Khi trời tờ mờ sáng, mặt trời còn chưa qua khỏi núi hoàn toàn. Tiếng bước chân người vang lên liên tục trong dãy hành lang của lâu đài. Một người hầu vội vàng mở mạnh cánh cửa, trong phòng là Smagarg đang nằm gục trên đống giấy tờ từ lúc nào không hay. Người hầu hốt hoảng thông báo cho Smagarg:
- Thưa ngài, phu nhân biến mất rồi, chúng tôi hiện giờ đang tìm kiếm.
Smagarg bị đánh thức bởi tiếng cửa đập mạnh, nhưng lại liền giống như trở nên tỉnh táo khi nghe Kameron biến mất, cảm giác cũng hoang mang như những người hầu kia. Hắn liền nhanh chóng ra lệnh:
- Nhanh chóng tìm kiếm, đừng để sót bất kì chỗ nào.
Cả lâu đài bỗng có một phen nhốn nháo, mọi người chạy khắp nơi, cố gắng tìm mọi ngóc ngách. Bất ngờ có một người hầu đến báo cáo với Smagarg:
- Thưa ngài, tôi thấy có người đang làm gì đó ở chỗ ao cá của ngài.
Smagarg vừa nhận được thông tin xong thì liền nhảy ra khỏi cửa sổ, trên lưng mọc ra hai đôi cánh lớn bay về phía chiếc ao cá.
Trong lúc đó, Kameron đang nằm trên bãi cỏ xanh với tâm trạng rất là thư thái, chờ đợi cá đến mắc câu, một bên khác thì đang nướng những con cá mới bắt được.
Smagarg sau đó hạ cánh xuống chỗ Kameron đang nằm. Hắn nói với một giọng nghiêm nghị:
- Quả nhiên là ngươi đang ở đây.
Kameron không thèm trả lời lại Smagarg, chỉ tiếp tục tập trung chờ đợi cá cắn câu. Smagarg tức giận nói:
- Ngươi nghĩ cái gì mà lại chạy đi không báo trước thế hả? Ngươi lỡ bị làm sao thì ta biết tính sao?
Kameron vẫn với vẻ mặt không biểu cảm, cũng không nhìn Smagarg lấy một cái, lạnh lùng trả lời:
- Bao giờ ngươi mới thôi cái việc này đi hả? Cứ đuổi theo ta mãi không thấy chán à? Ta có ra làm sao thì liên quan gì đến ngươi? Lẽ ra ngươi còn phải ăn mừng vì việc đó chứ.
Smagarg chỉ biết thở dài, mệt mỏi ngồi xuống nền cỏ, nhìn Kameron. Hôm nay, Kameron đã buộc lại mái tóc dài của mình thành kiểu tóc đuôi ngựa, mặc bộ quần áo đơn giản phong cách của nam giới nhưng lại hợp với kích thước cơ thể. Smagarg nghiêm túc hỏi:
- Ngươi đang làm gì vậy?
- Câu cá. (Kameron trả lời nhanh gọn, không thừa không thiếu.)
Smagarg sau khi nhìn lại cái hồ và mấy con cá bị nướng thì mới nhớ ra đây là bộ sưu tầm cá hiếm mà hắn phải rất mất công mới có thể kiếm được. Hắn liền hốt hoảng đứng dậy, chỉ tay về phía Kameron, tức giận quát:
- Cái này là ao cá nhà ta mà. Ngươi có biết là săn đống cá này làm sưu tầm mất công lắm không? Đây là vừa ăn trộm vừa phá hoại rồi còn gì.
Kameron chỉ liếc Smagarg một cái rồi vẫn tiếp tục công việc của mình. Cô lúc này mới mỉa mai.
- Giờ thì cũng khó chịu với ta rồi á? Muốn thì tới đánh ta đi.
Smagarg như mất hết sức sống, ngã gục xuống, chỉ biết bất lực nhìn đống cá quý giá gần như bị bay sạch trong chưa đầy một đêm. Hắn lúc này vẻ ngoài thì cố tỏ ra bình thường, nhưng sâu bên trong long thì nước mắt là biển rộng. Dù vậy thì kì lạ là hắn lại không cảm thấy khó chịu với Kameron. Tuy vậy thì hắn vẫn phải ngăn hành động của Kameron lại nên vội chạy tới giật lấy chiếc cần câu và cái xô cá, trước khi thiệt hại dần lớn hơn.
Kameron cứ nhìn cái cần câu bị lấy đi, chẳng có lấy một hành động phản kháng. Cô nhìn mãi vào mặt nước xanh thẳm, ở trên đó có những sinh vật phù du phát sáng, cùng với ánh sáng mờ của mặt trời tạo nên một cảnh tượng thật kì ảo. Cô nhìn sang chỗ đống lửa đang nướng cá thì bất ngờ thấy một con chó có sáu mắt đã ăn sạch gần như toàn bộ đống cá.
Kameron tức giận đứng dậy chạy về phía đó, cố gắng giành lại con cá cuối cùng, nói với con chó:
- Này, ta còn chưa được ăn mà.
Điều không ngờ là con chó bỗng tách một phần ba đầu của nó theo chiều dọc ra cắn vào tay cô. Cô bất ngờ bị cắn thì bỏ tay ra để con chó chạy thoát. Kameron tức giận nắm chặt tay, chửi thầm:
- Sẽ có những con chó phải trả giá.
Tay trái Kameron đang chảy máu nhưng cô mặc kệ nó, còn Smagarg thì hốt hoảng chạy tới lo lắng, nhấc tay cô lên, rồi nói:
- Ôi trời, ngươi có sao không? Để ta gọi bác sĩ.
Smagarg sau đó lấy tay chạm nhẹ vào vết thương là những cái lỗ mà răng con chó đã để lại trên tay Kameron, dùng một loại phép thuật khiến cho vết thương không còn chảy máu nữa. Kameron liền rụt tay lại, lạnh nhạt nói:
- Ta không sao, không cần ngươi phải quan tâm ta đâu.
Smagarg thở dài một hơi, gượng gạo nói:
- Ngươi không sao là ta vui rồi.
Kameron không thèm để ý lời của Smagarg, chỉ đi đến chỗ đống lửa để dập nó. Lúc này, Smagarg mới hơi tức tối, chất vấn:
- Mà tại sao ngươi lại câu cá trong ao nhà ta? Ngươi có biết đây là hành vi gì không?
Kameron chỉ nhìn lại với ánh mắt lạnh lùng, trả lời:
- Thì sao chứ, chỗ làng ta sống lúc nhỏ cũng thế thôi, đói qua thì họ đi bắt cá được nuôi trong ao của nhà vua đấy. Ở đấy có quy luật là: nếu không bị phát hiện thì mọi thứ đều hợp pháp.
- Thế chỗ đó không sợ bị trừng phạt à? (Smagarg thắc mắc hỏi.)
- Có chứ, nhưng mà ai đủ nhanh thì sẽ không bị, quan trọng là ai nhanh hơn ai thôi. Ta ngày xưa cũng bị đánh nhiều lắm cho đến khi chạy nhanh hơn.
Smagarg cũng cạn lời với những gì Kameron nói, ngồi bệch xuống, xoa xoa đầu liên tục để bình tĩnh trở lại, miệng không ngừng lẩm bẩm một mình:
- Cái gì vậy trời? Con người gì mà sống hoang dã quá vậy?
Hắn quyết định đổi sang chủ đề khác để cho khoây khỏa đầu óc, hỏi Kameron:
- Ta có một thắc mắc, ngươi có danh hiệu là Đồ tể quái thú, thế cấp bậc của các ngươi được sắp xếp như nào? Ý nghĩa như thế nào?
- À, nó cũng được dựa trên những nghề và danh hiệu bình thường thôi. Trong vương quốc thì những người chuyên đi săn quái thú sẽ được chia ra làm năm bậc, từ thấp đến cao theo thứ tự là: Thợ săn quái thú, Thợ chăn dắt quái thú, Đao phủ thú vương, Sát thú vương, cuối cùng là Đồ tể quái thú. Cấp độ Thợ săn quái thú thì dựa trên nghề thợ săn, cũng vừa là tên gọi chung cho những người chuyên đi săn quái thú. Thợ chăn dắt thì có thể hiểu theo kiểu: đám quái thú chỉ gia súc để chăn nuôi và chờ ngày bị làm thịt. Đao phủ thú vương thì dựa trên nghề đao phủ, chuyên đi lấy đầu những quái thú mạnh. Sát thú vương vừa có thể xem là dựa trên nghề sát thủ, vừa có thể xem là dựa trên sát nhân, có thể tàn sát liên tục một đám quái thú cao cấp. Cuối cùng là Đồ tể quái thú, thực tế nó là một cấp độ đặc biệt mà đến giờ chỉ có năm người, ta là kẻ được xem là mạnh nhất, cũng có thể xem là dựa trên tên gọi đồ tể, có thể giết mổ hàng loạt quái thú như gia súc.
- Đám con người các ngươi đặt tên nghe thô thiển thật đấy.
- Thực tế thôi.
Smagarg rơi vào trầm ngâm suy nghĩ. Một lúc sau, hắn mới hỏi một câu khác:
- Ta không hiểu.
- Không hiểu cái gì? (Kameron trả lời với một giọng điệu tò mò.)
- Ngươi rốt cuộc là ngày xưa phải trải qua những gì, và cả cái làng của ngươi bị sao mà nghe không có ai bình thường cả?
- Có gì mà không bình thường? Ở đấy quy luật có cả rồi, sống hay chết cũng đều dựa vào trình độ. Dân ở đây cũng toàn là dân chuyên mà, chuyên thó đồ. Người có hai ngón ở đấy rất nhiều, vì cứ mỗi lần bị bắt sẽ bị chặt đi ngón tay. Nhưng hai ngón là quá đủ, thậm chí có người một ngón cũng thó được. Điều đó khiến ít người dám đặt chân tới cái làng của ta.
Smagarg nhìn Kameron với một ánh mắt khó hiểu, không hiểu tại sao điều này lại được xem làm bình thường. Hắn chất vấn Kameron:
- Ngươi không thấy chuyện này rất không ổn sao?
- Thì… nó là quy luật rồi, ai nhanh thì sống, ai chậm thì chết. Ở đấy còn có châm ngôn: “Của người ta cũng là của mình” mà. Cũng giống như giờ cái túi này là của ta.
Kameron giơ lên một túi tiền nhỏ, túi tiền này là của Smagarg đã bị đánh cắp từ khi nào. Hắn bất ngờ vừa kiểm tra lại hông mình vừa thốt lên:
- Hả? Cái gì? Từ khi nào?
Smagarg kiểm tra lại toàn người thì nhận ra đúng là đã mất một túi tiền. Hắn thắc mắc:
- Từ khi nào mà ngươi…?
- Lúc ngươi đang cố vứt cái cần câu của ta thì ta đã nhanh tay thó mất rồi. Ta chỉ muốn kiểm tra xem ngươi có đề phòng không thôi. Cái này người ta gọi nó là “kỹ năng kiếm ăn” đấy.
Kameron ném lại túi tiền cho Smagarg. Hắn chụp lấy, kiểm tra lại xem có mất đồng nào không, rồi cuối cùng thở phào nhẹ nhõm, trả lời lại:
- Ngươi thì ta đề phòng làm gì?
- Ngươi không sợ ta ngày nào đó lấy đầu ngươi luôn à? (Kameron hỏi ngược lại với một vẻ khó hiểu.)
Smagarg chỉ mỉm cười, trả lời một cách thản nhiên:
- Không, ta tin là thế.
Kameron rơi vào im lặng. Smagarg tiếp tục nói:
- Mà thôi, chúng ta quay về lâu đài đi.
Kameron tỏ ra vẻ mặt chán ghét, rồi trả lời lại với giọng khó chịu:
- Không, ngồi mãi một chỗ chán lắm, ta muốn đi ra ngoài cơ.
Smagarg lấy tay kê cằm, trầm tư suy ngẫm, vì hắn biết rằng mình cũng không có quyền gì cấm cản Kameron. Một lúc sau, hắn mới lên tiếng:
- Được, ta cùng ngươi vào thành phố. Ngươi đi một mình ta không yên tâm.
- Ta có phải trẻ con đâu mà lo. (Kameron với cùng thái độ khó chịu đấy trả lời.)
Smagarg biến trở lại thành hình dạng nguyên bản của mình, một con rồng đen khổng lồ, hạ người xuống để Kameron trèo lên lưng. Kameron bật nhảy một cái, rồi đáp lên lưng của hắn, nằm xuống lấy tay gác đầu trông rất là thư giãn. Hắn giang rộng đôi cánh, vỗ nhẹ một cái, lao vút lên bầu trời.
Từ vị trí lâu đài hoàng gia đến thành phố của vương quốc quái thú cũng không xa, nên họ đã đến được vị trí sau một khoảng thời gian không quá lâu. Smagarg biến thành dạng người ngay giữa không trung nhưng vẫn giữ đôi cánh, nắm chặt tay Kameron trong lúc đang hạ cánh dần xuống đất.
Kameron vừa mới đặt chân xuống đất liền ngó nghiêng xung quanh, ngạc nhiên vì không có con dân nào để ý tới cô trong khi cô là con người.
Trong thành phố có đầy quái thú ở dạng người qua lại tấp nập. Có vô số chủng loài quái thú khác nhau giao lưu tại cùng một thành phố, có kẻ thì là trâu bò, cũng có kẻ là nhện, rắn, hoặc có người thì là những loài thực vật như hoa, cây thân gỗ, tất cả đều ở hình dạng người kết hợp thêm đặc điểm vốn có tạo nên sự nổi bật riêng của từng người dân. Nhưng cũng có những kẻ không dùng hình dạng người mà vẫn dạng nguyên bản, có lẽ vì hình nguyên bản của những kẻ này vốn đã không to lớn và đã giống hình người sẵn, nên cũng không cần phải làm thế. Tất cả người dân quái thú đều đang làm việc tất bật, không ai thực sự không bận rộn việc riêng, điều này cũng rất giống với xã hội loài người.
Kameron xoa cằm ngạc nhiên với sự ồn ào tại nơi này không khác mấy với những vương quốc con người. Cô liền quay sang hỏi Smagarg:
- Những người này thực sự không để ý rằng có con người ở đây sao?
- Thực ra thì những quái thú cũng không để ý loài người lắm, miễn đến trong thiện ý thì cũng không xua đuổi làm gì, vốn chuyện này cũng không phải điều gì đó mới.
- Không mới? Tức là có những trường hợp trước rồi à?
- Phải, có những con người từng tới đây sinh sống luôn rồi, những kẻ bị lưu đày chẳng hạn.
Cô hoàn toàn bị sốc với thông tin này, nhưng lại quá hợp lý để phủ nhận. Căn bản những người bị các vương quốc con người chịu án lưu đày đều gần như sẽ biến mất không dấu vết, hầu hết mọi người đều nghĩ rằng sống bên ngoài thì sớm muốn cũng bị quái thú làm thịt. Nhưng dựa vào những quan sát gần đây thì cô biết được rằng có một lớp kết giới bao bộc lấy toàn bộ vương quốc của quái thú, giúp che giấu nó khỏi ánh mắt của loài người, điều đó giải thích vì sao những người bị lưu đày gần như mất tích hoàn toàn.
Kameron ôm đầu trước những gì vừa ngộ ra, cảm thấy như bản thân trước giờ bị dắt mũi, nhưng nó cũng làm cô cảm thấy như thế giới này vẫn còn nhiều điều mà bản thân không hề biết. Smagarg thấy cô như có vẻ không ổn thì hỏi:
- Ngươi có vấn đề gì không?
Kameron vẫy tay ra hiệu bản thân không sao. Cô cố gắng bỏ qua cảm giác hoang mang vừa rồi để quay trở lại trạng thái bình thường, rồi thắc mắc hỏi Smagarg một thứ khác:
- Mà ngươi là vua của loài quái thú, sao không ai nhận ra ngươi vậy?
- Một phần thì không phải ai cũng để ý điều này, một phần là vì ta vẫn chưa thực sự là vua.
- Chưa là vua? Thế sao đám người hầu lại gọi như thế?
- À… thì… ta kêu họ nói thế thôi ý mà, chứ ta chỉ mới được xem là sẵn sàng được truyền ngôi thôi, chứ cha của ta vẫn đang là đức vua hiện tại. Không biết ai đồn ác ghê.
Kameron nhướng mày, nhìn Smagarg với một ánh mắt hoài nghi, trong lòng vô cùng phức tạp. Cô liền chỉ tay về phía trước, nói:
- Vậy giờ ngươi dẫn ta đi tham quan cái vương quốc này đi.
Smagarg không nói nữa mà dẫn Kameron vào thành phố thăm thú những thứ có ở đây. Sau một lúc đi dạo, hắn như phát hiện ra thứ gì đó, liền trốn ra sau lưng Kameron. Kameron lấy đó làm khó hiểu, hỏi:
- Chuyện gì vậy?
Hắn không giải thích nhiều, chỉ tay về phía trước, theo hướng ngón tay chỉ thì ở phía đó là một người phụ nữ ăn mặc lộng lẫy, sang trọng đang ở mua một vài món đồ được bày bán. Nếu quan sát kĩ, sẽ thấy người phụ nữ này có những chiếc chân nhện lớn mọc ra đằng sau lưng, có thể biết rằng cô ta thuộc chủng loài quái thú nhện. Người này mặc bộ đầm có ba màu chủ đạo là đen, đỏ, trắng, trên đó còn được khắc họa nhiều chi tiết hình mạng nhện màu trắng ở dưới đáy đầm kéo dài lên.
Kameron thì vuốt cằm, vẫn chưa hiểu chuyện gì, chỉ có thể hỏi lại:
- Ngươi có vấn đề gì với người phụ nữ đó?
Smagarg hơi có chút e sợ trả lời:
- À… thì… đó là một trong những người mà mẹ ta đã giới thiệu để kết hôn, thuộc một gia đình danh giá ở vương quốc láng giềng. Nhưng mà cô ta lúc nào cũng trông rất là đáng sợ.
- Khoan đã, các ngươi mà cũng phân vương quốc nữa ư? Ta tưởng các ngươi từ đầu đến cuối đều là một.
- Thực ra, thì bọn ta có rất nhiều chủng loại khác nhau, nên việc sẽ có bất đồng rồi tự lập quốc riêng là chuyện thường thôi. Con người các ngươi thì làm gì quan tâm nhiều đến vậy, các ngươi chỉ phân biệt giữa loài người và phần còn lại thôi.
Kameron hơi im lặng một chút, rồi tiếp tục hỏi:
- Vậy tại sao ngươi sợ cô ta?
- Thực ra thì ta chỉ không muốn đụng mặt ngay lúc này thôi, mặc dù ta cũng không biết tại sao cô ta tự nhiên xuất hiện tại đây nữa. Giúp ta trốn khỏi cô ta đi.
- Vậy thì ngươi muốn ta làm gì?
- Chờ một chút, ta có cách rồi.
Smagarg nói xong thì cúi một góc chín mươi độ, ôm vào bụng Kameron, lấy áo choảng của bản thân rồi trùm lên người, tạo thành hình nhân mã mặc dù nó hoàn toàn bị lệch tông khi mà nhân mã lại có đuôi rồng. Kameron nghiêm túc hỏi:
- Ngươi có chắc như này là ổn không?
- Chắc chắn, giờ thì cứ đi như bình thường đi.
Chỉ mới đi một chút mà Kameron đấy thấy khó chịu sau lưng, khi mà hai cái sừng của Smagarg cứ liên tục đâm vào lưng. Kameron khó chịu quát:
- Ngươi có thể đổi lại tư thế không? Sừng của ngươi đang chọc vào lưng ta đấy.
Smagarg nghe thế thì ngẩng mặt đầu lên, úp luôn cái mặt của mình vào lưng Kameron để cặp sừng chĩa lên trên. Cô dù rất là khó chịu nhưng mà cũng mặc kệ, tiếp tục bước đi.
Cả hai tiếp tục bước đi trên đường phố, không những thu hút ánh mắt của người phụ nữ nhện ấy, mà còn thu hút ánh mắt của những người đi đường nữa, tất cả đều nhìn với ánh mắt đầy khó hiểu.
Bất ngờ con chó trước đó cắn Kameron vừa sủa vừa chạy về phía người phụ nữ. Smagarg không ngờ đến sự bất ngờ này, hoàn toàn không có chuẩn bị trước, chỉ có thể chửi thầm:
- Thôi chết rồi, sao nó còn chạy ra chỗ này chứ?
Con chó chạy tới mừng người phụ nữ, rồi sau đó chạy đến phía Kameron và Smagarg liên tục sủa mừng rở. Bất ngờ Kameron đá vào mồm con chó khiến nó bị văng đi xa, rên rỉ mấy tiếng “oản oản” liên tục. Hành động bất ngờ ấy cũng khiến cái áo choàng rớt xuống, để lộ Smagarg. Người phụ nữ nhện ấy đi tới chỗ Kameron, bắt chuyện:
- Cô đá con chó hơi mạnh đấy, mà Smagarg làm gì sau lưng cô vậy? Không lẽ anh ta tìm được hôn thê mới rồi à?
Kameron với phong thái lạnh lùng, nghiêm túc hỏi lại:
- Thế bà là ai? Có vấn đề gì sao?
Cô vỗ nhẹ vào tay Smagarg, nhắc nhở:
- Vậy là đủ rồi đấy, mau lo cho con chó của ngươi đi.
Đến gần mới thấy, người phụ nữ này có mái tóc đen tuyền huyền bí, óng mượt, dài ngang lưng, đung đưa trong gió, ba cặp mắt đỏ như máu, nếu bỏ qua điều đó thì khuôn mặt cô ta vô cùng xinh đẹp, ngũ quan diễm lệ, trên tay còn cầm một cái quạt xếp che đi nửa khuôn mặt, vừa toát ra vẻ huyền bí vừa cao quý, sắc sảo. Người phụ nữ bắt đầu tự giới thiệu bản thân:
- Cho phép ta tự giới thiệu, tên ta là Lilith Soliven, thuộc gia tộc Soliven ở vương quốc láng giềng. Ta hôm nay tới đây làm gì thì cô sẽ không cần biết đâu.
Smagarg bế con chó trên tay, cảm thấy hơi thương cho nó. Bỗng từ đâu có một cơn gió mạnh nổi lên, thổi quần áo của mọi người bay phấp phới. Lilith nhìn Smagarg mà châm chọc:
- Giờ thấy chán cùng chủng tộc rồi nên giờ đổi sang chơi với con người à?
Chưa kịp cho Smagarg phản bác, thì Lilith đến gần Kameron, đưa ánh mắt dò xét trên khắp thân thể Kameron. Cô ta không chê cười mà chỉ thắc mắc:
- Ta nghe bảo Smagarg có hôn thê mới. Nếu đấy là cô thì ta cũng không nghĩ là cô lại ăn mặc giản dị như thế đấy. Chưa kể, trên người còn có sẹo nữa. Đúng là không thể hiểu được gu phụ nữ của Smagarg luôn đấy.
- Nhưng mà ta có phải phụ nữ đâu.
Kameron trả lời một cách dứt khoát, khiến cho Lilith cũng phải ngạc nhiên. Cô ta bật cười, trả lời lại:
- Thôi, cô đừng đùa như thế, không vui đâu.
- Ta nói ta từng là đàn ông đấy, ngươi tin không?
Lilith sau nghe vậy thì cũng có thể hiểu được phần nào câu chuyện rồi. Cô ta quay sang Smagarg, gặng hỏi:
- Thật luôn? Cậu thực sự muốn lấy một kẻ từng là đàn ông?
Smagarg khoanh tay ra trước ngực, nghiêm túc trả lời:
- Cô có tin không? Đó là Kameron, Đồ tể quái thú mạnh nhất.
Lilith để tay lên cằm, miệng thì không há hốc ra vì ngạc nhiên, giọng nói cũng trở nên lắp bắp:
- Ý… ý… ý cậu là cậu tính cưới kẻ thù của mình nhé, không lẽ những gì tôi nghe về Kameron là sai.
- Về cơ bản là không sai chỗ nào cả, cô ta vẫn luôn lạnh nhạt như thế, chỉ là bây giờ đang còn khá yếu nên mới tỏ ra bình thường như thế, nếu không thì tôi cũng chẳng chắc có thể giữ cô ta lại được nổi ba ngày.
- Đúng là ý tưởng hòa giải kỳ lạ nhất tôi từng biết. Tôi sẽ không phán xét điều gì đâu, nhưng mà trông sẽ có vẻ khó khăn đấy.
Lilith đang tính kiếm cái gì đó ở trong túi nhưng mà khi nhìn lại thì nhận ra rằng chiếc túi đã biến mất, cô ta phát hoảng lên:
- Chết rồi, túi đồ của ta biến mất rồi.
Smagarg như chợt hiểu ra điều gì đó, vội vàng kiểm tra phần hông mình, nhận ra rằng túi tiền của mình đã biến mất. Hắn nhìn lại xung quanh thì cũng nhận ra Kameron đã biến mất từ lúc nào không. Hắn ôm đầu, hốt hoảng không kém Lilith, nói:
- Thôi chết rồi, đến cả Kameron cũng biến mất rồi.
Bỗng từ đâu, một đám lính hốt hoảng chạy tới. Họ bất ngờ thấy Smagarg thì kính cẩn cúi chào, rồi hỏi:
- Chúng tôi xin chào ngài, hoàng tử. Ngài có thấy ai khả nghi xuất hiện gần đây không?
- À, không? Có chuyện gì thế?
- Khu vực này dạo gần đây bắt đầu xuất hiện tình trạng móc túi, trộm cắp gia tăng. Hiện tại chúng tôi đang truy tìm thủ phạm.
- Ra là vậy, ta cũng vừa mới bị mất một túi tiền và tiểu thư đằng kia cũng bị mất một túi đồ, chắc là cùng một vụ đấy.
- Nếu ngài không có thông tin gì thì chúng tôi xin phép tiếp tục công việc, sẽ sớm lấy lại đồ cho ngài.
Đám lính vừa mới xoay người, tính rời đi. Smagarg bất ngờ giữ họ lại, hỏi:
- Các ngươi có thấy một người phụ nữ với mái tóc đen, mắt xanh, mà nổi bật là vết sẹo dài từ cằm kéo xuống không?
Đám lính nhìn nhau với vẻ bối rối, một người trong đó liền trả lời:
- Thưa ngài, chúng tôi không thấy ai như mô tả cả, mà thực ra với mô tả đó thì chúng tôi cũng không biết tìm làm sao. Nhưng chúng tôi sẽ cố gắng hết sức.
- Một điều nữa, cô ta là con người.
- Chúng tôi sẽ khoanh vùng, sẽ sớm tìm ra người mà ngài yêu cầu tìm.
Nói xong, đám lính liền rời đi. Smagarg lúc này cũng đang không biết làm sao, bèn dùng con chó ngửi mùi dò theo túi tiền bị trộm, còn bản thân thì mọc cánh bay lên cao để quan sát, cầu mong rằng Kameron không đi quá xa.
Không phụ sự kỳ vọng của Smagarg, hắn đã thấy được Kameron ở một khu đường khác cách đó không xa, còn thấy Kameron đang chạy trông rất vội vã, như đang đuổi theo cái gì đó. Hắn liền bay tới trước mặt Kameron.
Không ngờ, Kameron bất ngờ đá vào mặt Smagarg, khiến hắn văng bay phá cả tường của ngôi nhà xấu số gần đó. Cô tức giận, trong lúc đá còn quát:
- Đừng có cản đường ta.
Cú đá khiến cho Smagarg hơi choáng váng. Người thợ tại ngôi nhà mà Smagarg vừa mới sửa xong cái tường thì bị hắn văng vào, phá hỏng tường. Người thợ tức giận chọi luôn cái cọ sơn tường vào đầu Smagarg.
Kameron chạy một lúc thì bỗng dừng lại. Cô đang truy đuổi tên trộm đồ của Lilith và Smagarg thì có vẻ bản thân đã bị mất dấu. Quyết không chịu thất bại, cô liền thi triển ma thuật, tạo ra một đường chỉ hướng theo mùi của Smagarg dính trên đồ vật. Kameron nhanh chóng mò theo hướng đó, tưởng rằng sẽ dễ dàng tìm ra tên trộm thì cô quay lại đúng chỗ Smagarg bị đá vào. Hiện tại, Smagarg đang phải vừa sửa lại tường cho chủ nhà vừa bị chủ nhà ở bên cạnh chửi cho một trận. Cô nhìn cảnh này thì chỉ biết chửi thầm:
- Chết tiệt…
Smagarg chỉ mới thấy Kameron thì liền chạy đến, liên tục chất vấn trong sự ức chế:
- Sao ngươi lại đá ta mạnh thế? Đã thế còn làm ta bị bắt làm việc bồi thường nữa.
- Ta đang truy đuổi tên trộm đồ của ngươi đấy, thế mà còn không biết ơn ta. (Kameron trả lời với một giọng nghiêm túc.)
- Ít ra cũng phải nói một tiếng, chứ tự nhiên biến mất thì ai mà biết được?
Trong lúc Smagarg còn đang đối chất với Kameron, thì con chó của hắn đang chạy về phía hắn cùng với Lilith đang ở đằng sau. Lilith chạy đến chỗ bọn họ thông báo:
- Có vẻ nó đã tìm thấy manh mối rồi.
- Vậy thì nhanh chóng đi thôi. (Kameron nhanh chóng đáp lại.)
Cả nhóm nhanh chóng bỏ đi, mặc cho những câu chửi rủa bất lực của chủ nhà ở đằng sau. Con chó chạy ở phía trước, cả nhóm chạy theo sau. Sau một lúc, họ chạy đến một khu phố dành cho dân nhà nghèo với những căn nhà sập xệ, cũ kĩ, đổ nát.
Bất ngờ, họ nhìn thấy một bóng đen cứ bay qua những nóc nhà. Hiểu rằng đây chính là kẻ trộm, họ nhanh chóng chia nhau ra để bao vây đối phương. Smagarg thì bay trên cao để quan sát, Lilith thì dùng tơ nhện đu qua những nóc nhà, riêng Kameron thì chạy bộ ở bên dưới đất. Khi quan sát kĩ hơn, Smagarg nhận ra bóng đen ấy là một người thuộc tộc cáo, cơ thể thì uốn lượn, mờ ảo giống như một cơn gió.
Tên trộm nhận ra bản thân đã bị phát hiện, liền tăng tốc, đổi hướng liên tục để cắt đuôi. Smagarg cố gắng tiếp cận từ trên không, nhưng tên trộm đã nhanh chân nhảy xuống các con hẻm để cắt đuôi. Lilith bất ngờ từ trên phóng tơ xuống thì tên trộm cũng nhanh nhạy né được.
Smagarg bay thấp lại để dễ quan sát, bất ngờ tên trộm từ đâu nhảy lên đầu hắn, mạng tơ nhện cũng bay theo đằng sau, trúng vào người hắn, khiến hắn bị trói chặt, rồi rớt xuống. Lilith thầy mình vô tình bắn tơ trúng vào người Smagarg, liền chạy đến cố gỡ cho hắn, miệng thì xin lỗi rối rít. Tên trộm đứng ở trên mái nhà chế giễu:
- Các ngươi phải biết rằng trình độ cao thấp của giới móc túi không chỉ nằm ở kỹ thuật, mà cái chính là ở tốc độ. Tốc độ nhanh hay chậm chính là thứ phân loại trình độ móc túi đấy. Các ngươi không có cửa bắt ta đâu.
Nói xong thì tên đấy rời đi, để lại Lilith đang cố gỡ mạng nhện cho Smagarg. Khi vừa thoát được khỏi mạng nhện thì Smagarg liền tức giận quyết phải tìm cho bằng được tên trộm này vì đã sỉ nhục mình.
Lilith và hắn tiếp tục chạy trong đám đông, qua những căn nhà và cửa tiệm. Khi họ vừa chạy đi, một người đang đọc báo ở ngoài hiên của một quán nước, nhìn theo họ, rồi hạ tờ báo xuống, châm chọc:
- Thế này mà cũng đòi bắt ta à?
Kameron mở cửa quán ở đằng sau, tiện tay gõ phát vào đầu tên trộm khiến cho tên đó phải choáng váng. Cô nắm cổ áo tên đó từ đằng sau rồi nhấc cao lên. Hóa ra, tên trộm mấy ngày nay bị truy tìm chỉ là một đứa trẻ thuộc tộc cáo. Cậu nhóc liên tục vùng vẫy, mắng mỏ:
- Thả tôi ra! thả tôi ra, mụ đàn bà xấu xa!
Kameron nhìn thẳng vào mắt của cậu nhóc ấy, nở miệng cửa một nụ cười đầy gian tà, trả lời đầy đe dọa:
- Ô, vậy luôn cơ à? Thế ai mới là người đang phạm luật ở đây nào? Ăn cắp mà còn la làn à?
Cậu nhóc bị phong thái của Kameron dọa sợ, không dám phản bác thêm cái gì, nhưng lại không khóc. Cô thấy vậy thì bèn nói:
- Cũng dũng cảm đấy chứ. Ta hỏi gì thì nhóc trả lời nấy. Nghe chưa?
Cậu nhóc không dám trả lời, chỉ biết gật đầu. Kameron bắt đầu hỏi:
- Nhóc tên là gì? Năm nay bao nhiêu tuổi rồi?
- Dạ, cháu tên là Kevin, năm nay 12 tuổi ạ. (Kevin trả lời vô cùng lễ phép, chủ yếu là sợ bị đánh.)
- Nhóc nhỏ tuổi vậy mà đã hành nghề trộm cắp luôn rồi à? Ai dạy ngươi thứ này đây?
- Không ai cả.
- Trộm cắp là không tốt đâu, muốn bị ném vào trại cải tạo hay đi tù không?
Nghe đến đây thì Kevin vô cùng hoảng sợ, khóc lóc cầu xin. Nhưng vẻ mặt Kameron vẫn không có gì là biến sắc. Bất ngờ lúc này, Smagarg và Lilith cũng đã đuổi tới nơi. Smagarg nhìn rõ mặt thủ phạm thì cũng ngạc nhiên vì tên trộm chỉ là trẻ con. Còn Kevin nhìn thấy bản thân có thể bị ném vào nhà lao thì khóc lóc cầu xin.
- Cháu xin đấy, cháu xin mấy cô, mấy chú. Tha cho cháu lần này đi. Cháu thực sự cần số tiền này, thực sự rất cần nó.
- Ngươi cần số tiền này để làm gì? (Kameron chỉ gặng hỏi lại với giọng nghiêm nghị.)
- Mẹ cháu đang bị bệnh nặng, nếu không có số tiền này và cháu vào tù thì ai sẽ chăm sóc cho mẹ cháu nữa?
Kameron nghe thấy những điều này thì ánh mắt có phần híp lại, thả Kevin ra khiến cho cậu nhóc bị ngã dập mông. Cô với một ánh mắt phức tạp nhìn Kevin, rồi nói:
- Dẫn bọn ta đến chỗ mẹ ngươi.
Kevin dù không rõ Kameron muốn gì, nhưng vẫn dẫn đi, vì đối với cậu ta bây giờ thì đây có thể là chút hy vọng cuối cùng, đỡ hơn nhiều so với việc bị trực tiếp ném vào nhà lao. Sau một lúc, cậu ta dẫn cả nhóm đến một căn trọ sập xệp. Khi bước vào, còn thấy sàn nhà lâu ngày không được sửa, nứt nẻ và bám đầy bụi, có thể thấy ngôi nhà này chỉ là nhà trọ giá rẻ.
Kevin kéo cả nhóm lên tầng hai, mở một cánh cửa ra, bên trong có thể thấy là một căn phòng tồi tàn với một người phụ nữ thuộc tộc cáo đang nằm trên một chiếc nệm cũ. Kevin khi thấy mẹ mình thì liền nhào đến ngồi bên cạnh. Dù không thể thấy được cơ thể mẹ Kevin, nhưng thông qua khuôn mặt hốc hác và tiều tụy của người phụ nữ, cũng có thể đoán được rằng bệnh người này đang rất nặng và khả năng sống cũng chẳng còn lại bao nhiêu.
Mẹ Kevin khi thấy có người đến, nhận ra trong nhóm người là hoàng tử vương quốc Smagarg, liền vội vàng xin lỗi với giọng nói thều thào, yếu ớt, dù còn chưa biết đã làm sai điều gì.
- Anh… hẳn là hoàng tử Smagarg… Ờ hờm… có lẽ con trai tôi đã làm phiền đến các vị, tôi xin lỗi…
Smagarg thấy vậy thì vội vàng trả lời:
- Không, không, không phải lỗi của cô đâu, cô không phải xin lỗi.
Mẹ Kevin tiếp tục nói với giọng điệu yếu ớt:
- Tôi đã cố ngăn cản nó làm việc phi pháp nhiều lần rồi, nhưng nó mãi không chịu nghe, tôi thì cũng quá yếu. Có lẽ tôi đã không làm tròn trách nhiệm của mình.
Kameron nhìn thấy cảnh này chỉ biết nắm chặt tay, răng cắn chặt, vì nó gợi nhớ cho cô đến quá khứ của mình, một quá khứ cơ cực chẳng khác gì cậu nhóc Kevin này. Mẹ Kevin cố gắng tiếp tục nói:
- Nếu nó có vô tình trộm gì của các vị thì tôi sẽ nói nó trả lại… Tôi nghĩ tôi cũng không thể kéo dài hơn được nữa… Nhưng… nhưng tôi chỉ mong rằng… nó có thể biết đường quay đầu, làm một con người thật tốt…
Giọng nói của mẹ Kevin cứ yếu ớt dần, giữa những câu còn phải cố gắng lấy lại hơi, xen kẽ là tiếng ho và hơi thở nặng nề. Kevin ngồi quỳ bên cạnh mẹ mình, từ khi nào nước mắt đã rơi xuống chân cậu ta, từng giọt nước mắt cứ thế tuông rơi, không thể kiềm lại được. Cậu ta gục xuống bên cạnh mẹ, gào khóc trong sự bất lực trước bệnh tình của mẹ mình.
Smagarg nhìn cảnh này thì chỉ biết chết lặng, không biết nên làm gì, vì vốn dĩ hắn đã được xin ra trong nhung lụa, đẻ ra đã là người đứng đầu tất cả, làm sao mà hiểu được cảm giác bất lực là như thế nào.
Không thể nhịn được cảnh này, Kameron ra lệnh cho Smagarg:
- Không thể như này được, ngươi hãy đem người phụ nữ chữa trị đi, tiền chi phí ngươi bao hết.
Smagarg nghe xong thì cũng thất thần nhìn Kameron với ánh mắt bối rối:
- Chơi gì mà kỳ vậy? Sao ngươi ra đề nghị mà ta phải trả?
- Thế giờ có làm không thì bảo? (Kameron với ánh mắt đầy sát khí, lườm Smagarg.)
- Thôi được. (Smagarg sợ hãi, giơ hai tay nên ra hiệu chịu thua.)
Kevin nghe vậy thì vui mừng ôm lấy chân Kameron, liên tục cảm ơn rối rít trong tiếng khóc nấc:
- Cháu… cháu… hức… cháu cảm ơn cô rất nhiều, cháu rất biết ơn cô lần này đã giúp mẹ cháu… Cháu chưa từng nghĩ ai lại tốt bụng như thế…
Smagarg chỉ biết thở dài, bổ sung thêm cho Kevin:
- Bệnh tình của mẹ nhóc tệ quá, ta không thể chắc được là có thể cứu chữa được.
- Không sao ạ, miễn vẫn còn hy vọng là được. (Kevin vẫn rất vui vẻ trả lời lại.)
Smagarg thấy rằng cậu bé dù nhỏ tuổi nhưng cũng đã rất hiểu chuyện, đưa tay xoa đầu đứa nhỏ. Kameron vẫn phong thái lạnh lùng đó, nói với Kevin:
- Nhưng mà nhóc phải vào trại cải tạo cho thật tốt, không gì là miễn phí cả. Giờ mẹ nhóc đã có người lo rồi.
Kevin nghe vậy thì vẫn gật đầu lia lịa, vội vàng trả lời:
- Miễn là cứu được mẹ cháu, thì cái giá nào cháu cũng có thể chấp nhận cả.
Kameron không trả lời lại, bước ra ngoài cùng cả nhóm. Cuối cùng, mẹ của Kevin được đưa đi điều trị, còn Kevin thì bị đưa vào trại giáo dưỡng do chưa đủ tuổi chịu trách nhiệm hình sự. Còn ông chủ nhà xấu số thì cũng được bồi thường về vật chất lẫn tinh thần.
Đến buổi chiều, Lilith chào tạm biệt Smagarg và Kameron, không quên gửi tặng Smagarg một món quà coi như quà tạm biệt. Chỉ còn Smagarg và Kameron đi dạo trên con phố với ánh chiều tà chiếu qua họ. Smagarg nhìn sang Kameron với ánh mắt châm chọc, nói:
- Thấy chưa? Ngươi cũng đâu lạnh lùng đến thế thấy không?
- Im đi…
Kameron vẫn với nét mặt lạnh nhạt ấy, trả lời một cách lạnh lùng. Cả hai sau đó lại về lâu đài, kết thúc một ngày đầy bất ổn.
Chaporia
Bình Luận (0)