Hồi Ức Màu Nhiệm/Chapter 2: Chapter 2:
20px

“Đứng dậy.”

Margaret khoanh tay, cô đang đứng giữa sân cát mịn. Áo sơ mi trắng, quần bó đen cùng mái tóc đỏ đã búi gọn sau đầu.

Ánh mắt nghiêm nghị khác hẳn hôm qua. Cô đang nhìn cậu học trò ngồi bệt trước mặt, thở từng hơi nặng nề.

Arthur đã thấm đẫm mồ hôi, gượng dậy. Cát xung quanh chỗ cậu đứng đã bị dạt ra một cách bừa bộn, có vẻ vừa có một trận đấu khá quyết liệt.

Ở trên các băng ghế, có nhiều học viên khoá dưới không ngừng ghi chép lại những gì chúng vừa chứng kiến. Đây là một buổi tập đối kháng tự do.

“Lý thuyết và thực hành xuất sắc nhưng vẫn thiếu tính sáng tạo.”

Arthur ngẩng mặt lên nhìn cô, lau lau mồ hôi trên trán.

“Dễ đoán luôn là điểm chết của bất kỳ ma thuật sư nào.”

Cô nhìn cậu, thấy rằng học trò vẫn chưa thể hồi phục lại lượng hao tổn nãy giờ.

“Sao vậy?”, cô nhướng mày.

“Nhóc đang bỏ cuộc?”

Giọng của cô có phần khiêu khích trong đó. Arthur cố gắng giữ cho mình không gục xuống, nhưng không tài nào có thể hồi phục sau thời gian dài triển khai ma thuật như vậy. Dù có là thiên tài cũng không thể khỏa lấp được khuyết điểm nhanh cạn kiệt bể mana, điều mà cần thời gian để phát triển.

Cậu đang cần một động lực tức khắc, và Margaret biết điều đó. Cô nhìn lên phía chỗ ngồi ngay gần cửa ra vào. Ở đó, ngồi vắt chân trên ghế là cậu học viên với mái tóc bạch kim và đôi mắt hổ phách. Cậu ta chính là học trò xuất sắc còn lại của cô.

“Nhóc thật sự muốn trưng bộ mặt đó ra cho Lukas thấy à?”

Cô ghé mắt để Arthur nhìn theo. Ánh mắt của hai học viên top đầu chạm nhau trong khoảnh khắc. Lukas nhìn Arthur, nhếch mép đầy mỉa mai. Cậu ta không nói gì, nhưng Arthur biết rằng mình đang bị khinh thường.

Nhưng cậu không tỏ ra giận dữ, trái lại còn tự sóc lại tinh thần của mình. Thở đều lại, giữ cho dòng chảy mana tuần hoàn trơn tru tới từng ngóc ngách của cơ thể. Đối với Ma Thuật Sư, việc quan trọng nhất là không được để sức sống nhiễu loạn.

Cậu hít một hơi thật sâu, vào thế chuẩn bị. Mở mắt ra, nhìn giáo sư với ánh mắt đầy quyết tâm.

“Em sẵn sàng rồi…”

Margaret thấy được thứ mình muốn bên trong đôi mắt đó: Cảm giác không được phép thua kém. Cô kéo một chân ra sau, hạ thấp thân mình, đưa hai tay vào thế chuẩn bị.

“Tới đi, hết sức vào!”

Arthur đan hai tay vào nhau, luồng không khí xung quanh cuộn xoáy theo dòng chảy mana. Từng đụn cát quay tròn xung quanh chân cậu, bắn túi bụi lên không trung. Trong khung cảnh mờ mịt ấy, đòn phủ đầu được tung ra.

Một quả cầu cuồng phong bắn thẳng vào giáo sư với vận tốc choáng ngợp, cả màn bụi bị kéo phăng đi ngay lập tức. Trong khoảnh khắc mắt Margaret mở to ra nhìn cơn bão đang tới, cô thầm nghĩ:” Mở đầu bằng xuất lực tối đa?

Một đòn tấn công áp đảo so với bất kỳ ma thuật sư tập sự nào, nhưng tiếc thay Margaret không phải một trong số chúng. Cô cười khẩy, phủi tay đánh văng tâm bão xuống nền cát. Cát bị hất tung lên không trung càng khiến cho mọi thứ trở nên mờ ảo.

Margaret chuẩn bị lao tới vì cô biết rằng Arthur sẽ mất thời gian hồi phục sau khi tiêu hao nhiều mana tới thế chỉ cho một đòn. Nhưng cô chợt nhận ra:” Thằng nhóc này sẽ không mạo hiểm tới thế đâu chứ? ”.

Có gì đó không đúng, áp lực gió không hền thuyên giảm, thằng nhóc đang bất chấp duy trì đòn tấn công.

Xoẹt!

“!?”

Một vết cắt ngọt lịm sượt qua má cô. Một đòn kiếm khí sắc bén, kéo theo sau là một loạt những nhát chém khác. Tất cả chúng đều vô hình, chỉ có để cảm nhận bằng thứ mana đầy đe dọa.

Margaret ngay lập tức bộc phát mana ra xung quanh, tạo thành một lớp chắn bọc kín toàn thân. Một kỹ thuật phòng thủ cơ bản mà bất kì ma thuật sư nào đều phải biết. 

Keng! Keng! Keng!

Những nhát kiếm khí vỡ tan ngay khi chạm vào tấm màn, nhưng áp lực cứ càng ngày càng tăng lên. Cảm tưởng như đang bị trăm thanh đại đao chặt chém liên tục. Tới cả chân cô cũng lún dần xuống nền cát.

“Nó sử dụng sự bộc phá làm bình phong, sau đó tinh chỉnh thành những đòn tấn công nhỏ lẻ chính xác.”

Cô liên tục đánh văng như những nhát chém, không ngừng phân tích ý định của học trò.

“Không một góc chết, khiến mình phải dàn chải mà không được giảm mật độ. Nó đang ép mình phải cạn kiệt mana để phòng thủ sao?”

Một chiến thuật lý tưởng, nhưng nhanh chóng bị cô gạt phắt sang một bên. Cô biết rằng điểm yếu về bể mana của cậu vẫn còn đó. Nếu tình trạng này cứ tiếp diễn, người cạn kiệt trước sẽ là cậu. 

“Chỉ cần cầm cự cho tới khi nó cạn kiệt” , cô nghĩ vậy.

Bất ngờ, bóng hình của Arthur biến mất đằng sau màn bụi. Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, cậu xuất hiện ngay trước mặt giáo sư, đôi mắt họ chạm nhau.

“?”

Cậu hạ thấp mình, đấm mạnh lòng bàn tay vào bụng giáo sư.

Uỳnh!

Đòn đánh bị chặn lại, nhưng áp lực của nó khiến cô trượt ra. Mất trụ khiến màn chắn ngay lập tức bị nhiễu loạn, một nhát chém ngay lập tức cắt ngang vai cô.

Một chuỗi tấn công của cả ma thuật và thể thuật cực kỳ nguy hiểm, thành công gây sát thương lên một ma thuật sư hơn cậu hai bậc phân hạng.

Nhưng, đó là hai bậc phân hạng, một cách biệt đẳng cấp cực kì lớn. Margaret ngay lập tức giải trừ màn chắn, dồn toàn bộ lượng mana dư thừa xuống chân, bắn mình thật mạnh về phía cậu.

Ngu ngốc, quá ngu ngốc. Bộ nó quên tay đôi là chuyên môn của mình à?

Cô xuất hiện ngay bên cạnh Arthur, lợi dụng quán tính để tung chân lên, chuẩn bị xong một cú đá chặt ngang chứa đầy mana cường hóa, quyết định sẽ kết thúc sự bất cẩn của học trò. 

Cô sẽ hạ đo ván cậu trong đòn này, hoặc bản thân sẽ bị đống kiếm khí đang lao xuống cắt vụn thành trăm mảnh.

...

“Khoan, sao nó không phòng thủ?”

Arthur không hề dựng màn chắn của mình lên. Một đòn tấn công mana mà không dùng mana để chặn lại thì chắc chắn thịt nát xương tan.

Toàn bộ cơ thể cô chậm lại một nhịp, thế là quá đủ với Arthur. Cậu ngay lập tức nắm lấy chân giáo sư, rồi kéo cả cơ thể mình lên sát vào người cô. Hai tay cậu dang rộng, ôm chặt lấy cô.

Margaret mở to mắt nhìn xuống cậu. Một luồng hơi ấm tỏa ra từ môi của Arthur khi cậu thở ra. Trong khoảnh khắc đó, hình như cô đã nhìn thấy có ánh sáng le lói bên trong miệng cậu.

Đùng!

Một vụ nổ khủng khiếp bộc phát, thổi văng mọi thứ xung quanh, kể cả cơn bão đang cuồn cuộn. Cát bụi mịt mù, khói đen hun hút tràn ngập khắp sân tập.

Các học viên bên trên giật thót mình, nhảy khỏi ghế mà chạy tới tấm kính ngăn cách. Những gương mặt ấy đầy lo lắng, rõ ràng một vụ nổ như thế này nằm ngoài dự tính của tất cả. Duy chỉ có một người không hề tỏ ra sợ hãi, đó là Lukas. Cậu ta vẫn giữ nguyên nụ cười đó như thể biết từ trước vậy.

“Khụ… khụ…”

Tiếng ho phát ra từ phía dưới sân tập. Mọi người nhanh chóng hướng về phía đó. Ở góc sân, Margaret đứng đó, quần áo bị ám khói. Đang khoác vai cô là Arthur, trông cũng tàn tạ không kém gì giáo viên của mình.

Trong khoảnh khắc ban nãy, cô ấy đã kịp thời dựng màn chắn cho cả hai trước khi kéo cậu ra khỏi tâm vụ nổ gần như ngay lập tức. Có thể hành động dứt khoát và nhanh chóng như vậy, đích thị là đẳng cấp của phân hạng Chuyên Gia.

Margaret dựng học trò của mình dậy.

“Làm tốt lắm đồ ngốc.”

Cô cười khẩy, nhìn đống hoang tàn trước mắt. Đòn cảm tử vừa rồi hoàn toàn có thể lấy mạng cả hai, ấy vậy mà cô không tỏ ra chút gì tức giận, trái lại còn rất phấn khích là đằng khác.

Arthur đứng ngay cạnh, lau lau cặp mắt bị ám khói. Cậu tính mở miệng xin lỗi giáo sư thì một cơn đau phát ra từ cuống họng.

“Khặc!”

Cảm giác bỏng rát khôn tả, nó khiến cậu như quặn lạ. Nó đã bị bỏng sau mồi lửa vừa rồi.

Margaret nhận thấy tình trạng đó, ngay lập tức chỉ về phía cánh cửa phía sau.

“Còn không mau tới trạm xá đi.”

Cậu gắng gượng đứng lại, cố gắng thốt cho xong lời xin lỗi, nhưng cô dậm chân.

“NHANH!”

Trước sự kiên quyết của giáo sư, Arthur đành chạy đi, tay ôm lấy cổ họng đỏ ửng.

Các học viên khác lo lắng nhìn theo vị tiền bối, riêng mỗi Lukas, cậu ta đã nhanh chóng rời đi.

Giờ chỉ còn lại Margaret đứng giữa sân tập đã tan hoang. Một nữ học viên bước về phía cô, lấy khăn tay ra đắp lên vai cô.

Máu đã thấm đẫm vai áo. Margaret giữ chiếc khăn trên vai, không hề để tâm tới cơn đau. Trái lại, cô bắt đầu phân tích toàn bộ dữ kiện từ đầu tới giờ.

“Lại bị nó lừa rồi.”

“Lợi dụng cơn bão để thổi tung cát lên không trung, sử dụng kiếm khí để cắt vụn tất cả.”

“Mình không để ý cho lắm, nhưng nó đã tranh thủ lúc mình bận đối phó với kiếm khí thay đổi mật độ của không khí.”

Môi cô dần cong lên, hình thành một nụ cười ngoác.

“Môi trường đầy bụi mịn cùng với oxi dồi dào là điều kiện hoàn hảo cho một vụ nổ phát sinh. Vốn dĩ thuộc tính Hỏa của nó vẫn rất sơ sài, chẳng cách nào để tự tạo ra một đòn tấn công như vậy.”

Cô đang phấn khích, cực kỳ phấn khích. Đúng rồi, đây là thứ mà công mong chờ, thứ mà cô luôn khao khát được thấy ở cậu học trò cưng. Cậu ta đã dám bước ra khỏi vùng an toàn, học được cách hành động không theo khuôn mẫu.

“Nó còn đặt cược cả việc mình sẽ chùn chân khi sút nữa. Thằng nhóc này… vừa lợi dụng tình cảm của mình…”

Cơ thể cô run lên vì sự liều lĩnh tới lạnh người ấy. Nắm chặt chiếc khăn trên vai, ngước nhìn lên trần khi cố giấu nụ cười. Một nụ cười toe toét vặn vẹo méo mó, cùng với ánh mắt hoang dại đầy kích thích.

***

Arthur bước vội trên hành lang dẫn tới trạm xá. Đang trong giờ học nên nơi này rất vắng vẻ, cũng tốt khi cậu chẳng muốn ai thấy mình trong tình trạng này. Tay cậu vẫn giữ chặt cổ họng, cảm giác bỏng rát cứ nhói lên.

Đôi chân cậu bắt đầu loạng choạng. Toàn cơ thể cậu run rẩy . Hiện tượng Sốc Mana Dị Tính, xảy ra khi ai đó cố gắng bơm đầy mana từ môi trường vào cơ thể một cách đột ngột, thường dẫn tới rối loạn thể lực và độ tỉnh táo. Mắt cậu bắt đầu mờ nhòe đi, đầu đau như búa bổ.

Arthur tựa lưng vào tường, thở từng hơi gấp gáp. Lần đầu tiên cậu liều lĩnh thúc ép bản thân quá mức, lần đầu tiên cậu rơi vào tình trạng này. Cảm giác này thật quá choáng ngợp, tâm trí bị sự nhiễu loạn áp đảo. Toàn thân tê dại, tim đập liên hồi, suy nghĩ mờ mịt.

Cảm giác vô vọng, ảo giác hiện ra trong mắt Arthur. Có những bàn tay vô hình đang nắm lấy chân, kéo dần lên tới hông. Toàn thân dưới như bị giữ chặt lại bởi thế lực vô hình.

“Ha… hah… ha…”

Cậu cố gắng thở đều lại, phát xạ bớt mana ứ đọng trong cơ thể, nhưng cổ họng bị bỏng khiến ngay cả việc hít thở cũng trở nên khó khăn.

Lộc cộc… lộc cộc...

Tiếng bước chân từ xa tiến gần lại, rồi im bặt ngay gần Arthur. Đôi tai ù ù của cậu nhận ra có ai đó đang đứng gần, quay mặt về hướng đó. Một bóng hình mờ ảo đứng sát bên, một nụ cười khẩy.

“Hah.”

Điệu cười này, là của Lukas.

“Mày thảm hại hơn tao nghĩ đấy~”

Lukas chống hông, nhìn tình cảnh của Arthur hiện tại. Mắt cậu ta nhìn gương mặt nhễ nhại mồ hôi, đôi chân mềm nhũn cùng cơ thể run rẩy đó. Arthur chưa bao giờ trông yếu đuối như lúc này.

Arthur nhăn mặt khó chịu. Để bị ai đó nhìn thấy trong tình trạng này thật thê thảm, nhất là khi đó là Lukas.

Cậu cố gắng nói gì đó, nhưng thứ phát ra chỉ là tiếng thở khó khăn. Lukas bước tới, cậu cố lùi lại, nhưng không tài nào bước nổi.

Khi cả hai đã mặt đối mặt, Arthur cúi đầu xuống, cố gắng che mặt đi. Nhưng cậu càng nhún nhường như này thì Lukas càng lấn tới. Cậu ta hạ người, nhìn lên gương mặt đang chịu đựng của Arthur.

“Mới nhiêu đó đã thế này mà đòi làm kình địch của tao sao?”

Trông cậu ta vô cùng đắc ý, điều đó chỉ càng khiến Arthur khó chịu hơn.

“Giáo sư bận rồi, giờ thì chẳng ai đi qua đây để giúp mày đâu. Mày không nghĩ mình nên phản kháng à?~”

Biểu cảm của Lukas giờ trông vừa mỉa mai vừa đầy thích thú. Dù trước giờ Arthur chẳng thể vượt qua Lukas về thể chất, nhưng chưa bao giờ lại nhỏ bé tới vậy trong mắt cậu ta.

Arthur không đáp lại, chỉ lặng lẽ né ánh mắt cậu ta. Lukas thấy thế, đưa một tay lên. Cái bóng của nó che khuất ánh sáng ngoài cửa kính, cảm tưởng như có thể một phát lệch mặt nhau ngay lúc này. Arthur nhắm chặt mắt lại, chờ đợi một cú trời giáng. Nhưng không…

“Cầm lấy.”

Có gì đó dúi vào đôi bàn tay đang nắm chặt của Arthur. Cậu giật mình, từng ngón tay cố gắng định hình xem vật trong tay là gì. Một lọ thủy tinh, cậu mở mắt khe khẽ. Thứ chất lỏng màu xanh lam óng ánh.

“Uống đi.”

Lukas xích ra xa một chút, trả lại không gian cá nhân cho Arthur.

“Dược liệu trung hòa dị tính, loại tao hay dùng.”

Đôi mắt Arthur nheo lại, vẻ mặt đầy nghi hoặc.

“Nhìn gì? Mày không tin tao à?”

Arthur gật đầu lia lịa, khiến Lukas thở dài.

“Mày thật sự nghĩ tao là loại đê hèn thế à?”

Arthur lắc đầu. Cậu biết Lukas không phải loại người đó, nhưng mà vẫn có gì đó rất mờ ám. Lukas như đọc được từng chữ trên mặt cậu, vỗ trán.

“Nghe này, tao thừa biết mày trốn tao để ‘ăn vụng’ với giáo sư, nhưng mà tao không quan tâm, ok?”

Rồi cậu ta hạ cái giọng mỉa mai đó xuống.

“Tao biết cảm giác lần đầu như thế nào, nên tao muốn mày hồi phục thể trạng thật tốt.”

Arthur nghe tới đó liền ngớ người. “ Cái tên này, bình thường làm gì tốt bụng tới thế… ”, cậu nghĩ. Nhưng cậu biết rằng Lukas đang rất thành thật chỉ qua giọng điệu đó. Cậu cẩn thận mở nắp lọ thủy tinh, đưa lên miệng.

Cảm giác mát lạnh từ từ tràn ngập khoang miệng, rồi chuyển thành nóng ấm khi tới thực quản. Một thứ mùi thoang thoảng làm dịu đi cơn đau từ dạ dày. Cả cơ thể như thanh lọc, cảm giác thư thái chuyền qua từng bó cơ.

“Hàzz…”

Hơi thở sảng khoái, cậu đưa tay lên lau miệng. Cảm giác này như thể được tái sinh, cậu quay sang, đưa trả phần còn lại.

“Cứ giữ mà nốc, mày kiểu gì chả thử nghịch dại lần sau.”

Arthur nghe vậy thì không buồn khách xáo nữa, cất nó cẩn thận vào túi áo.

“Mà này.”

“Hửm?”

Cậu nhìn Lukas, thái độ của cậu ta có vẻ khác. Gãi tóc, ánh mắt tránh đi chỗ khác.

“Chủ nhật này, mày có rảnh không?”

Cậu nhướn mày trước giọng điệu của tên này.

“Sau hoàng hôn thì tao rảnh, sao đấy?”

“Tối hôm đấy tao có một trận đấu. Nhớ tới xem nhé?”

Arthur không khỏi ngạc nhiên. “Mời á? Tên Lukas này á?” , suy nghĩ ập vào đầu cậu. Trong mắt tất cả mọi người xưa giờ, Lukas là một tên quý tộc lạnh lùng, luôn xem mình là trung tâm và không để ai vào mắt. Đây là lần đầu tiên Arthur nhìn thấy cái biểu cảm đó. Nhưng mà vậy có sao đâu chứ?

Cậu gật đầu, đây là một cơ hội độc nhất vô nhị. Để một người có cái tôi cao vút như Lukas mời quả là không tưởng.

“Đừng hiểu nhầm, tao chỉ muốn mày cũng biết cách mà tao chiến đấu thôi.”

Cậu ta gạt đi sự dè dặt ngay lập tức.

“Mày biết đấy, tao muốn nghiền nát mày trong cuộc thi sắp tới, nhưng là khi mày mạnh mẽ nhất. Vậy nên cho tới lúc đó, đừng có mà gục ngã đấy nhé.”

Đó là một lời thách thức, tới từ một người chưa bao giờ thôi cạnh tranh với cậu. Arthur cười khẩy, đưa tay lên cụng với cậu ta. Trông cả hai bây giờ không giống hai gã thiên tài ghét nhau như lửa với nước trong mắt mọi người nữa. Nhưng chẳng ai biết rằng họ vẫn luôn như thế này. Một mối quan hệ cạnh tranh sòng phẳng giữa hai con người vượt trội hơn tất thảy.

Cả hai có thể là kỳ phùng địch thủ, nhưng chưa bao giờ là không đội trời chung.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...