Nhớ ngày mưa mùa đông, có gió, tuyết trắng và hình bóng em.
Đồng hồ báo thức reo vang ở bên tai đánh thức Tuyết từ trong giấc say về lại với hiện thức, vậy là ngoài trời sập ra thì tiếng báo thức của điện thoại cũng là một trong số những thứ có khả năng đánh thức cô nàng ngủ như chết này, khẽ mở mắt. Đôi hàng mi dài và cong có năng lực hớp hồn người khác chỉ bằng một ánh nhìn đang rung động như vườn hoa đón chào cơn gió đầu tiên của mùa xuân tới. Đôi mắt màu xanh lam trong vắt chắc là một trong số những thứ thu hút ánh nhìn của mọi người nhất, lúc này hờ hững thậm chí còn đọng một vài hạt nước nhỏ li ti tựa như châu ngọc đang lơ lửng giữa bầu trời nắng không mây. Cô ngồi dậy, vươn bàn tay về phía đầu giường cầm điện thoại lên rồi tắt tiếng chuông báo thức để mọi người không bị làm phiền mất giấc ngủ say, đưa tay lên dụi dụi mắt rồi mới vươn vai ngáp. Mặc dù đã ngủ li bì mấy tiếng đồng hồ liền, nhưng chẳng hiểu sao vẫn còn cảm thấy mệt trong người. Thậm chí so với lúc trước khi đi ngủ còn muốn nằm lại vào giường, tiếp tục ôm Kính ngủ thêm một giấc…thật ra biểu hiện này của cơ thể Tuyết cũng chẳng phải chuyện gì kì lạ. Bởi vì khi được ở cùng nhau, cô mới cảm thấy sự an toàn tuyệt đối với bất kì chuyện gì có thể xảy ra, khiến cho cả trái tim và lí trí đều được thư giản đến cực điểm.
Đương nhiên những gì mà cô đang cảm nhận không phải chỉ là những cảm giác chủ quan không căn cứ. Theo một số những nghiên cứu của các nhà khoa học thần kinh và các chuyên gia tâm lí cho biết. Khi con người được ở bên cạnh người mà họ yêu thương cảm nhận được sự che chở cùng bao bọc tuyệt đối, sẽ thường sẽ có xu hướng cảm thấy buồn ngủ. Nhận định này còn dựa trên rất nhiều những nghiên cứu cả các nhà động vật học chứ chẳng phải những lời nói suông cho vui miệng. Bởi vì tất cả những loài động vật đang tồn tại trên thế giới này, bất kể tập tính sinh tồn, phân cấp giống loài, chủng tộc hay là vị trí và mật độ phân bố trên trái đất này. Bọn chúng đều có cùng một điểm chung không thể bàn cãi, chính là chỉ có thể hoàn toàn nghỉ ngơi khi được ở trong tổ hoặc một nơi mà chúng cảm thấy tuyệt đối an toàn. Những con vật vô tri sống dựa hoàn toàn vào bản năng thuần túy còn như thế, huống chi loài người là những sinh vật bậc cao, sinh tồn dựa theo lí trí, cảm xúc và tri giác thì làm sao nhảy ra khỏi quy luật này.
Mặc dù cũng muốn ngủ thêm một chút nữa, nhưng mà cô vẫn phải ngồi dậy khỏi giường để mang đồ ăn về cho mọi người, cố nằm nướng thêm chút mà lỡ ngủ quên tới lúc vào tiết buổi chiều một cái là phiền phức to luôn. Dù sao bản thân cũng là lớp trưởng, đáng lí phải làm tấm gương chăm học và năm tốt cho mọi người noi theo chứ không phải cúp tiết đi ngủ kiểu học sinh cá biệt như thế này. Ngoài ra thì có một chuyện làm cho cô còn lo lắng hơn, chính là khả năng tự chăm sóc mình của Kính thật sự là quá tệ. Ngoài mấy chuyện lặt vặt không thể nhờ ai được như vệ sinh cá nhận là làm tốt ra thì mọi thứ còn lại xem như dốt đặc. Thật ra cũng không hẳn là dốt theo kiểu không biết làm, hay là làm không giỏi giống như hầu hết mọi người…mà là theo cái kiểu không muốn động tay đến những việc ấy, gạt phăng nó sang một bên cho ai muốn làm gì thì làm. Cô vừa bước xuống, còn đang đứng chỉnh trang lại quần áo thì cậu đã nói vọng tới, lúc quay đầu nhìn lại thì Kính đã ngồi lên khỏi giường đang vun vén chiếc chăn cho cô bạn mới quen vẫn còn đang say trong giấc nồng.
- Này lớp trưởng, tớ đã dặn cậu đừng có cố làm mọi thứ một mình rồi mà. Lần trước đã bị té một lần rồi còn chưa sợ sao, tay vẫn còn đau mà cứ thể hiện làm gì. Đồ ăn nặng lắm, để tớ đi cùng cầm cho. À mà cho tớ mượn điện thoại.
- Chút đồ ăn thì có gì mà nặng nề đâu chứ, với cả chuyện bị té là do tôi mang giày cao gót chưa quen thôi, bây giờ vừa mang vừa chạy cũng chả ngã nỗi. Với cả điện thoại của tớ đây, cậu cần chúng để làm gì thế. Hay lại để quên điện thoại ở nhà ?
- Tớ có mang, nhưng sẽ để lại ở chỗ này cho cô ấy. Dù sao chúng ta cũng chưa có số của Chúc mà.
Ngay đến cả Tuyết chơi rất thân với Kính đã lâu, lúc nghe hết câu cũng cảm thấy thích thú với mặt tinh tế dành cho phái nữ của cậu. Bởi vì bình thường thiếu niên luôn tỏ ra thờ ơ với mọi chuyện diễn ra xung quanh mình, cho dù là việc lớn hay chuyện nhỏ đều không lọt được vào trong mắt. Cho nên cô vẫn luôn nghĩ rằng Kính hẳn không phải là kiểu người sẽ thật sự chú ý đến những thứ nhỏ nhặt hoặc là tiểu tiết của mọi người ở quanh mình, chứ đừng nói đến tâm trạng của người khác. Thật ra nói như thế cũng có hơi không chuẩn, phải bảo rằng có một số người đặc biệt làm cho cậu bạn thân này chú ý tới nhiều tới một chút thì sẽ đúng hơn.
Cô gái bước về phía trước hai tay đặt sau hông xoay nhẹ một vòng, làm cho chiếc váy học sinh dài gần chạm đầu gối tung xoáy tròn xoe như váy công chúa, mái tóc đen bồng bềnh dài đến chấm eo nhưng không có cột cũng theo cái quay người mà tung bay, nàng từ chỗ quay lưng giờ lại thành cùng mắt đối mắt. Nhưng thay vì những lời nói móc mỉa hay cà khịa quen thuộc thì thiếu nữ chỉ nghiêng nhẹ đầu sang một bên rồi mỉm cười…Kính đứng lặng, suýt chút đã làm rơi cả chiếc điện thoại của cô xuống đất. Đó có lẽ là nụ cười đẹp nhất mà Kính từng nhìn thấy từ trước đến giờ, thậm chí có thể là nét đẹp thanh thuần nhất của một người con gái, thứ mà ở trong tương lai xa xôi mình có lẽ vĩnh viễn cũng không thể tìm lại.
Nụ cười của một thiếu nữ thanh thuần và tinh khiết như hoa tuyết, chẳng ưm nhiễm một chút bụi bẩn của trần gian. Cảnh tượng ấy kết hợp cùng màu ánh sáng u trầm bị thu gọn lại trong một ngày đông có mưa và bầu không khí lạnh giá tạo nên một khung cảnh đẹp đến làm người ta ngưng trọng nhịp th. Nó đẹp, đẹp đến không thể dùng bất kì một loại bút tích nào tả cho siếc, đẹp đến nổi con tim chàng trai đã rơi mất một nhịp, một nhịp đập mà có lẽ cả cuộc đời này chẳng thể nào nhặt lại được nữa…
- Kính à, tớ lại hiểu vì sao mình yêu cậu đến như vậy rồi. Yêu đến trái tim lỡ nhịp, cậu có biết không? Tớ chưa từng yêu ngôi trường này, chưa từng yêu những lúc cúp tiết hoặc trốn học, chưa từng yêu những khi cùng ngủ trong giờ,…
Cô nói đên đây thì cúi thấp mặt chẳng còn dáng vẻ tự tin như khi nãy, nhìn xuống dưới chân giống như một chòi non đang cố gắng vươn mình khỏi lòng đất lạnh lẽo đón chào những tia ánh dương ấm áp nhất. Bởi vì khi cô gái ngẩng đầu lên gương mặt e thẹn đỏ ửng như một đóa hoa anh đào tuyệt sắc, người con gái ấy đã chạy lại nắm chặc lấy bàn tay của Kính, đan xen một chút ngại ngùng và bối rối của thiếu nữ, nhưng lại chẳng hề e sợ nắm lấy hạnh phúc mà mình đang theo đuổi.
- Nhưng bởi vì có cậu, tớ yêu tất cả…Chỉ vì có cậu…tất cả chỉ vì có cậu ở đây thôi.
- Ừm. Vậy giờ tớ nên nói cảm ơn vì cậu đã yêu tớ hay là đồng ý lời cầu hôn không có nhẫn và không có hoa đây.
- Hừm…tớ chưa từng nghĩ đến. Mà chúng ta vẫn mới chỉ là học sinh cấp ba thôi mà, bây giờ nghĩ đến những chuyện ấy có phải là quá sớm rồi không. Với cả tớ vừa có thêm một đối thủ cạnh tranh nữa rồi, mà hình như cậu dành tình cảm đối với cô ấy…chẳng khác gì tình cảm dành cho tớ.
- Con gái các cậu khó hiểu ghê ha, tớ còn chả thể bắt kịp tốc độ vận hành của những suy nghĩ ở trong não cậu luôn đó. Với cả đừng nói kiểu đấy nữa, nghe cứ như tớ là mấy tên tra nam chuyên đi bắt cá hai tay ấy.
- Nhưng mà cái đấy là thật còn gì. Với cả cậu đúng là cái tên biến thái, hentai và mặt dày nhất mà tớ từng gặp đấy.
- Thôi tha cho con đi mẹ trẻ, nói nguyên một vòng đi hết cả trái đất mà vẫn quay về với cái biệt danh biến thái rồi còn hentai nữa à. Vỡi cả tớ trông đâu có bôi bát như thế, chê lắm người ta cũng thấy tự ti đấy.
Hành lang dài nối từ khu phòng bộ phận dành cho giáo viên tới chỗ tầng học tuy có mái che ở phía trên nhưng hai bên trống không nên vẫn bị nước mưa tạt vào làm ướt sũng. Cũng may hôm nay cả hai người đều mang giày cho nên không sợ bị trượt té, đã quá giờ ra về tầm hai mươi phút bình thường sẽ chẳng còn lại mấy bạn học một buổi ở lại sân trường, nhưng hôm nay trời mưa lớn bất chợt cho nên hẳn là những bạn không kịp chuẩn bị áo mưa từ trước, chỉ có thể chờ hơi tạnh một chút rồi chạy cái ào về thôi. Xuyên qua dãy hành lang tương đối dài, chẳng thấy một bóng người chỉ có mưa rì rào và gió lạnh rít lên bên tai những điệu trầm thấp, khuôn viên của trường học rất rộng, thậm chí có thể nói là độ sộ tới nỗi kinh ngạc cho nên chuyện không thấy người chẳng hề hiếm lạ. Mà cũng vì khuôn viên rộng lớn như thế, cho nên khi nhìn từ trên cao xuống, cả ngôi trường như lọt thỏm vào trong thảm thiên nhiên xanh mướt. Đây là lí do thứ hai khiến cho Kính muốn đến nơi này. Mùa đông tuy nơi này rất lạnh, nhưng vẫn có một số loài hoa đặc thù mọc trong vườn trường, những đóa hoa cánh trắng có bề dày đáng kinh ngạc bị lệ của bầu trời hất qua đẩy lại, nghiêng ngả không ngừng. Cả đoạn đường vẫn giống như thường nhật chẳng ai nói với ai điều gì, có lẽ mỗi người đều đang dồn hết tâm trí để thưởng thức cái vẻ đẹp diệu kì khôn tả của tự nhiên.
Các phòng học trên hành lang đều có người, đây là một điều hiếm thấy những lại chẳng hề lạ lùng. Vì trời mưa mà. Lớp trưởng cùng Kính đi vào phòng học, gần như mọi bạn học đều có mặt. Một phần nhỏ tập trung vào một góc hoặc trên bục giảng cười nói và trò chuyện, một số bạn khác muốn thưởng thức bầu không gian thanh tĩnh và ngọt ngào của một ngày mưa mùa đông cho nên đã đeo tai và đọc sách, số khác thì nằm gục lên bàn ngủ say. Bởi thế mà khi cả hai đi vào bằng cửa sau, chẳng có mấy người chú ý đến sự xuất hiện của bọn họ. Dù gì Tuyết cùng với Kính rất thường xuyên vắng mặt và xuất hiện cùng nhau cho nên có nhìn thấy cũng chẳng lạ lẫm gì. Một người mờ nhạt đến nổi chẳng ai nhớ tới, một người lạnh lùng kiêu sa như nữ hoàng trong truyện tranh chẳng ai dám tiếp cận, chắc là có thể ở cùng nhau.
Kính đi về phía bàn học để lấy chút đồ, lại thấy khá bất ngờ vì chỗ ngồi của mình đã được một bạn học nào đó dọn sạch sẽ, sách vở và bút viết được cất gọn vào trong hộc bàn. Áo khoát dày cũng được xếp khéo léo để ở một bên, lúc cầm ra ngoài vẫn hơi thoảng lên mùi hương nước xả vãi dịu nhẹ cực kì thích mũi. Ai thế nhỉ…mà chắc là mấy bạn bàn bên thấy mình bày ra ngứa mắt quá nên dọn lại cho gọn. Không lẽ bị chứng ám ảnh với sự sạch sẽ sao, mà chắc cũng không lạ gì?
Lấy áo khoát đi mà chẳng cần phải nghĩ nhiều làm chi cho mệt đầu, Kính qua chỗ ngồi của Tuyết giúp cô bạn lớp trưởng cầm theo bữa trưa còn chiếc áo khoát thì để cho cô mặc. Tính cách của Tuyết rất tốt, nhưng có hơi cứng nhắc với những nguyên tắc mà mình đã đặt ra, cho nên cuộc sống của cô nàng lúc nào cũng trong tình trạng căng thẳng và bị gò bó bởi những yếu tố ngoại quan không mong muốn. Nhất là ở chuyện tâm lí, cô thường chẳng bao giờ chịu bày tỏ những cảm xúc thật hay suy nghĩ trong đầu ra ngoài, luôn cố gắng duy trì mọi thứ đúng quỹ đạo. Vì thế hay tự làm mọi thứ một mình…hoặc có thể vì được nuôi dạy trong một môi trường đào tạo ra nữ hoàng, cho nên sâu trong tiềm thức đã bị in hằn một lối suy nghĩ muốn tự thân gánh vác tất cả mọi thứ, không chỉ của bản thân mà còn của người mình yêu. Kính là người sống ngược lại với tất cả, nên rất có thể đây là lí do mà thượng đế muốn gắn kết hai con người lại với nhau, tạo ra một phản ứng xúc tác trong tâm lí chưa có kiểm chứng.
Hai người không đi lại lối hành lang cũ, mà cứ lượn lờ quanh những con đường có vườn hoa ngập màu tuyết trắng. Bởi vì hiếm khi được đi cùng nhau dưới thời tiết lãng mạn như thế này, nên Tuyết cũng muốn chỉ có hai người được ở cùng bên nhau lâu thêm một chút nữa mà thôi, cô nắm tay của Kính. Cậu cũng không có vấn đề gì đan tay với cô, hai người cùng sóng vai đồng điệu từng nhịp chân. Nhưng có lẽ chỉ mỗi Tuyết đang theo đuổi nhịp đập trái tim của Kính, một con người kì lạ chẳng giống ai. Trong trường học từng rộ lên những tin đồn như thế này, rằng nếu như bạn có thể cùng người mình thích nắm tay đi hết một vòng quanh các hành lang của trường dưới trong cơn mưa, thì hai người có thể được ở bên nhau cho đến những thời khắc cuối cùng của vĩnh hằng. Không có gì chia cách được, Tuyết từng chẳng tin vào mấy lời này, cho rằng đều chỉ là bịa đặt vô căn cứ…nhưng hôm nay cô lại có một nỗi mong đợi kì lạ với nó. Mong nó có thể là sự thật.
- Kính, cậu có muốn thử hôn nhau không ?
- Lớp trưởng này, sao cậu cứ thích nói mấy chuyện kì lạ thế. Với cả tớ không làm những chuyện kì quặc như vậy đâu, nụ hôn đầu tiên hay bất kì điều gì, đều chỉ nên dành cho cô dâu trong ngày cưới thôi.
- Cậu cổ hủ quá, thời đại bây giờ người ta cởi mở hơn nhiều rồi. Đâu cần phải yêu nhau mới hôn hay là ngủ với nhau. Cậu chẳng phải vẫn thường nghe mọi người nhắc về những câu chuyện tình một đêm sao, chưa kể trong những bộ manga romcom cậu hay đọc. Chẳng phải nụ hôn là một trong những khung cảnh bùng nổ nhất đấy sao.
- Đừng đánh đồng những gì tớ đọc với con người của tớ. Và tuy tớ cũng hơi cổ hủ một chút, nhưng tớ muốn dành mọi thứ đầu tiên của mình cho cô dâu mình yêu nhất trong ngày cưới. Ngoài ra tớ chẳng quan tâm mấy câu chuyện tình một đêm sến súa lãng mạn gì đó đâu. Tình yêu với tớ là sự chung thủy tuyệt đối từ cả hai phía mà thôi.
- Có những lúc cậu rất ngầu đấy. Cậu biết không ?
Chaporia
Bình Luận (0)