Cũng tuyệt đối.
Không để người mình muốn bảo vệ.
Phải chịu tổn thương.
Ta chỉ mong.
Mình có thể sống lâu thêm một chút.
Để đến ngày nàng thật sự cần.
Có thể đứng chắn phía trước nàng.
Như Ý không có bạc.
Ta nghĩ đủ mọi cách.
Lén sai người mang thức ăn đến cho nàng.
Âm thầm trả hết tiền lãi những khoản nàng còn thiếu.
Lại cho đào một cái giếng phía sau tiểu viện của nàng.
Nhưng ta biết.
Tuyệt đối không thể để người khác phát hiện.
Ta không có quyền.
Cũng chẳng có thế.
Đến cả thân phận hoàng tử.
Ta còn chưa có.
Thích gia thế lớn.
Nếu bọn họ biết.
Như Ý chính là điểm yếu của ta.
Hậu quả…
Không dám tưởng tượng.
Việc học của ta ngày càng nhiều.
Thân hình cũng ngày một cao lớn.
Nhờ phối hợp chữa trị với những vị “thần y” mà bệ hạ đưa tới.
Đến cả ngự y từng nói.
Ta khó sống qua tuổi mười tám.
Cuối cùng cũng không còn dám nhắc lại nữa.
Nhưng chính ta biết rõ.
Những cơn đau đầu.
Đang tái phát ngày một nhiều hơn.
Nếu…
Ta chết rồi.
Ai sẽ bảo vệ Như Ý đây?
Tiền bạc.
Danh phận.
Ít nhất…
Ta cũng phải để lại cho nàng một thứ gì đó.
Ta ra chiến trường.
Lập được chiến công.
Nhưng…
Thời gian còn lại của ta.
Cũng chẳng còn bao nhiêu nữa.
Cũng đúng vào khoảng thời gian ấy.
Kinh thành truyền đến tin tức.
Thích Trì đã khỏi bệnh.
Bệ hạ mừng rỡ khôn xiết.
Nhưng tra tới tra lui.
Cuối cùng chỉ tìm được…
Một cỗ thi thể.
Thích gia nói.
Đó chính là vị thần y đã chữa khỏi mắt cho Thích Trì.
Ta hiểu.
Bệ hạ đã già rồi.
Chỗ dựa của vị Quý phi kia.
Chính là Thích gia.
Thích gia rễ sâu gốc lớn.
Thông gia khắp nơi.
Ai nấy đều muốn phò tá vị hoàng tử ấy lên ngôi.
Bệ hạ chỉ có hai người con.
Là ta.
Và hắn.
Ta lại chẳng còn sống được bao lâu.
Thiên hạ này.
Sớm muộn gì cũng sẽ rơi vào tay vị hoàng tử ấy.
Cho nên.
Dù Thích gia có chỉ hươu bảo ngựa.
Bệ hạ cũng chỉ có thể giết vài con “ngựa”.
Rồi miễn cưỡng nuốt cục tức ấy xuống.
Huống hồ.
Trong thâm tâm bệ hạ.
Có lẽ cũng cho rằng.
Thích Trì khỏi bệnh.
Chỉ vì chất độc trong người không quá nặng mà thôi.
Ta nghe nói.
Như Ý bắt đầu học chữ.
Ta đích thân vẽ minh họa cho quyển Tam Tự Kinh.
Chỉ mong.
Đến ngày nó được đưa tới tay nàng.
Nàng sẽ thích.
Điều ta không ngờ là.
Ta còn chưa kịp sắp xếp hậu sự.
Cũng chưa kịp tìm cách để lại tài sản cho Như Ý.
Thì nàng…
Đã xuất hiện trước mặt ta.
Thì ra.
Nàng sống khổ sở đến vậy.
Những tin tức ta nhận được.
Đều chỉ là vẻ ngoài bình yên giả tạo.
Người của phủ Thích gia…
Không thể tin được!
Nếu ta cứ chết như thế.
Những gì ta có thể để lại cho Như Ý.
Chỉ e…
Cuối cùng cũng chỉ còn một quyển Tam Tự Kinh.
Khoảnh khắc ấy.
Ta bỗng hiểu ra.
Ta không muốn buông tay nàng thêm lần nào nữa.
Cho dù phải trở mặt với Thích gia.
Ta cũng phải bảo vệ nàng chu toàn.
Chỉ là…
Ta không ngờ.
Như Ý…
Lại chính là người chữa khỏi mắt cho Thích Trì.
Bàn tay nàng.
Nhẹ nhàng ấn lên các huyệt đạo của ta.
Ấm áp vô cùng.
Sự ấm áp ấy.
Thấm thẳng vào tận đáy lòng.
Ta muốn nàng…
Làm phu nhân của ta.
Ta muốn…
Bảo vệ nàng suốt cả đời.
Cuối cùng.
Ta trở thành hoàng đế.
Như Ý trở thành hoàng hậu của ta.
Chúng ta có những đứa con đáng yêu.
Chỉ có duy nhất một người.
Khiến ta thấy chướng mắt.
Đó là Thích Trì.
Hắn vẫn luôn giữ chức Đại học sĩ Nội các.
Bao nhiêu năm.
Chức vị chưa từng thay đổi.
Đó là chủ ý của ta.
Đã có quyền thế trong tay.
Sao có thể không dùng?
Ta tuyệt đối sẽ không thừa nhận.
Chỉ vì có một lần.
Như Ý nói.
Thích Trì vốn nên là vị các lão trẻ tuổi nhất.
Làm ta ghen đến phát cáu.
Còn nữa.
Tên Thích Trì ấy.
Thật sự đáng ghét.
Bao nhiêu năm rồi.
Vẫn không chịu thành thân.
Chẳng lẽ…
Hắn có sở thích đoạn tụ?
Một hôm.
Thích Trì xin vào yết kiến.
Biết rõ Như Ý đang ở ngự hoa viên ngắm hoa.
Sẽ không đến ngự thư phòng.
Ta mới cho hắn vào.
So với trước đây.
Thích Trì trông tiều tụy hơn nhiều.
Lại định dùng khổ nhục kế sao?
Thích gia giờ đã không còn như trước.
Ta cũng chẳng sợ hắn gây nên sóng gió gì.
Bèn chờ hắn mở lời.
“Bệ hạ.”
“Thần xin cáo lão hồi hương.”
Hắn mới ngoài ba mươi.
Đã cáo lão?
“Bệ hạ.”
“Ngài có tin vào tiền kiếp và kiếp này không?”
“Trước đây thần không tin.”
“Thế nhưng…”
“Trải qua biết bao lần luân hồi.”
“Kết cục vẫn chưa từng như thần mong muốn.”
“Giữa thần và Như Ý…”
“Chung quy vẫn là có duyên không phận.”
Nói đến đó.
Hắn bỗng bật khóc.
Thích Trì…
Chưa từng rơi nước mắt.
Tên này…
Điên thật rồi sao?
“Bệ hạ!”
“Hoàng hậu nương nương đến!”
Ta giật nảy mình.
Sao nàng lại đến đúng lúc này?
Như Ý vốn mềm lòng.
Lỡ nàng thương xót vị phu quân cũ này thì sao?
“Thích Trì!”
“Ngươi lui xuống mau!”
“Bệ hạ.”
“Hậu hội vô kỳ.”
“Xin ngài…”
“Chăm sóc Như Ý thật tốt.”
Thích Trì lau đi nước mắt.
Quay người rời khỏi.
Hắn vừa đi.
Như Ý đã bước vào ngự thư phòng.
“Hôm nay đầu chàng còn đau không?”
Ta lắc đầu.
“Không đau.”
Nàng khẽ nhíu mày.
“Chàng chột dạ chuyện gì?”
“Không… không có.”
Cả đời này.
Chỉ trước mặt nàng.
Ta mới thấy chột dạ.
“Vừa rồi có ai đến sao?”
Không giấu được nàng.
Ta đành thành thật.
“Thích Trì đến xin từ quan.”
Như Ý im lặng.
Trong lòng ta lập tức căng thẳng.
Chẳng lẽ…
Khổ nhục kế của Thích Trì thật sự có tác dụng?
Một lúc sau.
Nàng mới chậm rãi lên tiếng.
Chaporia
Bình Luận (0)