Người ta nói những cây đại thụ đổ xuống bởi những nhát rìu. Nhưng sự thật, nhát rìu cuối cùng chỉ là cái chạm kết thúc. Cây đã chết bên trong từ lâu lắm rồi, bởi những con sâu gặm nhấm và một căn bệnh thối rữa không ai nhìn thấy. Cho đến khi một kẻ thiên tài, với con mắt thấu thị, đặt lưỡi rìu của mình vào đúng chỗ đã mục nát ấy. Cây cổ thụ ngã xuống kéo theo những thảm kịch làm thay đổi cả một thời đại thế giới.
Đế chế Veridia, một cường quốc quân sự đã cai trị bờ Đông lục địa vững vàng suốt hàng trăm năm nhưng giờ chỉ còn được lưu lại trong sử sách. Nó được nuôi dưỡng bền bỉ bởi sự mưu trí của những người Etherean và cũng sụp đổ bằng chính những giáo điều mà họ trói buộc. Họ bảo vệ chủng tộc khác khỏi sự bành trướng của bờ Tây, coi mình là giống loài thượng đẳng, dày xéo các dân tộc mang ơn. Và khi một trật tự đã tồn tại quá lâu, nó sẽ trở nên mù quáng. Nó xem sự vĩ đại của mình là vĩnh cửu, và sự thịnh vượng là bất biến. Nó không còn phát triển nữa mà dần lụi tàn trong tay những kẻ thống trị.
Giới quý tộc Veridia vào những năm cuối cùng của triều đại, bọn chúng là một vết ố đen không thể gột rửa. Bọn chúng ăn chơi xa đoạ, coi thường dân như cỏ rác. Thậm chí điều này còn tồi tệ hơn khi thú nhân bị xếp vào tầng lớp thấp nhất trong xã hội. Bọn chúng, bọn quý tộc nói riêng và đa số những người Etherean nói chung đều không nhìn nhận thú nhân như một con người giống chúng. Chúng cứu họ rồi mặc định họ như những con thú cưng ngoan ngoãn, áp bức và giết hại chẳng phân biệt đúng sai.
Sự bất mãn dồn nén lâu ngày ươm mầm cho những mâu thuẫn xã hội sâu sắc. Nền kinh tế trì trệ tụt dốc, quân sự ngủ quên trên những chiến thắng cách cả trăm năm. Xung đột diễn ra là một điều tất yếu.
Và khi nó xảy đến bằng một kịch bản tồi tệ nhất với người Etherean, Đế chế Veridia huy hoàng sụp đổ chỉ trong vài năm ngắn ngủi. Những con sâu quý tộc thối nát và một căn bệnh thượng đẳng trong tư tưởng con người đã tạo ra một thiên tài xuất chúng. Kẻ vung rìu của tộc thú nhân, một cái chạm kết thúc cho cây cổ thụ ba trăm năm tuổi.
Nhưng bi kịch thật sự nằm ở bộ não của thiên tài. Bằng sự căm ghét tột cùng với người Etherean, kẻ đó đã dựng lên một cuộc thanh trừng đẫm máu. Chẳng ai có thể đếm được số người Etherean đã chết, người vô tội, kẻ có lỗi tất cả đều có chung một kết cục chua chát. Nhiều người bị giết, nhiều người rời bỏ quê hương, một bộ phận thì bị bắt, trục xuất và lưu đày ở nơi hoang tàn không sự sống.
Đế chế Veridia sụp đổ, đế quốc Khemria tiếp quản vùng đất trù phú, thú nhân giành lấy quyền thống trị còn người Etherean trở thành dân tộc lưu vong sống rải rác và tiếp tục bị truy lùng.
Nhưng những người sống cảnh lưu đày nơi hoang mạc cằn cỗi đã tự kiên cường vượt qua nghịch cảnh, họ yếu đuối, họ không còn đủ sức mạnh để đòi lại quê hương nên họ khắc khổ sinh tồn cùng những cồn cát dài bất tận. Và sau mười hai năm dài đằng đẵng, có một nơi họ tạm gọi là nhà. Thị trấn Dysria - nằm bên trong một thung lũng bằng phẳng rộng lớn, nơi Hayashi Sora đang hướng về.
Tiếng động nhẹ nhưng dai dẳng cứ xoáy vào giấc ngủ của Sora. Không phải tiếng chuông báo thức quen thuộc, mà là âm thanh lọc cọc của những vật dụng bằng gỗ va vào nhau, tiếng xào xạc của vải bạt lê lết và tiếng thở phì phò của con ngựa. Sora cựa mình, toàn thân nhức mỏi phản đối dữ dội. Mỗi sợi cơ như bị ai đó kéo căng rồi bất ngờ buông ra, để lại cảm giác ê ẩm khó chịu.
"Mau dậy đi. Chúng ta không có thời gian để nằm ườn ra đó đâu.”
Giọng nói của Kael vang lên ngay sát bên, khàn khàn vì buổi sáng sớm nhưng đầy sức sống, hoàn toàn trái ngược với tình trạng rệu rã của Sora.
Cậu rên rỉ, cố mở mắt ra. Ánh sáng ban mai chưa đủ chói chang, nhưng đủ để cậu thấy rõ Kael đang đứng chắn trước mặt. Dáng người cậu ta không cao lớn vượt trội, chỉ ở mức trung bình, nhưng được bao bọc bởi một cơ thể săn chắc, gọn ghẽ. Những đường nét cơ bắp trên cánh tay và vai không phô trương, mà hiện rõ qua lớp áo thô cộc tay đã bạc màu, như minh chứng cho một cuộc sống lao động vất vả. Chiếc quần cũng bằng chất liệu tương tự, bám đầy những vết bẩn cũ kĩ, được nhét gọn vào đôi bốt da bụi bặm.
"Cho tôi... thêm năm phút nữa..." Sora lầm bầm, giọng còn đầy ngái ngủ.
"Không có năm phút nào cả."
Kael đáp, giọng dứt khoát. Mái tóc màu cát của cậu rối bù trong gió sớm, phản chiếu ánh mặt trời một cách kỳ lạ, trông như một vầng hào quang lộn xộn. Cậu đá nhẹ vào chân Sora vài cái rồi quay lưng lại, tiếp tục công việc đang dang dở.
"Mặt trời cao thêm chút nữa, cát sẽ nóng lên. Chúng ta cần lên đường cho kịp trước khi trời tối."
Cử động của cậu nhanh nhẹn, hiệu quả, mỗi động tác đều có mục đích rõ ràng, không một chút dư thừa. Phong thái ấy toát lên một sự tự tin và thực tế của kẻ đã quá quen với việc sinh tồn.
Sora thở dài, biết mình không thể trì hoãn thêm nữa. Cậu ngồi dậy nhưng một cơn ê lưng khiến cậu nhăn nhó. Cậu nhìn quanh. Lều trại đã tháo dỡ, một số bao tải, thùng gỗ được xếp gọn gàng trên xe. Con ngựa thồ đang gặm cỏ khô, đôi tai vểnh lên lắng nghe động tĩnh.
Bầu trời phía đông đang chuyển từ tím than sang màu cam nhạt. Gió sớm thổi qua mang theo hơi lạnh, nhưng đã thoang thoảng mùi nắng nóng sắp tới. Hoang mạc Gryn trong ánh bình minh có một vẻ đẹp hùng vĩ nhưng cô đơn đến tột cùng.
"Cậu định ngồi đó nhìn trời đến bao giờ?"
Giọng Kael lại vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ của Sora một cách nghiêm khắc.
Cậu vội vàng đứng dậy, hơi loạng choạng nhưng cũng bắt đầu phụ Kael thu gọn tấm bạt. Công việc đơn giản nhưng với đôi tay yếu nhợt để lộ ra cả những đường gân xanh, nó trở nên khó khăn hơn bình thường. Kael không nói gì, chỉ thỉnh thoảng liếc nhìn và thở dài, ánh mắt ánh lên vẻ gì đó giống như sự chán chường.
Sora không chắc nhưng cậu có cảm giác cơ thể không phải của chính mình. Nó mỏng manh và thiếu chất tới mức thảm thương.
Khi họ cùng khiêng một thùng thịt Kryx lên xe, Sora mới có cơ hội quan sát kỹ hơn người bạn của mình. Thùng gỗ nặng trịch. Kael ở phía đối diện dường như chẳng hề gắng sức, những đường gân trên cánh tay nổi lên chút ít rồi lại biến mất, trong khi Sora đã bắt đầu thở dốc. Và chính lúc này, ánh mắt cậu bị thu hút bởi thanh kiếm ngắn đeo bên hông Kael. Nó không phải là một thứ vật hào nhoáng, chuôi kiếm được quấn bằng những sợi da thú màu đen sẫm, vỏ kiếm bằng gỗ cũ kỹ có đầy vết trầy xước. Nhưng cách nó nằm gọn trong tầm tay Kael, sẵn sàng được rút ra bất cứ lúc nào, khiến Sora có một cảm giác kỳ lạ về sự nguy hiểm và an toàn cùng lúc.
"Cậu... đã săn con Kryx bằng thanh kiếm đó à?"
Sora lên tiếng, phá vỡ sự im lặng. Cậu hỏi nhưng thực sự chẳng biết con đó trông như thế nào, cậu chỉ nghe qua những mẩu chuyện mà Kael đã kể lại. Và chẳng đợi được hồi âm, giọng Sora không giấu nổi sự tò mò liền hỏi tiếp.
"Cậu có phải là một kiếm sĩ không?"
Kael đặt thùng thịt xuống xe một cách nhẹ nhàng, quay lại nhìn Sora. Một nụ cười mỉm nở trên môi cậu, không phải là vui vẻ, mà mang ý mỉa mai, khiến đôi mắt xanh lạnh lẽo như những hồ nước bị đóng băng.
"Kiếm sĩ?" Cậu bật cười khẽ, giọng điệu đầy khinh khỉnh.
"Ở Dysria, không có chỗ cho những danh xưng hào nhoáng như vậy. Đây," cậu vỗ nhẹ lên chuôi kiếm bằng một động tác thuần thục, "chỉ đơn giản là công cụ để sinh tồn."
Sora nuốt nước bọt. Cậu nhận ra thế giới này còn khắc nghiệt hơn những gì cậu tưởng tượng.”
"Vậy... lúc nào đó có thể dạy tôi được không?" Cậu hỏi, cố gắng giữ bản thân bình tĩnh để thốt thêm một lời nói dối đơn điệu. "Chỉ là những thứ cơ bản thôi. Làng của tôi... rất nhỏ và hẻo lánh. Tôi chưa có cơ hội học nhiều."
Kael nhìn chằm chằm vào Sora, đôi mắt như có thể xuyên thấu. Cậu im lặng một lúc, tay vô thức sờ lên chuôi kiếm. Ánh nhìn đó khiến Sora suýt nữa thì quay đi. Nhưng rồi Kael cũng gật đầu.
“Được thôi. Nhưng trước hết, cậu phải học cách sống sót trên hoang mạc đã." Cậu vươn vai, một cử động uyển chuyển cho thấy sự dẻo dai của cơ thể. "Một thanh kiếm trong tay kẻ không biết sử dụng, chỉ là một cục sắt nặng nề."
Sora hiểu điều bạn mình vừa nói. Một người đã quá quen thuộc với cuộc sống hiện đại của Tokyo như cậu, thật không dễ dàng gì cho tương lai sắp tới. Kael kể cho cậu nghe về ma pháp, về cuộc sống và cả những điều phi thường của thế giới. Sora dù không muốn nhưng vẫn phải tự thừa nhận rằng, ở đây khác với Trái Đất mà cậu từng biết tới. Còn vì sao cậu lưu lạc chốn này, vẫn là một câu hỏi chưa thể giải đáp.
Công việc dọn dẹp cuối cùng cũng hoàn tất. Sora trèo lên thùng xe, tựa lưng vào thành gỗ. Mùi của rơm khô, thịt Kryx và bụi cát hòa lẫn vào nhau. Kael nhảy lên phía trước một cách nhẹ nhàng, nắm lấy dây cương. Bóng lưng cậu thẳng, vai hơi ưỡn ra một cách tự nhiên, tạo cảm giác vững chãi. Một tiếng vỗ nhẹ, chiếc xe ngựa chòng chành rồi từ từ lăn bánh, để lại những vệt sâu trên nền cát mịn.
Hoang mạc Gryn mênh mông trải ra trước mắt. Những đồi cát nhấp nhô như sóng biển nhuốm màu vàng cam của bình minh. Gió thổi qua mang theo hạt cát li ti bay lập lờ trong không khí. Dysria vẫn còn cách đó gần một ngày đường. Nhưng với Sora, mỗi vòng quay của bánh xe không chỉ đơn thuần là khoảng cách được rút ngắn. Nó là một bước đi xa hơn vào thế giới mới này, nơi mà những con người như Kael, với vẻ ngoài bình thường nhưng ẩn chứa sức mạnh và kỹ năng sinh tồn đáng gờm, là điều hiển nhiên.
Cậu nhìn bóng lưng của Kael, người đang ngồi vững vàng phía trước, mái tóc vàng nhạt phất phơ trong gió, và tự hỏi liệu có thể trở về được nữa không. Rồi cậu nhắm mắt lại, cảm nhận hơi ấm của mặt trời bắt đầu lan tỏa trên da và gục đầu xuống ngủ.
Sora nằm vật vã trên sàn gỗ cứng của thùng xe chẳng thiết tha gì đến sự khó chịu ấy. Những cú xóc nảy người liên tục khi xe băng qua các gờ đá và ổ gà trên con đường mòn dường như chỉ càng ru cậu vào giấc ngủ. Đôi mắt nhắm nghiền, ý thức dần chìm vào quên lãng, xa rời thực tại khắc nghiệt của hoang mạc. Nhưng,
“Rầm.”
Cả thùng xe rung lên dữ dội rồi đột ngột dừng hẳn, đầu Sora đập mạnh xuống sàn gỗ một cú đau điếng.”Á!" Cậu giật bắn người dậy, kêu oai oái, mắt mở tròn xoe, tim đập thình thịch như vừa trải qua một cơn ác mộng.
"Tỉnh chưa, anh chàng thích ngủ nướng?" Giọng Kael vang lên từ phía trước, đầy vẻ giễu cợt.
"Giờ không phải lúc để ngủ nữa rồi. Ra đây mau, có một đám bạn mới muốn làm quen kìa."
Sora vội bò ra khỏi thùng xe, ánh nắng chói chang của buổi trưa khiến cậu nheo mắt. Và rồi cậu kinh hãi khi thấy ba con thằn lằn Kryx to lớn, dài gần bằng một người trưởng thành, đang từ từ bao vây chiếc xe. Da chúng màu cát với những đốm nâu, trùng khớp đến hoàn hảo với môi trường. Đôi mắt vàng lạnh lùng, cái lưỡi chẻ đôi thè ra ngoài liên tục phát ra những tiếng rít giận dữ. Móng vuốt sắc nhọn cào xé lớp cát, để lại những vệt hằn sâu.
Bản năng mách bảo Sora phải trốn. Cậu vội vã chui tót xuống đất và nấp phía sau bánh xe ngựa, coi đó là lá chắn an toàn. Tim cậu đập nhanh đến mức ngực khó thở.
"Bắt lấy!"
Một vật gì đó lạnh lẽo bay về phía cậu. Sora vội chụp lấy, đó là một con dao găm ngắn, lưỡi sáng loáng, chuôi gỗ vừa vặn với lòng bàn tay.
"Giữ nó mà phòng thân." Kael nói, giọng điệu vẫn bình thản như không có chuyện gì xảy ra.
Sora ngước nhìn Kael. Thật kỳ lạ, cậu ta không hề tỏ ra lo lắng. Ngược lại, một sự thích thú lóe lên trong đôi mắt xanh, khóe miệng giật giật như đang nở một nụ cười đắc ý. Trông cậu ta chẳng khác gì một thực khách đang đứng trước một bữa tiệc thịnh soạn, chỉ chờ được thưởng thức.
Một con Kryx hung hăng nhất bất ngờ phóng tới, miệng rộng ngoác để lộ hàm răng sắc nhọn. Nhưng Kael đã không ở đó nữa. Với một bước di chuyển nhanh nhẹn khéo léo, thân hình cậu đã lướt sang một bên, thanh kiếm ngắn trong tay vung lên một đường cắt ngang yết hầu con vật. Máu đỏ tươi phun ra, tương phản gay gắt với màu cát vàng nhạt nhẽo. Con Kryx gục xuống, chỉ kịp phát ra một tiếng kêu the thé thật tội nghiệp.
Hai con còn lại giận dữ, đồng loạt tấn công từ hai phía. Kael không hề nao núng. Cậu hạ thấp trọng tâm, xoay người như một vũ công. Lưỡi kiếm vẽ nên một vòng cung sáng loáng, chém vào chân trước của con bên trái, khiến nó gào lên đau đớn. Ngay lập tức, cậu dùng hông đạp mạnh vào thân con vật đang đổ nhào, lợi dụng đà đó để né người khỏi cú đớp của con thứ hai. Mọi chuyển động đều hoàn hảo, chính xác đến từng milimet, như đã được lập trình sẵn. Sora chỉ biết đứng từ xa trầm trồ lên vài tiếng.
Con Kryx cuối cùng vừa mất đà, Kael đã như một cơn lốc xoáy tấn công trở lại. Cậu phi thân tới, tay không nắm lấy cái sừng nhỏ trên đầu nó, dồn toàn lực ấn mạnh xuống. Đồng thời, tay còn lại cầm kiếm đâm xiên từ dưới lên, xuyên thủng lớp da dày vào tận yết hầu. Con vật giãy giụa trong giây lát rồi bất động.
Tất cả chỉ diễn ra trong chưa đầy năm phút. Ba con quái vật nguy hiểm giờ đã nằm im trên cát. Kael đứng thẳng người, thở ra một hơi nhẹ nhõm. Máu của kẻ địch dính trên vạt áo, nhưng cậu chẳng màng lau. Cậu quay lại nhìn Sora, nở một nụ cười đầy tự hào.
"Xong việc. Giờ thì qua đây phụ tôi một tay nào."
“Hả?”. Sora ngơ ngác bước ra khỏi chỗ vừa nấp.
Mặt trời đã lên đến đỉnh đầu, cái nóng như thiêu như đốt. Kael quyết định dừng chân nghỉ ngơi, nhân tiện sơ chế đống chiến lợi phẩm. Cậu kéo xác một con đến chỗ bóng râm gần đó và vẫy tay gọi Sora.
"Này, lại đây và học cách làm thịt mấy con Kryx này.”
Sora nhìn con thằn lằn to lớn đã chết, lớp da sần sùi, đôi mắt nâu vẫn mở trừng trừng, cảm thấy buồn nôn. Hoá ra thứ thịt mà cậu ăn vào tối qua được lấy từ đống quái vật này.
"Tôi... tôi chưa bao giờ làm việc này."
"Chẳng ai sinh ra đã biết làm cả."
Kael nói, giọng không chút cảm xúc. Cậu rút con dao găm từ trong người ra, lớn hơn nhiều so với con dao cậu đưa cho Sora.
“Đầu tiên, lật nó nằm ngửa ra." Kael dùng chân đạp mạnh vào hông con vật, lật nó một cách dễ dàng. "Rồi, cậu thấy cái đường trắng chạy dọc từ cổ xuống bụng chứ? Đó là chỗ da mỏng nhất." Cậu dùng mũi dao chích một đường nhỏ, rồi từ từ rạch một đường thẳng tắp xuống dưới. Một mùi tanh nồng xộc thẳng vào mũi.
"Giờ thì cho tay vào, kéo mạnh ra hai bên."
Sora nhìn thấy lớp màng và những thớ thịt đỏ hồng bên trong, mặt cậu tái đi. Cậu “eo” lên một cách ghê tởm.
"Làm đi!" Giọng Kael đột ngột nghiêm khắc. "Cậu muốn sống sót ở nơi này thì phải học cách tận dụng mọi thứ. Thịt, da, xương... không có thứ gì là vô dụng cả." Cậu ta lúc này trông chẳng khác nào một bà mẹ già khó tính.
Sora hít một hơi thật sâu, cố kìm nén cơn ghê tởm. Cậu đưa tay run rẩy chạm vào bên trong con vật, cảm giác ấm nóng và nhớt nháp khiến cậu rùng mình. Nhưng rồi cậu nghiến răng, nắm chặt lấy lớp da và kéo mạnh ra hai bên như Kael chỉ. Một tiếng xé rách vang lên.
"Tốt lắm." Kael gật đầu. "Giờ thì móc hết nội tạng ra. Cẩn thận đừng làm vỡ cái túi mật, không thì cả con sẽ đắng ngắt."
Công việc cứ thế tiếp diễn. Dưới sự hướng dẫn tỉ mỉ của Kael, Sora từng bước một lôi hết nội tạng ra ngoài, tách riêng phần gan và tim - "những thứ bổ dưỡng nhất" như Kael nói.
Cậu học cách lột da, cắt thịt thành từng khối vuông vắn. Đôi tay vụng về, có lúc còn suýt làm thương chính mình, nhưng cuối cùng cũng hoàn thành công việc. Mồ hôi ướt đẫm lưng áo, không biết là vì nóng hay vì căng thẳng.
Kael nhìn đống thịt đã được sơ chế gọn gàng, gật gù hài lòng. Cậu lấy một miếng thịt to nhất, dùng dao cắt ra làm đôi, đưa cho Sora một nửa.
"Phần của cậu đấy.” Kael nói. "Cậu đã kiếm được nó."
Sora ngạc nhiên, nhưng vẫn đón lấy. Miếng thịt vẫn còn ấm, màu đỏ tươi, hoàn toàn khác với những miếng thịt đóng gói cậu từng thấy trong siêu thị. Một cảm giác kỳ lạ dâng lên trong lòng - sự ghê tởm ban đầu dần nhường chỗ cho một niềm kiêu hãnh mơ hồ. Cậu đã làm được. Cậu đã vượt qua được một phần của sự yếu đuối.
Hai người ngồi xuống bóng râm, im lặng nhìn ra hoang mạc mênh mông. Chiếc xe ngựa phía sau, giờ đã chất thêm những bao thịt mới. Hành trình vẫn còn dài, nhưng với Sora, có lẽ cậu đã học được bài học đầu tiên và quan trọng nhất về sự sinh tồn.
Hoang mạc Gryn, tiếp giáp ba quốc gia và bờ biển dài phía Đông Bắc. Xuôi về hướng Nam, Đế quốc Khemria trù phú, với những dải đồng bằng màu mỡ nằm dưới sự cai trị của tộc thú nhân. Còn xa xa theo phía Tây biên giới, nơi có những ngọn núi và cánh rừng đan xen giàu tài nguyên khoáng sản là Cộng Hoà Aris. Một cán cân mới trong sự bình yên khu vực, đối trọng trực tiếp với Khemria. Và một liên minh yếu hơn khác nằm ở vùng cực Bắc của bờ Đông lục địa, liên minh đa tộc Anuket sinh sống trên dọc con sông cùng tên. Ngoài ra còn một số làng mạc nhỏ bé khác đang chờ sáp nhập vào nước lớn rải rác quanh vùng.
Thị trấn Gyrsia nằm gần hơn với Đế quốc, trong một thung lũng cát bao quanh. Nó tồn tại nhờ vào mạch nước ngầm ít ỏi, với dân số khoảng vài trăm người. Thị trấn này đã tồn tại được mười hai năm sau cuộc thảm sát đẫm máu. Họ sinh sống nhờ vào nguồn cung nước hạn chế, khai thác quặng đồng và đem bán chui cho Cộng hoà Aris. Mọi giao thương đều phải tiết chế do các lệnh săn lùng của tộc thú nhân, khiến cho cuộc sống ngày một khó khăn hơn trông thấy.
Kael là một cư dân ở thị trấn, sống cùng với bố mẹ và em trai. Cậu đã cứu Sora khi bắt gặp cậu ta nằm gục trên nền cát và nghe được những câu chuyện bịa đặt mà Sora chém gió. Với sự hào phóng và thương hại, cậu quyết định cho kẻ đáng thương này theo cùng.
Từ nơi mà họ gặp nhau cách Dyrsia hơn nửa ngày đường. Hai người bắt đầu di chuyển từ tờ mờ sáng và ước lượng tới khi trời chập tối sẽ trở về.
Ánh hoàng hôn nhuộm một màu cam đỏ rực rỡ biến hoang mạc Gryn thành một bức tranh kỳ vĩ nhưng không kém đi phần khắc nghiệt. Chiếc xe ngựa lăn bánh chậm rãi về phía thị trấn Gyrsia, để lại phía sau những vệt bánh xe in hằn trên cát. Sora ngồi trên thùng xe mơ màng ngắm nhìn những cảnh vật giống nhau, thi thoảng lại phát ra vài tiếng thở dài ngao ngán. Kael ngoái đầu nhìn cậu, cười cảm thông rồi nhẹ nhàng nói.
“Nhìn kìa, chúng ta sắp tới nơi rồi.”
Phía xa, dưới chân một thung lũng cát rộng lớn, những ánh sáng màu hổ phách bắt đầu lấp lánh như những ngôi sao giữa sa mạc. Thị trấn Gyrsia hiện ra trước mắt - chờ đợi họ không phải một thành phố tráng lệ, mà là một tập hợp những tòa nhà bằng đất, đá và gỗ thô sơ, nằm lọt thỏm giữa biển cát mênh mông. Một bức tường thấp bằng đá sa thạch bao quanh, trông mong manh nhưng vẫn kiên cường đương đầu với gió cát. Nhưng chẳng sao cả, Sora vẫn phấn khấn khởi và vui mừng với tất cả những điều đó.
Ôi quả là một thành phố bí ẩn cùng những câu chuyện về thần đèn. Hãy ban cho tôi một bữa tiệc thịnh soạn có thật nhiều rượu và sắc đẹp.
Không nhầm đâu, Sora đã nói trong đầu mình như thế đấy.
Xe ngựa tiếp tục từ từ tiến về phía cổng thị trấn, Sora thò đầu ra khỏi thùng xe và hướng giọng nói ra chỗ người bạn.
“Này Kael. Thị trấn đó, ở Dyrsia có thần đèn không?
“Thần đèn? Là cái gì?”
Sora không đáp lại chỉ cười toe toét trong khi cậu bạn vẫn không hiểu gì. Kael làm sao biết về những câu chuyện li kì “Nghìn lẻ một đêm” được cơ chứ, cũng sẽ chẳng có “thần đèn” nào đang đợi Sora cả. Cậu ta biết điều đó nhưng cậu ta mặc kệ.
Họ gần hơn tới thị trấn, Sora có thể thấy rõ hơn cuộc sống nơi đây. Những người dân mặc quần áo cũ kỹ, khuôn mặt khắc khổ vì nắng gió nhưng ánh mắt họ vẫn sáng ngời một nghị lực phi thường. Trẻ con chạy nhảy giữa các con hẻm đất, tiếng cười giòn tan vang lên như một lời thách thức trước thiên nhiên.
Điều khiến Sora ấn tượng nhất là những chiếc đèn ma pháp - những viên đá thạch anh được chạm khắc thô sơ, phát ra thứ ánh sáng vàng ấm áp treo trước cửa các ngôi nhà. Thi thoảng, một vài viên đá nhấp nháy yếu ớt rồi tắt hẳn và chủ nhà phải dùng tay vỗ nhẹ để chúng sáng trở lại.
"Về muộn quá đấy!"
Một người đàn ông trung niên đứng gác cổng vẫy tay chào đón Kael. Trên tay ông cầm một cây gậy có gắn đá phát sáng và một thanh kiếm dắt ngang hông.
"Lần này săn được gì, nhóc?"
"Bảy con Kryx, bác Goran ạ," Kael trả lời, dừng xe lại. "Và mang về một người bạn mới."
Trong ánh đèn mờ nhập nhoạng, Sora chui ra từ thùng xe loay hoay bước xuống. Cậu định mở miệng chào nhưng bị ánh nhìn sắc sảo chặn cứng. Bác Goran - người gác cổng thị trấn nghiêm mặt đầy cảnh giác. Giọng ông trầm xuống, ồm ồm đầy sức nặng.
“Cậu quên những quy định của thị trấn rồi sao nhóc. Sau vụ do thám của đám cướp mạo danh thương nhân tháng trước, chúng ta không thể tùy tiện cho người lạ ra vào.”
Kael nhanh chóng giải thích, đứng giữa bác Goran và Sora.
"Bác yên tâm, đây là Sora. Cháu gặp cậu ấy gần như đã ngất xỉu trên sa mạc. Cậu ấy đến từ một ngôi làng nhỏ ở Liên minh Anuket."
Bác Goran nhíu mày, ánh mắt không rời khỏi người cậu thanh niên lạ lẫm.
"Anuket? Cách đây cả tháng đường! Làm sao một thằng nhóc như thế có thể sống sót một mình?" Ông bước lại gần, quan sát kỹ từng cử chỉ của Sora rồi hỏi tiếp. "Này nhóc, làng của cậu tên gì? Trưởng làng là ai?"
Sora nuốt nước bọt, tim đập thình thịch. Cậu cố gắng nhớ lại những gì đã chuẩn bị. "Dạ... làng Solaris. Trưởng làng là ông Gideon." Cậu nói, giọng hơi run, đôi mắt trùng xuống ra vẻ đáng thương. "Đoàn buôn của cháu gặp phải một đám cướp, tất cả đã chết còn mỗi cháu chạy trốn kịp."
Dẫu vậy người gác cổng Goran vẫn không thể tin tưởng được những lời nói dối ấy. May thay Kael đã đứng ra bảo vệ Sora bằng một lời giải thích khác.
"Bác Goran, cháu đã kiểm tra kỹ. Cậu ấy thậm chí còn không biết cầm dao găm đúng cách. Với lại, lúc từ chân núi Gurth trở về thị trấn..."
Giọng Kael nhỏ lại, hơi ngập ngừng nhưng vẫn đủ để nghe thấy. “Cháu đã gặp một đoàn xe bị cướp, đúng như lời Sora nói. Tất cả đã chết.” Đây chính là con bài mà Sora đợi sẵn.
Cậu đứng im, cố tỏ ra vô hại. Ánh mắt chân thật, quần áo rách rưới, khuôn mặt lấm lem bụi đường - tất cả đều cho thấy đây không phải là một kẻ đe dọa.
Sau một hồi suy xét, bác Goran thở dài. "Được rồi, ta tin nhóc. Nhưng nhớ báo cáo với hội đồng thị trấn vào sáng mai." Ông quay sang Sora, giọng vẫn còn chút nghiêm khắc: "Chào mừng tới Gyrsia, nhưng hãy nhớ - mọi sự giúp đỡ đều phải đi kèm với trách nhiệm."
Hai cậu nhóc gật đầu ngoan ngoãn rồi trở về xe ngựa. Khi xe tiến vào trong thị trấn, Kael giải thích: "Bác Goran mất con trai trong vụ tấn công năm ngoái khác của bọn cướp, nên giờ rất thận trọng. Nhưng bác ấy có trái tim nhân hậu."
Sora chẳng nghĩ gì nhiều, cậu thở phào nhẹ nhõm vì thành công trót lọt và coi sự cẩn trọng của bác Goran là điều hiển nhiên. Xe ngựa lăn bánh chậm rãi trên con đường đất nện, tiếng bánh xe nghiến trên cát hòa cùng tiếng bước chân đều đều của con ngựa tạo nên một giai điệu đơn điệu nhưng an lành. Những ngôi nhà bằng đá sa thạch thấp bé nằm san sát nhau, tường được trát bằng hỗn hợp bùn và rơm, lớp này chồng lên lớp khác như minh chứng cho những năm tháng vật lộn với thiên nhiên khắc nghiệt. Trên các mái nhà, những ống khói làm bằng gỗ đang tỏa ra làn khói mỏng, mang theo mùi than củi cháy ấm áp.
"Chúng ta sắp đến nhà rồi."
Kael nói, giọng nhẹ nhõm sau một ngày dài di chuyển. Cậu chỉ tay về phía một ngôi nhà nhỏ nằm ở cuối con hẻm, trước cửa treo một chiếc đèn ma pháp bằng thạch anh lớn hơn những nhà khác, tỏa ra ánh sáng vàng ấm áp. Dưới ánh đèn, một người phụ nữ trung niên đang ngồi trên chiếc ghế gỗ thấp, đôi tay thoăn thoắt đan một chiếc giỏ từ những cọng cỏ khô.
Khi xe dừng lại, người phụ nữ ngẩng lên. Khuôn mặt bà in hằn những nếp nhăn của thời gian và nắng gió, nhưng đôi mắt thì ấm áp lạ thường.
"Về rồi à, con trai?" Giọng bà trầm ấm, vang lên như một lời chào đón thân thương. Rồi ánh mắt bà dịu chuyển sang Sora, hơi ngạc nhiên nhưng không kém phần hiếu khách. "Ồ, chúng ta có khách sao?"
Kael nhanh nhẹn xuống xe, Sora cũng cùng bước xuống.
"Mẹ, đây là Sora," cậu giới thiệu, giọng đan xen một chút nghịch ngợm, vui vẻ. "Con gặp cậu ấy trên đường về... Cậu ta bị mất phương hướng và nằm ngủ giữa đường."
Sora cúi đầu chào, cảm thấy hơi bối rối trước ánh mắt quan sát ân cần của người phụ nữ và cũng không quên bất mãn với màn giới thiệu của Kael.
"Cháu chào bác. Cũng may là có cậu ấy giúp đỡ, chứ không giờ chắc cháu đã nằm khô xác ngoài đó cho đám Kryx mất rồi. Cháu là Hayashi Sora, cháu xin phép được làm phiền gia đình mình một hôm ạ. "
"Chào cháu," người phụ nữ đứng dậy, phủi nhẹ bụi trên tấm váy nâu đã sờn màu. "Cứ tự nhiên như ở nhà nhé, đừng ngại. Tuy hơi chật chội nhưng mong là cháu sẽ thoải mái.”
Nụ cười hiền từ, ấm áp khiến Sora có chút hồi hồi nhớ về gia đình cậu hồi còn bé. Rồi bà quay sang Kael, ân cần giải thích.
"Trông hai đứa an toàn lành lặn thế này là mẹ mừng rồi. Bố con cùng đoàn buôn vẫn đang trên đường chở quặng đồng về. Chắc phải sáng mai mới tới nơi."
Bà cười nhìn vào cánh cửa căn nhà, nơi một cậu bé đang hiếu kỳ thò đầu ra hóng hớt. Một cậu bé khoảng mười hai tuổi, với mái tóc màu cát giống Kael nhưng rối bù hơn, lao ra ôm chầm lấy anh trai.
"Anh Kael! Anh có mang quà gì về không?" Cậu bé nói, đôi mắt sáng long lanh đầy háo hức.
Kael xoa đầu em trai, nở một nụ cười âu yếm. "Tất nhiên rồi, Liam. Nhưng trước hết..." Cậu quay sang Sora. "Chúng ta nên vào nhà cái đã."
Hai người bắt đầu dỡ đồ xuống. Kael chỉ huy một cách thuần thục: "Để thùng thịt Kryx ở đây, gần bếp cho mát. Bao bột mì đem cất trong kho, kẻo kiến vào. Còn mấy bó cỏ Larys này..." cậu cầm lên một bó cỏ khô, "để riêng ra, mai mình sẽ đem phơi tiếp."
Sora cố gắng giúp đỡ, nhưng sự vụng về của cậu khiến mọi việc mất nhiều thời gian hơn. Có lúc cậu suýt làm đổ thùng thịt, may mà Kael kịp thời đỡ lấy.
Căn nhà nhỏ ấm cúng với không gian được tận dụng tối đa bên trong. Bếp nằm ngay cạnh phòng khách, được ngăn cách bởi một bức rèm vải mỏng. Trên bàn ăn bằng gỗ đã cũ nhưng được đánh bóng cẩn thận và bữa tối đã được dọn ra. Món ăn tuy đơn giản nhưng được chế biến tỉ mỉ: thịt Kryx hầm với các loại rễ cây chịu hạn, thêm chút gia vị từ cỏ Larys tạo nên hương vị đặc trưng. Sora không ngờ cây cỏ mỏng manh lại có nhiều công dụng như thế. Những lát bánh mì đen được nướng giòn, cạnh đó là bát canh nấu từ nấm khô và một ít rau dại. Trên bàn còn có một ít trái cây khô - thứ xa xỉ được dành cho những dịp đặc biệt. Mỗi khẩu phần được chia đều, thể hiện sự tính toán kỹ lưỡng trong hoàn cảnh khan hiếm.
Liam, em trai Kael, liên tục hỏi Sora những câu hỏi ngây thơ khiến cậu bối rối: "Anh đến từ đâu ạ? Ở đó có nhiều cây xanh không? Có nhiều Kryx để săn không?". Cậu chỉ đáp lại bằng những dòng miêu tả mơ hồ, vớ vẩn.
Bữa ăn trôi qua trong không khí ấm cúng. Người mẹ - bà Elara luôn ân cần quan tâm đến mọi người. Kael kể lại chuyến đi săn và hoàn cảnh của Sora, nhưng khéo léo bỏ qua những tình tiết nguy hiểm. Sora ngồi im lắng nghe, lòng tràn ngập cảm xúc phức tạp.
Khi bà Elara gắp thêm thịt vào bát Sora dù khẩu phần ăn của bà đã vơi đi đáng kể, cổ họng cậu nghẹn lại. "Cháu… thật sự biết ơn," giọng cậu run run. "Cảm ơn vì đã cho cháu một chỗ dựa." Sora biết ơn những con người này từ tận đáy lòng và cảm thấy một chút áy náy. Cậu sẽ sống gần họ trong thời gian tới, cùng làm việc san sẻ như một gia đình. Đó là đề xuất của Kael, một cậu thanh niên cứng cỏi, cao ngạo mang một tấm lòng trắc ẩn sâu sắc và đã không ai từ chối điều đó. Với Sora lại càng không thể, cậu không có nhà, không biết cách sống sót ở đây và cậu sẽ chết nếu không dựa dẫm vào nơi nào đó.
Ánh mắt Kael như thấu hiểu.
"Ăn đi," cậu nói nhẹ nhàng. "Ngày mai tôi sẽ dẫn cậu đi thăm quan thị trấn."
Rồi Người mẹ liếc nhìn Kael với ánh mắt đầy lo lắng.
"Nhưng nhà bác chật chội quá," bà nói với Sora, giọng áy náy. Bà chỉ về phía căn phòng nhỏ ở cuối nhà. "Phòng của Kael và Liam chỉ đủ kê một chiếc giường tầng, còn gác xép thì chất đầy đồ dự trữ cho mùa đông..."
Lúc này Kael mới giật mình bối rối. Cậu ngập ngừng một lát như thể tính toán điều gì đó rồi nói với Sora.
“Có một góc kho nhỏ cạnh chuồng ngựa. Nhưng nơi đó...vừa chật hẹp vừa không sạch sẽ. Nếu cậu không chê…”
Sora cắt ngang, ánh mắt rạng rỡ thật lòng. "Chỉ cần có mái che là đủ tốt rồi. Tôi có thể giúp dọn dẹp và sắp xếp lại. So với việc phải ngủ giữa đường, bất cứ nơi nào có mái che đều là thiên đường.” Dù không lỡ để cậu ngủ ngoài đó nhưng họ hết lựa chọn mất rồi, bà Elara chần chừ nhưng vẫn đồng ý, còn cậu em Liam thì đang mải cặm cụi gặm mẩu bánh mì.
Sau bữa ăn Kael dẫn Sora ra khu vực phía sau nhà. Góc kho thực sự nhỏ hẹp, chỉ rộng chừng ba mét vuông, một bên là tường đá, ba bên còn lại được ghép bằng những tấm gỗ cũ. Trong kho chất đầy dụng cụ, bao tải đựng hạt giống và những bó cỏ khô. Tuy nhiên, vẫn còn một khoảng trống đủ để cậu lót một tấm vải xuống nằm.
"Hai ngày nữa khi bố về, chúng ta có thể dọn gác xép." Kael nói trong khi giúp Sora khiêng những bao cỏ khô sang một bên. "Chỉ tạm thời thôi."
Nhưng Sora chỉ cười cười gật đầu mà không đáp lại câu nào. Hai người bọn họ tập trung dọn dẹp, phủi bụi và trải cỏ xuống đất rồi lót tấm vải thô lên trên làm giường. Dù hơi lộn xộn nhưng trông Sora khá là hài lòng. Có lẽ đêm nay cậu sẽ có một giấc ngủ ngon. Ở bên trong nhà mẹ của Kael đang ru cậu bé Liam ngủ. Thi thoảng vài cơn gió thổi qua mang theo thứ âm thanh trong trẻo ấy, thắp sáng vài tia ấm áp trong lòng của cậu.
Nằm trong một góc kho nhỏ, Sora trằn trọc không yên. Ánh trăng lọt qua khe ván chiếu xuống sàn nhà, tạo thành những vệt sáng mờ ảo. Cậu cứ nghĩ mãi về sự nghi ngờ của bác Goran, về lòng tốt của gia đình Kael, về những lời nói dối mà cậu đang phải duy trì.
"Có lẽ mình nên thành thật với họ." Sora thì thầm trong đêm. Nhưng rồi cậu lại lo sợ - liệu họ có tin vào câu chuyện kỳ lạ này không?
Đêm khuya dần, tiếng gió rít qua khe hòa cùng tiếng thở đều của chú ngựa trong chuồng tạo nên khúc nhạc trong màn đêm yên tĩnh. Sora nhìn ra ngoài cửa sổ nhỏ, nơi những vì sao lấp lánh trên bầu trời xa xôi và nghĩ về tương lai sắp tới.
Chaporia
Bình Luận (0)