20px

Ta còn chưa học được.

Đã cùng Thích Trì bị đuổi khỏi phủ.

Nhưng.

Quyển sách ấy.

Ta vẫn luôn giữ bên mình.

Thỉnh thoảng lại mang ra xem.

Cho đến một ngày.

Bệnh về mắt của Thích Trì phát tác.

Đau đớn đến không chịu nổi.

Ta thử làm theo phương pháp trong sách.

Chưa đầy nửa canh giờ.

Cơn đau đã dịu xuống.

Kể từ đó.

Mỗi lần bệnh mắt của Thích Trì tái phát.

Ta đều giúp chàng.

Dần dần.

Ta cũng tự mình mò mẫm ra được chút ít.

Bí thuật ấy.

Điều quan trọng nhất.

Chính là ngón tay thứ sáu trên bàn tay trái.

Mười ngón còn lại.

Dùng để cảm nhận sự biến đổi của kinh mạch.

Còn ngón tay thứ sáu.

Phải tùy tình hình mà khai thông hoặc bế tắc.

Không được chậm trễ dù chỉ trong chốc lát.

Nếu không.

Mọi công sức sẽ đổ sông đổ biển.

Không có sư phụ chỉ dạy.

Ta chỉ có thể tự lần mò.

Đến năm thứ bảy.

Cuối cùng.

Ta cũng chữa khỏi đôi mắt của Thích Trì.

Ta nhìn Chung Giác.

“Chung đại nhân.”

“Ngài có bằng lòng để ta chữa trị không?”

Quản gia có phần do dự.

“Chuyện này quá hệ trọng.”

“Đại nhân mắc bệnh ở đầu.”

“Liên quan đến tính mạng.”

Chung Giác lại không chút chần chừ.

Lập tức gật đầu.

“Ta bằng lòng.”

Ngay sau đó.

Hắn tự tay viết một tờ khế ước.

Sống chết đều do số mệnh.

Cho dù hôm nay hắn có mất mạng.

Cũng tuyệt đối không truy cứu trách nhiệm của ta.

Đưa khế ước cho ta xong.

Hắn lại giao cho quản gia hai phong thư.

“Đi làm đi.”

Kiếp trước.

Ta cùng Thích Trì kề vai suốt mười năm.

Chàng cũng chưa từng thật lòng tin ta.

Còn Chung Giác.

Mới chỉ quen ta từ hôm qua.

Lại dám giao cả tính mạng cho ta.

Chỉ riêng sự tín nhiệm ấy.

Đã đủ để ta dốc hết toàn lực.

Ba canh giờ sau.

Ta kiệt sức buông tay.

Chung Giác đã ngủ rất yên ổn.

Ta thực sự quá mệt.

Ngồi tựa bên giường.

Mí mắt nặng trĩu.

Chẳng mấy chốc.

Đã thiếp đi.

Lúc mở mắt lần nữa.

Bầu trời đã sáng rõ.

Căn phòng trước mắt.

Lại có phần xa lạ.

“Phu nhân!”

“Cuối cùng người cũng tỉnh rồi!”

Tiểu nha hoàn đang ngồi trên ghế đạp bên giường.

Mừng rỡ bật dậy.

“Người đã ngủ hơn một ngày rồi!”

“Nô tỳ đi báo lão gia ngay!”

Phu nhân?

Lão gia?

Ta nghe mà đầu óc mơ hồ.

Chỉ vài nhịp thở sau.

Một bóng người cao lớn đã xông thẳng vào phòng.

“Phu nhân!”

“Nàng tỉnh rồi!”

Chính là Chung Giác.

“Phu nhân gì chứ?”

Ánh mắt Chung Giác đảo qua đảo lại.

Hiếm khi thấy hắn chột dạ như vậy.

“Ừm…”

“Là thế này…”

“Trước khi nàng chữa bệnh cho ta.”

“Ta sợ.”

“Nếu sau này xảy ra chuyện.”

“Sẽ có người đổ hết tội lên đầu nàng.”

“Cho nên…”

“Ta đã viết hôn thư.”

Thì ra…

Việc hắn bảo quản gia đi làm.

Lại chính là chuyện này.

“Đừng giận.”

“Cái này…”

“Ta cũng đã chuẩn bị sẵn.”

Hắn cuống quýt lục trong ngực áo.

Lấy ra một tờ giấy.

Nhét vào tay ta.

Ta cúi đầu nhìn.

Thứ nằm trong tay…

Lại là…

Một phong hưu thư.

Là hưu thư…

Để ta hưu hắn!

“Nếu sau này.”

“Nàng sống ở đây không vui.”

“Bất cứ lúc nào.”

“Cũng có thể hưu ta.”

“Nhà cửa.”

“Ruộng đất.”

“Vàng bạc.”

“Tất cả đều là của nàng.”

Ta nghẹn lời.

Hoàn toàn không biết nên nói gì.

Rốt cuộc…

Đây là chuyện gì vậy?

“Chung đại nhân!”

“Ừm…”

“Có thể…”

“Gọi ta là phu quân được không?”

Cuối cùng.

Ta cũng không nhịn nổi nữa.

“Chung Giác!”

11

Cuối cùng…

Ta vẫn không lập tức hưu Chung Giác.

Đúng như hắn dự liệu.

Thích Trì quả nhiên không cam lòng buông tha ta dễ dàng như vậy.

Thế nhưng.

Vì Chung Giác đã sớm mang hôn thư đến quan phủ.

Lại chỉ trong một ngày đã hoàn tất đủ lễ tam môi lục sính.

Cho nên.

Thích Trì cũng đành bất lực.

Thích lão phu nhân cũng từng đến một lần.

Nhưng còn chưa kịp bước vào cổng.

Đã bị các ma ma trong trang viện mời thẳng ra ngoài.

Thế nhưng.

Lý do ta ở lại.

Quan trọng nhất.

Vẫn là bệnh của Chung Giác chưa được chữa dứt.

“Muốn khỏi hẳn.”

“Còn cần nửa năm.”

Chung Giác lập tức đáp:

“Nửa năm ngắn quá.”

“Một năm cũng không sao.”

Ta thật sự không nhịn nổi.

Giơ tay vỗ mạnh lên lưng hắn một cái.

Ai ngờ.

Hắn da dày thịt chắc.

Đến cuối cùng.

Chỉ có tay ta đau.

“Phu nhân!”

“Tay nàng đau không?”

“Để ta thổi cho.”

“Lần sau.”

“Đừng đánh bằng tay nữa.”

“Dùng bảng gỗ đi.”

“Ta sẽ chuẩn bị sẵn.”

Ta thật sự hết cách.

Đối với người có da mặt còn dày hơn cả tường thành này.

Chỉ đành mặc cho hắn cầm tay mình.

Nhẹ nhàng thổi từng hơi.

“Phu nhân.”

“Phụ thân ta muốn gặp nàng.”

“Nàng có bằng lòng gặp lão nhân gia không?”

Nếu trưởng bối đã muốn gặp.

Dù cuộc hôn nhân này chỉ là giả.

Ta cũng khó lòng từ chối.

Ba ngày sau.

Ta cùng Chung Giác lên xe ngựa.

Lại đổi sang kiệu.

Đi suốt hai canh giờ.

Cuối cùng.

Đến nơi uy nghiêm nhất toàn kinh thành.

Và…

Gặp được bậc cửu ngũ chí tôn.

Ta vừa hành lễ xong.

Đầu óc còn đang mơ hồ.

Đã nghe Chung Giác nói.

“Ta đưa phu nhân đến rồi.”

“Ngài gặp xong chưa?”

“Chúng ta về đây.”

“Thằng nhóc thối!”

Hoàng thượng trừng mắt thổi râu.

“Trẫm đã đồng ý cho con cưới vợ.”

“Thì sẽ không đổi ý.”

“Phu nhân của con lại là ân nhân.”

“Dẫu sao cũng phải ở thêm một lúc!”

Ta chưa từng nghĩ.

Đời này.

Mình sẽ có ngày bước chân vào hoàng cung.

Lại càng không ngờ.

Bệ hạ…

Lại hiền hòa, gần gũi hơn bất cứ trưởng bối nào ta từng gặp.

Cũng chính trong ngày ấy.

Ta cuối cùng đã hiểu.

Người phu quân này…

E rằng.

Ta không hưu nổi nữa rồi.

12

Nửa năm sau.

Ta chữa khỏi hoàn toàn bệnh của Chung Giác.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...