Hồi Ức Màu Nhiệm/Chapter 1: Chapter 1:
20px

Pertain - Học Viện Ma Thuật Tổng Hợp, ngôi trường danh giá nhất của Ma Thuật Sư. Được thành lập gần 500 năm trước bởi Olward Staten, một trong tam hiền giả đã đặt nền móng cho ma thuật hiện đại.

Tọa lạc ở Kamaz, thủ phủ của Gaia, một trong Bát Cường Quốc. Pertain là cái nôi đã đào tạo ra những học giả huyền thoại, những vĩ nhân xuất chúng nhất của Tân Kỷ Nguyên. Đây cũng là nơi cho ra đời những lí luận ma thuật tinh vi, phát triển những học thuyết đặt nền móng cho bước nhảy vọt góp phần kéo nhân loại ra khỏi đêm trường một nghìn năm lạc lối.

Nhưng khi nhắc tới Pertain, người ta còn nghĩ tới một nơi khắc nghiệt, chỉ dành cho con cháu của hoàng gia và quý tộc, thương nhân giàu có. Sức cạnh tranh ở đây cực kì khủng khiếp, con người so đo nhau cả về tài năng lẫn địa vị. Nhưng những định kiến ấy đã sớm bị phủi tắt.

Khóa #625 - năm 1572 hậu Đại Tái Thiết, nổi danh hai học viên được gọi là Song Cực của khoa Thuật Sư Toàn Diện. Gọi như vậy là vì cả hai đối nghịch với nhau một cách gần như tuyệt đối.

Arthur Nicolas Marfame, một học viên hiếm hoi có xuất thân bình dân trong suốt lịch sử tồn tại của Pertain. Một thiên tài xuất chúng, thủ khoa đầu vào với số điểm gần như tuyệt đối cùng với học bổng toàn phần. Nổi tiếng với Phong Thuật uyển chuyển linh hoạt nhưng không kém phần sắc sảo.

Lukas Deosirous Matrona, một học viên kiểu mẫu của Pertain. Xuất thân trong dòng họ Matrona lâu đời và cao quý, mang trong mình dòng máu lai trời phú với cả Lôi và Thủy Thuật bẩm sinh mạnh mẽ. Một thiên tài vượt trên cả địa vị, dù cho có ngạo mạng nhưng tài năng là không cần bàn cãi, biểu tượng của kẻ sẽ dẫn đầu thế giới.

Hai con người đối nghịch cả về xuất thân lẫn tư tưởng, nhưng lại cùng mang danh hiệu Thiên Tài trên vạn người. Chưa bao giờ lại có sự cạnh tranh nào thú vị hơn vậy.

***

“Ma Thuật là gì?”

Giọng nói trong vang vọng khắp giảng đường. Trong ánh sáng tinh mơ chiếu qua từng ô cửa kính khổng lồ vẫn còn vương những giọt sương sớm, các học viên trẻ tuổi bàn tán sôi nổi sau câu hỏi đột ngột ấy.

Ma Thuật là gì? Câu hỏi tưởng chừng đơn giản nhưng chẳng ai thật sự biết câu trả lời.

Là sự thao túng ma lực đơn thuần, là nắm rõ quy luật vận hành của vận mệnh, hay là phép thử cao siêu của vũ trụ?

Không có cái nào trong số chúng nghe đủ thuyết phục, tất cả mọi người rơi vào trầm tư. Sau một lúc, tiếng tranh luận sôi nổi lắng xuống, nhường chỗ cho khoảng lặng im lìm.

“Ma Thuật là ý chí.”

Câu trả lời đơn thuần ấy phát ra từ phía dưới bục giảng. Ở đó, một giảng viên đang ngồi trên bàn, gõ gõ cây thước vào thái dương của mình. Cậu ấy trẻ, rất trẻ, trông chỉ hơn những học viên bên trên vài tuổi là cùng.

“Nó là quá trình điều khiển thuộc tính của Mana để mô phỏng lại vật chất, năng lượng, khái niệm và luật lệ.”

Cậu khoanh chân lại, đặt cây thước thẳng đứng giữa chúng trước khi thả ra. Nó không giao động, không nghiêng ngả, như bị dán chặt xuống mặt bàn.

“Thi triển một bản sao hoàn hảo của trí tưởng tượng .”

Giọng nói ấy vang vọng, lôi cuốn người nghe vào từng câu chữ, cảm tưởng như một cơn gió thoảng qua, kéo đi làn sương mù che mờ tâm trí.

“Sử dụng suy nghĩ để bẻ cong hiện thực, áp đặt ý chí bản thân lên vận mệnh xiềng xích, rèn dũa nên quy luật không thể bị trói buộc.”

Đôi mắt lục bảo ấy nhìn lên, cuốn hết sự chú ý của tất cả.

“Đối mặt để vượt qua, chứng minh để phủ nhận, sử dụng ý chí kiên cường để tạo thứ phép màu vô lý nhất.”

Cây thước đập xuống bàn, âm thanh vang vọng trong không gian rộng lớn.

“Đó là những gì các em sẽ được học tại Pertain, học viện lâu đời và danh giá nhất của các Ma Thuật Sư, niềm tự hào của nhân loại tiến bộ.”

Rồi cậu đứng xuống sàn, chạm đầu thước xuống viên phấn, khiến nó như bị một lực kéo lên không trung. Nó tì mạnh vào hư vô, và như có một bức tường vô hình, từng nét chữ lần lượt hiện ra:

[ Kiến Tạo Màu Nhiệm, Khai Phá Tương Lai ]

Những ánh nhìn ngơ ngác trước màn diễn thuyết mê hoặc của cậu, những tiếng bàn luận, tiếng ca thán  trên các băng ghế. Sau cùng, chỉ còn lại những tiếng vỗ tay, tiếng reo hò trước những lí luận đầy cảm hứng ấy.

Trông những ánh mắt trẻ trung ngây thơ ấy tràn ngập sự ham thích, tò mò. Chúng sẽ là những mầm non tiếp theo được ươm mầm ở thủ phủ của tương lai này.

***

Buổi lễ khai giảng kết thúc trong êm đẹp, các học viên nườm nượp bước ra cửa. Hòa lẫn trong tiếng vui cười, có vài học viên vây quanh vị giảng viên trẻ kia với niềm ngưỡng mộ. Chúng hỏi hang, một số còn xin chữ ký. Cậu giảng viên chỉ cười trừ.

“Bravo, màn phát biểu xuất sắc!”

Giọng nói bất ngờ cùng tiếng vỗ tay phát ra từ phía sau, có người phụ nữ đứng dựa mình vào tường. Cô ta có mái tóc đỏ dài ngang lưng, áo sơ mi trắng ôm sát người cùng chiếc váy ngang đầu gối. Cậu liền quay lại, thoát khỏi đám đông vây quanh, chạy vội tới.

Cả hai đứng nhìn nhau một hồi trước khi cô ấy nở nụ cười

“Ra dáng lắm đấy nhóc à~”

Giọng cô không giống nổi sự tự hào, kéo cậu vào lòng, xoa mạnh mái tóc nâu của cậu trẻ. Cậu cười khúc khích đáp lại:

“Là nhờ giáo sư cả mà, em chỉ làm theo cảm tính thôi.”

“Nhưng cái thần thái cuốn phết đấy Arthur! Cậu rất có tố chất trở thành giáo viên thực thụ!”

Người phụ nữ được gọi là giáo sư ấy không khỏi tâng bốc màn thể hiện của cậu, khiến những học viên trẻ xung quanh không khỏi để ý. Những tiếng bàn tán vang lên xung quanh.

“Có phải vị giáo sư Margaret vừa gọi anh kia là Arthur không?”

“Gì cơ, Arthur á? Ý cậu là Arthur của Song Cực?”

“Không đùa chứ, mình cứ nghĩ là giáo viên cơ đấy. Thật sự là Arthur đó sao?”

Nghe những lời nói xung quanh khiến Arthur giấu mặt đi, không phải vì xấu hổ, mà có lẽ do cậu không thích bị chú ý cho lắm. Margaret nhìn cậu, có vẻ hiểu cho tâm tính của Arthur lúc này. Cô huých vai.

“Này, muốn xuống thử Thư Viện Hoàn Mỹ không?”

Những lời đó khiến mắt Arthur bỗng sáng rực lên. Thư Viện Hoàn Mỹ. Nơi chứa đựng kho kiến thức vượt ngoài tưởng tượng đó sao? Một cơ hội thật hiếm có. Cậu gật đầu lia lịa, nhanh chóng bước theo sau giáo sư.

***

“Giáo sư, chờ em với.”

Arthur vội vã bước vào trong thang máy, Margaret đợi sẵn ở đó. Trông cậu rất háo hức, cũng phải, đâu phải ai cũng có cơ hội được tới Thư Viện Hoàn Mỹ cơ chứ. Đó là nơi mà các học giả trên khắp thế giới tin chọn để cất giữ những tri thức cao siêu nhất. Một nơi mà không người bình thường nào được phép tiếp cận.

Nhưng đối với Margaret thì khác, việc giảng dạy và trở thành học giả của Pertain cung cấp cho các giáo sư quyền được truy cập vào thư viện, vì dẫu sao, nơi ấy được xây dựng bởi chính người sáng lập ngôi trường này, một trong tam đại hiền giả, ngài Olward Staten. Việc cô đưa Arthur theo tới thư viện như này cũng khá là lạm quyền…

Chiếc thang máy di chuyển được một lúc thì dừng lại, nhưng cánh cửa không mở ra. Arthur đang chờ đợi thì giáo sư vỗ vai cậu. Cô đưa ra một dải lụa đỏ.

“Bịt mắt đi, chúng ta tới nơi rồi.”

“Ơ, nhưng…”

Arthur nhìn cô với sự ngạc nhiên, bỗng cậu chợt nhớ ra gì đó. Có một lời đồn giữa các học viên ở đây. Thư Viện Hoàn Mỹ được canh gác bởi các Thủ Thư, và rằng bất kì ai nhìn thấy hình dáng thật của thư viện sẽ bị họ bắt mất linh hồn đi.

Cậu không thắc mắc gì hơn, cầm lấy dải lụa rồi tự buộc nó quanh đầu để che mắt bản thân. Margaret cũng làm y hệt, tầm nhìn của cả hai nhanh chóng trở nên tối đen như mực. Khi đảm bảo rằng mọi thứ đã sẵn sàng, có một cảm giác lành lạnh chạm vào ngực Arthur.

Ai đó đang đặt tay lên ngực cậu, nhẹ nhàng đẩy cậu về phía sau. Theo phản xạ, Arthur lùi lại, nhanh chóng chạm vào tấm gương bên trong. Những bàn tay khác nhô ra từ tấm gương, bám chặt vào vai và tay, kéo cậu về phía chúng.

Cậu chìm vào trong tấm gương, cảm giác xung quanh bị bao phủ bởi một chất lỏng đặc quánh. Nhưng lại chẳng thấy ngột ngạt, thứ duy nhất cậu nhận ra được là sự trống rỗng. Không gian xung quanh, nó chẳng còn gì cả, bản thân như đang chìm xuống khoảng không hư vô.

Có một âm vang nổi lên, cậu ngước nhìn lên trên, về hướng phát ra âm thanh đó. Nó là giống như tiếng kêu của loài cá voi vang vọng khắp đại dương, như một thứ sóng định hướng cho những con người lạc lối. Cậu vô thức chìa tay về phía đó, đằng sau tấm che mắt, cậu cảm nhận một tia sáng đang len lỏi qua lớp lụa, một bàn tay từ từ kéo cơ thể vô định này về phía ánh sáng giữa màn đêm tĩnh mịch.

Bịch!

Chân cậu chạm xuống nền gỗ cứng. Arthur thở phào, cảm giác vừa nãy là thứ cậu chưa từng trải qua.

“Chúng ta tới rồi sao?”

Cậu nói, kiểm tra xem giáo sư có còn ở bên cạnh không.

“Ừm.”

Giọng ậm ừ của Margaret phát ra từ phía sau, cùng với đó là bàn tay mềm mại của cô chạm lên vai cậu khiến cậu yên tâm. Arthur theo phản xạ định tháo lớp bịt mắt ra nhưng cô đã ngăn lại.

“Đừng, hãy sử dụng những gì em đã luyện tập.”

Arthur dừng tay lại, nghe theo lời cô. Cậu nhớ lại những lí thuyết ma thuật đã học, trong số chúng, có hai phương pháp để “nhìn mà không cần mắt”.

Đầu tiên là cảm nhận nguồn phát mana xung quanh, thích hợp cho việc xác định ai đó trong không gian rộng lớn.

Thứ hai, tự phát xung mana để quét địa hình, cảm nhận sự hiện diện bằng những phản xạ của mana.

Sau một lúc suy nghĩ, Arthur quyết định chọn phương án thứ hai. Cậu thở dài, thả lỏng bản thân. Thực hiện bước đầu tiên trong việc thi triển ma thuật: Thanh lọc tâm trí.

Tiếp theo là tưởng tượng, bước thứ hai. Tâm trí Arthur bây giờ bắt đầu có những dòng suy nghĩ pha trộn. Những thứ lý thuyết trong mấy quyển sách dày cộp bắt đầu gắn ghép vào nhau, tạo ra một bức tranh hoàn chỉnh.

Lấy bản thân làm trung tâm, năng lượng sự sống là dòng chảy. Phát xạ chúng, thúc đẩy chúng.

Bên trong Arthur như có gì đó cuộn trào, là mana, chúng ta tràn ngập toàn bộ cơ thể. Rồi từ từng lỗ chân lông, chúng thoát ra, từ từ lan tỏa rồi lấp đầy không gian. Chạm tới đâu, chúng phản xạ lại tới đấy, tạo nên một bản thiết kế kiến trúc ngay trước mắt cậu.

Từng kệ sách, từng chiếc cột đá cứ hiện rõ mồn một trong tâm trí. Arthur không khỏi kinh ngạc, không gian xung quanh thật sự quá rộng lớn, mana của cậu không tài nào lấp hết được. Thư Viện Hoàn Mỹ, quả thực không phải hư danh.

Trong lúc cậu đang ngơ ngác, Margaret đặt hai tay lên vai cậu. Arthur giật mình, nghe giọng cô thầm thì.

“Làm tốt lắm, giờ thì em có nhìn thấy thứ gì ở phía trước không?”

Arthur sững người, mặt hướng về phía cô chỉ. Ở đó, sừng sững giữa hành lang rộng lớn, chỉ cách cậu một khoảng, là một vùng tối vô tận. Dù không thể nhìn, nhưng cậu biết rằng có gì đó không đúng. Mana của cậu không hề phản xạ lại, không gian chỗ đó dường như đã nuốt chửng để che đậy hình dạng của bản thân.

“Đó là… Thủ Thư sao?”, Arthur lẩm bẩm trong miệng, mặt không rời khỏi điểm dị thường đó.

“Đúng vậy.”

Arthur bắt đầu đổ mồ hôi vì hồi hộp. Dù chẳng nghe cũng chẳng thấy, thứ đó vẫn mang lại cảm giác bất an cho cậu. Thủ Thư, những sinh vật được đồn thổi là những đao phủ sẵn sàng loại bỏ những kẻ có ý định làm tổn hại tới thư viện. Margaret ghé sát tai cậu, thì thầm:

“Vì em vẫn chưa được phép tới đây nên nếu mà để bị bắt, chúng sẽ đem linh hồn của em đi đấy~”, cô trêu ghẹo cậu học trò của mình, kèm theo một tiếng cười khúc khích.

Cả hai bắt đầu di chuyển về phía nó. Arthur khe khẽ từng bước chân thận trọng, còn giáo sư thì thong thả như thể đây chỉ là thứ hai với cô ấy vậy. Khoảng cách giữa cả hai với Thủ Thư cứ dần rút ngắn, cho tới khi cậu đã mặt đối mặt với nó.

Từ sâu thẳm trong khoảng không vô tận ấy, cậu cảm nhận được có thứ gì đó đang nhìn mình. Một ánh mắt lạnh lẽo vô hồn, sự bất an cứ lấn dần tới từng mạch thần kinh phủ khắp cơ thể chàng trai trẻ. Cảm giác như có trăm bàn tay đang bám lấy xương sống, trái tim và tâm trí.

Mặt đối mặt như thế này, nếu thần kinh của cậu không vững thì đã bị cái áp lực vô hình ấy nhấn chìm rồi.

“Giờ, hãy suy nghĩ về kiến thức mà em muốn, thứ hiểu biết mà em thật sự cần đi~”, giọng cô ấy lại sát bên tai, tay cô nắm lấy tay cậu, hướng nó vào sâu bên trong Thủ Thư.

Arthur làm theo, cố gắng thả lỏng tâm trí. Suy nghĩ trong tâm nhiễu động nãy giờ dần yên tĩnh lại. Thứ cậu muốn lúc này? Thứ cậu thật sự cần? Cậu không khỏi suy nghĩ, việc đưa ra lựa chọn chưa bao giờ là dễ dàng.

Bỗng chốc, cậu nhớ ra gì đó. Trong tất cả những điều cậu cần cho cuộc thi tốt nghiệp sắp tới, chỉ còn một khoảng trống chưa thể lấp đầy.

Cả trái tim và tâm trí dần được lấp đầy bởi nó, khiến toàn thân thể Arthur như đồng nhất lại. Có gì đó đáp lại mong muốn của cậu từ phía bên trong Thủ Thư, cảm giác nằng nặng đặt lên đôi bàn tay.

“Đúng rồi, đúng rồi~”, Margaret đứng phía sau không ngừng lẩm bẩm, giữ chặt đôi tay của Arthur.

Ngón tay của cậu dần nặng trĩu, một vật thể hình chữ nhật dày cộp đè lên cổ tay. Một quyển sách, tay cậu còn cảm nhận được từng nếp nhăn của tấm bìa da. Arthur thở đều lại, từ từ rút quyển sách ra khỏi Thủ Thư. Cả hai lùi lại.

“Em lấy được nó rồi nhỉ?”

“Em… em nghĩ là rồi ạ.”, Arthur trả lời ấp úng, cố gắng không làm rơi quyển sách trên tay.

“Vậy thì tốt, chúng ta đi thôi.”

Giáo sư nhẹ nhàng chạm vào gáy cậu, trước khi nắm lấy nút thắt của dải lụa che mắt. Arthur ngạc nhiên, nhưng chỉ với một động tác, Margaret dễ dàng kéo bỏ nó ra. Đôi mắt cậu bất giác nhắm chặt, nhìn thấy ánh sáng cố len lỏi qua khóe mi.

Giáo sư ngay lập tức trấn an, vỗ vai. 

“Đừng sợ, mở mắt ra đi.”

Arthur miễn cưỡng làm theo. Khi ánh sáng tràn vào võng mạc, cậu nhận ra mình đã không còn trong không gian kia nữa. Cậu đang ở giữa khuôn viên, ngay cạnh đài phun nước. Phía xa, góc chân trời, mặt trời đã ngả những tia nắng cuối cùng. Họ có vẻ đi hơi lâu rồi.

Cậu đang hơi ngớ người, bất giác nhìn xuống tay mình. Quyển sách vẫn ở đó, chiếc bìa da nhăn nheo màu nâu sẫm cùng cùng từng lớp giấy dày cộp đã ố vàng. Cậu định mở ra xem bên trong là gì thì Margaret ngay lập tức ngăn lại.

“Để đó, về phòng rồi đọc.”

Arthur không hiểu tại sao giáo sư lại ngăn mình, nhưng nghe theo lời chuyên gia lúc này có vẻ hay hơn.

“Thêm một bài học nữa rồi nhé.”

“Dạ?”

Cô khoanh tay lại, nhìn cậu với biểu nửa đùa nửa nghiêm túc.

“Không bao giờ tùy tiện làm điều mình không biết, nhưng nếu em thật sự cần, hãy dũng cảm thực hiện nó.”

Một bài học sao…? Cô ấy đang nói về việc ‘mượn sách’ từ Thủ Thư ban nãy á? Arthur nghiêng đầu, nhìn cô. Margaret xoa đầu cậu học trò.

“Cũng trễ rồi, em về đi.”

Arthur gật gù, ậm ừ cảm ơn bài học khó hiểu của giáo sư. Cậu cúi đầu cảm ơn, nhanh chóng chạy đi.

Margaret nhìn theo sau bóng dáng của cậu học trò, thở dài. Cô nở một nụ cười khẩy, thằng nhóc mà cô tận tình chỉ dạy đã sắp phải rời xa nơi này rồi.

Nhưng, trong ánh hoàng hôn ấy, không chỉ có giáo sư là dõi theo dáng hình của Arthur.

Phía bên trên, ngay ban công giảng đường, có ai đó. Một học viên, mái tóc bạch kim dài ngang vai đung đưa trong gió. Cậu ta có đôi mắt hổ phách, dõi theo dáng hình đang ôm theo quyển sách.

Tựa mình vào lan cang, lẩm bẩm từng câu từng chữ:

“Bám dính lấy giáo sư không giúp mày vượt qua tao được đâu.”

Mục LụcChương Sau →

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...