Hồi kết của dũng sĩ và quái thú/Chapter 3: - Chuẩn bị đón tiếp phụ huynhChapter 3: - Chuẩn bị đón tiếp phụ huynh
20px

Sáng sớm tinh mơ, ánh sáng mặt trời nhẹ nhàng chiếu qua khung cửa sổ, lên chiếc giường và lên mặt Kameron. Mắt cô dần dần mở ra, vẫn còn nhòe sau khi thức dậy. Khi tầm nhìn dần rõ ràng hơn thì cô thấy mặt Smagarg đang đối diện mặt mình, khiến cô giật bắn mình, đấm thật mạnh vào mặt Smagarg, làm cho hắn ta cũng văng xa ra đằng sau.

Smagarg ôm mặt, đau đớn lăn lộn trên sàn, tức giận trách móc.

- Việc gì mà phải mạnh tay đến vậy?

Kameron ngồi dậy trên giường, tóc tai rối mù, quần áo xộc xệch, ánh mắt vẫn chứa đầy sự mệt mỏi. Cô dù đã trở thành phụ nữ, nhưng những thói quen khi còn là đàn ông vẫn không thay đổi. Chiều dài tóc của cô khi còn là đàn ông thì cũng không khác mấy so với bây giờ, và vốn thói quen của cô trước đây cũng đã lôi thôi, nên đâm ra việc này cũng không khiến Kameron cảm thấy phiền hà gì, hầu như là không thấy có quá nhiều sự khác biệt. Cô ngáp một hơi, rồi trả lời Smagarg:

- Ai bảo ngươi tự nhiên làm ta giật mình.

Smagarg cảm thấy hơi chán nản trước thái độ này, nhưng vẫn bỏ qua vấn đề đó, tiến lại gần Kameron với một khay thức ăn nhẹ và trà. Hắn mở nắp đậy, đưa đến trước mặt Kameron và mời:

- Ta hôm nay có làm bữa sáng cho ngươi này. Ngươi ăn cho chóng khỏe.

Kameron giật mình vì không quen với sự quan tâm ân cần này. Cô thấy nghi ngờ, nên nghiêm túc hỏi:

- Ngươi muốn nhờ ta làm gì đúng không?

Smagarg thấy mình đã bị lộ, nên cũng không giấu nữa mà ngượng ngùng trả lời:

- À… thì… ngươi có nhớ ta nói ngươi là hôn thê của ta không?

- Có, thì sao? (Kameron trả lời với giọng đầy hoài nghi.)

- À… ừ… thì… nó là như thế… tất nhiên bố mẹ ta đang trên đường đến đây để xem hôn thê mới như thế nào. Ngươi phải giúp ta. Không thì ta không biết kiếm cái hố nào mà chui vào đâu.

Kameron nghe thế thì lạnh lùng đáp:

- Ngươi tự tuyên bố thì ngươi tự chịu, chứ liên quan gì đến ta? Cùng lắm chỉ là nhảy xuống hố tới hết phần đời còn lại thôi mà.  Ngươi biến ta thành như thế này rồi, mà ta chưa chém chết ngươi là đã quá may mắn rồi. Ngươi còn đòi ta làm theo ý ngươi sao? Sao cái gì tốt nhất ngươi cũng muốn hết vậy?

Smagarg quỳ rạp xuống, thành khẩn cầu xin, điệu bộ trông rất đáng thương:

- Ta cầu xin ngươi đấy. Chuyện này không đơn giản như ngươi nghĩ đâu. Ngươi phải tin ta.

- Nếu vậy thì chẳng phải lại càng khiến việc tuyên bố của ngươi là chính xác sao? Ta không liên quan gì đến ngươi, cũng sẽ chắc chắn không ở lại đây. Làm thế thì chỉ chứng tỏ ngươi quá ngạo mạn và hấp tấp thôi, chẳng phải sao?  

- Vậy giờ ta sẽ cho ngươi một bữa ăn thịnh soạn nhé?

- Một bữa? Ngươi nghĩ nhiêu đó là mua chuộc được ta à? Ngươi hơi xem thường người khác rồi đấy. (Kameron nói với giọng đầy khinh bỉ.)

- Vậy thì ta sẽ tặng ngươi hai lượng vàng nhé?

- Ngươi nghĩ gì vậy? Đừng có cố nữa. Nhân phẩm của ta không thể dễ dàng bị mua bởi vật chất phù phiếm đâu, nhất là với lũ quái thú các ngươi nữa.

- Vậy thì ta sẽ tặng ngươi bộ chiến giáp đặc biệt và mười lượng vàng, được chưa?

- Chốt luôn. (Kameron thay đổi giọng điệu với tốc độ nhanh không tưởng.)

Người hầu nghe được ở bên ngoài đều có cùng một dòng suy nghĩ: “Gì mà lật mặt nhanh dữ vậy trời?”. Smagarg biết nếu làm thế thì khả năng bị ăn chửi rất cao vì tội phung phí, nhưng hắn cũng không còn cách nào khác để giữ mặt mũi nữa. Hắn bỗng ngửi thấy mùi trên người Kameron, cũng phải lấy tay che mũi lại, hỏi trong sự hoài nghi:

- Ngươi bao nhiêu ngày rồi không tắm vậy?

- Ta không biết nữa, nhưng nếu tính từ ngày ta tỉnh dậy thì có lẽ là tầm hai ngày. (Kameron thản nhiên trả lời.)

- Sao ngươi nghĩ là có thể ra gặp bố mẹ ta với tình trạng như thế? Chuột có khi còn sạch hơn ngươi. Ta không nghĩ là ngươi lại ở bẩn như vậy đấy.

- Ngươi biết đấy, chỗ ta sống thì nước sạch tuy không phải là quá khan hiếm gì, nhưng mà cũng phải tiết kiệm. Hầu như mọi người tắm rất ít và đến cả hoàng gia cũng vậy thôi. Chỉ khác là tôi hay đánh nhau nhiều, với ở trong bộ giáp kín mít thì cũng hơi bị ra mồ hôi đôi chút. Ta thường một tuần mới tắm một lần, đó là thói quen cũ thôi, nhưng mà ta cũng chỉ tắm khi nào tìm thấy nước sạch trong mấy chuyến đi dài thôi. Với lại, ta cũng không quen tắm ở chỗ lạ nữa.

- Thôi, thôi, ngươi đi tắm nhanh dùm ta đi.

Nói xong, Smagarg đặt quần áo mới và khăn lau lên tay Kameron, rồi đẩy cô đến cửa phòng tắm. Cô phì thở một hơi, nói với giọng hơi chút không vui:

- Nhớ đừng thất hứa đấy nhé.

- Rồi, rồi, ta không nuốt lời với ngươi đâu. (Smagarg trả lời với giọng trấn an.)

Kameron bước vào phòng tắm. Sau một lúc không quá lâu, Kameron cũng bước ra ngoài, tay vẫn còn dùng khăn lau tóc và một bộ đồ mới. Cô đi đến trước mặt Smagarg, hỏi:

- Giờ ta phải làm gì tiếp đây?

Smagarg suy nghĩ một lúc, rồi trả lời:

- Giờ muốn gặp bố mẹ ta thì ngươi cũng nên ăn mặc sao cho đàng hoàng một chút, không cần phải đồ sang trọng gì nhưng cũng phải gọn gàng, tươm tất cái đã. May cho ngươi là ta cũng có nói thợ may chuẩn bị trước vài bộ đồ rồi.

- Ngươi nói gì? Ta nói trước là ta không mặc váy đâu. (Kameron hơi chút ngạc nhiên trả lời)

- Ta biết chứ, ta đã chuẩn bị mấy bộ đồ có phần trung tính hơn, nên không phải lo đâu. Và Lilith sẽ là người giúp ta trong phần việc này.

Smagarg vừa dứt câu thì né ra một bên, Lilith đã đứng đằng sau từ khi nào, vẫy tay chào Kameron. Kameron ngạc nhiên, thắc mắc hỏi Smagarg:

- Ủa, chẳng phải ngươi rất sợ bà ta sao?

- Thì đúng là vậy, nhưng mà lúc cần giúp đỡ thì vẫn nhờ vả như bình thường thôi. Dù gì thì cũng đâu phải mối quan hệ thù địch gì. (Smagarg thản nhiên giải thích.)

Lilith bước vào trong phòng, trên tay cầm một cái quát xếp che đi nửa khuôn mặt của mình. Cô ta mở lời hỏi thăm Kameron:

- Có khỏe không, cô gái trẻ? Ta hôm nay sẽ giúp ngươi chọn một bộ đồ thật phù hợp, theo yêu cầu của Smagarg nhé. Yên tâm đi, nó sẽ không làm cô thấy khó chịu đâu.

Kameron dù cảm thấy có chút không an tâm nhưng mà cũng không có cách nào khác. Lilith nói với Smagarg:

- Mời cậu ra ngoài giúp, để tôi còn bắt đầu phần việc của mình.

- Nhờ hết vào cô đấy.

Smagarg nói xong thì ra ngoài, đóng cửa phòng lại, chỉ để lại Lilith với Kameron, cùng một số người hầu khác đang cầm những bộ đồ mới chưa được thử. Lilith bỏ quạt đang cầm sang một bên, vỗ vai Kameron, trấn an:

- Cô cứ yên tâm, ta cũng là một thợ may có tiếng đấy, nên gu thẩm mỹ khá tốt đấy.

Sau câu nói, bỗng cả hai rơi vào một khoảng lặng ngắn. Lilith nhìn lướt qua cơ thể Kameron một lượt để ước lượng, rồi bất ngờ nói:

- Thôi được, giờ chúng ta bắt đầu nhé.

Cô ta đi ra chỗ những bộ đồ được để sẵn, bắt đầu vừa lựa từng bộ vừa hỏi Kameron:

- Ngươi thích màu gì nhỉ? Ta nghĩ màu đen với trắng sẽ rất tinh tế đấy.

- Cũng được. (Kameron trả lời lại với câu cụt lủng.)

- Lựa chọn hợp lý đấy, nếu kết hợp thêm màu đỏ thì sẽ toát ra được khí chất của người mặc, nếu vậy thì mới đúng người thuộc hoàng tộc chứ phải không?

Lilith cầm một số bộ đồ lên, đến ướm thử lên người Kameron để xem thử, từ đó lọc ra những bộ đồ phù hợp nhất cho Kameron, tất nhiên là cũng có dựa trên một số lựa chọn của chính Kameron nữa.

Lilith lúc này mới để ý, tay chân của Kameron ngay cả khi đã trở thành phụ nữ rồi thì vẫn trông rất rắn chắc. Cô ta lựa ra vài bộ đồ có dài tay để che đi những phần trông thô kệch đấy. Cô ta cũng nhận ra Kameron thực sự rất ít nói, nếu không ai hỏi trực tiếp hay có vấn đề cấp thiết thì hầu như sẽ không nói gì.

Lilith cố gắng bắt chuyện nhiều hơn.

- Ngươi nhìn xem, bộ đồ này trông cũng hợp với ngươi đấy chứ, toát ra vẻ sang trọng và tinh tế.

Kameron ngoài mấy tiếng “ầm ừ” cho qua chuyện thì cũng không nói nhiều. Lilith cảm thấy có phần hơi hụt hẫng, nhưng vẫn cố trò chuyện với Kameron.

- Ta hiểu là việc này rất khó chấp nhận, nhưng mà bọn ta cũng không có ý hại cô đâu. Cô xuất thân là một chiến binh, được người khác quan tâm đối xử cũng không quen. Nhưng cô cũng không cần phải giữ điệu bộ cứng nhắc đó mãi đâu, cứ thoải mái đi.

Lilith thấy Kameron cũng không trả lời lại, vẻ mặt hơi có chút buồn bã, nhưng rồi cũng đưa cho Kameron một bộ đồ, rồi nói:

- Cô thử thay bộ này xem, công sức ta lựa nãy giờ đấy. Nếu cô muốn thì ta có thể giúp một tay.

Kameron mặt hơi cúi xuống, gật đầu vài cái đồng ý, xoay lưng lại với Lilith. Cô ta thấy vậy thì vẫn cố gắng tiếp tục nói chuyện với Kameron.

- Cô có phải chỉ đang cố ghét bọn ta đúng không? Cô thực sự chỉ tỏ ra xa cách vì được dạy như thế, là quái thú bọn ta chỉ là những con quái vật chuyên ăn thịt người và phá hoại làng mạc.

- Nhanh giúp ta một chút xem nào. (Kameron gằng giọng, lạnh nhạt nói)

Kameron cởi áo ra, để lộ ra những vết sẹo lớn nhỏ trên lưng, gần như tạo cho người khác cảm giác những vết sẹo ấy không chừa một chỗ nào. Lilith có hơi ngạc nhiên hỏi:

- Ngươi không thấy ngại à?

- Ta ngày xưa còn cởi truồng, tắm chung với những người anh em suốt thôi, có chuyện gì đâu.

- Ngươi có anh em á?

- Thực ra đó chỉ là anh em kết nghĩa thôi, do đều được nuôi bởi sư phụ ta, nên có thể xem nhau như anh em một nhà dù chỉ là bạn bè người quen. Nhưng ta nghĩ cũng đâu cần phải có chung dòng máu để xem là anh em phải không?

- Cô nói cũng đúng… Nhưng mà giờ cô đã khác rồi, không thể đem ra mấy chuyện như thế để viện cớ được. Cô nên chú ý bản thân mình hơn đấy.

Lilith giúp Kameron mặc đồ. Cả hai không nói gì thêm, khiến cho căn phòng dường như rơi vào khoảng lặng. Sau một lúc, Kameron cũng mặc xong bộ đồ mới, nhìn thử bản thân qua gương. Khoác bên ngoài là áo choàng đuôi dài tới đùi, màu chủ đạo đen và trắng, nhưng một số điểm quanh viền áo được thêu những họa tiết vàng đầy tinh tế. Bên trong là áo ghi lê cùng tông với áo choàng ngoài, trên cổ áo được ghim một biểu tượng thanh kiếm và con rồng, áo sơ mi cổ cao. Trên cổ áo được đeo một chiếc cà vạt màu đỏ bỏ vào trong áo ghi lê. Trên vai còn có một vải lụa đỏ kéo dài ra sau. Quần tây đen với những họa tiết giống của áo choàng ngoài ở đáy quần. Chân đeo đôi bốt đen. Đuôi tóc được buộc lại bằng một cái nơ.

Kameron ngắm nhìn bộ đồ trong gương, quay qua quay lại để xem thử, cảm thán:

- Dù có đi trong lâu đài hoàng gia suốt thì cũng hiếm khi ta được ăn mặc sang trọng tới vậy đấy.

Lilith cũng cảm thấy rất hài lòng với giao diện hiện tại của Kameron. Cô ta sau đó đi ra ngoài. Một lúc sau, cô ta quay lại phòng cùng với Smagarg. Cô ta nói với Smagarg với giọng hãnh diện:

- Trông cũng đẹp đấy chứ nhỉ? Cậu tin vào mắt thẩm mỹ của tôi là hợp lý đấy.

- Rồi, rồi...

Smagarg không nói hết câu thì đã bị vẻ ngoài của Kameron hút hồn, không nói được thêm câu nào, mà chỉ biết đứng hình. Kameron thấy lạ nên đến vẫy tay trước mắt hắn kiểm tra thử. Một lúc sau, Smagarg mới hoàn hồn trở lại. Lilith đặt ra thắc mắc với hắn:

- Nếu cậu muốn cô ta ra mắt bố mẹ thì để bố mẹ cậu biết rằng cô ta là người thì có ổn không?

Smagarg khựng lại, suy nghĩ một chút, trả lời lại:

- Cô nói cũng phải ha. Tôi biết nên làm gì rồi.

Nói xong, Smagarg lấy ra một cái phụ kiện tai hình tai mèo ra, đeo lên đầu Kameron. Smagarg mỉm cười vui vẻ, nói:

- Nếu mà không phải quái thú thì mình giả. Chọn tộc nào phổ biến một chút cho khỏi bị nghi ngờ.

- Sao không dùng phép biến thân, chứ ta cũng đâu có đuôi đâu. (Kameron thắc mắc hỏi.)

- Thế thì không được. Bố ta sẽ nhận ra dấu vết ma thuật ngay. Với lại, nếu có bị hỏi thì cứ nói là bản thân không thích để lộ đuôi là được.

Kameron thấy cũng có vẻ hợp lý, gật đầu, giơ ngón cái lên. Smagarg tiếp tục dặn dò thêm:

- Hãy nhớ nhé, bố của ta rất khó tính, nên hãy nói chuyện lịch sự một chút. Ngươi bình thường thì chửi cha mắng mẹ ta kiểu gì cũng được, nhưng lần này thì khác, cố gắng nói chuyện cho lịch sự, lễ phép một chút, được chứ?

- Mà ta nên nói chuyện như nào cho lịch sự bây giờ?

Lilith căn dặn thêm cho Kameron một số thứ.

- Nếu muốn có phong thái thanh lịch thì ta sẽ hướng dẫn cho cô một chút. Trước tiên, khi giới thiệu cứ chi tiết thì sẽ tốt hơn. Tiếp theo, là chú ý đến những tiểu tiết nhỏ như cử chỉ hành vi, ăn uống thì điềm đạm, chậm lại một chút. Nhưng mà đây là bố mẹ của Smagarg, cô phải nhìn trên góc nhìn là con dâu tương lai, nên là hãy cố gắng làm hài lòng họ, đừng để họ phật ý.

Kameron nghe cũng có vẻ hợp lý, gật đầu lia lịa. Nhưng rồi cô bỗng thấy có gì đó thiếu thiếu, liền quay sang Smagarg, hỏi:

- Nếu bố của ngươi khó tính, thế có cần phải làm giả thân phận của ta không?

- Ngươi nói cũng phải ha. Vậy giờ đặt đại một cái tên là Sophia đi, còn thân phận thì ngươi cứ tùy cơ ứng biến, nhưng mà có bịa sao cho hợp lý dùm một chút.

Kameron cũng đồng ý, gật đầu. Sau đó, cả ba cùng đi ra dãy hành lang, chuẩn bị xuống sảnh chính của lâu đài đón khách. Trong lúc đi, Kameron có chút thắc mắc, ghé sát tay, hỏi nhỏ Lilith:

- Ta có một thắc mắc: Sao Smagarg sợ ngươi như vậy mà lại tỏ ra thân thiết thế? Chưa kể, nếu bố của Smagarg khó tính như vậy thì vốn chẳng chấp nhận chuyện Smagarg tuyên bố công chúa của vương quốc Soverin ngay từ đầu rồi sao?

- Cái đó thì nó là hai vấn đề. Thực ra là do ta cũng không thích cuộc hôn nhân sắp đặt với Smagarg nên ta cố tỏ ra như vậy thôi ấy mà. Còn lại thì là do Smagarg đi kiếm chuyện để trì hoãn việc hôn nhân sắp đặt thôi. Nói chung, là do cả hai cũng chẳng ai muốn cả nên cố làm trò để trì hoãn thôi.

- Ra là vậy.

Smagarg đi trước để chỉ đạo người hầu chuẩn bị cho cuộc đón tiếp. Ngược lại với sự vội vã của Smagarg, thì Kameron và Lilith vẫn còn khá thoải mái đi trên hành lang xuống sảnh chính. Cả hai sau đó đi xuống khu vực mà Smagarg đã dặn trước.

Đến nơi thì Kameron thấy có những người hầu đang tất bậc làm việc để đón tiếp đức vua của vương quốc này. Cô quay sang Lilith, hỏi:

- Bà không đi à? Ta tưởng đây là cuộc đón tiếp của ta cùng Smagarg thôi chứ.

- Thì cứ coi như ta là bạn thân cùng đến chung vui thôi. Cũng đâu có lý do nào để đuổi ta đi phải không? (Lilith cười nhẹ, trả lời.)

Cô không nói gì thêm, chỉnh lại trang phục một chút, việc này tạo cho cô cảm giác như những lần mình đón tiếp quốc vương của vương quốc Soverin vậy. Một lúc sau, mọi thứ cũng đã được chuẩn bị xong, người hầu đứng ngay ngắn thành hai hàng song song nhau, chừa ra lối đi ở giữa cánh cửa lâu đài, toát ra đầy vẻ trang nghiêm, long trọng.

Smagarg đứng ngay bên cạnh Kameron, cuối dãy hàng người. Cả hai không nói gì, còn Lilith thì ngồi ở một bên chờ đợi. Không để họ phải chờ quá lâu, cánh cửa lâu đài dần dần mở ra, hình bóng của hai người một nam, một nữ dần hiện ra. Người phụ nữ xuất hiện với vẻ đoan trang, trưởng thành, sở hữu đuôi và lớp vải màu trắng, tóc cũng màu trắng, ánh mắt toát khí chất đầy sắc sảo. Người đàn ông xuất hiện với một vẻ đầy nghiêm nghị, tóc đen và bộ râu được cắt tỉa gọn gàng, vảy trên người mang màu đen tuyền, ánh mắt đầy sự điềm đạm, nghiêm túc, tỏa ra khí chất khiến người khác phải khuất phục.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...