đi lại bằng cả hai chân. Dù bác sĩ Bello và Mellia đã hết lời khuyên nhủ, Alex vẫn kiên trì hy vọng một phép màu sẽ xảy ra, hy vọng những cơn đau sẽ dịu bớt và giật lấy thứ vốn thuộc về bản thân.
Mỗi bước đi là một mũi kim đâm sâu vào đầu gối, những vết thương khắp cơ thể cũng nhói lên như đã đến ngưỡng giới hạn. Nhưng cậu vẫn cắn răng chịu đựng, lặp đi lặp lại những bước chân tập tễnh, cố gắng bám víu vào hy vọng mong manh.
"Đúng vậy, nó sẽ tốt lên và hồi phục lại thôi, mình phải cố gắng, cố gắng hơn nữa."
Alex ngã xuống sàn nhà gỗ, tiếng nạng đập xuống nghe khô khốc. Cậu không khóc, chỉ gượng dậy, tiếp tục chịu đựng.
Thoáng chốc đã thêm hai tuần trôi qua. Với đôi nạng gỗ kẹp chặt dưới nách, Alex bắt đầu cuộc viễn chinh về đời của mình. Mỗi mét sàn gỗ từ giường ra đến cửa phòng dài như một dặm đường.
Cánh cửa gỗ nặng nề rít lên một tiếng khô khốc khi mở ra. Alex bước qua ngưỡng cửa, và ngay lập tức, một luồng ánh sáng chói chang cùng âm thanh hỗn tạp của sự sống ùa vào.
Cậu tập tễnh bước ra phía hiên, nhìn xuống con đường chính của thị trấn.
Tiếng bánh xe ngựa nghiến trên đường lát đá kêu lộc cộc, lộc cộc, nhịp nhàng và đều đặn. Những chiếc xe chở đầy rơm râm và ngũ cốc. Phía bên kia đường, người nông dân với đôi ủng lấm bùn đang vác trên vai những bao tải nặng trĩu. Họ bước đi một cách thản nhiên, trọng lượng cơ thể dồn đều lên hai chân, vững chãi như những gốc cây cổ thụ. Alex nhìn chằm chằm vào những bắp chân cuồn cuộn của họ, rồi lại nhìn xuống cái chân phải đang run rẩy, tím tái của mình.
"Nhìn kìa!"
Tiếng cười lanh lảnh của đám trẻ con vang lên từ phía bãi cỏ gần đó. Chúng đang chơi trò đuổi bắt. Một đứa trẻ vấp ngã, nó lăn vài vòng rồi lập tức bật dậy, phủi bụi trên đầu gối và tiếp tục chạy đi. Ánh mắt Alex bám theo những đôi chân trần nhỏ bé đang nhảy nhót.
Một cơn gió bất chợt thổi qua, mang theo mùi của đất ẩm và sự tự do. Alex loạng choạng. Sức nặng của đôi nạng bắt đầu nghiến vào nách cậu đau điếng. Cậu cố gắng bước thêm một bước nữa.
"Alex... nghỉ một chút đi."
Mellia đi bên cạnh, đôi tay nàng luôn lơ lửng giữa không trung. Nó hững hờ như muốn đỡ lấy nhưng lại có một thứ vô hình ngăn nàng đưa tay giúp đỡ.
Rầm!
Để rồi ngã quỵ ngay giữa hiên nhà, ngay dưới cái nắng rực rỡ nhất của buổi trưa. Tiếng đôi nạng gỗ đập rơi xuống sàn đá vang lên chát chúa, át đi cả tiếng cười của đám trẻ nhỏ. Alex nằm đó, giữa ranh giới của ánh sáng rực rỡ bên ngoài và bóng tối ẩm thấp của căn phòng.
Một chân bất giác bước lên phía trước, nhưng đã kịp khựng người lại. Mellia đứng lặng ở đó, muốn chạy lại, muốn ôm lấy cậu, nhưng đôi chân nàng như bị đóng đinh tại chỗ.
Ký ức về những người lính cũ ùa về như một cơn lốc xoáy đen ngỏm. Nàng nhớ những khuôn mặt gầy sạm, những đôi mắt cháy rực hy vọng giống hệt Alex lúc này. Mellia luôn giúp đỡ, cùng cổ vũ, cùng họ kiên trì bám víu vào cái hy vọng mong manh này.
“Để em giúp anh...”
“Cố gắng lên! Một chút nữa thôi…”
“Anh không được bỏ cuộc…”
Để rồi cuối cùng, chính nàng là người đã hứng chịu những lời nguyền rủa cay đắng nhất khi hy vọng ấy tan tành. Những giọt nước mắt, những lời oán trách trong tuyệt vọng cứ lần lượt vang lên.
“Mellia… dừng lại đi… đừng gieo thêm hy vọng nữa...”
“Đừng… Mellia… anh chịu đựng đủ rồi…”
Đến bây giờ. Biểu cảm trên khuôn mặt giận dữ của bác sĩ Bello vẫn in hằn rõ nét trong tâm trí. Những nỗ lực lúc đó của nàng, vô tình như xát thêm sự đau đớn cho sự tuyệt vọng đang chờ những người lính thêm nặng nề.
“Mellia! Lòng tốt không đúng chỗ còn tàn nhẫn hơn cả ngàn lưỡi gươm đâm!”
“Con đâu phải thánh nữ! Đừng mù quáng nữa!”
Lúc này, Mellia chỉ có thể đứng đó, lặng lẽ quan sát. Trái tim cô thắt lại mỗi khi nhìn thấy Alex ngã xuống, cố gắng kìm chế không cho mình đến giúp đỡ cậu. Đôi tay bấu lấy vạc váy đến mức run bần bật, môi cắn chặt không cho những lời đẹp đẽ bật ra.
Alex lại gượng dậy. Cậu dùng tay nhấc cái "khúc gỗ" của mình đặt về phía trước, gương mặt méo xệch đi.
"Cử động đi... làm ơn... mày là của tao mà!"
Alex gầm lên một tiếng nức nở, rồi lại ngã. Chất dịch và máu rỉ thấm qua lớp băng quấn quanh.
Buổi chiều muộn, nắng đổ những vệt dài màu máu trên sàn gỗ hiên nhà.
Harold đứng ở góc sân, nơi bóng của cây sồi cổ thụ phủ lên người anh một lớp màn xám xịt. Anh đứng đó từ lâu, đôi tay khoanh trước ngực, im lặng. Thanh kiếm bên hông khẽ va vào giáp chân theo mỗi nhịp thở chậm, đều.
Alex lại ngã.
Rầm.
Đó là lần thứ tư trong vòng chưa đầy một giờ. Chiếc nạng gỗ văng ra, đập vào nền đá kêu cộc một tiếng. Alex nằm xoài dưới đất. Tiếng thở dốc của cậu rít qua kẽ răng.
Mellia đứng cách đó năm bước chân. Đôi bàn tay nàng đan chặt vào nhau, móng tay bấm sâu vào da thịt đến trắng bệch. Nàng nhìn về phía bóng tối nơi Harold đang đứng.
Harold không nhúc nhích.
Alex dùng khuỷu tay rướn người dậy. Cậu quờ tay tìm nạng. Những ngón tay run rẩy cào trên mặt sàn, móng tay bật máu khi cố bám vào kẽ hở giữa các lát đá.
Lần thứ năm. Alex gượng đứng lên được nửa chừng thì đầu gối chân trái khuỵu xuống.
Harold vẫn đứng đó. Một làn gió thổi qua, làm tung lọn tóc mai của anh, nhưng đôi mắt anh không hề chớp. Chỉ thấy đôi môi anh mím chặt thành một đường thẳng tắp.
Cuối cùng, Harold xoay người. Anh bước đi lặng lẽ trên nền đất mềm. Anh không bước tới để nâng Alex dậy, cũng không buông một lời khuyên bảo.
Khi bóng lưng cao lớn của anh khuất dần, và bóng tối của buổi hoàng hôn bắt đầu nuốt chửng lấy hiên nhà.
Sự từng trải của Harold thấy rõ sự thật tàn nhẫn rằng gieo thêm hy vọng vào lúc này chẳng khác nào kéo dài thêm sự đau khổ và tuyệt vọng cho cậu. Vì thế, anh chỉ im lặng, giữ trong lòng sự tôn trọng và cảm thông sâu sắc dành cho Alex.
Alex càng ngày càng rõ ràng hình dung ra kết quả của cái hy vọng mà cậu đang cố níu giữ này. Dù cố gắng đến đâu, tập luyện đến kiệt sức nhưng chân cậu vẫn không có chút cảm giác rằng nó đang tốt lên. Rồi sẽ đến lúc, cậu phải đưa ra quyết định…
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Chaporia
Bình Luận (0)