Hồi kết của dũng sĩ và quái thú/Chapter 1: - Ngươi đồng tính à?Chapter 1: - Ngươi đồng tính à?
20px

Từ thuở xa xưa, không rõ đã là từ bao giờ, loài người và các quái thú đã những kẻ thù không đội trời chung. Họ luôn giao chiến với nhau bất kể thời kỳ, quái thì phá hủy và giết hại loài người, loài người thì đứng lên chống lại chúng để bảo vệ những người khác. Gần như cuộc chiến giữa nhân loại với các quái thú sẽ không bao giờ dừng lại cho đến khi một trong hai bên hoàn toàn diệt vong.

Tương truyền trong nhân loại, có một câu chuyện kể về một thánh kiếm đã thất lạc, cắm sâu xuống một tảng đá lớn, sẽ chỉ có người mạnh mẽ và xứng đáng nhất mới có thể rút thanh kiếm. Ngày thanh kiếm được rút ra cũng sẽ là ngày đánh dấu bước ngoặt thay đổi của lịch sử và sẽ có kẻ bị chặt đầu bởi chính thanh kiếm ấy.

Tại vương quốc hùng mạnh nhất của loài người - Soverin. Có năm người được xem là những kẻ mạnh nhất trong việc săn những quái thú, họ được vinh dự trao cho danh hiệu: Đồ tể quái thú. Trong đó, người mạnh nhất trong tất cả, Kameron, được biết đến như một chiến binh lạnh lùng và hầu như không ai biết khuôn mặt thật của hắn ta vì hắn luôn mặc một giáp che kín toàn thân kể cả mặt, cũng lại rất ít tiếp xúc với thường dân nên không có quá nhiều người biết được thân phận của hắn ta. Họ chỉ biết rằng, Kameron có một kẻ thù truyền kiếp ở bên phía của quái thú là một con rồng đen khổng lồ, vị vua của toàn bộ chủng quái thú, Smagarg. Cả hai đã nhiều lần bất phân thắng bại hoặc một trong hai chạy thoát thành công trước khi bị kết liễu. Kameron cũng là người đã rút được thánh kiếm huyền thoại từ tảng đá, vì thế mọi người đều nghĩ rằng hắn sẽ người hùng trong lời sấm truyền, sẽ dùng thanh kiếm huyền thoại lấy đầu Smagarg, đem lại bình yên cho toàn nhân loại.

Kameron lại một lần nữa được cử để đi làm nhiệm vụ cùng với đồng đội của mình. Tuy nhiên, hắn đó giờ thích tự hoạt động một mình hơn, ngoài Smagarg ra thì hầu như chẳng có quái thú nào có thể so sánh được với sức mạnh khủng khiếp của hắn, cái danh Đồ tể quái thú không phải để trưng. Họ làm nhiệm vụ trong một chuyến du hành dài, đi mãi cho đến khi quên cả thời gian, mặt trời bắt đầu khuất bóng. Bọn họ cũng cùng nhau lập lều trại, chỉ có riêng Kameron nhân lúc không có ai để ý thì liền đi ra một chỗ yên tĩnh nhìn lên bầu trời đầy sao. Hắn cứ nhìn mãi như vậy, tận hưởng từng phút giây cô độc và bình yên đối với riêng hắn. Cho đến khi một âm thanh người có người hét lớn lên trong màn đêm tĩnh mịch. Kameron như dự cảm có điều không lành thì liền cầm theo kiếm chạy lại về phía trại của đồng đội, chỉ rồi để đập vào mắt là cảnh tượng xác của những người đồng đội nằm trong máu và biển lửa. Hắn ngước đầu lên thì thấy một khuôn mặt quen thuộc, rít nhẹ một tiếng kéo dài:

- Smagarg…

Con rồng đen khổng lồ từ trong miệng thổi ra một ngọn lửa như thiêu luôn cả tầm mắt của Kameron.

Kameron dần dần mở mắt ra, chợt hiểu rằng đó có lẽ chỉ là một giấc mơ, nhưng có điều gì đó mà hắn cảm thấy rất sai ở đây. Hắn liền nhìn xung quanh. Không gian xung quanh là một căn phòng được trang trí rất đẹp mắt, tường nhà trắng muốt với vô số họa tiết được chạm khắc tinh xảo ở trên đó, có những tủ đồ lớn với một vài cái còn được dùng để treo nhiều trang sức xa xỉ như vương miện vàng, vòng đeo tay vàng, nhẫn vàng, v.v… Hắn nhìn qua thì cũng biết rằng đây không phải phòng của mình, vì so sánh phòng hắn ở với căn phòng này thực sự không khác gì so sánh chuồng lợn 10 năm chưa dọn với lâu đài quý tộc cả, và cũng rất có thể giấc mơ hắn thấy cũng không hẳn là mơ.

Hắn đang tính bật dậy bỏ đi thì bỗng người mở cửa ra. Người đi vào trong phòng mặc bộ đồ hầu gái với trên tay cầm một khay đồ ăn vẫn còn đang bốc hơi lên. Khi người hầu này đến gần thì Kameron chợt nhận thấy trên tay người này có những mảng lông đen. Hiểu rằng đây là quái thú giả dạng thì hắn liền nhanh chóng cầm lấy con dao nhỏ trên khay, tính dùng nó đâm vào người hầu này. Bỗng tay hắn bị giật mạnh người lại đằng sau, nhìn lại thì mới nhận thấy rằng tay bản thân đã bị xích lại. Cô người hầu lúc này mới ngạc nhiên lên tiếng:

- Ô, phu nhân đã tỉnh lại rồi à? Đức vua cũng rất là lo lắng cho người nhưng mà cái này là vì an toàn thôi. Người cũng bất tỉnh được một tuần rồi nên hãy ăn cái này để nhanh chóng bồi bỗ. Đức vua đã yêu cầu đầu bếp làm riêng cho người đấy.

Hắn lấy tay ôm đầu, bỏ luôn con dao kia, cảm giác chán nản tràn ngập đến nỗi hắn cũng chẳng muốn làm gì ngoại trừ tiếp tục đi ngủ. Hắn lấy tay ra hiệu đuổi người hầu đi rồi gằn giọng:

- Ta không ăn đồ từ lũ quái thú gớm ghiếc các người đâu. Để ta yên.

Cô người hầu thấy vậy thì đặt thức ăn cạnh giường, đi ngoài nhưng không quên dặn:

- Vâng, nếu cần gì thì người cứ gọi, đồ ăn tôi sẽ để ở đó.

Ánh mắt Kameron như thú đói, dõi theo cô người hầu cho đến khi cô ta đóng cửa lại. Đến lúc này thì hắn mới có thể thở một hơi dài, cảm nhận thấy cơ thể hiện tại đang rất suy yếu, chắc chắn rất khó để có thể chiến đấu trong trạng thái hiện tại.

Hắn lúc này mới nhớ lại và suy ngẫm về lời của cô người hầu nói. “Cô ta nói mình là ‘phu nhân’, rõ ràng mình là đàn ông mà, hay là từ vựng của mình có vấn đề, hay là mình có vấn đề nghe hiểu?”. Hắn suy nghĩ trong đầu, và với một sự bất an chảy trong huyết quản. Hắn lật chăn ra để nhìn lại bản thân thì thấy trên ngực mình bỗng có thêm hai cục thịt lẽ ra không nên ở đó. Thông thường, người bình thường khi phát hiện ra mình bị chuyển giới thì sẽ hốt hoảng, còn Kameron chỉ đơn giản là thở dài, vì trước đây cô được luyện tập giữ bình tĩnh trong mọi tình huống, ngay là với cả những tình huống éo le nhất, nên hiện giờ coi như nó đã có tác dụng.

Cô liền bỏ qua vấn đề đó, bắt đầu phân tích và xâu chuỗi lại sự việc để tìm ra làm cách nào nó dẫn đến kết quả này. “Nếu đây không phải là nhà mình, cộng với việc là có quái thú giả dạng dễ dàng di chuyển thì có khả năng cao nơi mình đang ở là vương quốc của quái thú. Nhưng vấn đề là chúng bắt mình lại để làm gì? Và việc biến mình thành phụ nữ liệu có cần thiết?”. Hàng loạt câu hỏi hiện lên trong đầu Kameron nhưng không có lời giải. Cô thì cũng không thể thoát được khỏi sợi xích đang trói buộc mình, nên chắc việc duy nhất cô có thể làm đó là ăn khay đồ ăn được mang tới.

Cô nhấc khay đồ ăn, đặt lên đùi, cầm thìa và dao lên, bỏ nắp đậy ra khỏi đĩa. Khi nắp đậy được nhấc lên vì có rất nhiều món được chuẩn bị, bao gồm: những món mềm như súp, cho đến những món như thịt bò ướp mềm. Kameron nhìn đồ ăn rồi nhớ lại trước đây, bản thân cũng chưa từng được ăn ngon như vậy, số tiền kiếm ra thì quá ít, mà thực phẩm thì lại quá đắt đỏ, vì thế mà cô trước đây chỉ có thể kiếm tạm thú hoang trong rừng để có bữa sống qua ngày, và cũng vì một chế độ ăn quá không lành mạnh như thế nên thứ tiếp theo làm bạn với Kameron là những cơn táo bón. Cô nhìn thấy những đĩa đồ ăn thơm ngọn thì thầm nghĩ rằng lũ quái thú cũng có gu ăn uống sang chảnh phết đấy.

Cô bắt đầu cắt từng miếng thịt ra rồi bỏ vào miệng. Dù rằng Kameron đang rất bất lực trong việc giải thoát bản thân. Nhưng không rõ tại sao, cô lại muốn cảm giác bất lực này kéo dài hơn nữa, so với việc cứ phải căng mắt ra canh chừng từng phút giây một trong khi thực hiện nhiệm vụ thì có lẽ việc chờ kẻ địch tới hành quyết sẽ cho lại cảm giác bình yên hơn. Cô vừa tận hưởng giây phút bình yên này vừa nhìn qua chiếc cửa sổ gần giường, nơi ánh trăng sáng rọi, cố gắng thắp sáng căn phòng.

Bỗng bên ngoài căn phòng vang lên vài âm thanh lạ, giống tiếng ai đó đang nói chuyện, rồi âm thanh ấy đang tiến gần đến cửa căn phòng Kameron đang ở. Không nói không rằng, cánh cửa ấy bật mở, đèn đóm trong phòng cũng được bật lên khiến cho căn phòng không còn chìm trong bóng tối nữa. Bóng dáng của hai người xuất hiện, đúng hơn là giống hình người nhưng lại có những đặc điểm bất thường như cặp sừng ở trên đầu. Kameron vẫn bình tĩnh cắt từng miếng thức ăn nhỏ cho vào miệng.

Hai sinh vật hình người những lại cho những đặc điểm của loài rồng hiện ra, nổi bật là người có lớp vảy màu đen, và một người có lớp vảy màu đỏ, rất dễ phân biệt. Người có lớp vảy đen là Smagarg, trông như đang cãi nhau với người có lớp vảy đỏ, là em trai của Smagarg, tên là Derrack. Cả hai vẫn cứ cãi nhau vì vấn đề gì đấy mà không để ý rằng bản thân đã bước vào phòng của Kameron lúc nào không hay. Smagarg hơi có chút bực bội nói:

- Anh đã bảo rồi, cái đó là vấn đề khác, họ cũng đi đến gần vùng ranh giới rồi, anh cũng phải giải quyết chứ.

- Thế thì anh cũng đâu cần đem quân gắt gao đến vậy.

Chợt Derrack nhìn thấy Kameron đang ăn uống rất ngon lành ở trên giường thì vỗ ngực ông anh vài cái để không nói về vấn đề trước nữa. Kameron vẫn tiếp tục ăn, không thèm nhìn họ dù chỉ một cái. Derrack hích vai Smagarg vài cái rồi nói với giọng mỉa mai:

- Cuối cùng ông anh cũng kiếm được hôn phu rồi đấy à? Hay quá nhể, cứ để mẹ phải hối thúc suốt.

Smagarg thì không trả lời lại, chỉ đơn giản bước tới, lấy ghế ra ngồi cạnh giường của Kameron, nở một nụ cười gượng gạo hỏi han Kameron:

- Cô tỉnh dậy rồi à? Mọi thứ vẫn ổn chứ?

- Ổn, rất ổn. (Kameron trả lời lại với câu cụt lủng.)

Nụ cười của Smagarg trở nên gượng gạo, chưa đợi hắn nói tiếp thì Kameron đã trực tiếp hỏi thẳng:

- Ngươi muốn gì khi bắt ta tới đây? Và đi cùng ngươi là ai vậy?

Derrack ngửi được một mùi hương rất quen, cảm giác như cậu ta đã từng ngửi thấy ở đâu đó rồi. Bỗng cậu ta nhận ra đây là mùi của Đồ tể quái thú lừng danh Kameron thì không khỏi ngạc nhiên hét lớn:

- Cái gì?! Ngươi là Kameron sao?!

- Thì sao? (Kameron trả lời lại với giọng có phần bực bội.)

Chưa đợi Derrack hết ngạc nhiên thì Smagarg thẳng thắn trả lời câu của Kameron trước đó.

- Như ngươi đã nghe, để làm vợ ta. Và đây là em trai ta.

- Ra là vậy. Hóa ra ngươi còn có em trai. (Kameron trả lời lại với giọng điệu bình tĩnh và lạnh lùng đến lạ.)

Derrack nhìn cảnh Smagarg và Kameron nói chuyện một cách bình thản thì tức tối hét lên:

- Cái quái gì vậy?! Mấy người là kẻ thù đấy. Sao không thể có nổi một chút cảm giác căng thẳng gì vậy?

- Ta không muốn căng thẳng, hắn cũng không muốn, lấy gì mà làm căng đây. (Kameron trả lời với một giọng đều đều.)

Derrack tức muốn tăng xông, chỉ tay thẳng vào mặt Kameron, nói thẳng mặt Smagarg:

- Dòng tộc rồng cao quý sao lại đi chơi với loài người thấp kém kia? Chưa kể, đây còn là kẻ thù của anh nữa, thậm chí anh còn là quốc vương của vương quốc này, sao có thể cưới một con người về làm vợ? Với lại, đó vốn còn là đàn ông.

- Ngươi ồn ào quá đấy. (Kameron nói với giọng khó chịu.)

- Ngươi thì biết cái gì? Anh ta cứ phải đi bắt công chúa ở vương quốc của ngươi để tuyên bố hôn thê, xong cứ bị ngươi cướp mất, mà kể cả ta không nói vấn đề đó thì đó vẫn là con người. Lũ con người toàn đám yếu ớt, đụng cái là chết, thế thì duy trì sức mạnh gia tộc kiểu gì? (Derrack tức giận quát Kameron.)

- Làm như ta muốn lắm ý, mà việc duy trì gia tộc của người quan trọng đến thế à?

- Tất nhiên rồi, trong gia tộc cần có những người như ta đây, đại diện cho sức mạnh của gia tộc rồng của bọn ta, đó mới thể hiện được sự vượt trội. Lẽ ra mẫu thân nên sớm nhìn ra tiềm năng của ta, thế mà lại tin tưởng vào anh của ta.

- Nhưng mà ngoài anh ngươi ra thì ngươi cũng có thắng ta được trận nào đâu. (Kameron nói một giọng đầy mỉa mai.)

Nghe xong, Derrack cảm thấy bản thân như một tên hề, nhưng lại chẳng phản bác được. Chưa đợi Derrack hoàn hồn về thì Kameron bồi thêm một câu chí mạng.

- Đã mạnh không bằng một phần của anh ngươi thì đừng có khoác lác nhiều quá, về luyện tập thêm đi nhóc.

Derrack tức đến nỗi lấy tay tự cào mặt mình, tạo cảm giác như cậu ta muốn xé rách cả da mặt của mình. Smagarg bước đến, vỗ nhẹ lên lưng em trai, cố gắng trấn an.

- Bình tĩnh, bình tĩnh lại nào, anh biết anh đang làm gì.

Derrack cảm thấy như thế giới quan của mình đang sụp đổ, mệt mỏi ngồi xuống ghế với một lòng tổn thương sâu sắc, lấy tay đặt lên đầu. Smagarg cuối cùng cũng có thể nói chuyện với Kameron đàng hoàng nhưng chưa kịp nói gì thì cô đã hỏi trước:

- Ta đoán được phần nào rồi, nhưng tại sao ta lại bị như này?

Smagarg gãi đầu, cười gượng cố gắng trả lời đầy đủ:

- À… thì… ngươi biết đấy, cũng hơi khó để nói, bọn ta cố gắng cứu sống ngươi và nó chỉ là tác dụng phụ.

Kameron gật đầu như thể đã hiểu ý rồi đổi sang chủ đề khác.

- Lần đầu ta thấy ngươi ở hình dạng con người đấy, ta cứ tưởng đám quái thú các ngươi ghét con người thì đời nào thèm dùng hình dạng này.

- Đây cũng là lần đầu ta thấy mặt ngươi… à nhầm… ý là lúc ngươi tỉnh dậy. Thực ra nó là điểm khác biệt giữa bọn ta và nhân loại. Nhân loại thường tập trung vào các loại phép thuật có khả năng công kích hoặc khống chế. Bọn ta thì còn chuyên về phép biến thân nữa. Vì dạng hình người giúp dễ sinh hoạt trong cuộc sống. Với lại, rõ ràng bọn ta cũng không dư tài nguyên và công sức để xây nên những tòa lâu đài to như ngọn núi được, nếu làm thế thì rất dễ bị phát hiện.

- Ngươi nói cũng có lý ha, nhưng nếu ngươi nói vậy thì tức là ngươi cũng có thể biến thành nữ đúng không?

- Vừa có vừa không, bọn ta biến thân thì cũng chỉ biến một phần thôi, không biến toàn bộ được. Ví dụ như những đặc tính tạo nên bản chất như chủng loại, giới tính sẽ rất khó bị thay đổi. Còn nếu nói thẳng ra thì bọn ta chỉ thay đổi được ngoại hình chứ không tác động được vào cấu tạo. Ngươi thì khác, ngươi bây giờ căn bản là phụ nữ rồi, từ ngoài vào trong.

- Thôi được, ta hiểu ý ngươi. Nhưng ta có một thắc mắc như này: tại sao ngươi lại chọn ta?

Derrack bất ngờ nhảy vào với một thắc mắc tương tự.

- Đúng đúng, tại sao vậy? Tại sao lại là hắn?

Smagarg lúc này cũng không biết trả lời sao cho phải, cứ lấy tay gãi sau đầu, cười gượng, trả lời ấp úng:

- À… ờ… thì… ta đã có được rất nhiều kho báu làm của riêng nhưng mà quá thiếu hơi ngươi nên ta sẽ để ngươi trở thành kho báu quý giá của ta.

Smagarg vừa dứt câu thì cả Kameron lẫn Derrack đều có chung một biểu cảm, lông mày họ nhướng lên thấy rõ, cùng với một vẻ mặt đầy nghi ngờ. Điều này khiến cho Smagarg phải sửa lại lời của mình.

- À không, ý ta là một người có thể đồng hành cùng ta lâu dài.

Câu Smagarg vừa sửa lại nhưng lại khiến cho biểu cảm của cả Kameron và Derrack sâu thêm vài phần. Hắn thấy vậy thì liền sửa nữa.

- Không, ý là ta và kẻ thủ là những người hiểu nhau nhất để có thể tạo mối quan hệ lâu dài.

Smagarg càng nói càng sai. Lông mày của Kameron lẫn Derrack đang nhấc lên cao tới nỗi cảm giác như sắp chạm đến trần nhà. Đến lúc này thì Smagarg cũng phải thú nhận sự thật.

- Thôi được rồi, tôi muốn Kameron luôn ở cạnh tôi được chưa.

Cơ mặt của Kameron và Derrack cuối cùng cũng có thể giãn ra vài phần. Kameron nhìn thẳng về phía Smagarg với ánh mắt lạnh lẽo hỏi thẳng:

- Ngươi đồng tính à?

- Cái gì? Không. (Smagarg vội trả lời lại.)

- Tại sao ngươi đồng tính.

- Ta bảo… Hài… Ai bảo ta đồng tính?

- Ngươi đồng tính. (Kameron vừa nhìn với ánh mắt có chút khinh bỉ vừa trả lời.)

Derrack vội kéo Smagarg ra một góc để nói chuyện riêng. Cậu ta nói nhỏ vào tai Smagarg:

- Em nghĩ như này không ổn đâu.

- Có gì mà không ổn?

- Nhìn tên kia vậy mà tính khí thất thường, với lại anh nghĩ rằng mẹ chấp nhận chuyện này không?

- Không sao, anh với hắn chiến đấu nhiều hiểu tính nhau lắm.

- Anh có phân biệt giữa thù với tình không vậy?

Kameron gọi hai người kia lại gần chỗ mình, hỏi Smagarg:

- Ngươi không ghét ta thì tháo cái còng tay này ra giúp ta được không?

- À, xin lỗi, ta quên mất.

Smagarg vội đến mở còng, giải thoát cho Kameron, không quên bổ sung thêm:

- Cái đấy là để đảm bảo an toàn thôi, sợ ngươi lại tấn công người hầu thì khổ lắm.

Kameron xoa vài cái ở cổ tay rồi thử khởi động bằng vài cử động cơ bản. Cô ta nói với Smagarg:

- Ta không phải chó dại, chỉ có đám các ngươi mới hay đi tấn công bậy bạ thôi.

Derrack không chịu nổi sự xúc phạm này, liền phản bác:

- Bọn ta là quái thú có trí tuệ chứ cũng có phải súc vật đâu mà làm nhiều thứ bất nhân tới vậy.

 Nói xong thì Derrack lẫn Kameron cũng vội ngưng lời nói lại, vì nhận ra cả hai chẳng có bên nào tự xem bản thân là thấp kém cả. Bỏ qua vấn đề đó, Derrack tiếp tục hỏi ông anh của mình:

- Gu phụ nữ của anh là gì?

- Người mạnh mẽ, tự lập, có thể tự giải quyết vấn đề của mình.

- Vậy thì rõ ràng không phải công chúa của Soverin rồi, sao lại nghe giống với Kameron hơn đấy. Vậy sao anh cứ thích bắt công chúa về thế?

- Tại vì công chúa được gần gũi với Kameron.

Derrack và Kameron càng nghe càng thấy nhiều thứ không đúng lắm nhưng mà Derrack vẫn cố gắng tiếp tục.

- Nếu vậy thì liên quan gì đến anh? Không lẽ anh ghen à?

- Không phải, công chúa và anh là bạn tốt, anh thì thích kiểu người như Kameron, còn công chúa thì chỉ thích phụ nữ thôi. Căn bản không chạm đến lợi ích của nhau

Nghe đến đây thì cả Kameron lẫn Derrack đều bắt đầu thấy có gì đó không đúng, đầu óc như đần đi vài phần. Dù vậy thì Derrack vẫn cố gắng hỏi tiếp:

- Vậy rốt cuộc để làm gì?

- À, là anh xin phép công chúa cho mình bắt đi, thực ra ta chỉ dẫn công chúa đi chơi thôi. Chủ yếu việc này để Kameron có lý do kiếm chuyện với ta thôi.

Derrack lúc này não như sắp quá tải, hai mắt đã lác sang hai bên, cảm giác như cậu ta có thể sụp đổ bất kì lúc nào. Nhưng cậu ta vẫn hỏi cho hết:

- Tức là ông anh có ý định từ lâu rồi, những lần anh bắt người ta về tuyên bố hôn thê cũng chỉ là bình phong trì hoãn để có lý do gặp Kameron.

Smagarg trả lời lại những vấn đề đó bằng lý luận của bản thân:

- Thì thử nghĩ xem, hắn ta là người xứng đáng đã rút được thánh kiếm khỏi tảng đá, chứng tỏ cho một mối quan hệ sẽ gắn kết hai chủng tộc, mà ta với hắn thì là kẻ thù truyền kiếp. Nếu giờ ta cưới hắn về vợ, thế thì chẳng phải sẽ thiên hạ thái bình hay sao? Một người là đứng đầu vương quốc quái thú, một người là kỵ sĩ đại diện cho nhân loại.

- Nghe không hợp lý tí nào hết. Anh có phân biệt được mối quan hệ đối địch với mối quan hệ gắn bó là như thế nào không vậy?

- Mối quan hệ nào thì cũng là mối quan hệ cả. Chẳng phải trong truyền thuyết cũng kể rằng đó sẽ là mối quan hệ rất gắn bó sao, anh với hắn thì cũng có khác gì đâu.

- Anh đang đánh tráo khái niệm đấy à? Rõ ràng là nó không hoạt động như thế.

- Thì chỉ cần biến thù thành thân là được, chúng ta vốn cũng là mối quan hệ rồi còn gì?

Derrack lúc này não đã quá tải, nằm gục xuống sàn, bắt đầu co giật liên tục. Smagarg thấy thế liền ra lệnh với người hầu:

- Gọi cấp cứu đi.

Một lúc sau, Derrack được nhân viên y tế khiêng bằng cán đi, để lại chỉ còn có Kameron với Smagarg trong phòng. Smagarg nhìn lại thì thấy Kameron đã nhắm mắt ngủ từ khi nào. Hắn lặng lẽ đi đến, ngồi cạnh chiếc giường Kameron, nhẹ nhàng dùng tay đưa lên má cô. Đầu Kameron ấy vậy mà cứ cố né tay của hắn, làm lộ việc Kameron chỉ đang giả vờ ngủ. Hắn nói thẳng với Kameron:

- Ta biết ngươi chỉ đang giả vờ thôi, không cần tốn công vô ích đâu.

Kameron tức giận ngồi dậy, quát Smagarg:

- Ngươi muốn gì ở ta nữa? Rõ ràng ngươi biết câu trả lời sẽ như nào rồi mà?

Smagarg bất ngờ quỳ xuống như muốn cầu xin Kameron.

- Ta xin ngươi đấy, chỉ có ngươi là hiểu ta nhất. Những người mà mẹ ta giới thiệu để kết hôn thì toàn là người trông đáng sợ lắm. Ta nói thật đấy.

Kameron nhẹ nhàng đặt tay lên đầu Smagarg, nhưng bất ngờ bóp mạnh khiến cho hắn ta cảm thấy đau đớn vô cùng. Kameron nở một nụ cười cố giấu đi sự tức giận, nói với giọng đe dọa:

- Vậy ra đối ngươi thì ta không đáng sợ à? Thế thì chẳng phải là sỉ nhục ta rồi còn gì? Vậy mà vẫn mặt dày tới đây tìm ta luôn đấy à?

Smagarg quá bất ngờ nên không kịp phòng bị, bị bóp đầu đến nỗi phải la lên:

- Ấy ấy ấy, đau đau đau, tha cho ta.

Kameron bỏ đầu Smagarg ra, quay mặt ra ngoài cửa sổ, giống như là không muốn nhìn thấy khuôn mặt Smagarg nữa. Cô lạnh lùng nói:

- Khi ta bình phục thì ta sẽ trở lại vương quốc của ta. Ta không rảnh để đùa giỡn với ngươi đâu.

Smagarg bỗng trở nên nghiêm túc, nói ra với những lời thật lòng nhất:

- Không, ta không đùa đâu, ta nói thật đấy.

Kameron cũng cảm nhận được thành ý trong lời của đối phương. Tuy nhiên, đối với cô thì chuyện này vẫn sẽ không đi đến đâu cả. Cô trả lời lại với giọng điệu nhẹ nhàng:

- Điều này sẽ chẳng đi đến đâu cả, ta cũng vốn là đàn ông nữa mà, thế nên chúng ta cứ hãy là kẻ thù là tốt nhất.

- Nhưng… nhưng… tại sao? Không lẽ ngươi đã thích ai đó rồi? công chúa chẳng hạn. (Smagarg nói với giọng hụt hẫng.)

- Không, chẳng liên quan gì cả, ta cũng không thích công chúa, ta chỉ đơn giản là không muốn yêu ai. Và ta còn chưa kể đến việc ngươi biến ta thành như này nữa, nếu không vì ta bị suy yếu thì có lẽ ta đã băm vằm ngươi ra thành từng mảnh rồi.

Nhận ra Kameron có vẻ không vui, Smagarg liền đổi chủ đề khác.

- Mà ta thấy cũng lạ. Ngươi làm quen với cơ thể mới nhanh vậy sao?

- Không hẳn đâu, chỉ là ta đã được huấn luyện để giữ bình tĩnh mọi lúc. Ngươi nhìn thì sẽ thấy bình thường, nhưng nếu ở góc nhìn của ta thì chẳng phải là ta đang ở hang ổ của địch sao? Nếu vậy thì rõ ràng có nhiều điều đáng quan tâm hơn chỉ là giới tính của mình đấy.

- Ngươi nói cũng phải ha.

- Mà với lại, đồ của ta đâu hết rồi, nó đắt lắm đấy.

- À, đống đó ta cất trong kho đấy, khi nào muốn lấy thì cứ hỏi người hầu trong lâu đài.

- Vậy còn đồng đội đi cùng ta thì sao?

- Rất tiếc, là ta đã không kịp cứu họ.

Sau câu nói ấy, cả hai rơi vào khoảng lặng. Smagarg thấy rằng Kameron hầu như chẳng có chút tiếc thương gì dành cho những người đồng đội cả. Điều này khiến hắn thắc mắc hỏi:

- Bộ ngươi không thấy thương tiếc cho họ à?

- Không, ta đã thấy quá nhiều người chết rồi, chưa kể là ta cũng chỉ mới gặp họ không lâu nữa.

Kameron nói với giọng bình tĩnh đến lạ, không hề có chút cảm xúc nào trong lời nói. Smagarg cuối cùng cũng nhận ra rằng bản thân không thực sự hiểu Kameron nhiều như đã nghĩ. Nhưng điều đó không khiến hắn nản lòng mà còn khiến cho hắn muốn tìm hiểu sâu hơn về con người này. Hắn tỏ ra quan tâm, hỏi thăm Kameron hơn một chút:

- Ngươi thích làm gì?

- Đánh ngươi. (Tất nhiên là Kameron cũng chỉ nói đùa thôi vì dù gì cô cũng không phải một kẻ cuồng chiến.)

Đến tận lúc này Smagarg mới thực sự nhận ra rằng khuôn mặt Kameron đằng sau chiếc mũ hiệp sĩ cũng rất xinh đẹp. Dù rằng đây đang là ngoại hình nữ, nhưng vẫn mang nhiều đặc điểm của ngoại hình ban đầu. Dung nhan của Kameron không phải là quá tuyệt sắc hoàn hảo. Tuy nhiên, nó vẫn thu hút lấy ánh nhìn của Smagarg bằng một chất riêng không giống ai. Mái tóc tối màu, dài ngang vai, ánh mắt xanh biếc nhưng ẩn chứa bên trong là sự mệt mỏi, tô điểm thêm cho khuôn mặt ấy là những vết lớn nhỏ khác nhau, nổi bật nhất là một vết sẹo từ cằm kéo dài xuống. Dù không thể nói Kameron đẹp nhất nhưng trong mắt của Smagarg thì cô rõ ràng là một người quá hoàn hảo. Lúc này, trong nội tâm Smagarg đấu tranh dữ dội giữa hai luồng suy nghĩ: một là khen Kameron, hai là gạ kèo đánh nhau. Nhưng tay nhanh hơn não, hắn bỗng lấy tay của Kameron mà khiến cho cô cũng phải bất ngờ nhìn hắn.

- Ngươi bị gì vậy? Ổn không?

Smagarg nhìn vào mắt Kameron, nói ra những lời không ai ngờ được:

- Một tuần sau chúng ta đánh nhau tiếp nhá.

Nhận thấy ánh mắt khó hiểu của Kameron đổ dồn vào mình, Smagarg mới nhận ra hình như mình nói sai điều gì đó rồi. Hắn liền sửa lại lời:

- Ý ta là, ngươi là một người phụ nữ xinh đẹp nhất ta từng thấy, liệu rằng ta có thể cùng ngươi tạo ra những đứa trẻ thật khỏe mạnh?

Vẫn với ánh mắt khó hiểu ấy đổ dồn, Smagarg nhận ra hình như lần này để mồm đi hơi xa rồi. Hắn đang tính tiếp tục sửa lại lời thì Kameron đã nói trước:

- Ta hiểu rồi, ngươi có thể biến đi để ta yên được rồi.

Smagarg tỏ ra thất vọng, vội đứng dậy, bước về phía cửa. Hắn không muốn chuyện này đi quá xa nữa, nên chỉ quay lại, nói lời chào với Kameron:

- Vậy thôi, ta xin phép đi làm việc tiếp đây, ta cũng bận rộn lắm.

- Phiền ngươi rồi, trăm công nghìn việc mà vẫn phải mất công đến làm phiền ta.

Smagarg bước ra khỏi phòng, đóng cửa lại, đèn trong phòng cũng tắt đi. Kameron cuối cùng cũng có thể nằm nghỉ ngơi tiếp, nhưng những gì Smagarg nói khiến cho cô cứ trằn trọc mãi không ngủ được.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...