20px

“Thích đại nhân.”

“Ngài có biết…”

“Những năm qua ta sống ở phủ Thích gia như thế nào không?”

“Bị phu quân lạnh nhạt.”

“Bị mẫu thân chàng cùng đám hạ nhân gây khó dễ.”

“Sống nhờ dưới mái hiên người khác.”

“Ai cũng có thể giẫm lên ta một bước.”

“Ta…”

“Dựa vào đâu phải ở lại phủ Thích gia.”

“Để mặc các người chà đạp?”

Nếu ta không rời đi.

Giống như kiếp trước.

Âm thầm nhẫn nhịn thêm ba năm.

Rồi chết thê thảm.

Sống thêm một kiếp.

Khổ thêm một kiếp.

Ta mệt rồi.

Cũng chán rồi.

Thích Trì dường như bị những lời ấy làm cho sững sờ.

“Ta…”

“Không biết.”

“Đúng vậy.”

“Thích đại nhân.”

“Ngài là mây trên trời.”

“Hà tất phải để tâm đến bùn đất dưới chân.”

Thích Trì đưa tay day trán.

“Như Ý.”

“Ta thật sự không biết.”

“Ở trong phủ nàng lại sống không tốt như vậy.”

“Hôm nay trở về.”

“Ta nhất định sẽ chỉnh đốn lại phủ.”

“Đòi lại công bằng cho nàng.”

Công bằng…

Kiếp trước.

Khi bị mẫu thân chàng làm khó.

Bị thị nữ châm chọc.

Bị người người khinh rẻ.

Bị tất cả làm như không tồn tại.

Ta cũng từng ngây ngốc hy vọng.

Sẽ có một ngày.

Có thể sưởi ấm được trái tim của Thích Trì.

Ta từng cho rằng…

Đến một ngày nào đó.

Chàng sẽ không còn là tảng đá lạnh lẽo nữa.

Sẽ mỉm cười với ta.

Sẽ gọi tên ta.

Sẽ nói với ta một câu.

“Ta sẽ đòi lại công bằng cho nàng.”

Vậy mà.

Cách một kiếp.

Chết một lần.

Khi ta đã chẳng còn mong cầu điều gì.

Lại được nghe chàng nói đến hai chữ…

Công bằng.

Một bên.

Chung Giác cười lạnh.

“Thích Trì.”

“Mắt ngươi chẳng phải đã sáng rồi sao?”

“Vì sao vẫn giống hệt lúc còn mù?”

“Người khác nói gì thì tin nấy.”

“Nàng ăn gì, mặc gì, dùng gì…”

“Ngươi chưa từng nhìn thấy?”

“Bây giờ mới nói muốn đòi công bằng cho nàng?”

“Chung Giác.”

“Đây là việc nhà của ta.”

“Việc nhà?”

“Hiện giờ nàng là người của phủ ta.”

“Đương nhiên ta có quyền quản.”

“Ngươi!”

“Như Ý là phu nhân của ta!”

“Thích đại nhân.”

“Ngươi nói là phu nhân thì chính là phu nhân sao?”

“Nàng quê quán ở đâu?”

“Sinh thần ngày nào?”

“Thích ăn gì?”

“Thích điều gì?”

Thích Trì nghẹn lời.

Đôi mắt vốn luôn bình lặng như mặt nước.

Lần đầu tiên hiện lên vẻ bối rối.

“Như Ý…”

Trong lòng ta lặng như tro tàn.

Không hề bất ngờ.

Chung Giác cười nhạt.

“Hỏi gì cũng không biết.”

“Vậy còn dám nói ngươi không nhận nhầm người?”

“Chung Giác.”

“Ngươi chỉ là người ngoài.”

“Ta chưa bao giờ là người ngoài.”

Chung Giác bước đến đứng cạnh ta.

Chắn nửa người ta phía sau.

“Vị cô nương trước mặt.”

“Không phải phu nhân của ngươi.”

“Mà là vị hôn thê thanh mai trúc mã của ta.”

Ta kinh ngạc quay đầu nhìn hắn.

Hắn đang nói gì vậy?

Trước hôm qua.

Hai chúng ta còn chưa từng gặp mặt.

Đến cả Thích Trì cũng sững sờ.

“Chung Giác.”

“Ngươi ăn nói hàm hồ!”

“Nàng sinh ngày mùng Hai tháng Hai.”

“Nhà mẹ đẻ không còn ai.”

“Chỉ còn hai người biểu thân ở xa.”

“Nàng thích đồ ngọt.”

“Thích đọc sách.”

“…”

“Phu nhân của ta không biết chữ.”

“Vị hôn thê của ta.”

“Đã sắp học xong Thiên Tự Văn.”

“Ngươi hết lần này đến lần khác nói Như Ý là phu nhân.”

“Thế mà hỏi gì cũng không biết.”

“Vậy còn hôn thư đâu?”

“Quan phủ đóng tín ấn chưa?”

“Ngươi có không?”

Thích Trì thoáng sững người.

“Hôn thư…”

Năm ấy.

Thích lão phu nhân mua ta về.

Quả thực từng lập hôn thư.

Thế nhưng.

Khi bị đuổi đến căn nhà ở biệt viện.

Chính Thích Trì lúc bấy giờ.

Đã tự tay đốt nó.

Còn chuyện quan phủ…

Ta vẫn luôn cho rằng.

Mình đã sớm được nhập hộ tịch của Thích gia.

Chẳng lẽ…

Ta kinh ngạc nhìn về phía Thích Trì.

“Suốt từ đầu đến cuối…”

“Ta chưa từng là người của Thích gia sao?”

Lồng ngực bỗng đau nhói.

Một cảm giác.

Không rõ là tủi thân.

Hay phẫn nộ.

Cuộn trào trong lòng.

Thì ra…

Những năm tháng kề vai bên nhau ấy.

Cuối cùng.

Lại chẳng là gì cả.

“Thích đại nhân.”

“Hòa ly thư kia.”

“Coi như chỉ là một trò đùa đi.”

“Vốn dĩ.”

“Giữa ta và ngài chưa từng có quan hệ gì.”

“Về sau.”

“Cũng không cần miễn cưỡng ở cạnh nhau nữa.”

“Như vậy…”

“Lại càng sạch sẽ.”

Kiếp này.

Ta sẽ không bao giờ dính líu đến Thích gia thêm lần nào nữa.

Năm ấy.

Thích gia bỏ tiền mua ta.

Ta chữa khỏi mắt cho Thích Trì.

Chăm sóc chàng suốt bảy năm.

Coi như…

Đã thanh toán hết mọi ân oán.

“Như Ý.”

“Năm đó.”

“Chỉ là mẫu thân ta quên mang giấy tờ đến quan phủ.”

“Hôm nay chúng ta đi bổ sung.”

“Được không?”

Thích Trì vừa định đưa tay kéo ta.

Đã bị Chung Giác ngăn lại.

“Thích đại nhân.”

“Ta đã nói rồi.”

“Ngươi nhận nhầm người.”

“Người đâu.”

“Tiễn khách!”

Thích Trì bị mấy tráng đinh cao lớn mời thẳng ra ngoài.

Còn ta.

Chỉ thấy trong lòng trống rỗng.

Lại buồn cười.

Thì ra…

Ta chưa từng là phu nhân của Thích Trì.

Ta mệt mỏi khom người với Chung Giác.

“Đại nhân.”

“Đa tạ ngài đã lên tiếng giúp ta.”

“Ta biết.”

“Những lời ngài vừa nói.”

“Chỉ là muốn giúp ta giải vây.”

“Ta sẽ không coi là thật.”

“Không coi là thật?”

“Hả?”

Chung Giác lúng túng ho khẽ một tiếng.

“Ừm…”

“Cô nương.”

“Thích Trì sẽ không dễ dàng bỏ cuộc.”

“Thích Trì vốn luôn thanh cao.”

“Hôm nay ta đã nói rất rõ.”

Hơn nữa.

Hôn ước cũng coi như không còn.

Chàng có thể danh chính ngôn thuận cưới vị thanh mai kia rồi.

“Nàng không biết.”

“Con người Thích Trì rất cố chấp.”

“Giữa ta và hắn lại có chút hiềm khích.”

“Ta không danh không phận.”

“Hiện giờ là thân tự do.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...