Hồng Nguyệt Ký/Chapter 4: (Phần 4)Chapter 4: (Phần 4)
20px

4.

Lực va chạm cực lớn khiến Long Nguyệt Hoa bị đẩy lùi lại mấy bước, cánh tay cầm đao tê rần, nhưng cô đã sống sót. Cô nhìn thanh Hồng Nguyệt Đao trong tay, rồi ngước mắt nhìn về phía đầu cầu, nơi một bóng hình gầy gò đang đứng thở hồng hộc, tay vẫn còn giữ tư thế ném.

Ánh mắt hai người giao nhau một lúc. Trong đôi mắt phượng của Long Nguyệt Hoa chất chứa một sự phức tạp khó tả: ngạc nhiên, biết ơn, và có lẽ là một chút... Bối rối.

Gã lạ mặt đeo mặt nạ bạc cũng sững sờ không kém. Hắn nhìn cặp câu đao của mình, rồi lại nhìn ‘khúc gỗ mục’ vừa chặn đứng đòn tấn công của hắn.

"Ngươi..." 

Hắn nghiến răng, quay sang Tiêu Xa. 

"Thằng ranh con từ đâu chui ra vậy?"

Đáp lại hắn không phải là lời nói, mà là một tiếng la phẫn nộ và một cơn địa chấn nhỏ.

"ÁAAAAA! TÊN ĂN MÀY CHẾT TIỆT! TRẢ ĐAO CHO TA!"

Lý Triết Vãn, sau khi hồi phục từ cú thụi vào bụng, cuối cùng cũng lết được tới nơi. Hắn nhìn thấy thanh trảm mã đao của mình đang nằm trong tay Tiêu Xa thì cơn tức giận lại bùng lên, át cả cơn đau.

Nhìn già hơn trái cà mà sống dai thế! Đã sống dai lại còn rống dai nữa thì ai chịu cho nổi chứ trời !

Tiêu Xa thầm kêu khổ trong bụng. Gã đang ở giữa một cuộc ám sát, phía sau thì lại là một Cảnh Vệ Quân não cơ bắp đang đòi vũ khí. Tình thế đúng là tiến thoái lưỡng nan.

Nhưng não của Tiêu Xa không phải để trưng bày. Với một phần nghìn giây, nó đã đưa ra một quyết định táo bạo đến mức điên rồ. Gã không chạy, cũng không phòng thủ.

"CHẾT NÀY!"

Tiêu Xa hét lên một tiếng non nớt chẳng có chút uy lực nào, hai tay gồng liên tục, cố gắng nhấc thanh trảm mã đao khổng lồ. Sức nặng của nó khiến cơ bắp của gã như muốn rách toạc ra. Rõ ràng, Tiêu Xa không thể vung nó lên theo cách của một võ tướng. Não của gã trống rỗng, bản năng sinh tồn trỗi dậy. 

Gã chỉ biết một điều cần phải làm lúc này: HÚC!

Tiêu Xa hạ thấp vai, dồn hết trọng lượng cơ thể vào thanh đao, biến mình và món vũ khí thành một mũi khoan người. Lưỡi đao khổng lồ cày một đường tóe lửa trên mặt cầu đá, lao thẳng về phía tên sát thủ mặt nạ bạc.

Gã sát thủ thấy cảnh này thì không khỏi bật cười khinh bỉ.

"Một thằng nhóc vắt mũi chưa sạch mà đòi múa đao..."

Hắn quá tập trung vào Long Nguyệt Hoa và coi thường Tiêu Xa đến mức không nhận ra rằng, đây không phải là một chiêu thức. Đây là một vụ ‘tai nạn giao thông’ sắp xảy ra, và hắn đang đứng ngay giữa đường.

Khi hắn nhận ra luồng kình phong chết chóc đang ập tới, thì đã quá muộn. Hắn chỉ kịp trợn tròn mắt, nhìn mũi của thanh trảm mã đao phóng đại trong tầm nhìn của mình.

PHẬP!

Một âm thanh rợn người vang lên.

Cú ‘húc’ của Tiêu Xa, nhờ vào quán tính và sức nặng kinh hoàng của thanh đao, đã xuyên thẳng qua lồng ngực của gã sát thủ. Lực lao tới quá mạnh, không chỉ xiên qua người hắn mà còn đẩy cả hai bay về phía trước, ghim chặt gã sát thủ vào một cột đèn đá trên thành cầu.

Cả cây cầu Tam Kỹ chìm vào một sự im lặng lạ thường.

Long Nguyệt Hoa há hốc miệng. Lý Triết Vãn đang hùng hổ lao tới cũng phải phanh kít lại, cái miệng to như cái chậu không khép lại được.

Gã sát thủ mặt nạ bạc từ từ cúi đầu xuống, nhìn lưỡi đao to bản đang cắm xuyên qua người mình, ánh mắt không thể tin nổi. Hắn ngẩng đầu lên nhìn Tiêu Xa, kẻ vẫn đang bám chặt vào chuôi đao, mặt mày tái mét.

"Một thằng... Ăn mày...?"

Đó là những lời cuối cùng của hắn. Đầu gục xuống, tắt thở.

Tiêu Xa run rẩy buông tay ra khỏi chuôi đao. Thanh trảm mã đao vẫn cắm chặt vào cột đá, giữ cho cái xác không bị rơi xuống sông. Hai cánh tay gã bủn rủn như cọng bún, cả người mềm nhũn ra.

Trời ơi... Mình vừa làm gì vậy? Giết người rồi! Xong rồi! Lần này có phải điền đơn Canh-bảy-tư về tội ngộ sát không? Có phải bồi thường tiền sửa cột đèn không?

"Hay... Hay lắm, nhóc con!"

Lý Triết Vãn là người phá vỡ sự im lặng. Hắn bước tới, nhìn cái xác bị xiên trên cột đèn, rồi lại nhìn Tiêu Xa, ánh mắt từ tức giận chuyển sang một sự khâm phục kỳ lạ. 

"Ra tay dứt khoát! Có khí phách! Sau này có muốn gia nhập Cảnh Vệ Quân không, ta giới thiệu cho?"

Giới thiệu cái đầu nhà ông ấy! Tôi đang lo đi tù nè, lo chạy án giùm cái đi thằng già!

Tiêu Xa còn chưa kịp chửi thề trong bụng thì một tràng pháo tay lạnh lẽo, đều đặn vang lên từ phía bên kia cây cầu.

“Hừ hừ…”

Cả ba người giật mình quay lại.

Từ trong bóng tối của những mái nhà và lùm cây ven sông, hàng chục bóng đen dần dần hiện ra. Chúng di chuyển không một tiếng động, lẳng lặng bao vây toàn bộ cây cầu. Tất cả đều mặc y phục đen bó sát, mặt che kín, chỉ để lộ đôi mắt vô hồn. Và bước ra từ giữa đám đông, chính là kẻ mà Tiêu Xa đã gặp ở khu chợ đêm.

Vẫn là bộ đồ đen tuyền, vẫn là đôi mắt sâu thẳm như vực không đáy. Hắn thong thả bước đi, vỗ tay một cách mỉa mai, ánh mắt lạnh như băng liếc qua cái xác trên cột đèn, rồi dừng lại trên người Tiêu Xa.

"Thật bất ngờ.”

Cắn cất tiếng, giọng nói không một chút cảm xúc. 

"Một con chuột nhắt lại có thể làm hỏng một kế hoạch vốn đã rất hoàn hảo."

Long Nguyệt Hoa đứng dậy, chắn trước mặt Tiêu Xa, tay siết chặt thanh Hồng Nguyệt Đao. 

"Các ngươi là ai?"

Kẻ cầm đầu mỉm cười sau lớp mặt nạ vải. 

"Câu hỏi rất hay. Để thể hiện sự tôn trọng với người sắp chết, ta sẽ cho các ngươi biết."

Hắn khẽ cúi người theo một nghi thức kỳ lạ.

"Xin tự giới thiệu, ta là Triệu Khuyến Lương, phân đội trưởng của hội sát thủ Tứ Vĩ Hắc Xà."

Tứ Vĩ Hắc Xà sao? Tại sao không phải là ngũ vĩ chứ? Tứ là tử đó!

"Long tiểu thư…”

Triệu Khuyến Lương tiếp tục, hoàn toàn không biết nội tâm phong phú của Tiêu Xa. 

"Chủ nhân của chúng tôi rất muốn có được thanh Hồng Nguyệt Đao. Vốn dĩ chỉ cần lấy mạng cô rồi lấy đao là xong, nhưng có vẻ như mọi chuyện đã trở nên thú vị hơn một chút."

Hắn nhìn chằm chằm vào Tiêu Xa, rồi lại nhìn Lý Triết Vãn.

"Một tên Cảnh Vệ Quân ngu ngốc và một thằng nhóc ăn mày bí ẩn. Thật là một tổ hợp kỳ lạ."

Lý Triết Vãn gầm lên, lòng tự ái bị tổn thương. 

"Ngươi nói ai ngu ngốc hả? Ta đây là người có đầu óc suy luận sắc bén nhất đội Cảnh Vệ phía Tây đấy!"

Triệu Khuyến Lương phớt lờ hắn, đôi mắt vô hồn lại tập trung vào Tiêu Xa. 

"Còn ngươi, nhóc con. Ta khá tò mò đấy. Một kẻ bình thường không thể có sự can đảm và sự điên rồ đó. Ngươi là ai?"

"Ta..." 

Tiêu Xa nuốt nước bọt, cố gắng tỏ ra cứng rắn. 

“Ta là cha ngươi đây, kêu cha một tiếng đi con!"

Một sự im lặng bao trùm. Mấy tên sát thủ xung quanh dường như cũng phải khựng lại trước câu trả lời bá đạo này.

Triệu Khuyến Lương không hề tức giận. Hắn chỉ khẽ gật đầu.

"Rất tốt. Ta thích những kẻ có cá tính, như vậy lúc hành hạ sẽ thú vị hơn."

Hắn giơ một tay lên. Ngay lập tức, hơn hai mươi tên sát thủ đồng loạt rút vũ khí, những lưỡi đoản kiếm và chủy thủ lóe lên dưới ánh trăng. Sát khí lạnh lẽo bao trùm cả cây cầu.

Tình hình đã rõ, đây là một cái bẫy được giăng ra một cách hoàn hảo.

Long Nguyệt Hoa siết chặt chuôi đao, sắc mặt tái đi. Cô vừa trải qua một trận chiến, nội thương chưa lành. Lý Triết Vãn tuy to con nhưng vũ khí đã bị ‘tịch thu’. Còn Tiêu Xa thì đã vắt kiệt sức lực sau cú ‘xiên thần sầu’ lúc nãy.

Bên địch, quân số áp đảo, lại toàn là sát thủ chuyên nghiệp.

Đây là một trận chiến không có cửa thắng.

Triệu Khuyến Lương hạ tay xuống, ra một mệnh lệnh ngắn gọn, lạnh như tiền.

"Giết hết, lấy đao đi."

Mệnh lệnh của Triệu Khuyến Lương vừa dứt, không gian như bị một lớp màng nước bọc lại. Và rồi, trong một nhịp thở, làn sóng đen của hơn hai mươi tên sát thủ đồng loạt ập tới. Chúng không la ó, mà chỉ im lặng lao đi, những lưỡi đao ngắn trong tay chúng tựa như nanh vuốt của một bầy sói đói đang vồ lấy con mồi.

"Cẩn thận!" 

Long Nguyệt Hoa hét lên, thân hình uyển chuyển lướt tới trước.

Cô không rút đao, nhưng thanh Hồng Nguyệt trong vỏ lại biến thành một vũ khí phòng thủ hoàn hảo. Mũi vỏ đao điểm vào yết hầu một tên, chuôi đao thúc vào thái dương kẻ khác, thân đao quét ngang cản lại ba bốn lưỡi kiếm đang chém tới. Mỗi động tác của cô đều nhanh, gọn và chính xác, tựa như một vũ điệu tử thần giữa vòng vây.

Bên cạnh, Lý Triết Vãn cũng đã gầm lên một tiếng. Mất đi thanh trảm mã đao, hắn biến chính cơ thể mình thành vũ khí. Nắm đấm to như hai quả dưa hấu của hắn vung lên, không khí bị xé toạc ra tạo thành những tiếng vù vù. Một tên sát thủ giơ kiếm lên đỡ, kết quả là cả người lẫn kiếm đều bị cú đấm của hắn tông bay ngược ra sau, đập vào hai tên đồng bọn nữa. Hắn như một con gấu điên, tả xung hữu đột, sức mạnh bạo lực thuần túy khiến không ai dám lại gần.

Nguyệt Hoa và Triết Vãn, một người nhanh nhẹn kỹ thuật, một người dũng mãnh càn lướt, đã tạo thành một phòng tuyến tạm thời.

Nhưng đám sát thủ của Tứ Vĩ Hắc Xà rõ ràng không phải là những kẻ nghiệp dư. Chúng nhanh chóng nhận ra mắt xích yếu nhất trong bộ ba này.

Năm tên sát thủ tách ra khỏi vòng chiến, ánh mắt lạnh lẽo của chúng đồng loạt khóa chặt vào Tiêu Xa.

Ôi thôi bỏ mẹ!

Tiêu Xa thấy năm cặp mắt vô hồn đang nhìn mình chằm chằm thì trong lòng ngực như có bàn tay bóp chặt trái tim lại. Gã bây giờ tay không tấc sắt, sức thì đã cạn sau cú húc thần công, toàn thân ê ẩm. 

Chạy sao? Cầu chỉ có hai đầu, và cả hai đầu đều đã bị bịt kín. Đánh? Lấy cái gì mà đánh? Lấy niềm tin và hi vọng à? Sức mạnh tình bạn thì làm gì có chứ? Quá khứ của mình cũng có quái gì đâu mà hồi tưởng, giờ phải làm sao đây?

Năm tên sát thủ lao tới như năm mũi tên.

Chết chắc rồi! Vĩnh biệt mẹ già bảy mươi, vợ đẹp con thơ chín đứa chưa từng tồn tại của con!

Trong khoảnh khắc não bộ ngừng hoạt động vì sợ hãi, một thứ gì đó cổ xưa và hoang dã trong tiềm thức của Tiêu Xa bỗng trỗi dậy. Gã ưỡn ngực, hít một hơi thật sâu, rồi gân cổ hét lên một tràng ngôn ngữ không ai có thể hiểu nổi, âm thanh vừa kỳ cục vừa bí hiểm.

"ULUKAKAXULU AXITANAKAKAKA!"

Một sự im lặng kỳ quặc bao trùm cả chiến trường.

Năm tên sát thủ đang lao tới bỗng khựng lại giữa đường, vẻ mặt dưới lớp mặt nạ chắc chắn là đang vô cùng hoang mang. Cả những tên đang giao chiến với Nguyệt Hoa và Triết Vãn cũng phải liếc mắt nhìn. Ngay cả Triệu Khuyến Lương đang đứng khoanh tay quan sát cũng phải nhíu mày.

Cái gì vậy? Chú ngữ cổ đại à? Hay là mật hiệu của một tổ chức bí ẩn nào đó?

Mấy thằng ngu này đứng hình thật kìa! Hiệu quả ghê!

Tiêu Xa thấy kế hoạch câu giờ bằng sự ngớ ngẩn của mình có tác dụng thì mừng thầm trong bụng. Gã hắng giọng, chỉ tay vào năm tên sát thủ, vênh mặt hét lớn:

"Là cái này nè!"

Dứt lời, gã lao về phía tên sát thủ đứng gần nhất đang còn ngơ ngác. Tên sát thủ theo phản xạ giơ kiếm lên, nhưng hắn không ngờ rằng mục tiêu của Tiêu Xa lại không phải là phần trên cơ thể.

BỐP!

Một cú đá hiểm hóc, chính xác và không một chút nương tay của Tiêu Xa găm thẳng vào ‘chỗ không nên đá’ của tên sát thủ.

Mắt tên sát thủ trợn lên như hai quả trứng, chiếc đoản kiếm trên tay liền rơi xuống đất. Cả người hắn cong lại như con tôm, miệng há ra nhưng không thể phát ra bất kỳ âm thanh nào, rồi từ từ quỵ xuống, mặt tím tái.

Nhanh như chớp, Tiêu Xa cúi xuống nhặt lấy thanh đoản kiếm. Hơi lạnh từ kim loại truyền vào tay khiến gã cảm thấy an tâm hơn hẳn. Gã không biết kiếm pháp, nhưng vẫn biết cách dùng dao thái rau, chắc cũng tương tự thôi!

Bốn tên còn lại lúc này mới bừng tỉnh, gừ lên giận dữ vì đồng bọn bị hạ nhục, đồng loạt xông vào. Tiêu Xa hoảng quá, vung kiếm loạn xạ.

“Chết đi mấy thằng ngu!”

Gã vấp phải chân của tên vừa bị mình đá hạ bộ, ngã ngửa ra sau. Tên sát thủ thứ hai lao tới, vấp phải Tiêu Xa đang nằm dưới đất, cả người bay qua đầu gã. Tiêu Xa theo bản năng giơ thanh kiếm lên trời.

“A!”

Tên thứ hai rơi thẳng người xuống, lồng ngực cắm trọn vào mũi kiếm của Tiêu Xa. Hai tên còn lại thấy thế thì càng điên tiết, một tên chém từ trên xuống, một tên đâm ngang hông. Tiêu Xa vội co người lại, túm lấy cái xác còn ấm nóng của tên thứ hai làm lá chắn.

Phập!

Hai lưỡi kiếm găm cả vào ‘tấm khiên thịt’. Lợi dụng lúc chúng chưa kịp rút kiếm ra, Tiêu Xa đạp mạnh vào cái xác, đẩy cả ba người ra xa. Gã lồm cồm bò dậy, tay vẫn cầm thanh đoản kiếm dính đầy máu, lao vào chém loạn xạ vào hai tên đang còn lúng túng.

“Hự…”

Hai vệt máu tươi bắn ra cũng là lúc hai tên sát thủ còn lại ôm cổ ngã xuống.

Trong vòng chưa đầy mười giây, năm tên sát thủ chuyên nghiệp đã bị hạ gục bởi một thằng nhóc ăn mày bằng những chiêu thức không thể nào bẩn thỉu và may mắn hơn.

Lý Triết Vãn ở bên cạnh chứng kiến toàn bộ sự việc, cặp mắt ti hí của hắn sáng rực lên.

Hóa ra... Đánh nhau là phải làm như vậy!

Một chân lý mới vừa được khai sáng trong bộ não đơn giản của hắn. Hắn đang đối mặt với một tên sát thủ khá lanh lẹ. Hắn gầm lên một tiếng, bắt chước Tiêu Xa:

“A lê–Ựa!”

Hắn lãnh trọn một cú vào ngay đỉnh đầu.

Nó không gây ra vết thương chí mạng, nhưng đã trở thành giọt nước làm tràn ly, là tia lửa cuối cùng châm ngòi cho một thùng thuốc súng chất đầy sự uất ức. Sự sỉ nhục khi bị một tên nhóc con chọt vào mông. Nỗi căm tức khi bị kẻ địch gọi là ngu ngốc. Và giờ đây, sự bất lực khi học theo chiêu trò của đối phương mà lại thất bại thảm hại. Tất cả những cảm xúc đó dồn nén, hội tụ tại một điểm và nổ tung bên trong cơ thể hộ pháp của Lý Triết Vãn.

"GRÀÀÀÀÀÀ!"

Một tiếng gầm gừ phát ra từ cổ họng hắn, nhưng âm thanh không còn là của con người. Nó trầm đục, man dại, giống như tiếng rống của một con mãnh thú bị dồn vào đường cùng. Khuôn mặt thô kệch của hắn đỏ bừng lên như sắt nung, rồi nhanh chóng chuyển sang màu tím tái. Những đường gân xanh và tím bắt đầu nổi lên chằng chịt trên vầng trán, thái dương và cổ, giật giật như những con giun đất dưới da.

Lớp áo giáp của Cảnh Vệ Quân, vốn đã căng cứng, giờ đây bắt đầu phát ra những tiếng rạn nứt. Các khối cơ bắp của hắn phồng lên với một tốc độ không tưởng, xé toạc từng đường chỉ, làm văng tung tóe những mảnh da và khóa đồng. Thân hình hắn như một ngọn núi lửa đang phun trào, cao hơn, to hơn, vạm vỡ hơn. 

"Cái... Cái quái gì vậy?" 

Một tên sát thủ gần đó lắp bắp, lưỡi kiếm trong tay run lên bần bật.

Đám đông sát thủ bất giác lùi lại. Ngay cả Long Nguyệt Hoa, giữa vòng vây, cũng phải kinh ngạc liếc nhìn.

Đôi chân của Lý Triết Vãn cũng biến đổi với phần bắp đùi to ra một cách dị thường. Cả người hắn khom xuống, hai cánh tay dài ngoằng, to như cột đình giờ đây chạm cả xuống mặt đất. Hắn chống bằng bốn chi, ngẩng cái đầu giờ đã biến dạng gần giống khỉ đột lên, hai lỗ mũi phì ra từng luồng hơi nóng hổi.

Hắn đã biến thành một sinh vật kỳ dị: Người lai khỉ đột lai ngựa!

"NÓ ĐÂU?!! THẰNG NHÓC ĂN MÀY VÀ THANH ĐAO CỦA TA ĐÂU?!!"

Hắn rống lên, tiếng rống làm rung chuyển cả cây cầu. Đôi mắt ti hí giờ đây đỏ ngầu như hai hòn than nóng, khóa chặt vào cái xác vẫn đang bị ghim trên cột đèn, nơi thanh Trảm Mã Đao của hắn đang cắm sâu vào đá.

Tiêu Xa đang định nhân lúc hỗn loạn chuồn đi thì thấy ánh mắt điên cuồng đó, cả người gã lạnh toát.

Thằng cha này điên thật rồi! Nhưng mà điên thế này lại hay!

Một ý nghĩ còn điên rồ hơn cả sự biến hình của Lý Triết Vãn đã xuất hiện trong đầu Tiêu Xa. Gã nhìn con quái vật đang gầm rú trước mặt, rồi lại nhìn thanh Trảm Mã Đao. Thay vì sợ hãi, ánh mắt lại sáng hơn mặt trời, định sẽ tận dụng luôn cơ hội này.

"Này! Khỉ đột lai người lai ngựa! Vũ khí của ngươi đây này!"  

Tiêu Xa hét lớn, chỉ tay về phía cột đèn. Con quái vật Lý Triết Vãn, nghe thấy tiếng gã, lập tức quay phắt lại. Hắn không nói không rằng, dồn sức vào bốn chi, lao đi như một viên đạn đại bác.

“GỪ!”

Mặt cầu đá nứt toác dưới mỗi bước chạy của hắn. Vài tên sát thủ không kịp né đường đã bị hắn tông bay như những con rối rách, xương gãy răng rắc. Hắn lao tới cột đèn, hai tay vươn ra, dùng sức mạnh kinh hoàng bẻ gãy cả cột đá, rút phắt thanh Trảm Mã Đao ra khỏi cái xác.

"ĐAO CỦA TA!" 

Hắn gầm lên sung sướng, vung vẩy thanh đao khổng lồ nhẹ như một cành cây. Trong lúc đó, Tiêu Xa đã len lỏi qua đám đông đang hỗn loạn. Gã chạy một vòng, tiếp cận con quái vật từ phía sau lưng.

"Ê! Tên kia! Ngươi muốn trả thù không?"

Tiêu Xa hét vào tai hắn.

Lý Triết Vãn quay lại, định vung đao chém gã thì… 

“Ngươi là…”

Trong cơn điên loạn, dường như hắn vẫn nhận ra kẻ vừa ‘khai sáng’ cho mình.

"Bọn chúng dám chê ngươi ngu! Dám đánh lén ngươi! Giờ ngươi có sức mạnh rồi, có muốn san phẳng hết bọn chúng không?" 

Tiêu Xa tiếp tục kích động.

"SAN PHẲNG!!!" 

Con quái vật gầm lên.

"Được! Nhưng một mình ngươi thì chậm lắm! Phải có người chỉ huy!" 

Tiêu Xa nói tiếp.

"Ta làm tướng, ngươi làm ngựa! Nghe lệnh ta, ta đảm bảo không một tên nào chạy thoát!"

Lý Triết Vãn, với bộ não giờ chỉ còn lại bản năng chiến đấu, không nghĩ ngợi gì thêm. Hắn chỉ biết rằng thằng nhóc này nói có lý, lập tức khom người xuống.

“Hị da!”

Tiêu Xa không bỏ lỡ một giây. Gã bật người nhảy lên, đáp gọn gàng lên tấm lưng rộng như tảng thịt của con quái vật. Một tay gã bám chặt vào túm lông dày trên vai hắn, tay kia chỉ thẳng về phía đám sát thủ đang bắt đầu định thần lại. Cảnh tượng này đã biến cây cầu Tam Kỹ thành một sân khấu huyền thoại. Một thiếu niên gầy gò, mặt mày lấm lem, cưỡi trên lưng một con quái vật tinh tinh lai ngựa, tay không tấc sắt nhưng khí thế ngút trời.

"Tiến lên! ‘Nhích Nhố’ của ta!" 

Tiêu Xa gào lên một câu mà gã nghe được trong gánh hát rong.

"GRÀÀÀÀÀÀ!"

Con quái vật Lý Triết Vãn, hay ‘Nhích Nhố’, hí lên một tiếng vang dội, rồi lao vào trận địa.

Đó không còn là một cuộc chiến, đó là một cuộc càn quét. Chiến mã Lý Triết Vãn tả xung hữu đột, sức mạnh của hắn là không thể ngăn cản. Thanh Trảm Mã Đao trong tay không còn là vũ khí nữa, nó là một cánh quạt tử thần. Hắn quét ngang một đường, năm sáu tên sát thủ bị hất văng xuống sông. Vãn bổ dọc một nhát, mặt cầu nứt ra một đường rãnh sâu hoắm. Tiêu Xa ngồi trên lưng, vừa né những đường đao kinh hoàng của ‘chiến mã’ nhà mình, vừa liên tục chỉ trỏ.

"Bên trái! Bên trái có ba thằng kìa! Đúng rồi, quét sạch nó đi!"

"Thằng kia định chạy! Húc nó! Húc nó cho ta! Húc chết ông nội nó!"

Người và ‘ngựa’ hợp nhất, càn quét cả chiến trường. Hình ảnh một Lữ Bố phiên bản lỗi nhưng độ tàn phá thì không hề kém cạnh đã được tái hiện một cách không thể nào hoang đường hơn. Giữa khung cảnh hỗn loạn đó, Long Nguyệt Hoa chợt thấy áp lực quanh mình giảm đi rõ rệt. Đám sát thủ chuyên nghiệp giờ đây đang la hét hoảng loạn, đội hình tan vỡ hoàn toàn trước sự điên cuồng của bộ đôi bất đắc dĩ kia.

Đây là cơ hội.

Ánh mắt cô lạnh đi, không còn một chút bối rối. Cô biết rõ mục tiêu của mình ngay giữa sân khấu hỗn loạn, chỉ có một kẻ vẫn đứng yên bất động, lặng lẽ quan sát như một con rắn độc đang chờ thời cơ.

Triệu Khuyến Lương.

Long Nguyệt Hoa hít một hơi thật sâu. Nội tức trong cơ thể vận chuyển, áp chế vết thương. Cô dồn sức vào đôi chân, thân hình như một chiếc lá lướt đi trong gió, vượt qua những mảnh vỡ và xác người, phóng thẳng về phía kẻ cầm đầu. Triệu Khuyến Lương thấy cô lao tới, đôi mắt sau lớp mặt nạ không một chút chuyển động. Hắn không lùi, cũng không rút vũ khí.

"Cuối cùng cũng chịu ra mặt rồi sao, Huyết Nguyệt Kiếm Sĩ?"

Long Nguyệt Hoa không trả lời. Mũi vỏ đao của Hồng Nguyệt, tựa như mỏ hạc, điểm thẳng vào yết hầu của hắn. Một đòn tấn công nhanh, hiểm và không một động tác thừa.

Triệu Khuyến Lương chỉ nghiêng nhẹ đầu, mũi đao sượt qua cổ hắn trong gang tấc. Cùng lúc đó, hắn giơ tay trái lên, hai ngón tay kẹp chính xác vào thân đao của cô.

Long Nguyệt Hoa kinh hãi. Cô cảm thấy thanh đao của mình như bị một gọng kìm sắt kẹp chặt, không thể tiến thêm một phân, cũng không thể rút về. Sức lực của đối phương vượt xa tưởng tượng. Cô lập tức buông tay phải, xoay người, tay trái tung một chưởng vào ngực hắn. Triệu Khuyến Lương buông đao, lùi lại một bước để né tránh, một nụ cười khẩy hiện ra dưới lớp mặt nạ.

"Kỹ năng không tệ, nhưng chỉ có thế thôi sao?"

Long Nguyệt Hoa chụp lại thanh đao, không cho hắn cơ hội nói thêm, thân pháp được đẩy lên đến cực hạn. Bóng đen của cô và vệt đỏ của thanh Hồng Nguyệt Đao hòa vào nhau, tạo thành những đường cong chết chóc bao vây lấy Triệu Khuyến Lương. Tiếng vỏ đao xé gió kêu lên ken két. Cô tấn công liên tục, từ trên xuống dưới, từ trái qua phải, không một kẽ hở.

Nhưng Triệu Khuyến Lương, giống như một tảng đá giữa dòng thác lũ, vẫn đứng vững. Hắn chỉ dùng đôi tay trần, mỗi cử động đều đơn giản đến mức tối giản nhưng lại vô cùng hiệu quả, dễ dàng hóa giải mọi đòn tấn công của cô.

Đúng lúc này, Nguyệt Hoa cảm thấy một luồng khí tức bất thường.

Không khí xung quanh Triệu Khuyến Lương bỗng trở nên nặng nề, lạnh lẽo. Một luồng khí đen kịt, mỏng như sương khói, bắt đầu tỏa ra từ cơ thể hắn. Những tên sát thủ còn sót lại đang cố gắng chống đỡ cơn thịnh nộ của kẻ địch khi cảm nhận được luồng khí này, cũng bất giác run rẩy lùi ra xa.

"Ngươi đã khiến ta phải dùng đến nó." 

Triệu Khuyến Lương trầm giọng, âm thanh mang theo vẻ tà dị như một lẽ dĩ nhiên. 

"Hãy coi đó là vinh hạnh của ngươi."

Hắn từ từ giơ bàn tay phải lên. Luồng khí đen kịt xung quanh lập tức bị hút vào, xoáy tít lại trong lòng bàn tay hắn. Không gian như bị bóp méo, những tia điện màu tím li ti bắt đầu nẹt ra từ những ngón tay của hắn kêu xè xè. Một mùi khét như mùi của thịt nướng bắt đầu lan tỏa.

Long Nguyệt Hoa cảm thấy một mối nguy hiểm chết người. Bản năng của một nữ hiệp bắt cô phải lùi lại, nhưng lòng kiêu hãnh của một người con Long gia không cho phép cô chùn bước. Cô cắn răng, dồn hết nội lực còn lại vào một đòn cuối cùng. Nguyệt Hoa lao tới, vung thanh Hồng Nguyệt Đao theo một đường vòng cung hoàn mỹ, dùng cả thân đao đập thẳng vào đầu hắn.

"Vô ích thôi."

Triệu Khuyến Lương không né. Hắn đưa bàn tay đang tụ đầy sấm sét tím lên.

"Hắc Lôi."

Bàn tay hắn chạm vào thân đao.

Một cảnh tượng kinh hoàng diễn ra. Toàn bộ năng lượng hắc ám và những tia sét tím truyền qua thanh Hồng Nguyệt Đao. Thanh đao trong tay Long Nguyệt Hoa cố kháng cự, nhưng lại run rẩy. Một luồng lực bạo ngược không thể chống đỡ, mang theo cảm giác tê dại của điện giật và sự ăn mòn của tà khí, đánh thẳng vào kinh mạch của cô.

"Ự… A!"

Long Nguyệt Hoa hét lên một tiếng đau đớn. Cả người cô như bị một con bò mộng húc phải, bay ngược về phía sau, văng xa hơn chục mét. Cô đập mạnh lưng vào thành cầu, phun ra một ngụm máu tươi. Thanh Hồng Nguyệt Đao văng ra khỏi tay, cắm phập xuống mặt đá. Cánh tay phải của cô hoàn toàn mất cảm giác, khói đen mỏng bốc lên từ ống tay áo bị cháy xém.

Cô gục xuống, quỳ một gối, khó khăn ngẩng đầu lên. 

Triệu Khuyến Lương vẫn đứng đó, bàn tay hắn không còn tia sét nào, nhưng luồng khí đen tà dị vẫn lượn lờ xung quanh.

“Trận chiến đã ngã ngũ rồi, sao ngươi lại không liếm giày ta để xin tha nhỉ?”

Một bên cánh tay đã hoàn toàn tê liệt, máu tươi không ngừng rỉ ra từ khóe môi, Long Nguyệt Hoa cảm thấy tầm nhìn của mình bắt đầu nhòe đi. Từng thớ thịt, từng khớp xương trong cơ thể đều thét gào vì đau đớn. Luồng Hắc Lôi tà dị kia không chỉ gây sát thương vật lý, nó còn như một con đỉa đói, đang luồn lách vào kinh mạch, gặm nhấm nội lực của cô.

Khuyến Lương thong thả bước tới, mỗi bước chân của hắn như tiếng búa gõ vào thần kinh vốn đã căng như dây đàn của cô. Hắn dừng lại trước mặt Nguyệt Hoa, ánh mắt vô hồn nhìn xuống như đang làm phước.

"Thanh Hồng Nguyệt Đao này, thực sự cứng hơn ta tưởng." 

Hắn liếc nhìn vết cháy xém mờ nhạt trên vỏ đao, rồi lại tập trung vào cô. 

"Cũng giống như chủ nhân của nó vậy, nhưng sự kiên cường vô nghĩa thì chỉ là ngu xuẩn. Giao đao ra đây, ta sẽ cho ngươi một cái chết nhẹ nhàng."

Giao ra ư?

Long Nguyệt Hoa cúi đầu, mái tóc đuôi ngựa rũ xuống che đi khuôn mặt tái nhợt. Trong đầu cô vang lên giọng nói ấm áp của ông ngoại.

"Nguyệt Hoa, thanh đao này không phải là vũ khí. Nó là một lời hứa, là ý chí của người cầm nó."

Ý chí…

Cô bật cười, một tiếng cười khàn đặc, yếu ớt nhưng lại chứa đầy sự khinh bỉ.

"Chỉ là một con chó…" 

Cô ngẩng đầu lên, đôi mắt phượng dù đã mất đi vẻ sắc bén thường ngày, nhưng lại bùng lên một ngọn lửa bất khuất không thể dập tắt. 

"Mà cũng đòi ta phải cúi đầu sao?"

"Cứng đầu!"

Triệu Khuyến Lương mất kiên nhẫn. Hắn vung chân, một cú đá đầy uy lực găm thẳng vào bụng Long Nguyệt Hoa.

“Hự!”

Cô lại bị đá bay thêm vài mét nữa, va người vào lan can cầu, cơn đau khiến cô suýt ngất đi. Nhưng Nguyệt Hoa nghiến chặt răng, dồn chút sức lực cuối cùng, vươn cánh tay trái vẫn còn cử động được, bám chặt lấy thanh Hồng Nguyệt Đao đang cắm trên mặt đất.

Nó là di vật của ông ngoại… Là giấc mơ của mình. Dù chết, bản thân cũng không thể để nó rơi vào tay kẻ khác.

Triệu Khuyến Lương lại bước tới, giơ tay lên, những tia Hắc Lôi màu tím lại bắt đầu lập lòe.

"Để xem ngươi chịu được mấy đòn."

Nhưng đúng lúc này, một tiếng gầm long trời lở đất vang lên từ phía sau lưng hắn, kèm theo một cơn địa chấn khiến cả cây cầu rung chuyển.

"KHỐN KIẾP! TRÁNH ĐƯỜNG CHO THẰNG CHA MÀY NÈ!!!"

Triệu Khuyến Lương quay phắt lại. Cuộc càn quét của cặp đôi bất bại cuối cùng cũng đã kết thúc. Mười mấy tên sát thủ còn lại hoặc đã nằm la liệt dưới sông, hoặc đã biến thành những đống thịt bầy nhầy trên mặt cầu. ‘Chiến mã’ toàn thân đẫm máu địch, giờ đây đang chĩa thẳng ‘mũi xe’ về phía hắn.

Tiêu Xa, ngồi vắt vẻo trên lưng, mặt mày tái mét vì ‘say ngựa’, nhưng ánh mắt lại sáng rực lên khi thấy tình cảnh của Long Nguyệt Hoa.

"Này khỉ đột! Thấy tên cầm đầu kia không? Nó là trùm cuối đó! Húc chết nó cho ta!"

"HÚC CHẾT!!!"

Lý Triết Vãn gầm một tiếng cuối cùng, dồn hết toàn bộ sức lực và cơn thịnh nộ còn lại vào bốn chi. Cả khối thịt khổng lồ của hắn biến thành một mũi khoan sống, lao thẳng về phía Triệu Khuyến Lương với tốc độ của một con tê giác nổi điên. Mặt đất dưới chân hắn vỡ vụn.

Đối mặt với một đòn tấn công hủy diệt như vậy, Triệu Khuyến Lương lại không hề tỏ ra nao núng. Đôi mắt hắn vẫn tàn nhẫn, vẫn thờ ơ, vẫn kiêu ngạo, không xem ‘gã khổng lồ’ ra gì.

"Một con thú hoang thì vẫn chỉ là một con thú hoang."

Hắn không né tránh. Hắn đưa cả hai tay ra phía trước, luồng khí đen kịt từ cơ thể tuôn ra ào ạt, Hắc Lôi màu tím nổ lách tách, tạo thành một tấm lưới điện dày đặc trước người.

“AAAAAAAA!”

Cú húc kinh thiên động địa va chạm trực diện vào tấm lưới điện. Một vụ nổ năng lượng kinh hoàng xảy ra, toàn bộ cây cầu chìm trong ánh sáng màu tím chói lòa và tiếng gầm rú của sấm sét.

Lý Triết Vãn hét lên một tiếng đau đớn chưa từng có. Toàn bộ lớp lông trên người hắn dựng đứng, cháy xém. Dòng điện cao thế chạy dọc khắp cơ thể, làm tê liệt hoàn toàn hệ thống thần kinh cơ bắp của hắn. Cả thân hình đầy thịt bị đẩy lùi, trượt dài trên mặt cầu, để lại bốn đường cày tóe lửa, rồi ngã vật sang một bên, co giật liên hồi trước khi bất động. Lớp da tím tái của hắn bắt đầu bốc khói.

Tên này…

Trong khoảnh khắc va chạm, Tiêu Xa đã hành động. Với phản xạ sinh tồn được mài giũa qua bao năm tháng luồn lách ở đầu đường xó chợ, ngay khi cảm nhận được luồng điện tê dại truyền lên từ lưng chiến mã, gã đã lập tức buông tay, dùng hết sức bình sinh bật người nhảy lên không trung, vừa vặn thoát khỏi luồng điện hủy diệt.

Tiêu Xa lộn một vòng trên không, đáp nhẹ nhàng xuống mặt đất ngay sau lưng Khuyến Lương, kẻ vừa dồn toàn bộ sự tập trung để chặn đứng cú húc của Triết Vãn.

Cơ hội chỉ có một!

Hơi thở của Tiêu Xa gần như ngưng lại. Gã không có nội lực, không có võ công cao cường. Gã chỉ có một thứ duy nhất.

Sự liều lĩnh.

Trong tay vẫn là thanh đoản kiếm nhặt được của tên sát thủ xấu số. Gã hạ thấp người, dồn hết chút sức tàn vào đôi chân, biến mình thành một mũi tên, lao về phía trước. Mũi kiếm không nhắm vào tim, cũng không nhắm vào cổ. Nó nhắm vào một nơi không ai ngờ tới.

Lớp mặt nạ vải đen.

XOẸT!

Triệu Khuyến Lương cảm nhận được sát khí từ phía sau, nhưng hắn vừa mới tung ra một đòn toàn lực, cơ thể có một khoảng trễ cực ngắn không thể phản ứng, chỉ kịp hơi nghiêng đầu. Mũi kiếm sắc lẻm của Tiêu Xa sượt qua thái dương hắn, cắt đứt sợi dây buộc của chiếc mặt nạ.

Nó nhẹ nhàng rơi xuống đất.

Thời gian như ngưng đọng. Long Nguyệt Hoa nín thở. Tiêu Xa, sau một đòn thành công, cũng đứng sững lại.

Bí mật của tên sát thủ cuối cùng cũng lộ ra.

Cái…?

Ngay khi thấy sự thật, cả Nguyệt Hoa lẫn Tiêu Xa đều ngơ ngác.

Nơi chiếc mặt nạ vừa rơi xuống, để lộ ra một làn da xanh xám, khô và phủ đầy những lớp vảy nhỏ li ti như vảy rắn. Một bên mắt của hắn không có lòng trắng, chỉ có một con ngươi màu vàng dựng đứng như mắt của loài bò sát, lạnh lẽo và vô hồn.

"Ngươi..."

Triệu Khuyến Lương từ từ quay đầu lại, con ngươi màu vàng kia khóa chặt vào Tiêu Xa. Sự bình tĩnh đã biến mất, thay vào đó là một cơn thịnh nộ đang bùng lên. Hắn đưa tay lên sờ vào bên má, nơi làn da dị dạng của mình lần đầu tiên bị phơi bày dưới ánh trăng.

"NGƯƠI DÁM!!!"

Hắn gầm lên một tiếng, giận dữ như một con mãng xà bị chọc giận. Luồng khí đen kịt quanh người bùng lên dữ dội, đặc lại như mực, khiến không khí xung quanh cũng phải vặn vẹo. Tiêu Xa nuốt nước bọt. Gã biết mình vừa chọc vào tổ ong bắp cày rồi.

Thôi bỏ mẹ…

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...