20px

1.

Vài tia nắng nhỏ len lỏi tranh nhau xuyên qua lớp vải bạt rách toạc cũ kĩ, chiếu thẳng vào góc trong nơi Sora đang nằm.  Hơi ấm yếu ớt ấy không đủ để xua đi cái lạnh thấu xương đang bủa vây lấy cậu. Nhưng thứ mùi tanh nồng, hăng hắc của máu khô quyện với mùi ngọt lợ hôi thối đã khiến cậu bị đánh thức. Nó bám đầy trong khoang mũi, trong cổ họng như một lớp màng nhầy nhụa không dễ dàng gì để gột sạch. 

Cậu chớp mắt, cố gắng điều tiết cho đôi mắt mờ mịt vì giấc ngủ dần thích nghi. Tầm nhìn nhanh chóng tập trung vào tấm bạt phủ xe màu nâu thẫm ngay trên đầu, nơi có một vết rách dài để lộ ra khoảng trời xanh thăm thẳm, lạ lẫm. Toàn thân cậu đau nhức, mỗi cử động nhỏ đều khiến các bó cơ rên rỉ. Cậu nằm giữa đống bao tải rách nát, một vài bao đã bị xé toạc, để tràn ra những thứ bên trong không rõ là gì và giờ chỉ còn là đống hổ lốn. 

Bằng một nỗ lực phi thường, Sora chống hai tay lên, cố đẩy người ra khỏi đống hỗn độn ấy và bò về phía cửa. Lòng bàn tay chạm vào thứ gì đó ướt át, dính nhớp khó chịu khi vừa thò qua khe vải. Cậu giật mình thu người lại và kinh hãi. Một màu nâu đỏ sẫm rỉ sét kèm theo mùi sắt thoang thoảng chạy thẳng vào cánh mũi. Là máu. Máu đang đông lại khi chảy ra khỏi cơ thể người. Sora run rẩy và bắt đầu cảnh giác với từng bước di chuyển của mình.

Cậu vật lộn bò ra khỏi đống đổ nát của chiếc xe ngựa, thân hình gầy guộc, yếu ớt lảo đảo. Đôi chân như kẹo bông, không chịu nổi sức nặng của chính mình. Cậu ngã sấp xuống, mặt gần như áp sát nền đất. Mùi cát bụi khô rát, mùi cỏ cháy, và trên hết vẫn là mùi hôi nồng nặc  khó thở.

Khi cậu ngẩng đầu lên, cảnh tượng trước mắt khiến trái tim yếu ớt như ngừng đập. Một thi thể đang nằm sát bên vành tai trái cậu. Bàn tay Sora một lần nữa chạm phải thứ dịch nhớp nháp ấy, là máu còn sót lại đang rỉ ra từ những vết rách sâu hoắm găm vào da thịt. Người đàn ông đó đã chết, mùi thối rữa mà cậu luôn hít phải từ khi tỉnh dậy bắt nguồn từ đây và hơn cả thế nữa.

Sora mở rộng ánh nhìn ra xung quanh, kinh hoàng với cảnh tượng thu về tầm mắt. 

Xác nằm ngổn ngang, tư thế giãy chết, co quắp, hay duỗi thẳng như đang cố vươn tới thứ gì đó. Ở phía xa xa cậu còn thoáng nhìn thấy một cánh tay bị đứt lìa khỏi cơ thể nằm lăn lóc trong bụi cỏ dại xơ xác. Cậu chưa từng nhìn thấy những điều này trước đây, nó không giống phim truyền hình, nó chân thực một cách lạnh người và man rợ. 

Một vài bộ giáp làm bằng da thú và kim loại bị chém nát, lõm sâu bởi những nhát đòn chí mạng. Những thanh kiếm, lưỡi rìu cong vênh nằm rải rác, lưỡi dao gãy vụn, cán đứt làm đôi. Một vài chiếc xe ngựa khác cũng không khá hơn, gãy đổ liểng xiểng, thùng xe bị cháy đen nhẻm, tỏa ra mùi than gỗ khen khét.

Sự im lặng bao trùm, đáng sợ. Chỉ có tiếng gió – thứ âm thanh duy nhất – vi vu thổi qua, cuốn theo những hạt cát li ti phủ lên những thân thể bất động, như một lớp khăn liệm tang thương của tự nhiên.

"Đây là... đâu?"

Câu hỏi thốt ra khỏi miệng Sora chỉ là một tiếng thì thầm khàn đặc, yếu ớt, cổ họng khô cứng đến bỏng rát. Cậu ngồi bất động cạnh người đàn ông cậu vừa chạm tay vào, hoang mang tới mức mù mờ trong tâm trí.

Ký ức lúc này thật sự mơ hồ. Cậu không nhớ gì cả, về mọi thứ liên quan tới những sự kiện lúc này. 

Ánh đèn vàng ấm áp của toa tàu hỏa. Tiếng bánh xe lăn đều đều trên đường ray. Hơi ấm cuốn giáo trình kinh tế cậu còn đang đọc dở trong tay. Đây mới chính là những thứ mà đáng ra ngũ giác của cậu phải đang cảm thấy. Tất cả chỉ như một giấc mơ thật đẹp đẽ. Hay phải chăng cậu đang mơ? Một cơn ác mộng khiến con người ta muốn tỉnh giấc.

Tiếng gió lại rít qua, làm sập một góc thùng xe ngựa bị cháy đen gần đó kéo ý thức Sora về với thực tại hoang tàn. Cậu thở hắt ra rồi hít vào một hơi sâu cố gắng trấn an bản thân nhưng bị những bụi cát làm cho ho sặc sụa.

Cậu bám vào một thanh gỗ, chỗ đổ nát cậu vừa chui ra và nặng nề đứng dậy. Nhìn xuống bộ quần áo mình đang mặc – một bộ đồ vải thô ráp, màu nâu xỉn, đầy những vết rách và lấm lem bụi bẩn. Cậu không chắc nó là đồ của chính mình. Trong ký ức chẳng rõ mơ hay thực ấy, lúc còn ngồi trên ghế tàu cậu đang mặc một bộ đồ nhã nhặn với quần âu và sơ mi gọn gàng. Trông ổn áp hơn bộ dạng bây giờ cả trăm ngàn lần. 

Sau vài phút ngồi bất động có vẻ cậu đã bình tĩnh hơn đôi chút để bắt đầu đưa ra những hành động tiếp theo. 

Sora bước qua khỏi xác người đàn ông vài bước hướng về phía đầu xe ngựa. Dù đã tâm trí đã ổn định hơn nhưng cái mùi thối nồng nặc này cậu không thể nào quen nổi. Một cơn buồn nôn dữ dội ập đến. Cậu quỳ gối, cúi gập người xuống, những cơn co thắt dạ dày liên hồi. Nhưng không có gì trong bụng để nôn ra, chỉ toàn là nước bọt đắng ngắt và vị chua của dịch vị. Cậu nôn khan, nước mắt giàn giụa.

Khi cơn buồn nôn qua đi, một cú sốc nữa lại đến. Cậu đảo mắt nhìn quanh. Hoang mạc. Mênh mông, cằn cỗi. Những đồi cát nối tiếp nhau đến tận chân trời xa xôi. Lưa thưa những bụi cây khẳng khiu, xám xịt, trông như những bộ xương khô đang trơ ra giữa vùng đất chết. Không một bóng người. Chỉ có những sinh mệnh đang tàn lụi trong gió cát.

Thật ngớ ngẩn! Cái tình huống này điên rồ quá rồi phải không?

Sora cười nhạt trong bụng. 

Cậu ta lảo đảo bước về phía những thi thể gần nhất. Họ là những người đàn ông vạm vỡ, da ngăm đen, mặc áo giáp da và đeo kiếm. Một vài người còn nắm chặt trong tay những chiếc khiên gỗ đã vỡ. Trông họ giống như những dũng sĩ trong các bộ phim thời cổ mà cậu từng xem. Một nụ cười nhạt, đắng chát nở trên môi cậu. 

Thật lố bịch. Thời đại nào rồi mà còn có những cảnh tượng như thế này? Chỗ này là phim trường à? Có bị chân thực quá không vậy? Tôi buồn nôn với cái mùi thối này lắm đấy.

Đầu óc cậu đã tỉnh táo hơn nhiều rồi. Cậu cho rằng tình huống này có thể không phải mơ và cả những ký ức đẹp đẽ kia nữa. Tất cả mọi thứ, đều là hiện thực. Sora là người lý trí, cậu ta thừa khả năng để khẳng định điều này. Xét cho cùng cậu vẫn còn đầy đủ ký ức 20 năm cuộc đời của Hayashi Sora nên chẳng thể nào mà là giả được. Làm gì có giấc mơ nào chi tiết đến vậy cơ chứ và cả bây giờ cũng thế. Cơn đau ê ẩm vẫn còn đang bám víu lấy cậu và hành hạ cái thể xác gầy guộc này.

Còn vì sao cậu đang ở đây với cái tình trạng cơ thể quằn quại này thì ai mà biết được. Có thể Sora chỉ đang mơ thôi. Cậu cũng chẳng muốn nghĩ quá nhiều nữa. Đây là đâu? Giờ là lúc đi tìm đáp án.

Cậu cúi xuống, run rẩy lục tìm trên người bọn họ xem có kiếm được thứ gì hữu ích. Những chiếc túi da chỉ còn là những mảnh vụn. Vài đồng tiền kim loại lăn lóc trên mặt đất, nhuốm đầy máu với chi tiết hoa văn kỳ lạ. 

Không phải đồng Yên. Tiền của nước nào đây nhỉ?

Sora không nhặt lên vì ngại tay bị dính máu. Cậu nhặt lên một thanh kiếm ngắn, nhưng lưỡi kiếm đã bị vỡ gần hết, chỉ còn lại một đoạn ngắn cùn ngủn. Một thanh kiếm khác thì bị uốn cong thành một hình thù kỳ quái. Tất cả đều vô dụng và không có thứ gì cậu đang cần lúc này.

Cậu ước tính có khoảng hơn chục xác chết như vậy. Có lẽ họ là lính canh, hoặc lính hộ tống. Và rồi tầm mắt cậu dừng lại ở một nhóm ba người nằm cách xa đám đàn ông kia. Một người phụ nữ trung niên, áo quần tầm thường, nằm gục sấp xuống đất cánh tay vẫn hướng về phía hai đứa trẻ, trên lưng là một vết chém lớn ăn sâu vào những thớ thịt mỏng manh. Một cậu bé, trạc tuổi... mười năm, mười sáu, đang dùng thân mình che chắn cho một bé gái nhỏ hơn. Cả ba đã chết. Vết thương trên lưng cậu bé và người mẹ cho thấy họ đã cố gắng bảo vệ đứa bé nhất đến cùng.

Nỗi kinh hoàng và sự thương cảm xâm chiếm lấy Sora. Có lẽ đây là một gia đình. Họ đang trên một hành trình nào đó, và gặp phải tai ương. Có thể là một vụ cướp. Cơn run rẩy lại ập đến, nhưng lần này không phải vì sợ hãi, mà vì một nỗi buồn thăm thẳm, một sự bất lực đến tột cùng. Cậu cúi người bên cạnh họ, hai tay chắp lại. Cậu không phải là người sùng đạo, nhưng trong khoảnh khắc này, cậu không biết làm gì hơn. 

"Xin... hãy yên nghỉ," cậu thì thầm, giọng nghẹn lại. " Hãy đến một nơi tốt đẹp hơn."

Sau lời cầu nguyện ngắn ngủi, Sora đứng dậy, quay trở lại chiếc xe ngựa đổ nát hy vọng còn sót lại chút gì đó. Cậu lần mò trong đống gỗ vụn và bao tải rách. Mọi thứ vẫn vô dụng, chẳng có gì hữu ích cho cậu lúc này cả. Trong bao tải có vẻ là bột mì, có cái chứa rơm rạ và một số thứ cậu không biết khác. Nhưng rồi, trong một góc khuất dưới tấm bạt rách, cậu thấy nó. Một bình nước bằng da thú nhỏ, có vẻ như đã bị bỏ quên.

Cậu vui mừng như một đứa trẻ vội vàng vồ lấy. Chiếc bình nhẹ tênh. Cậu mở nắp ra, lắc lắc. Còn lại một phần ba nước. Không do dự, cậu ngửa cổ tu một hơi. Dòng nước mát lạnh chảy xuống cổ họng khô cháy, tươi tỉnh như một phép màu. Nhưng nó vẫn quá ít ỏi, không đủ để lấp đầy cơn thèm lúc này. Cảm giác khát nước thậm chí còn trở nên dữ dội hơn sau khi bình đã cạn. Chiếc bình rỗng không giờ đây trở nên nặng trĩu trong tay cậu, một lời nhắc nhở về tình thế cấp bách.

Cậu nhìn ra xa. Một con đường mòn, có lẽ được tạo nên bởi những bánh xe ngựa, chạy dài qua hoang mạc, biến mất ở phía chân trời. Ở một hướng ngược lại, xa xa là dãy núi mờ ảo và vẫn phải vượt qua cát khô cằn cỗi. Sora quyết định không đi về ngọn núi mà tiến tới vùng hoang mạc trải dài. Hy vọng mơ hồ rằng phía đó sẽ có sự sống còn hơn là ngồi đây chờ chết đói chết khát.

Cậu không đem theo gì cả, chỉ cầm trên người chiếc bình nước da thú. Bột mì có thể sẽ hữu ích theo một cách nào đó nhưng tình trạng cơ thể không cho phép cậu khuân theo. Cái cơ thể này đã rệu rã lắm rồi, chỉ cần tìm thấy nước thì sẽ sống sót thôi.

Trước khi rời đi, cậu quay trở lại chỗ gia đình ba mẹ con vừa nãy. Cậu cố gắng kéo thi thể họ lại gần nhau hơn, sắp xếp cho họ nằm ngay ngắn, đỡ hơn cảnh tang thương. Cậu nhặt những mảnh gỗ vụn, đất đá, phủ nhẹ lên trên họ một cách tượng trưng, một ngôi mộ sơ sài giữa sa mạc.

Rồi với bộ quần áo rách rưới dính lấm lem bụi đất và chiếc bình nước rỗng buộc chặt vào thắt lưng, Sora bước những bước chân đầu tiên xuống con đường mòn. Mặt trời giờ đã lên cao, nhưng không hề nóng rát như các vùng cát trắng mà cậu từng nghe nói. Nhiệt độ chỉ như cái nóng hè của Tokyo mà thôi. 

Từng bước chân yếu ớt in xuống cát. Bóng cậu kéo dài, đơn độc và nhỏ bé giữa vùng đất mênh mông. Cậu không biết mình đang đi đâu, không biết điều gì đang chờ đợi phía trước. Tất cả những gì còn lại là bản năng mơ hồ, và một câu hỏi không lời đáp: “Đây là đâu? Chuyện gì đã xảy ra?”

2.

Sora bước đi. Từng bước, từng bước một. Thời gian giờ đây đã mất hết ý nghĩa, chỉ còn là một chuỗi dài vô tận của những bước chân nặng nề. Đám xe ngựa đổ nát đã khuất dạng sau những đồi cát nhấp nhô, chỉ còn lại sự mênh mông, tĩnh lặng đến tẻ nhạt của hoang mạc.

Dù không nóng bỏng như những nơi cậu từng nghe tới nhưng nhiệt độ mùa Hè ở Tokyo vẫn chẳng dễ chịu chút nào.

Ánh mặt trời như một tấm lò nung khổng lồ, thiêu đốt mọi thứ. Từng tia nắng chói chạm vào da thịt như những mũi kim nóng bỏng. Dưới lòng bàn chân trần, cát nóng rát đến mức mỗi bước đi là một cực hình. Ban đầu còn là cảm giác đau nhói, sau đó dần dần trở nên tê dại, như thể hai bàn chân không còn thuộc về cậu nữa. Sora bước những bước lê lết, chậm rãi, thân hình gầy guộc lảo đảo như một cành cây khô trước gió. 

Trong cái đầu đang quay cuồng vì mất nước và kiệt sức, những suy nghĩ ngớ ngẩn bắt đầu trỗi dậy. Cậu nhớ đến những câu chuyện trong "Nghìn lẻ một đêm" - những thành phố huyền bí ẩn giấu sau những cồn cát, những cung điện dát vàng lấp lánh dưới ánh trăng, những vị thần đèn có thể biến ước nguyện thành hiện thực. Một nụ cười yếu ớt, méo mó nở trên môi cậu. 

Biết đâu? Biết đâu mình có thể thật sự tìm thấy một chiếc đèn thần thì sao?

Ước gì được nhỉ? Đầu tiên phải ước được uống nước thoả thích đã. Sau đó ước tiền nhỉ? À, phải có nhiều những em gái xinh đẹp nữa…

Càng lúc những điều cậu ta nghĩ trong đầu càng trở nên hão huyền. Cậu tưởng tượng ra những thứ ngớ ngẩn để giúp đầu óc tỉnh táo hơn trong những bước đi. Nhưng cơ thể không phải là ý chí. 

Cơn khát thiêu đốt cổ họng, cảm giác như có ai đó dùng giấy nhám chà xát bên trong. Đôi chân cậu, giờ đây không còn một chút cảm giác nào, bỗng chùn xuống. Đầu gối cậu quỵ xuống một cách đột ngột, như một cây cột bị gãy đứt. Cậu cố gắng chống tay xuống cát, nhưng đôi tay cũng không còn chút sức lực. Mặt cậu đập xuống nền cát nóng. Một làn khói bụi mù mịt bốc lên.

Cậu nằm đó, bất lực. Cơ thể đã kiệt sức hoàn toàn, không còn nghe theo sự điều khiển của ý chí nữa. Cảm giác lạnh lẽo bắt đầu lan tỏa từ sâu bên trong, bất chấp cái nóng bên ngoài. Tầm nhìn của cậu mờ dần, những hạt cát trước mặt nhòe thành một mảng vàng nhức mắt. Sora gần như chìm vào trạng thái vô thức, cái chết dường như chỉ còn cách cậu một hơi thở.

Nào, đứng dậy đi chứ. Nằm ở đây thì chết mất! Sora ơi dậy thôi giấc mơ này mệt mỏi quá rồi. 

Cậu bắt đầu không còn lạc quan nữa.

Nếu đây không phải mơ thì mình sẽ chết thật à? Chết một cách tẻ nhạt như này sao? Có lẽ mình nên ngủ một chút rồi dậy đi tiếp. 

Cậu thả lỏng cơ thể rồi chìm dần vào giấc ngủ. Nhưng rồi ngay trong khoảnh khắc ranh giới ấy, một giọng nói cất lên, vang vọng qua làn bụi cát:

"Ê! Còn sống không?"

Giọng nói ấy trẻ trung, hơi thô ráp, nhưng lúc này tựa như tiếng chuông thiên đường. Sora cho rằng mình đang ảo giác, một ảo giác do hy vọng của cậu tạo ra. Cậu không còn sức để phản ứng, mắt nhắm nghiền lại, chìm vào một giấc ngủ không biết khi nào tỉnh giấc.

Và trong cơn ngủ nướng mê man ấy. Hình bóng của một Hayashi Sora chín tuổi vui vẻ, hồn nhiên ùa về trong tâm trí.

“Cháu ra ngoài đây ạ.”

Cậu nhóc luôn ra vẻ người lớn lúc này lại năng động giống những bạn bè đồng trang lứa một cách lạ thường. Không khí oi nồng, tiếng ve râm ran không ngớt. Câu chào dứt khoát và sau đó cậu nhóc hớt hải chạy thẳng về phía rìa ngôi làng.

Một nhà ga cũ bỏ hoang ở vùng quê, nơi ông bà nội của Sora sinh sống. Nhà ga nhỏ bé, cũ kỹ với những bức tường phủ đầy rêu phong và cây leo chằng chịt. Khung cảnh yên bình đến lạ. Nơi đây ít người qua lại, chỉ có tiếng gió xào xạc trong những tán cây cổ thụ. Cậu nhóc thường nằm dài ở đây vào những ngày hè để đọc sách.

Sora của ngày ấy, với đôi chân nhỏ bé lấm bụi, đang chạy hết tốc lực. Trong tay cậu là một túi kẹo dâu đỏ hỏn, loại kẹo rẻ tiền nhưng là cả một bầu trời tuổi thơ. Cậu hướng về phía sân ga cũ, nơi có một người bạn đang chờ. Hai đứa thường hẹn nhau ở đó, coi nó như một căn cứ bí mật, cùng chơi đùa, chia sẻ những câu chuyện trẻ con. 

Niềm vui, sự hồi hộp và hạnh phúc khi được chia sẻ túi kẹo với cô bạn ấy khiến cậu chạy không biết mệt mỏi. Tim cậu đập thình thịch, không chỉ vì chạy, mà còn vì sự mong chờ. Mọi lần, khi cậu tới nơi, cô bé đã luôn ngồi đó, trên chiếc ghế gỗ mục, nở một nụ cười tươi rói chào đón cậu.

Nhưng lần này thì khác.

Cậu tới nơi, thở hổn hển, nhưng không thấy bóng dáng quen thuộc ấy đâu. Cậu nghĩ có lẽ cô ấy tới muộn hơn mọi khi, nên kiên nhẫn ngồi xuống chờ đợi. Khuôn mặt vẫn vui vẻ rạng rỡ, thi thoảng cậu còn ngân nga bài hát mà cậu mới nghe nó vào tối hôm qua.

Nhưng từng phút trôi qua thành giờ. Bóng chiều dần buông xuống, nhuộm màu vàng óng lên sân ga vắng lặng. Lòng cậu dần chùng xuống, thất vọng và buồn bã. Cậu vẫn ngồi đó, cho đến khi hoàng hôn tắt hẳn, ôm lấy túi kẹo dâu chưa kịp mở. Cậu trở về nhà với một nỗi buồn ấm ức.

Và rồi những ngày sau đó, cậu vẫn tiếp tục tới sân ga. Ngày này qua ngày khác, cậu đến ngồi trên chiếc ghế gỗ ấy, hy vọng sẽ thấy bóng hình cô bạn nhỏ. Nhưng cô bé ấy đã không bao giờ xuất hiện nữa, như một cơn gió thoảng qua, biến mất khỏi cuộc đời cậu mà không một lời giải thích...

Sora chợt tỉnh giấc, kỷ niệm cũng theo đó xua tan nhưng dấy lên trong lòng cậu nỗi buồn day dứt mỗi khi nhớ về.

Cảm giác đầu tiên ập đến không phải là cái nóng, mà là hơi ấm. Hơi ấm một ngọn lửa của sự sống.

Cậu chớp mắt, cố gắng điều tiết tầm nhìn. Cậu không còn nằm trên cát nữa, mà đang nằm trên một tấm lót mỏng bằng vải thô cứng. Nhưng vẫn dễ chịu hơn nhiều so với nền cát khô khan.

Bao quanh không gian là túp lều vải cắm trại tạm bợ. Tấm vải dù trông yếu đuối nhưng mang lại cảm giác an tâm lạ thường. Mùi khói lửa, mùi cát, và một mùi hương lạ xộc thẳng vào mũi. Cảm giác khô rát trong cổ họng cũng êm dịu đi mà thay vào đó là cảm giác đói bụng đang lấn át tất cả.

Một đống lửa âm ấm, một túp lều trại thô sơ, một mùi thơm ngào ngạt của trà thảo mộc và trên hết Sora nhìn thấy một bóng lưng của con người. Mái tóc vàng ngả trắng, một màu sắc chán ngấy của cái nơi cằn cỗi ngoài kia, làn da hơi sạm đi vì cháy nắng là một cậu thanh niên mang dáng vẻ cứng cáp đang ngồi canh bếp lửa. 

Tóc màu? Người nước nào đây nhỉ? Nói tiếng Anh chắc sẽ ổn thôi ha.

Trong khi Sora còn bận đắn đo nên bắt đầu từ đâu thì cậu thanh niên vì nghe thấy tiếng động đã quay lại và mở lời trước. Anh ta nhếch miệng cười, để lộ hàm răng trắng đều.

"À, cuối cùng cũng tỉnh rồi hả?" 

Giọng nói ấy giống với giọng nói cậu nghe thấy lúc sắp ngất đi.

"Suýt chút nữa là thành xác khô rồi đấy, anh bạn ạ."

Sora ngơ ngác vì bị nẫng tay trên, mắt nhìn chằm chằm vào cậu thanh niên phía trước không thốt lên lời. 

Cậu ta nói được tiếng Nhật sao? 

Nhưng Sora vẫn chưa mở miệng đáp lại câu nào. Cậu ngồi bất động nhìn chằm chằm vào người đối diện. Cậu đã nghĩ về lời cảm ơn, lời chào hỏi và những câu hỏi khéo léo để thăm hỏi tình hình. Nhưng việc suy nghĩ quá nhiều khiến cho chưa lời nào được phát ra thực tế.

Thấy Sora vẫn im lặng như tượng, cậu thanh niên hơi nhíu mày, nghiêng đầu hỏi: 

"Ê, không sao chứ? Vẫn còn mê man lắm hả?"

“À… kh… không, xin lỗi cậu. Thật ngại quá! Tôi đang hơi lơ mơ một chút về hoàn cảnh của mình.”

Cuối cùng Sora cũng thốt lên được thành tiếng, giọng khàn khàn vì khát. Tên này ăn nói thô lỗ quá đấy. Cậu thầm nghĩ bụng.

"Cầm lấy." Một bát gỗ đưa tới trước mặt, bên trong là thứ chất lỏng màu nâu nhạt tỏa hương thơm ngát. 

"Trà này được nấu từ cỏ Larys, khó kiếm lắm đấy. Nó sẽ giúp cậu tỉnh táo hơn.”

Sora đỡ lấy, cẩn thận uống một ngụm. Vị đắng nhẹ lan tỏa trong miệng, sau đó là dư vị ngọt thanh nơi cuống họng. Cảm giác thật dễ chịu. Cậu nghĩ rằng cậu thanh niên thật tốt bụng, nhưng cái cách nói chuyện thật khó chịu làm sao. Cậu hít một hơi thật sâu, rồi thở nhẹ nhàng ra một cái thanh thoát.

“Cỏ Larys sao? Tôi chưa từng nghe về loại trà này đấy, vị của nó thật khác biệt. Đồ quý như vậy đưa cho tôi uống liệu có ổn không?”

Sora mở lời, giọng nhẹ nhàng để bắt đầu cuộc trò chuyện. Cậu là một người khá hoạt trong việc giao tiếp, kỹ năng này đã được rèn rũa trong những ngày tháng sinh viên đại học. Cậu cố gắng toát ra vẻ tự tin và lịch sự dù trong lòng vẫn còn những sự rối bời. 

Cậu thanh niên vẫn một dáng vẻ cũ. Nhếch miệng cười khinh khỉnh với hai hàm răng đều tăm tắp.

“Ờ. Không sao đâu. Khó với người khác thôi chứ tôi chuyên gia săn loại này rồi. Nó mọc đầy ở trong một cái hang dưới chân ngọn núi Gurth.”

Sora đoán rằng có thể cậu ta đang nhắc tới ngọn núi mà cậu đã nhìn thấy chỗ ban đầu. Nhưng cậu trai này có thật thà quá không? Kể hết những thứ như vậy cho người mới gặp thế á.  

Cậu nhấp thêm một ngụm trà nữa, hương vị thanh dịu lan toả trong miệng khiến cậu như quên đi mệt mỏi của cơ thể. Cậu đặt chiếc bát gỗ còn trà xuống, nở một nụ cười lịch sự rồi cúi nhẹ đầu nói.

“Thật sự cảm ơn cậu vì đã cứu tôi. Tôi đã nghĩ mình sẽ bỏ mạng ở nơi này rồi. Hiện tại tôi chưa có gì để báo đáp nhưng sau này có cơ hội tôi nhất định sẽ đền ơn.”

Lại là dáng vẻ đáng ghét đó. Cậu thanh niên cười khểnh đáp lời.

“Được thôi. Tôi ghi nợ đấy nhé.”

Sora chỉ biết cười trừ. Nhưng thật lòng cậu biết ơn chàng trai này và sẽ tìm dịp để báo đáp dù cậu cũng thực sự bực mình vì điệu cười nhếch mép đó. Cậu đưa tay mình ra và bắt đầu giới thiệu.

“Xin phép được giới thiệu. Tôi tên Sora. Hayashi Sora. Cậu có thể gọi tôi là Sora nếu cậu muốn. Một lần nữa, cảm ơn cậu vì đã cứu giúp tôi.”

Cậu trai đáp lại Sora bằng một cái bắt tay khá vững. Nụ cười bớt đáng ghét hơn một chút.

“Xin chào, gọi tôi là Kael. Sống ở thị trấn gần đây”

Sora vui mừng như vớ phải vàng khi biết tin gần đây có thị trấn. Vậy là trên vùng đất cằn cỗi này vẫn có người sống sót và cậu đã gặp chính Kael ở đây. Cậu không biết Kael là ai, là người tốt hay xấu nhưng lúc này mọi thứ dường như chẳng còn quan trọng nữa. Sora bắt đầu đi tìm câu trả lời cho riêng mình.

Cậu từ đâu tới? 

Cậu đã gặp chuyện gì?

Cậu có phải người Nhật không?

Sao cậu lại lang thang giữa chốn hoang tàn này?

Đây là đâu?

Cuộc sống của cậu ở đây thế nào?

Cậu và Kael cứ như vậy dần chìm vào những câu chuyện của đối phương. Sora dù lòng dao động mạnh mẽ bởi những thông tin cậu góp nhặt trong cuộc trò chuyện đêm khuya nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh và vẽ lên những câu chuyện về cuộc đời mình kể cho Kael nghe. 

Và cứ thế, màn đêm khuất dần nhường chỗ cho những ánh bình mình của hy vọng. Cuộc hành trình mới của Hayashi Sora bắt đầu, hướng về sự sống đang âm ỉ vươn mình khỏi nơi cằn cỗi.

Mục LụcChương Sau →

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...