20px

Phu quân ta là vị các lão trẻ tuổi nhất triều đình, còn ta chỉ là người đàn bà không biết một chữ nào.

Thích Trì ghét nhất những kẻ tầm thường, dung tục.

Vì muốn xứng với chàng, ta học chữ, luyện viết.

Nhưng chàng chỉ lạnh nhạt nói:

“Người tầm thường tự chuốc lấy phiền phức.”

Chàng chưa từng thân cận với ta, cũng chưa bao giờ nhắc với người ngoài rằng chàng có một phu nhân.

Ta biết, trong lòng chàng, ta chẳng đáng để mắt tới.

Nhưng ta vẫn nghĩ, giữa chúng ta có bảy năm từng cùng nhau trải qua những ngày khốn khó, có lẽ rồi sẽ có một ngày có thể sưởi ấm được trái tim chàng.

Cho đến ngày man di đánh vào kinh thành.

Chàng che chở cho thanh mai của mình, mặc cho ta bị vó sắt của quân man di giẫm nát dưới chân.

Ta mới hiểu, là ta sai rồi.

Chàng là mây trên trời cao, còn ta chỉ là người cố chấp muốn với tới.

“Trong lúc hấp hối, ta mơ hồ nhìn thấy Thích Trì đang liều mạng lao về phía ta.”

M//áu nóng b//ắn lên người ta.

Chàng dường như không cảm nhận được đau đớn, trên mặt chỉ còn lại vẻ hoảng loạn, bất lực gọi:

“Như Ý!”

Trước nay chàng chưa từng gọi ta như vậy.

Chàng luôn gọi cả họ lẫn tên, như thể muốn cố ý vạch rõ khoảng cách giữa chúng ta.

Bây giờ… cần gì nữa?

Nếu có thể làm lại một lần nữa, ta chỉ mong sớm cùng chàng hòa ly.

Từ nay đôi bên tự do, mỗi người một cuộc đời, không còn liên quan.

01

“Ta trọng sinh trở về đúng ngày Thích Trì liên tiếp thăng ba cấp, trở thành đại học sĩ nhập nội các.”

Tiền viện náo nhiệt tiếng trống tiếng chiêng, hậu viện lại lạnh lẽo vắng tanh.

Ngày vui thế này, ta vốn không được phép xuất hiện.

“Tránh để mất thể diện của Thích gia.

Ta tìm thấy Thích Trì khi chàng trở về thay y phục, đặt tờ hòa ly thư trước mặt chàng.”

“Ký đi.”

Chàng liếc qua, giọng lạnh nhạt:

“Đừng làm loạn.”

Ta không làm loạn.

Ngày ta ch//ết ở kiếp trước còn cách ba năm.

Ta không muốn tiếp tục lãng phí những năm tháng còn lại lên người chàng nữa.

Ta muốn tự tìm cho mình một con đường sống.

“Ta và chàng vốn đã không còn xứng đôi.”

“Thích Trì khẽ nhíu mày.”

Chàng không phản bác câu đó, chỉ nói:

“Nàng không có nơi nào để đi.”

Ta quả thật không có nơi nào để đi.

Nhưng chàng không biết.

“Cho dù khắp thiên hạ này ngoài phủ Thích gia ra không còn nơi nào để ta dung thân, ta cũng tuyệt đối không muốn đi lại con đường bi thảm của kiếp trước.

Thích Trì không ký hòa ly thư.

Cũng không nói thêm với ta một câu nào.

Chỉ sắc mặt nặng nề trở về phòng thay một bộ ngoại sam khác, rồi vội vàng quay lại tiền viện.

Trước khi rời đi, chàng không đuổi ta về lại tiểu viện của mình.

Coi như vẫn chừa cho ta một chút thể diện.

Ta nhìn tờ hòa ly thư trong tay.

Chữ là do ta tự viết.

Xiêu xiêu vẹo vẹo, có lẽ căn bản không lọt nổi vào mắt Thích Trì.

Nhưng dù vậy, chàng cũng không hỏi ta một câu:

“Nàng biết viết chữ từ khi nào?”

“Là ai dạy nàng?”

Rõ ràng hôm qua của kiếp này, trước mặt chàng ta vẫn còn là vị phu nhân không biết một chữ.

Bị nha hoàn chế giễu.

Thích Trì có trí nhớ hơn người.

Một người dù đã bệnh tật trì hoãn bảy năm vẫn có thể trở thành đại học sĩ nhập nội các trẻ tuổi nhất triều đình, sao có thể không nhận ra sự khác thường?

Chỉ là chàng không quan tâm.

Không để ý.

Tiền viện có đồng liêu của chàng.

Có thanh mai của chàng.

Còn ta…

Chẳng qua chỉ là một gánh nặng bỏ không được, vứt cũng chẳng xong.

Ta tự giễu cười khẽ.

Đặt hòa ly thư xuống dưới trấn chỉ.

Sau đó lấy ra hộp mực đã chuẩn bị từ lâu, bôi mực son lên tay.

Cả kinh thành đều nói:

Thích Trì là lang quân trong mộng của các tiểu thư khuê các.

Là người con rể hoàn mỹ trong mắt các bậc phụ mẫu.

Tuổi trẻ tài cao, phong lưu tuấn tú.

Nhưng chẳng ai biết…

Chàng còn có một vị phu nhân không biết chữ.

Một người đã ở bên chàng suốt bảy năm khi chàng nghèo khó.

Một người đã giúp chàng chữa khỏi đôi mắt.

Một người yêu chàng cả đời.

Cuối cùng lại rơi vào kết cục hài cốt không còn.

Cũng không biết vị phu nhân si tình nhiều năm ấy…

Rốt cuộc đã trao nhầm tình cảm cho một tảng đá vô tri.

Ta ấn thật mạnh dấu tay lên hòa ly thư.

Cứ để nó lại đây đi.

02

Từ sau khi Thích Trì khỏi bệnh trở về phủ Thích gia, chàng không còn sống chung với ta nữa. Tiểu viện ta ở ngày thường chỉ có hai người.

Hôm nay trong phủ bận rộn đủ việc. Nha hoàn đều sang tiền viện. Bà tử phụ trách quét dọn ngày thường cũng chẳng thấy đâu. Không biết là trốn việc hay lén đi uống rượu.

Một ngày như thế này…

Quả thực là thời điểm thích hợp nhất để rời đi.

Ta chẳng có gì để mang theo.

Những y phục và trang sức được sắm sửa sau khi cùng Thích Trì trở về phủ Thích gia đều bị nha hoàn bên cạnh mẫu thân chàng khóa giữ.

Thứ thuộc về ta chẳng qua chỉ có mấy bộ y phục cũ mới lẫn lộn, hai đôi giày cỏ, vài trăm đồng tiền đồng dành dụm suốt bao năm, cùng một cây trâm bạc đã ngả màu đen.

Đó chính là toàn bộ gia sản ta có thể mang đi.

Còn chẳng bằng tài sản của một nha hoàn trong phủ Thích gia.

Từ đầu đến cuối…

Ta chẳng qua chỉ là một vị Thích phu nhân hữu danh vô thực.

Kiếp trước ta đã sớm biết.

Cũng đã nhìn thấu.

Chỉ vì không nỡ buông bỏ Thích Trì, không thể hạ quyết tâm.

Cho nên mới rơi vào kết cục thê thảm như vậy.

Kiếp này, ta đổi lại kiểu tóc, buộc chặt bọc hành lý, đeo sau lưng.

Lại dùng khăn vải quấn kín bàn tay trái, để thoạt nhìn không khác người bình thường.

Cuối cùng, ta đứng trước chiếc gương đồng cao gần bằng người mình, ngắm nhìn thêm vài lần.

Trên danh nghĩa, nó cũng là đồ của ta.

Nếu không phải quá nặng…

Ta thật sự muốn mang đi bán.

Ta thực sự quá nghèo.

Rời khỏi phủ Thích gia, số tiền trong tay e rằng chỉ đủ chống đỡ được vài ngày.

Nếu kế hoạch kia thất bại…

Có lẽ ta sẽ phải lưu lạc đầu đường.

Lưu luyến nhìn chiếc gương đồng lần cuối.

Ta rời khỏi căn phòng nhỏ cũ nát trong tiểu viện của mình.

Dùng sức cạy ổ khóa cổng hông đã hoen gỉ từ lâu.

Rồi bước một bước ra ngoài.

Thật dễ dàng.

Tiểu viện đã giam cầm ta suốt ba năm ở kiếp trước…

Hóa ra…

Chỉ cần một bước này.

Là có thể bỏ lại tất cả phía sau.

03

Phủ Thích gia nằm ở phía đông thành.

Ta đi chừng nửa canh giờ mới tới chợ lớn ngoài thành, nơi đông người qua lại nhất.

Nơi đây xe ngựa tấp nập, dòng người không ngớt.

Trên một bức tường lớn chuyên dùng để dán cáo thị và thông báo tuyển người của các gia đình quyền quý.

Tờ cáo thị ta muốn tìm…

Hẳn là vẫn còn ở trên đó.

“Cô nương biết chữ sao?”

Thấy ta chăm chú xem từng tờ cáo thị, một đại nương bán hàng bên cạnh chủ động bắt chuyện.

“Vâng, cũng nhận biết được đôi ba chữ.”

Ta mỉm cười đáp.

Nếu là lúc này của kiếp trước…

Mục LụcChương Sau →

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...