“Thích Trì là một nhân tài.”
Tim ta lập tức treo lơ lửng.
“Bằng không…”
“Điều hắn ra biên cương đi.”
Ta lập tức không còn lo nữa.
Trong lòng nở hoa.
Vội vàng trải thánh chỉ ra.
“Làm ngay!”
(Hết truyện)
Ngoại truyện: Thích Trì
Ta vẫn luôn cho rằng.
Mình là thiên chi kiêu tử.
Nào ngờ.
Chỉ sau một đêm.
Đôi mắt mù lòa.
Từ mây xanh rơi xuống bùn lầy.
Bên cạnh.
Chỉ còn lại một vị “phu nhân” không biết lấy một chữ.
Điều ta càng không ngờ hơn.
Là từ ngày ấy.
Ta luôn lặp đi lặp lại cùng một giấc mộng.
Trong mộng.
Có một người phụ nhân.
Không ngừng khóc.
1
Không nhìn rõ dung mạo của nàng.
Nhưng chỉ cần nhìn.
Cũng biết.
Nàng sống rất khổ.
Căn phòng luôn phảng phất mùi ẩm mốc.
Đám thị nữ nói năng quát tháo với nàng.
Mẫu thân chồng thỉnh thoảng lại đến.
Mắng nàng một trận.
Nàng luôn ngồi bên cửa sổ.
Lặng lẽ nhìn ra bên ngoài.
Như đang đợi một người.
Nhưng người ấy.
Chưa từng xuất hiện.
Ta biết.
Nàng bị nhốt trong tiểu viện nhỏ hẹp ấy.
Giống hệt…
Ta của hiện tại.
“Phu quân.”
“Mau dậy đi.”
“Ra ngoài phơi nắng một lát được không?”
Điểm khác biệt duy nhất.
Là bên ta.
Có thêm một nữ nhân.
Ồn ào đến phát phiền.
Nàng tên là…
Sở Như Ý.
Là vị phu nhân trên danh nghĩa của ta hiện giờ.
Nghĩ lại thật nực cười.
Từ sau khi mắt ta mù.
Mẫu thân bắt đầu cầu thần bái Phật.
Đến cả những phương thuốc dân gian.
Hay bí thuật quái dị.
Bà cũng tin.
Không biết từ đâu.
Lại mua về một cô nương được cho là mang mệnh Thiên Lương.
Còn viết một tờ hôn thư chẳng ra thể thống gì.
Buộc ta và nàng thành phu thê.
Đến khi phát hiện.
Cái gọi là bí pháp ấy hoàn toàn vô dụng.
Mẫu thân cũng triệt để hết hy vọng.
Phụ thân càng không muốn giữ đứa con vô dụng như ta lại phủ.
Thế là.
Ta bị đưa đến tiểu viện hoang vắng này.
Bị gia tộc ruồng bỏ.
Ta không hề bất ngờ.
Từ nhỏ.
Ta đã biết.
Thích gia vốn là như vậy.
Người không còn giá trị.
Sẽ trở thành quân cờ bị vứt bỏ.
Ta chưa từng là con trai độc nhất của Thích gia.
Chỉ vì.
Ta từng là người có thiên phú và tài hoa xuất sắc nhất.
Nên mới được tổ phụ và phụ thân giữ bên cạnh.
Đích thân dạy dỗ.
Tính ta kiêu ngạo.
Đắc tội không ít thúc phụ cùng huynh đệ tỷ muội.
Giờ đây.
Mắt ta đã mù.
Không còn giá trị nữa.
Đương nhiên.
Sẽ rơi xuống đáy.
Để ai cũng có thể giẫm lên một bước.
Điều duy nhất ta không hiểu.
Là…
Vì sao lại là ta?
“Phu quân.”
“Dậy thôi.”
“Không ra phơi nắng.”
“Sắp mọc nấm luôn rồi.”
Ta bị nàng mạnh mẽ kéo dậy.
Rồi nhét thẳng lên xe lăn.
Cũng chẳng hiểu.
Một cô nương như Sở Như Ý.
Sao lại có sức khỏe lớn đến vậy.
Như đoán được ta đang nghĩ gì.
Nàng bỗng cười nói:
“Từ nhỏ ta đã làm việc đồng áng.”
“Phu quân gầy quá.”
“Còn nhẹ hơn cả cái nồi lớn nhà ta nữa.”
Nàng…
Lại dám mang ta ra so với một cái nồi?
Ta tức đến chẳng muốn mở miệng.
Thế nhưng.
Sức lực lại không bằng nàng.
Chỉ đành giữ gương mặt lạnh tanh.
Mặc nàng muốn làm gì thì làm.
Nào ngờ.
Vừa qua bậc cửa.
Ta suýt nữa bị xóc ngã khỏi xe lăn.
“Nàng!”
“A…”
“Phu quân.”
“Ta sai rồi.”
“Ta không cố ý!”
Vụng về như thế.
Ở Thích gia.
Một nha hoàn như nàng.
Đến tư cách hầu hạ cũng không có.
Nhưng nàng.
Hoàn toàn không để ý sắc mặt ta.
Cũng không giống đám thị nữ trong phủ.
Quỳ xuống nhận lỗi.
Ngược lại.
Nàng vẫn vui vẻ.
Đẩy xe lăn đưa ta ra giữa sân.
“Phu quân.”
“Nắng hôm nay ấm lắm.”
“Chàng thấy dễ chịu không?”
Ánh nắng rơi trên mặt.
Có chút ấm.
Cũng có chút ngứa.
Nhưng…
Không khiến người ta chán ghét.
Thôi vậy.
Chỉ là một nha đầu mười ba tuổi.
Còn nhỏ hơn ta một tuổi.
Ta so đo với nàng làm gì.
“Phu quân.”
“Hôm nay chúng ta ăn củ cải hầm nhé.”
“…”
Cuộc sống của ta.
Đúng là ngày một thảm hại hơn.
“Nếu chàng không thích.”
“Ta sẽ đi đào ít rau dại về.”
“Không cần.”
Rau dại quá đắng.
Ta nuốt không nổi.
“Phu quân.”
“Uống nước.”
Nước nguội lạnh.
Quả nhiên…
Nàng chẳng biết hầu hạ người khác.
Ta cũng không đến mức chán ghét nàng.
Bây giờ.
Người duy nhất còn tận tâm ở bên cạnh ta.
Chỉ có nàng.
Chỉ là…
Ta không cam lòng.
Ta không cam lòng.
Cứ sống hết đời như thế này.
Ta phải trở về Thích gia.
Phải quay lại triều đình.
Phải trở thành người…
Dưới một người.
Trên vạn người.
Chỉ là.
Không biết.
Ngày ấy.
Liệu còn có đến hay không.
Điều khiến ta đau đớn nhất.
Chính là mỗi lần bệnh mắt phát tác.
Đôi mắt như bị vô số cây kim đâm xuyên.
Đau đến tận xương tủy.
Đầu cũng đau như muốn nứt ra.
Sống không bằng chết.
“Phu quân.”
“Đừng đập đầu nữa.”
“Cút!”
Ta không muốn lỡ tay đánh trúng nàng.
Liền hất mạnh tay nàng ra.
Lần mò men theo bức tường.
Rồi ngã nhào xuống sân.
Đau quá.
Đau đến mức…
Ta chỉ muốn chết.
Ông trời…
Thật bất công.
Ta là đích tử của Thích gia.
Là người có thiên phú xuất chúng nhất đời này của Thích gia.
Vì sao…
Kẻ bị mù.
Lại là ta?
“Phu quân.”
“Đừng đập nữa.”
“Tay chàng bị thương rồi.”
“Cút!”
Mỗi một ngày mù lòa.
Trong lòng ta lại tích thêm một phần oán hận.
Mỗi lần bệnh phát tác.
Lại thêm một phần căm hận.
Vì sao…
Kẻ phải hy sinh.
Lại là ta?
Ta muốn hủy Thích gia.
Hủy cả triều đình.
Hủy luôn thiên hạ này!
Chaporia
Bình Luận (0)