“Đúng vậy.”
“Được.”
Hắn quay đầu nhìn về phía ta.
“Ta cưới nàng.”
05
Mấy người có mặt trong phòng.
Bao gồm cả ta.
Đều bị dọa cho giật mình.
Vị văn sĩ gần như bật nhảy dựng lên.
“Ngài nói gì cơ?”
“Ta muốn cưới nàng.”
“Ngài không cưới thiên kim phủ Thượng thư, lại muốn cưới một thị nữ?”
“Đúng.”
Đúng cái gì mà đúng?
Ta tiến lên một bước, khẽ khom người hành lễ.
“Đại nhân, ta chỉ là một thị nữ mà thôi.”
Hắn không còn vẻ ngang tàng khi nói chuyện với vị văn sĩ ban nãy.
Trái lại, giọng điệu còn mang theo vài phần cẩn trọng.
“Không cần đa lễ. Thị nữ thì đã sao?”
“Thị nữ và ngài thân phận khác biệt như mây với bùn. Hoàn toàn không xứng.”
Hôm nay.
Ta vừa mới nói những lời này với Thích Trì.
Chàng không hề phản bác.
Ta vốn nghĩ.
Sau khi được ta nhắc nhở.
Vị Chung đại nhân này cũng sẽ thu lại lời vừa nói.
Ai ngờ.
Hắn lại bật cười.
“Lời cô nương nói, ta thấy không đúng.”
“Không đúng ở đâu?”
“Gia thế và thân phận đều do cha mẹ ban cho. Chẳng qua có vài người may mắn hơn cô nương mà thôi.”
“Còn ta…”
“Ta và cô nương mới là xứng đôi nhất.”
Xứng đôi với ta?
Kiếp trước.
Sau khi người này qua đời.
Ta từng nghe không ít lời đồn về hắn.
Ai cũng nói hắn là người phóng khoáng.
Không câu nệ tiểu tiết.
Nhưng…
Thế này thì cũng quá không câu nệ rồi!
Ta quay sang nhìn vị văn sĩ và quản gia.
Mong hai người họ sẽ lên tiếng bác bỏ.
Ai ngờ.
Một người trợn mắt há hốc miệng.
Một người thì ngẩng đầu nhìn trời.
Ta hít sâu một hơi.
Đành tung ra đòn cuối cùng.
“Đại nhân.”
“Phu quân ta vẫn chưa ký hòa ly thư.”
Dẫu sao.
Theo ta nghĩ.
Cũng chỉ là chuyện một hai ngày nữa.
Không khí trong phòng lập tức trở nên ngượng ngập.
Yên tĩnh đến mức nghe rõ cả tiếng kim rơi.
“Vậy…”
Hắn lúng túng quay mặt sang chỗ khác.
“Đợi nàng hòa ly xong.”
“Ta sẽ cưới nàng.”
“Chung Giác!”
Vị văn sĩ tức đến giậm chân.
“Ngài sao có thể hồ đồ đến mức ấy?”
Chung Giác đáp đầy lẽ phải.
“Ta đã bệnh nặng đến mức thuốc đá vô phương!”
“Đợi ta chết rồi.”
“Gia sản của ta còn có thể để lại cho phu nhân.”
“Còn hơn rơi vào tay đám tiểu nhân vô liêm sỉ kia!”
“Dù vậy ngài cũng không thể tùy tiện cưới vợ! Đường đường…”
Vị văn sĩ nghẹn đến không nói tiếp được.
“Ra thể thống gì nữa!”
Đúng là thần tiên đánh nhau.
Kẻ chịu họa lại là phàm nhân.
Vốn dĩ.
Ta còn định dò xét thêm rồi mới tính tiếp.
Thế nhưng.
Ánh mắt vị văn sĩ nhìn ta càng lúc càng nguy hiểm.
Như thể ngay lập tức sẽ đuổi ta ra khỏi trang viện.
Ra ngoài thì dễ.
Muốn quay lại.
Chỉ e chẳng còn cơ hội.
Ta đành bước lên một bước.
“Nô tỳ…”
Mới nói được hai chữ.
Đã bị Chung Giác cắt ngang.
“Người một nhà thì sao lại tự xưng là nô tỳ?”
“Cứ xưng ‘ta’.”
Ta từ bao giờ…
Lại thành người một nhà với hắn vậy?
Sắc mặt vị văn sĩ lúc này đáng sợ đến mức như muốn ăn tươi nuốt sống người khác.
Ta chỉ có thể cứng da đầu nói:
“Ta đến trang viện nhà họ Chung.”
“Chỉ là muốn tìm một công việc.”
“Làm một thị nữ.”
Chung Giác lập tức quay sang hỏi quản gia.
“Tiền công bao nhiêu?”
“Mỗi tháng ba lượng bạc.”
“Ít quá.”
“Đổi thành…”
“Chung Giác!”
Vị văn sĩ gào đến khản cả giọng.
Mí mắt ta giật liên hồi.
Ba lượng bạc.
Đã đủ cho một gia đình bình thường chi tiêu mấy tháng.
Năm xưa.
Khi Thích Trì mù lòa.
Trở thành đứa con bị Thích gia ruồng bỏ.
Mỗi tháng.
Phủ Thích gia cũng chỉ cấp cho hai người bọn ta hai lượng bạc.
Qua từng tầng khấu trừ.
Đến tay ta.
Còn chưa nổi một lượng.
Số bạc ấy.
Không chỉ phải lo cơm áo.
Mà còn phải mua thuốc cho Thích Trì.
Lại phải thay mới những vật dụng bị chàng đập hỏng mỗi khi nổi nóng.
Suốt một năm.
Không những chẳng để dành nổi đồng nào.
Mà còn phải vay nợ.
Khi ấy.
Cuộc sống của ta luôn giật gấu vá vai.
Để phụ thêm sinh kế.
Thỉnh thoảng còn phải đi nhận việc làm thuê.
Nhờ vậy mới miễn cưỡng cầm cự qua ngày.
Nhiều hơn ba lượng…
Hắn dám cho.
Ta cũng chẳng dám nhận.
Thế nhưng.
Chung Giác vẫn nhất quyết đối đầu với vị văn sĩ.
“Đằng nào sau này cũng phải đưa.”
“Ta cho trước nhiều hơn một chút thì đã sao?”
“Ngài…”
Vị văn sĩ tức đến run cả người.
Trước khi phất tay áo bỏ đi.
Ông còn liếc ta một cái.
Ánh mắt sắc lạnh như tẩm độc.
“Phàn đại nhân!”
“Ngài đừng vội.”
“Có muốn ở lại dùng bữa không?”
Quản gia cũng nhân cơ hội chuồn mất.
Đến một lời dặn dò cũng chẳng để lại.
Trong phòng.
Chỉ còn lại ta và Chung Giác.
Không khí bỗng trở nên vô cùng gượng gạo.
Đúng lúc ấy.
Ánh mắt ta vô tình chạm phải ánh mắt hắn.
Vừa đối mắt.
Hắn lập tức quay đầu đi.
Vành tai và cả cần cổ.
Lặng lẽ ửng lên một tầng đỏ nhạt.
Phản ứng ấy…
Thực sự nằm ngoài dự liệu của ta.
Kiếp trước ta từng nghe nói.
Chung Giác ngay cả trên triều cũng dám đối đáp với Hoàng thượng.
Dám thẳng thừng tranh luận với bá quan văn võ.
Vừa rồi.
Nhìn hắn cãi nhau với vị văn sĩ kia.
Cũng chẳng giống người dễ bị bắt nạt chút nào.
Vậy mà bây giờ…
Sao lại có vẻ còn ngượng ngùng hơn cả ta?
Chẳng lẽ…
Hắn cũng nhận ra những lời vừa rồi có phần không ổn?
“Đại nhân cứ yên tâm.”
Ta khẽ khom người hành lễ.
“Những lời ban nãy của ngài.”
“Ta sẽ không coi là thật.”
Hắn sững người.
Không biết có phải ta nhìn nhầm hay không.
Trong ánh mắt ấy…
Dường như còn thấp thoáng vài phần tủi thân.
“Tại sao lại không coi là thật?”
“…”
“Nàng không cần bận tâm đến người vừa rồi.”
“Sau này ta không để ông ấy bước chân vào trang viện nữa.”
Cái gì?
Vị văn sĩ kia nhìn là biết thân phận chẳng hề tầm thường.
Vậy mà hắn nói…
Không cho người ta đến nữa?
Chẳng lẽ…
Là vì ánh mắt người kia nhìn ta trước lúc bỏ đi?
Sao có thể chứ?
Kiếp trước.
Ở phủ Thích gia.
Dù về sau đã trở thành phu nhân của đương triều Thủ phụ.
Người trong Thích gia vẫn luôn bắt ta tránh mặt khách khứa.
Mẫu thân chàng không thích ta gặp người ngoài.
Đến cả những mưu sĩ dưới trướng Thích Trì.
Cũng không hề biết.
Chàng còn có một vị phu nhân như ta.
Tuy chưa từng có ai nói thẳng.
Nhưng ta hiểu.
Bọn họ sợ ta xuất thân thôn dã.
Không biết chữ nghĩa.
Sợ người khác nhìn thấu.
Làm mất thể diện Thích gia.
Sợ thiên hạ biết.
Thích Trì lại cưới một người vợ môn không đăng, hộ không đối.
Nhưng Chung Giác…
Hôm nay mới là lần đầu tiên chúng ta gặp mặt.
Vì sao…
Hắn lại muốn vì ta mà đắc tội với người kia?
Chung Giác lại giống như thấy chuyện ấy là lẽ đương nhiên.
“Vốn dĩ ông ấy và ta không phải người cùng đường.”
“Hà tất phải miễn cưỡng đứng chung một chỗ?”
Ta chợt nhớ tới kiếp trước.
Khi Chung Giác còn sống.
Đã không ít lần nghe đám mưu sĩ bên cạnh Thích Trì oán trách.
“Chung Giác đúng là chẳng biết điều.”
“Hoàn toàn không hiểu đạo lý đối nhân xử thế.”
Đến khi Chung Giác qua đời.
Bọn họ lại hết lần này đến lần khác thở dài.
“Nếu Chung Giác còn sống.”
Chaporia
Bình Luận (0)