20px

Ta chỉ nhận ra mỗi tên mình.

Sau khi phu quân trở thành vị đại học sĩ nhập Nội các trẻ tuổi nhất triều đình.

Ta không muốn làm mất mặt chàng.

Bèn cắn răng lấy hơn nửa số tiền mình tằn tiện dành dụm được.

Nhờ một tiểu nha hoàn lén ra ngoài phủ mua giúp ta một quyển Tam Tự Kinh.

Ta nâng niu nó như báu vật.

Ngày nào cũng mang ra đọc.

Nghĩ lại thật nực cười.

Mãi rất lâu sau ta mới biết.

Quyển Tam Tự Kinh của ta vốn không giống quyển của phu quân.

Chỉ là bản do một tú tài bình thường chép tay.

Chẳng đáng bao nhiêu tiền.

Phần lớn số bạc kia đều đã bị nha hoàn âm thầm bỏ túi.

Cũng may…

Chính vì chỉ là bản do một tú tài bình thường chép.

Nên bên cạnh mỗi chữ đều có những hình vẽ nhỏ bằng than, đồng âm với chữ ấy.

Nhờ vậy việc học của ta mới bớt gian nan hơn đôi chút.

Ta học ngắt quãng suốt ba năm.

Cuối cùng cũng học xong quyển Tam Tự Kinh, lại học được hơn nửa quyển Thiên Tự Văn.

Khi ấy ta còn từng ngây thơ nghĩ…

Đợi đến lúc học xong Thiên Tự Văn.

Có lẽ…

Ta sẽ đánh bạo mặt dày đi tìm phu quân.

Xin chàng dạy ta cầm bút viết chữ.

Cuối cùng…

Đến lúc chết.

Ta vẫn không đợi được ngày ấy.

Giờ nghĩ lại.

Có một vị các lão làm phu quân…

Xem ra cũng chẳng ích gì.

Ngược lại, chính những chữ ta tự học được.

Lại theo ta sang cả kiếp này.

Tìm suốt một khắc.

Cuối cùng ta cũng tìm thấy tờ cáo thị mình cần giữa từng lớp giấy dán chồng lên nhau.

Ta cẩn thận bóc nó xuống.

Rồi tìm một chiếc xe lừa rẻ nhất ở gần đó.

“Ta muốn ra khỏi thành.”

Xe lăn bánh được một lúc.

Người đánh xe chủ động bắt chuyện.

“Cô nương định đến trang viện nhà họ Chung sao? Chẳng lẽ vừa bóc tờ cáo thị của nhà ấy?”

Ta gật đầu.

“Đúng vậy.”

“Công việc ở đó không dễ làm đâu.”

“Sao lại nói vậy?”

“Thị nữ, bà tử, xa phu, tạp dịch… Chẳng ai làm nổi quá một tháng là bỏ đi. Hai tháng gần đây, hầu như không còn ai muốn đến nữa.”

“Chẳng lẽ có điều gì khuất tất?”

Người đánh xe do dự giây lát.

“Nghe nói… trang viện nhà họ Chung không sạch sẽ.”

“Nửa đêm canh ba…”

“Thường có tiếng quỷ khóc.”

Thì ra…

Ngay từ lúc này.

Đã có lời đồn trang viện nhà họ Chung có ma rồi.

Thấy ta im lặng.

Có lẽ người đánh xe nhận ra mình lỡ lời.

Sợ ta đổi ý không đến nữa.

Ông vội vàng chữa lại.

“Nhưng nếu cô nương đang cần bạc thì nơi ấy cũng đáng để thử. Tiền công mỗi tháng cao lắm.”

Ta mỉm cười.

“Vừa hay ta đang thiếu bạc.”

Ta cúi đầu nhìn bàn tay trái được băng kín.

Cho dù ta có nói…

Ta đến đó là vì muốn đổi lấy một con đường sống cho chính mình.

Là vì không muốn chết thảm sau ba năm nữa.

Là vì muốn thử xem…

Liệu ta có thể nghịch thiên cải mệnh.

Có thể cứu lấy thiên hạ thương sinh hay không.

Chắc cũng sẽ chẳng có ai tin.

Ta sớm quen rồi.

Chẳng ai tin.

Đôi mắt của Thích Trì có thể sáng lại.

Là bởi ta ngày đêm chăm sóc.

Từng bước học theo bí pháp mà Thích gia tìm được.

Hết lần này đến lần khác thử nghiệm.

Mới đổi lấy kết quả ấy.

Bọn họ thà tin rằng…

Ta là người có mệnh cách trời ban.

Được Thích gia bỏ tiền cưới về để xung hỷ.

Nhờ vậy Thích Trì mới không cần thuốc thang mà tự khỏi bệnh.

Cũng chính vì thế.

Sau khi mắt Thích Trì khỏi hẳn.

Thích gia không lập tức bỏ ta.

Mà còn để ta tiếp tục ngồi trên danh phận Thích phu nhân thêm hơn ba năm.

Còn bây giờ.

Ta muốn thử một lần.

Xem rốt cuộc…

Ta có thể nghịch thiên cải mệnh hay không.

04

“Cô nương đến thật đúng lúc.

Ta không ngờ.

Chỉ đến làm một thị nữ.

Lại có cả quản gia đích thân ra đón.

“Trang viện đang thiếu người. Cô nương từng làm thị nữ hầu cận chưa?”

Ta là phu nhân của Thích Trì.

Thế nhưng từ nhỏ đến lớn.

Việc ta làm chẳng khác gì một thị nữ.

Ta bình thản đáp:

“Đã làm bảy năm.”

“Từng chăm sóc người bệnh chưa?”

Thích Trì mù lòa suốt bảy năm.

“Đã chăm sóc bảy năm.”

Quản gia vỗ mạnh lên đùi.

“Tốt lắm! Mỗi tháng ba lượng bạc, tính theo số ngày làm việc mà trả. Bây giờ cô nương đi luôn đi.”

Ta không ngờ mọi chuyện lại thuận lợi đến vậy.

Đến cả tên họ cũng chẳng cần hỏi.

Tiền công còn cao gấp mấy lần những nơi khác.

Ban đầu ta còn tưởng phải làm việc chăm chỉ một thời gian mới được gặp chủ nhân.

Không ngờ…

Lại dễ dàng đến thế.

Nhưng vừa bước vào hậu viện.

Ta lập tức hiểu ra nguyên nhân.

Khác hẳn tiền viện sạch sẽ, ngăn nắp.

Viện tử trước mắt…

Chẳng khác nào một đống đổ nát.

Chiếc chum nước giữa sân đã vỡ nát.

Bàn đá, ghế đá đều bị hất đổ.

Ngay cả hoa cỏ trong viện cũng bị tàn phá không còn ra hình dạng.

Quang cảnh này…

Ta lại vô cùng quen thuộc.

Năm ấy.

Khi ta và Thích Trì vừa mới thành thân.

Mọi thứ cũng như thế này.

Vì không nhìn thấy.

Tính khí chàng vô cùng nóng nảy.

Chàng chưa từng trút giận lên người ta.

Nhưng lại phá tan tành cả tiểu viện mình ở.

Khi ấy.

Chàng là đứa con bị Thích gia ruồng bỏ.

Bên cạnh không có lấy một thị nữ.

Chỉ có một mình ta dọn dẹp mọi tàn cuộc.

Mỗi lần vừa thu dọn.

Ta vừa khóc.

Vừa âm thầm mắng chàng trong lòng.

Về sau.

Thời gian mù lòa ngày một dài.

Con người chàng cũng càng lúc càng lạnh lẽo.

Không còn chút hơi thở của người sống như thuở ban đầu nữa.

Nhiều năm trôi qua.

Lần nữa nhìn thấy khung cảnh này.

Trong lòng ta lại dâng lên chút hoài niệm.

“Chỗ này… đều do ta dọn sao?”

“Không cần.”

Quản gia như sợ dọa ta bỏ chạy.

Vội vàng đáp:

“Cô nương chỉ cần dọn dẹp trong phòng là được. Việc ngoài sân đều do tiểu tư phụ trách.”

Nói xong.

Ông cũng chẳng buồn thông báo.

Liền dẫn thẳng ta vào trong.

Thật quá thất lễ.

Lỡ như bên trong còn có người khác…

Quả đúng là sợ điều gì.

Điều ấy liền xảy đến.

Còn chưa bước qua cửa.

Ta đã nghe có người nói bên trong.

“Hoàng thượng đã ban chỉ cho ngài thành thân, ngài cứ thuận theo đi! Tiểu thư phủ Thượng thư có gì không tốt? Dẫu sao cũng sẽ có người giúp ngài quán xuyến việc trong ngoài. Biết đâu… bệnh của ngài cũng sẽ khỏi…”

“Ai đó?”

“Đại nhân.”

Quản gia đã dẫn ta vào trong.

“Người ta đưa đến rồi.”

Ta đành cứng da đầu bước theo.

Bên trong khác hẳn bên ngoài.

Sạch sẽ, ngăn nắp hơn nhiều.

Cũng không thấy mảnh sứ vỡ nào.

Chỉ là…

Quá đỗi trống trải.

Ngoài một tấm bình phong.

Một chiếc giường.

Trong phòng đến cả một chén trà cũng không có.

Lúc này.

Trong phòng có hai người.

Một người thân hình cao lớn, vạm vỡ.

Tóc tai rối bù.

Râu ria kín mặt.

Người còn lại gầy gò, mảnh khảnh.

Trông giống một vị văn sĩ.

Người vừa lên tiếng ban nãy.

Hẳn chính là vị văn sĩ ấy.

Lúc này.

Ánh mắt ông ta nhìn ta vô cùng sắc bén.

Ta cứng nhắc bước lên.

Đang định hành lễ vấn an hai người.

Thì người đàn ông cao lớn kia bỗng lên tiếng.

“Gấp gáp muốn ta thành thân đến vậy sao?”

Vị văn sĩ lập tức gật đầu.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...