20px

“Lũ man di nào dám ngông cuồng đến vậy.”

Lòng người…

Thay đổi còn nhanh hơn trở bàn tay.

Miệng đầy lời ngọt ngào.

Trong lòng lại giấu dao.

Trái lại.

Chính Chung Giác.

Kẻ bị bọn họ chê là chẳng biết điều.

Lại thẳng thắn.

Thành thật.

Trước sau như một.

Chỉ tiếc…

Người tốt thường chẳng sống lâu.

Kiếp trước.

Hắn còn trẻ đã lâm bệnh nặng rồi qua đời.

Ta cúi đầu nhìn bàn tay trái của mình.

Có thể nghịch thiên cải mệnh hay không.

Dẫu sao…

Cũng phải thử mới biết.

Ta lại ngẩng đầu nhìn Chung Giác.

Mới phát hiện.

Mặt hắn đã đỏ bừng hơn lúc nãy.

“Đại nhân.”

“Ngài thấy trong người không khỏe ở đâu sao?”

“Không có.”

Hắn quay mặt đi.

Vừa chắp tay đi qua đi lại.

Vừa lấy tay quạt lấy quạt để.

“Chỉ là…”

“Trong phòng này hơi nóng.”

Bây giờ đã là đầu đông.

Cửa sổ, cửa phòng đều mở toang.

Gió lạnh thổi buốt đến tận xương.

Nóng ở chỗ nào chứ?

Chẳng lẽ…

Đây cũng là bệnh trạng của hắn?

Đúng lúc ấy.

Ánh mắt hai người lại vô tình chạm nhau.

Động tác của hắn khựng lại.

Rồi đột nhiên lấy tay che mặt.

Quay người.

Chạy thẳng ra khỏi phòng.

Để mặc một mình ta đứng ngẩn ngơ giữa làn gió lạnh.

06

Qua chừng nửa chén trà.

Ta mới được một ma ma quản sự dẫn đi.

“Không cần nghĩ nhiều.”

“Nàng không hề đắc tội với đại nhân.”

“Nhưng…”

Bà mỉm cười hiền từ.

“Cứ coi như bệnh cũ của đại nhân tái phát.”

“Ngài đi uống thuốc rồi.”

“…”

“Hôm nay chưa cần làm việc.”

“Ta đưa nàng đi làm quen với trang viện.”

Trang viện nhà họ Chung rộng vô cùng.

Nhưng người lại chẳng nhiều.

Trong phủ chính chỉ có hơn mười người.

Chẳng mấy chốc ta đã nhớ mặt hết.

Ngược lại.

Đi dạo khắp trang viện.

Lại mất gần nửa ngày.

Ta vốn cho rằng.

Đã có lời đồn trang viện có ma.

Thì người trong trang viện hẳn sẽ nơm nớp lo sợ.

Lúc nào cũng sống trong thấp thỏm.

Nhưng thực tế hoàn toàn khác.

Ai nấy đều tươi cười.

Hiền hòa, thân thiện vô cùng.

“Vẫn còn vài vị trang đầu cùng gia quyến.”

“Họ ở những khu nhà phía xa.”

“Chỉ đến ngày lễ tết mới trở về.”

“Đến lúc đó nàng sẽ gặp.”

Ta gật đầu.

“Hôm nay không cần hầu hạ đại nhân.”

“Ta đưa nàng đi dùng bữa.”

Đồ ăn ở đây…

Lại còn ngon hơn cả trong phủ Thích gia.

Hơn nữa.

Toàn là những món ta thích.

Đám hạ nhân cũng đều ôn hòa, thân thiện.

Chỉ trong chưa đầy một ngày.

Ta đã có cảm giác như cách một đời.

Ngay cả nơi ở được sắp xếp cho ta.

Cũng vô cùng tốt.

Chăn đệm sạch sẽ.

Mềm mại.

Không còn mùi ẩm mốc quanh năm chẳng bao giờ tan trong phủ cũ của Thích gia.

Không còn mẫu thân chàng cố ý gây khó dễ với ta.

Cũng không còn Thích Trì luôn nhìn ta bằng ánh mắt lạnh nhạt.

“Ở trang viện không có nhiều quy củ.”

“Nếu nghe thấy tiếng động gì.

“Cũng không cần sợ.”

“Cứ đến tìm ta bất cứ lúc nào.”

Đêm ấy.

Ta ngủ một giấc thật ngon.

Ngày hôm sau.

Là ngày đầu tiên chính thức làm việc.

Từ sáng sớm.

Ta đã bưng chậu nước cùng đồ rửa mặt.

Đứng chờ trước cửa phòng Chung Giác.

Trước khi đến trang viện.

Ta đã suy nghĩ rất rõ.

Muốn thay đổi vận mệnh.

Muốn không chết dưới vó ngựa của quân man di sau này.

Người quan trọng nhất.

Chính là Chung Giác.

Hắn là mãnh tướng số một của triều ta.

Vài năm trước.

Quân man di tràn qua biên quan.

Thế như chẻ tre.

Đúng lúc ấy.

Chung Giác hoành không xuất thế.

Chỉ dẫn theo vài nghìn binh mã.

Đã cắt đứt lương thảo của địch.

Sau đó.

Hắn một đường thăng chức.

Chỉ trong nửa năm ngắn ngủi.

Đã trở thành đại thống lĩnh chỉ huy mấy chục vạn đại quân.

Lại dẫn quân đại phá địch.

Đánh thẳng tới tận vương đình.

Kể từ đó.

Chỉ cần nghe thấy tên Chung Giác.

Quân man di đã sợ đến nhũn chân.

Hoàng thượng cũng hết sức coi trọng hắn.

Cho dù hắn nhiều lần cãi lời.

Ngài cũng chưa từng nổi giận.

Hắn đắc tội bá quan.

Bị dâng sớ đàn hặc.

Hoàng thượng cũng chỉ cười bỏ qua.

Đó là ân sủng độc nhất vô nhị.

Thế nhưng.

Một người như vậy.

Lại chẳng bao lâu nữa sẽ chết vì bệnh.

Cũng chính từ sau cái chết của hắn.

Hoàng thượng lâm trọng bệnh rồi băng hà.

Tân quân lên ngôi.

Triều chính rối ren.

Để cho quân man di thừa cơ mà vào.

Tiếp đó.

Biên cương liên tiếp đại bại.

Lão tướng tử trận.

Những tướng lĩnh trẻ tuổi lại không đủ sức gánh vác.

Cuối cùng.

Đại cục không còn cách nào cứu vãn.

Nhưng ta biết.

Ván cờ chết ấy.

Không phải không thể hóa giải.

Kiếp trước.

Có một ngày.

Đứng ngoài thư phòng của Thích Trì.

Ta từng nghe vài vị đại thần bí mật bàn bạc với chàng.

“Nếu Chung tướng quân không chết trẻ.”

“Lũ man di nào dám càn rỡ như vậy!”

“Nếu hắn còn sống.”

“Đám ô hợp ấy đã sớm bị đánh đuổi về ngoài quan ải.”

“Đáng tiếc.”

“Chứng đau đầu của Chung tướng quân…”

“Không ai có thể chữa.”

“Thích đại nhân.”

“Nghe nói năm xưa ngài cũng từng mắc bệnh về mắt.”

“Bệnh ấy dường như cùng một căn nguyên với Chung tướng quân.”

“Nếu vị thần y từng chữa mắt cho ngài cũng đến xem thử…”

“Biết đâu…”

Trên mặt bàn bỗng vang lên một tiếng trầm đục.

“Thích đại nhân.”

“Hắn lỡ lời.”

“Xin ngài đừng trách.”

“Đại nhân.”

“Là ta lỡ lời.”

Ta biết.

Vì sao Thích Trì nổi giận.

Bởi vì…

Người chữa khỏi đôi mắt của chàng.

Chính là ta.

Người phu nhân chẳng thể bước lên mặt bàn ấy.

Thích lão phu nhân luôn giữ kín chuyện này.

Còn Thích Trì.

Càng chưa từng nhắc đến ta với bất kỳ ai.

Thế nhưng.

Bọn họ đều biết rõ.

Ta không phải thần y.

Thậm chí.

Ngay cả bắt mạch ta cũng không biết.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...