20px

Lẽ nào…

Thích gia còn định cưỡng ép bắt ta trở về?

“Hắn có thể sẽ dùng cách khác.”

Vừa dứt lời.

Quản gia đã hớt hải chạy vào viện.

“Đại nhân.”

“Thích đại nhân vừa ra khỏi cổng.”

“Đã đi tìm Kinh Triệu Doãn.”

Tìm Kinh Triệu Doãn?

Nếu giấy tờ năm xưa đều đã thất lạc.

Ta lại nhất quyết không quay về phủ Thích gia.

Vậy…

Chỉ còn cách khác.

Chẳng lẽ.

Thích Trì định nhờ Kinh Triệu Doãn ra mặt?

“Cô nương.”

Chung Giác bỗng nghiêm túc hẳn.

“Nàng…”

“Có còn muốn trở về phủ Thích gia không?”

“Không muốn.”

“Có bằng lòng ở lại trang viện này không?”

“Ta bằng lòng.”

Vốn dĩ.

Ta đến đây.

Chính là để chữa bệnh cho hắn.

“Cô nương.”

“Dù nàng không trở về.”

“Chậm nhất hai ngày.”

“Thích Trì cũng có thể bổ sung hôn thư.”

“Hoàn tất việc nhập hộ tịch.”

“Cho nên…”

“Ta có một cách.”

“Cách gì?”

“Nàng…”

“Gả cho ta.”

“… Hả?”

09

Chuyện này…

Quả thực quá sức hoang đường.

Ta và Chung Giác?

Ta còn tưởng mình nghe nhầm.

Thế nhưng.

Hai gò má Chung Giác tuy hơi ửng đỏ.

Biểu cảm lại chẳng hề giống đang nói đùa.

Ta quay sang nhìn quản gia.

Ông mỉm cười chắp tay.

“Xin chúc mừng hai vị sớm kết thành lương duyên.”

Đây đều là chuyện gì vậy?

“Đại nhân.”

“Xin ngài đừng nói đùa.”

“Ta không nói đùa.”

“Hiện giờ nàng là người của trang viện.”

“Sao có thể để Thích gia bắt nạt được?”

“Nhưng…”

“Cũng đâu nhất thiết phải thành thân.”

“Nếu nàng vẫn là phu nhân của Thích Trì.”

“Hắn muốn đưa người đi.”

“Ta cũng không giữ được.”

“Thân phận của ngài tôn quý.”

“Ta chỉ là một kẻ chân lấm tay bùn quen chinh chiến.”

“Người nhà ngài cũng sẽ không đồng ý.”

“Mẫu thân ta mất từ sớm.”

“Phụ thân cũng chẳng quản ta.”

“Cho dù ta gả cho người khác.”

“Cũng không cần quay về phủ Thích gia.”

Chung Giác khựng lại.

Rồi nghiến răng nói:

“Kẻ nào dám?”

“Hả?”

“Ý… ý ta là…”

“Thích Trì tâm cơ thâm sâu.”

“Nếu thân phận không đủ.”

“Sẽ không bảo vệ được nàng.”

“Đại nhân…”

“Nếu nàng vẫn chưa yên tâm.”

“Chúng ta có thể lập một bản khế ước.”

“Chỉ cần Thích Trì không còn dây dưa.”

“Bất cứ lúc nào.”

“Cũng có thể hòa ly.”

Ta đến đây…

Là để chữa bệnh cho Chung Giác.

Thế nào…

Lại thành bàn chuyện cưới xin mất rồi?

“Hơn nữa…”

“Ta mang bệnh nặng.”

“Sẽ không chạm vào nàng.”

Ta khẽ thở dài.

Tiếp tục thế này.

Chỉ càng nói càng rối.

Chi bằng…

Nhân cơ hội này nói thẳng chuyện chính.

Muốn chữa bệnh cho Chung Giác.

E rằng không thể giấu được nữa.

“Đại nhân.”

“Hửm?”

“Chuyện hôn sự…”

“Có thể tạm gác sang một bên trước được không?”

“Chúng ta nói về bệnh của ngài.”

Chung Giác thoáng ngẩn người.

“Ta nghe nói.

“Ngài mắc chứng đau đầu.”

“Thuốc thang đều vô dụng.”

“Lại nghe đồn.”

“Bệnh về mắt của Thích Trì.”

“Và bệnh của ngài.”

“Có cùng một căn nguyên.”

Chung Giác còn chưa kịp lên tiếng.

Quản gia đã kích động bước tới.

“Nghe nói…”

“Có một vị thần y đã chữa khỏi mắt cho Thích đại nhân.”

“Nhưng Thích đại nhân nói.”

“Không biết tung tích vị thần y ấy.”

“Đến cả bệ hạ.”

“Cũng không tìm được.”

“Cô nương…”

“Chẳng lẽ biết chút manh mối gì sao?”

“Ta không quen vị thần y nào cả.”

Vẻ mặt quản gia lập tức sa sầm.

Còn Chung Giác…

Có lẽ vì đã thất vọng quá nhiều lần.

Nên chỉ cười nhạt.

“Không quen thì thôi.”

“Sống chết đều do số.”

“Nếu nàng gả cho ta.”

“Sau này…”

“Cũng có thể làm một quả phụ vừa có tiền vừa có thế.”

Ta bất lực.

Đành phải nói thật.

“Ta không quen thần y nào.”

“Nhưng…”

“Đôi mắt của Thích Trì.”

“Là do ta chữa khỏi.”

Hai người đồng thời sững sờ.

“Ta không phải đại phu.”

“Chỉ là…”

“Từ những cổ tịch mà Thích gia tìm được.”

“Ta học được một bí thuật đã thất truyền.”

Ta giơ bàn tay trái.

Bàn tay quanh năm vẫn luôn được khăn lụa che kín.

Nhẹ nhàng tháo lớp khăn ra.

Để lộ…

Ngón tay thứ sáu.

Bí mật mà ngoài Thích Trì và Thích lão phu nhân.

Chưa từng có người thứ ba biết đến.

“Bí thuật này…”

“Có thể hóa ứ, giải độc.”

“Nối lại kinh mạch.”

10

Người có sáu ngón tay vốn đã hiếm.

Lại thêm người đời ngu muội.

Có không ít bậc cha mẹ cho rằng.

Đó là điềm dữ.

Hễ đứa trẻ nào sinh ra có sáu ngón.

Sẽ bị nhấn chết ngay từ trong tã lót.

Cha mẹ ta tuy không thương ta.

Nhưng vì ta có dung mạo đoan chính.

Lại nghĩ sau này còn có thể bán được giá.

Nên mới giữ lại mạng sống.

Cũng không chặt bỏ ngón tay ấy.

Chỉ luôn dặn đi dặn lại từ thuở nhỏ.

Bất luận khi nào.

Cũng tuyệt đối không được để người khác nhìn thấy ngón tay thứ sáu.

Bởi vậy.

Từ nhỏ.

Ta đã học được cách giấu nó.

Dù có khăn che hay không.

Ta cũng có thể khéo léo giấu kín.

Không để ai phát hiện.

Cũng chính vì thế.

Ngón tay ấy của ta đặc biệt linh hoạt.

Thích lão phu nhân cũng chính vì ngón tay thứ sáu này.

Mới bỏ tiền mua ta về.

Bà chỉ còn cách…

Coi ngựa chết như ngựa sống mà chữa.

Để ta học bí thuật trong quyển cổ tịch được mua với giá rất lớn.

Nghe nói.

Vài trăm năm trước.

Có một vị thần y mang sáu ngón tay.

Đã để lại quyển bí pháp đồ lục ấy.

Có thể cứu người từ cõi chết.

Nối xương sinh thịt.

Đáng tiếc.

Trong thiên hạ.

Không còn ai kế thừa được y bát của ông.

Trải qua bao năm lưu truyền.

Cuối cùng.

Chỉ còn sót lại một phần tàn quyển.

Sau khi có được quyển sách ấy.

Thích lão phu nhân liền giao cho ta.

Muốn thử vận may lần cuối.

Thế nhưng.

Đồ hình bên trong quá mức phức tạp.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...