Hồng Nguyệt Ký/Chapter 5: (Phần 5)Chapter 5: (Phần 5)
20px

5.

Cơn thịnh nộ biến Triệu Khuyến Lương thành một bóng ma đúng nghĩa. Hắn không còn bước đi, mà lướt tới. Bóng đen của hắn chỉ nhoè đi một cái, và trong cái chớp mắt tiếp theo đã xuất hiện ngay trước mặt Tiêu Xa.

Cái quái–

Gã chỉ kịp thấy con ngươi màu vàng dựng đứng của hắn phóng đại trong tầm mắt, một luồng áp lực nặng như núi đè sập xuống khiến gã không thể thở nổi. Gã theo bản năng giơ thanh đoản kiếm lên đỡ.

KENG!

Thanh đoản kiếm gãy làm đôi như một cành cây khô. Lực va chạm truyền thẳng vào lồng ngực Tiêu Xa.

"Hự!"

Gã cảm thấy như có một tảng đá vô hình vừa tông thẳng vào người. Cả cơ thể gầy gò bay ngược về phía sau, đập mạnh xuống nền đá. Vị tanh nồng của máu xộc lên cổ họng, và một cơn đau buốt nhói lên từ mấy cái xương sườn vừa gãy.

"Một con sâu bọ..." 

Khuyến Lương rít lên qua kẽ răng, giọng nói giờ đây khàn đặc và đầy sát khí. 

"Dám nhìn vào bộ mặt thật của ta!"

Hắn không cho Tiêu Xa một giây nào để định thần, liền lao tới, vung một cú đá tàn nhẫn vào mạng sườn gã.

"Á!"

Tiêu Xa hét lên một tiếng đau đớn, cả người co quắp lại như một con tôm luộc. Cơn đau như muốn xé toạc lục phủ ngũ tạng. Gã cố lết đi, nhưng một bàn chân mang đầy vảy rắn đã giẫm lên lưng, ghim chặt gã xuống đất.

"Ta sẽ cho ngươi biết, thế nào là sự tra tấn tột cùng."

Triệu Khuyến Lương túm lấy tóc Tiêu Xa, nhấc đầu lên rồi đập mạnh xuống nền đá. Trán gã liền bị vỡ, máu tươi túa ra che mờ cả một bên mắt. Cả thế giới trong mắt bắt đầu quay cuồng.

“Hự!”

Thêm một cú nữa. Gã cảm thấy ý thức của mình đang dần trôi đi.

Chết... đến nơi rồi sao?

Trong màn sương mờ ảo của sự đau đớn, gã lại nhớ về ngôi làng chài Hắc Thạch, nhớ về ngọn lửa đã thiêu rụi tất cả. Gã đã sống sót một lần, đã tự hứa rằng sẽ không bao giờ để mình rơi vào tình cảnh bất lực như thế nữa. Gã phải sống, sống để còn ăn mì hoành thánh, sống để còn chửi thề, sống để còn…

"Đứng lên!"

Một tiếng hét yếu ớt nhưng đầy uy lực vang lên, cắt đứt dòng suy nghĩ mông lung của gã.

Tiêu Xa hé một bên mắt còn lại. Qua tấm màn máu đỏ, gã thấy một bóng hình loạng choạng đứng dậy. Long Nguyệt Hoa, với cánh tay phải buông thõng, toàn thân đầy thương tích, đang dùng tay trái cố gắng nhổ thanh Hồng Nguyệt Đao ra khỏi mặt đá. Khuôn mặt xinh đẹp của cô trắng bệch, nhưng đôi mắt lại rực cháy.

"Đối thủ của ngươi... Là ta!" 

Cô gằn từng chữ, dồn hết sức bình sinh, cuối cùng cũng nhổ được thanh đao lên. Triệu Khuyến Lương quay lại, con ngươi bò sát của hắn co rụt lại vì tức giận.

"Ngươi vẫn còn đứng dậy được sao? Đúng là một con gián ngoan cố!"

Hắn buông Tiêu Xa ra, quay hẳn người về phía cô với ý định nghiền nát ý chí cuối cùng của nữ hiệp này trước, rồi mới từ từ hành hạ con chuột nhắt kia.

"Vậy thì chết đi!"

Luồng Hắc Lôi lại tụ trên bàn tay Khuyến Lương, lần này còn mạnh mẽ và tà dị hơn trước. Hắn không lao tới, mà tung ra một chưởng cách không. Một quả cầu sét màu tím, kêu xè xè, xé toạc không khí bay về phía Long Nguyệt Hoa.

Cô biết mình không thể né, cũng biết mình không thể đỡ. Vết thương cũ và mới đang giày vò cơ thể, nội lực đã gần như cạn kiệt. Nhưng Nguyệt Hoa vẫn đứng đó, hai chân dang rộng, tay trái cầm ngược thanh Hồng Nguyệt Đao, cắm mũi vỏ đao xuống đất, dùng chính cơ thể mình để che chắn cho nó.

“Nguyệt Hoa!”

Tiếng gầm xé họng của Tiêu Xa vang lên gần như cùng lúc với tiếng nổ. Ngay khoảnh khắc quả cầu Hắc Lôi sắp chạm vào người cô, một bóng đen gầy gò, bê bết máu đã lao tới. Gã không nghĩ, cũng không có sức để nghĩ. Cơ thể hành động trước cả lý trí, một bản năng nguyên thủy còn mạnh hơn cả ham muốn sinh tồn trỗi dậy, gã không thể để cô chết.

Tiêu Xa dang hai tay, ôm trọn lấy thân hình mềm mại nhưng kiên cường của Nguyệt Hoa, xoay người lại, dùng tấm lưng trơ xương của mình làm lá chắn.

XÈO!

Một mùi thịt cháy khét lẹt lan tỏa trong không khí. Tiêu Xa cảm thấy toàn bộ tấm lưng mình như bị một khối sắt nung đỏ ấn vào, cơn đau vượt qua mọi ngưỡng chịu đựng khiến gã không thể hét lên nổi. Lồng ngực thắt lại, khí quản như bị bóp nghẹt. Gã cảm nhận được từng đốt sống của mình đang gào thét, những tia sét tím luồn lách vào cơ thể, phá hủy từng tấc kinh mạch.

Nhưng gã không ngã.

Đôi chân gãy của gã run lên bần bật, nhưng chúng vẫn cắm chặt xuống nền đá như hai cái rễ cây. Gã nghiến răng, máu từ khóe miệng trào ra, nhưng vòng tay ôm lấy Nguyệt Hoa lại càng siết chặt hơn. Gã đã bảo vệ được cô, chỉ vậy thôi là đủ. Long Nguyệt Hoa sững sờ, cô cảm nhận được hơi nóng khủng khiếp sau lưng, cảm nhận được cơ thể của gã trai đang run lên từng hồi vì đau đớn. 

Tại sao? Tại sao một kẻ lưu manh, chỉ mới quen biết vài canh giờ, lại sẵn sàng hy sinh vì mình chứ?

"Ngươi..." 

Cô thều thào, nước mắt nóng hổi không kiềm được mà tuôn rơi.

"Ha... Ít nhất... cũng không phải là... con gián." 

Tiêu Xa khạc ra một ngụm máu, khóe miệng cố nhếch lên một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc. Khuyến Lương cũng phải sững lại một nhịp, rồi bật cười khanh khách.

"Cảm động thật đấy! Đúng là cái đặc trưng của lũ sâu bọ! Vậy thì cùng nhau xuống địa ngục đi!"

Hắn lại giơ tay lên, nhưng đúng lúc này, Tiêu Xa buông Nguyệt Hoa ra. Gã lảo đảo, nhưng không hề lùi lại. Đôi mắt ấy, một bên đã mờ đi vì máu, giờ đây mang theo một ngọn lửa điên cuồng. Gã vươn bàn tay run rẩy, chộp lấy thanh Hồng Nguyệt Đao mà Nguyệt Hoa vừa đánh rơi.

Ngay khoảnh khắc những ngón tay dính đầy máu và bụi đất của Tiêu Xa chạm vào chuôi đao, một chuyện không ai ngờ tới đã xảy ra.

ONGGGGGGG!

Thanh yêu đao, vốn chỉ im lìm như một khúc gỗ, bỗng dưng rung lên bần bật. Một tiếng ngân trầm hùng, cổ xưa vang vọng từ bên trong nó, như tiếng thở dài của một con mãnh thú bị giam cầm hàng trăm năm. Vỏ đao màu huyết dụ bắt đầu tỏa ra một vầng hào quang màu hồng nhạt, ấm áp như ánh trăng rằm.

Trên thân vỏ, những hoa văn mờ ảo bỗng hiện rõ, chúng không phải là hình chạm khắc, mà là những sợi xích năng lượng mỏng manh, màu hồng, đang quấn chặt lấy thanh đao. Ý chí của Tiêu Xa, một ý chí thuần túy đến cực điểm – bảo vệ người con gái trước mặt mình bằng mọi giá, đã chạm đến linh hồn đang say ngủ của nó.

“Hửm? Thanh Hồng Nguyệt Đao… Cái gì đây…?”

Những tiếng vỡ vụn giòn tan vang lên liên tiếp. Từng sợi xích màu hồng bắt đầu nứt ra, rồi vỡ tan thành vô số đốm sáng li ti như bụi sao. Phong ấn đã tự vỡ! Thanh yêu đao đã chọn được chủ nhân mới!

"Cái gì?!" 

Triệu Khuyến Lương kinh hãi thốt lên.

Ngay khi phong ấn cuối cùng bị phá vỡ, một luồng sáng bạc rực rỡ từ trên trời cao chiếu thẳng xuống. Ánh trăng đêm nay bỗng trở nên sáng lạ thường. Một dòng sông Nguyệt khí tinh thuần, khổng lồ, thứ năng lượng mà Long Nguyệt Hoa đã tu luyện và tích lũy suốt hai mươi năm, bỗng bị một lực hút vô hình kéo ra khỏi cơ thể cô, thông qua thanh Hồng Nguyệt Đao, rồi điên cuồng rót vào cơ thể gần như đã chết của Tiêu Xa.

"AAAAA!"

Tiêu Xa ngửa cổ, gã cảm thấy một dòng thác mát lạnh nhưng cuồng bạo đang cọ rửa cơ thể mình. Vết bỏng khủng khiếp trên lưng lành lại với tốc độ mắt thường có thể thấy, da non tái tạo, khói trắng bốc lên nghi ngút. Những mảnh xương sườn gãy tự động nắn lại kêu rắc rắc. Máu trên mặt bốc hơi, để lộ ra một khuôn mặt tuy vẫn gầy gò nhưng góc cạnh và cương nghị.

Gã từ từ đứng thẳng dậy. Khí chất của một tên lưu manh đầu đường xó chợ đã biến mất không còn một dấu vết. Thay vào đó là một sự trầm tĩnh, sắc bén và nguy hiểm như một lưỡi kiếm vừa ra khỏi vỏ. Cách gã cầm thanh đao, cách gã đặt chân, tất cả đều toát lên sự tự tin và thuần thục của một bậc thầy.

"Không... Không thể nào!" 

Khuyến Lương lắp bắp, lần đầu tiên trong đời cảm nhận được một nỗi sợ hãi len lỏi vào tâm trí. Tiêu Xa không nói một lời, ánh mắt gã lạnh như băng, khóa chặt vào kẻ địch. Gã nhún chân.

VÚT!

Thân hình biến mất, chỉ để lại một tàn ảnh. Khuyến Lương chỉ kịp cảm thấy một cơn gió lạnh buốt lướt qua bên sườn, hắn vội vàng xoay người, giơ tay lên đỡ.

Một tiếng xương gãy giòn tan. Cú đập bằng vỏ đao của Tiêu Xa đã đánh nát bấy xương vai của hắn. Không dừng lại ở đó, một cú đá vòng cung đầy uy lực của Tiêu Xa nối tiếp ngay sau đó, đạp thẳng vào ngực hắn.

Khuyến Lương bay ngược ra sau như một con diều đứt dây, phun ra một ngụm máu lớn, lăn lóc trên mặt đất. Long Nguyệt Hoa đứng phía sau, miệng há hốc, hoàn toàn quên cả cơn đau của mình. 

Gã này... rốt cuộc là ai?

Bị dồn vào đường cùng, bản tính hung tàn của tên nửa người nửa rắn trỗi dậy. Hắn liếc thấy một cái xác của thuộc hạ gần đó. Không một chút do dự, Khuyến Lương lao tới, thò tay vào lồng ngực cái xác, dùng một lực kinh người bẻ gãy và rút ra cả bộ xương sống còn dính máu thịt.

Roạt…

Âm thanh ghê rợn khiến người ta phải buồn nôn. Hắn cầm đoạn xương sống trong tay, những đốt xương va vào nhau lách cách, phần xương cụt sắc nhọn chỉ thẳng về phía Tiêu Xa. Trông hắn lúc này như một con quỷ vừa đội mồ sống dậy.

"Ta sẽ xé xác ngươi ra thành trăm mảnh!" 

Hắn gầm lên, vung đoạn xương sống như một cây roi dài, quất về phía Tiêu Xa. Cây roi xương tạo ra những âm thanh ghê rợn, quỹ đạo bay khó lường và đầy tà khí.

Đối mặt với thứ vũ khí quái dị đó, Tiêu Xa không hề nao núng. Gã đứng yên, tay vẫn giữ chặt thanh đao còn trong vỏ, đôi mắt khép hờ. Gió đêm thổi bay mái tóc, làm tung bay vạt áo rách rưới. Ngay khi đầu roi xương sắp chạm đến mặt, gã mới động.

Một bước chân nhẹ như lá rụng, gã lách mình sang một bên, tránh được đòn tấn công trong gang tấc. Cùng lúc đó, cổ tay liền lật nhẹ. Vỏ đao màu huyết dụ vẽ nên một đường vòng cung tuyệt đẹp, điểm chính xác vào khớp xương thứ ba trên cây roi.

“Thế quái–”

Một tia lửa xuất hiện với một lực truyền qua, khiến cả cây roi xương của Khuyến Lương chấn động, suýt nữa tuột khỏi tay. Hắn điên cuồng tấn công. Roi xương khi thì như mãng xà quấn lấy, khi thì như trường thương đâm thẳng, khi lại quét ngang như một cây côn. Mỗi đòn đều mang theo luồng âm khí lạnh lẽo, nhắm vào những yếu huyệt trên người Tiêu Xa.

Nhưng Tiêu Xa, tựa như một tảng đá ngàn năm giữa dòng nước xiết, vẫn ung dung hóa giải. Gã không tấn công, chỉ phòng thủ. Bước chân của gã di chuyển theo một quy luật kỳ ảo, lúc tiến lúc lùi, lúc sang trái lúc sang phải, luôn giữ một khoảng cách vừa đủ. Thanh đao trong tay gã biến ảo khôn lường, khi thì gạt, khi thì đỡ, khi thì điểm, mỗi một động tác đều đơn giản nhưng hiệu quả đến mức hoàn hảo.

Cả cây cầu Tam Kỹ trở thành vũ đài cho hai bóng hình, một đen một đỏ, quấn lấy nhau. Long Nguyệt Hoa nín thở quan sát, cô là người của Long gia, kiến thức võ học uyên thâm, nhưng lại chưa từng thấy một loại bộ pháp và đao pháp nào kỳ lạ đến vậy. 

Nó không hoa mỹ, không cầu kỳ, nhưng lại ẩn chứa một sự thật của võ học: lấy tĩnh chế động, lấy nhu khắc cương, dùng lực lượng nhỏ nhất để hóa giải sức mạnh lớn nhất.

Sau hơn mười chiêu, Khuyến Lương càng đánh càng kinh hãi. Hắn nhận ra, đối phương không phải không thể tấn công, mà là đang chơi đùa với hắn! Gã nhóc này đang dùng hắn để làm quen với sức mạnh mới, để cảm nhận sự liên kết với thanh yêu đao.

Sự sỉ nhục này còn lớn hơn cả cái chết.

"CHẾT ĐI!"

Hắn gầm lên, dồn toàn bộ Hắc Lôi còn lại vào cây roi xương. Cả đoạn xương sống phát ra những tia sét tím lách tách, biến thành một con lôi xà thực thụ, há cái miệng tử thần cắn về phía Tiêu Xa. Đây là đòn tấn công mạnh nhất, kết hợp cả sức mạnh vật lý và năng lượng tà dị. Nhưng lần này, Tiêu Xa không né. Đôi mắt đang khép hờ của gã bỗng mở ra, trong con ngươi đen láy ấy, một vầng trăng khuyết màu đỏ máu chợt lóe lên.

"Hết giờ rồi."

Gã thì thầm, bàn tay đang nắm chặt vỏ đao, kéo ra. Lần đầu tiên kể từ khi nó xuất hiện, thanh Hồng Nguyệt Đao được rút khỏi vỏ.

Và khoảnh khắc ấy, thời gian như ngưng đọng.

Không có tiếng kim loại ma sát chói tai. Thanh đao lướt ra khỏi vỏ một cách nhẹ nhàng, tĩnh lặng đến kỳ lạ, tựa như một linh hồn thoát khỏi thể xác đã giam cầm nó quá lâu. Một thứ ánh sáng không thuộc về thế giới này bừng lên, nhuộm đỏ cả cây cầu Tam Kỹ. Nó không phải màu đỏ của máu, mà là màu hồng ngọc của những đóa anh đào nở rộ trong đêm trăng, vừa diễm lệ lại vừa mang một vẻ bi thương đến cùng cực.

Long Nguyệt Hoa nín thở. 

“Khi Hồng Nguyệt Đao thức tỉnh…”

Mặt trăng sẽ chuyển đỏ.

Thế nhưng, cảnh tượng trước mắt cô còn hơn cả mọi thứ bản thân từng nghĩ.

Lưỡi đao hiện ra, thon dài và cong một cách hoàn hảo. Toàn thân nó phát ra thứ ánh sáng hồng dịu nhẹ, và trên bề mặt kim loại ấy, những đường vân phức tạp chảy dọc theo thân đao, hội tụ lại ở trung tâm để tạo thành một hình xăm mờ ảo. Đó là khuôn mặt của một con quỷ, một con quỷ đang cười. Nụ cười ấy không hung tợn, không tà ác, mà lại mang một nét giễu cợt, như thể đang cười nhạo cả thế gian.

Ngay khi lưỡi đao hoàn toàn lộ ra, một ngọn lửa màu hồng đột ngột bùng lên từ chân Tiêu Xa. Nó không nóng rực, không thiêu đốt, mà ấm áp và thuần khiết. Ngọn lửa xoáy tròn quanh người gã, tạo thành một cơn lốc hoa anh đào rực rỡ.

Con lôi xà làm từ xương sống và Hắc Lôi của Khuyến Lương gầm thét lao tới, mang theo khí tức hủy diệt. Nhưng khi nó vừa chạm vào vòng xoáy lửa hồng, một cảnh tượng kinh hoàng đã diễn ra.

XÈO... XÈO…

Những tia sét tím kêu lên những tiếng ai oán rồi tan biến như sương khói gặp nắng ban mai. Luồng tà khí đen kịt, thứ sức mạnh đã khiến Long Nguyệt Hoa khốn đốn, giờ đây như những con rắn nhỏ gặp phải thiên địch, co rúm lại rồi bị ngọn lửa hồng thiêu đốt sạch sẽ không còn một dấu vết. Cây roi xương mất đi năng lượng, trở lại thành một đoạn xương trắng hếu vô hại, rơi cạch xuống đất.

"Cái... Sức mạnh của ta..."

Triệu Khuyến Lương trợn trừng mắt, con ngươi bò sát của hắn co lại chỉ còn là một đường chỉ. Hắn cảm nhận được sự kết nối giữa mình và luồng tà khí đã bị cắt đứt một cách thô bạo. Nguồn sức mạnh dị chủng mà hắn luôn tự hào đã biến mất, như thể nó chưa bao giờ tồn tại. Ngọn lửa hồng kia, nó không chỉ là lửa, nó là một trường năng lượng thanh tẩy, một sự áp chế tuyệt đối lên mọi thứ dơ bẩn và tà ác.

Giờ đây, hắn chỉ còn là một kẻ nửa người nửa rắn với sức mạnh thể chất đơn thuần.

Và trước mặt hắn, là một vị thần.

Tiêu Xa chậm rãi nâng thanh đao lên. Ánh lửa hồng phản chiếu trong đôi mắt tĩnh lặng của gã, khiến chúng trở nên sâu thẳm khó lường. Gã không còn là tên nhóc mưu mẹo, không còn là thiếu niên may mắn, mà trong là hiện thân cho ý chí của thanh yêu đao. 

"Ngươi... Ngươi là ai?" 

Khuyến Lương lắp bắp, giọng nói run rẩy, nỗi sợ hãi nguyên thủy nhất đã bóp nghẹt trái tim hắn. 

“...”

Tiêu Xa không trả lời, chỉ đơn giản là bước tới.

Mỗi bước chân của gã, một đóa sen lửa hồng lại nở ra dưới nền đá, rồi tan biến. Cơn lốc lửa xoáy ngày một mạnh hơn, tiếng gió hú lên như một khúc ca báo tử. Khuyến Lương điên cuồng gào thét. Hắn vứt bỏ đoạn xương, dùng cả tay và chân, lao về phía Tiêu Xa như một con thú bị thương. Những móng vuốt sắc nhọn trên tay hắn cào ra những vệt chói tai, nhắm thẳng vào tim gã. Hắn muốn một trận cận chiến sinh tử, dùng sự man rợ cuối cùng của mình để tìm kiếm một tia hy vọng sống sót.

Đối mặt với đòn tấn công liều mạng đó, Tiêu Xa chỉ làm một động tác.

Gã vung đao với một đường chém đơn giản, từ trên xuống dưới.

Nó không nhanh, cũng không cầu kỳ. Nhưng trong khoảnh khắc lưỡi đao màu hồng ấy vung lên, cả thế giới trong mắt Triệu Khuyến Lương như chậm lại. Hắn thấy rõ từng cánh hoa lửa bay lượn, thấy rõ nụ cười giễu cợt của mặt quỷ trên thân đao, và thấy rõ sự thờ ơ tuyệt đối trong mắt Tiêu Xa.

Lưỡi đao đi qua.

Cơ thể đang lao tới của Khuyến Lương bỗng khựng lại giữa không trung. Hắn đứng sững người, cách Tiêu Xa chỉ nửa bước chân. Nỗi kinh hoàng tột độ đông cứng trên khuôn mặt nửa người nửa rắn của hắn.

Hắn từ từ cúi đầu xuống, nhìn vào lồng ngực mình.

Một đường chỉ màu hồng mỏng manh phát sáng, chạy dọc từ vai trái xuống hông phải, không có máu, không có vết thương, chỉ có một đường ánh sáng thuần khiết. Hắn ngẩng đầu lên, muốn nói điều gì đó, nhưng không thể phát ra âm thanh. Ánh sáng hồng từ đường chém bắt đầu lan ra, bao bọc lấy toàn bộ cơ thể hắn. Lớp da vảy rắn, cơ bắp, xương cốt... Tất cả đều từ từ phân rã thành những hạt bụi ánh sáng màu hồng, rồi nhẹ nhàng bay lên hòa vào cơn lốc lửa.

Tiêu Xa đứng yên, giữ nguyên tư thế vung đao cho đến khi hạt bụi ánh sáng cuối cùng của Triệu Khuyến Lương tan biến trong không khí.

Ngọn lửa hồng quanh người gã từ từ dịu lại, rồi tắt hẳn. Thanh Hồng Nguyệt Đao trong tay gã cũng thu lại ánh sáng, trở về vẻ trầm mặc vốn có.

Gã chậm rãi tra đao vào vỏ.

Keng…

Một tiếng động nhỏ, rõ ràng, vang lên giữa sự tĩnh lặng chết chóc của cây cầu. 

Tiêu Xa quay người lại, nhìn về phía Long Nguyệt Hoa vẫn đang sững sờ đứng đó. Ánh trăng bạc dịu dàng chiếu lên người gã. Gã lại nhếch mép, để lộ ra nụ cười cợt nhả quen thuộc.

"Này, Long tiểu thư... Bữa mì đó... tính ra vẫn còn hơi đắt đấy–”

PHỤT!

Dòng máu đỏ tươi, nóng hổi phun ra từ khóe miệng gã, vương trên nền đá lạnh lẽo như những cánh hoa đào tàn úa. Long Nguyệt Hoa sững người, nụ cười nhẹ nhõm vừa chớm nở trên môi cô đông cứng lại.

"Ngươi..."

Tiêu Xa cũng ngơ ngác không kém. Gã đưa bàn tay run run lên quệt môi, nhìn vào vệt máu đỏ thẫm trên tay mình với vẻ mặt khó hiểu. Sức mạnh cuồn cuộn trong cơ thể vẫn còn đó, cảm giác toàn năng vẫn còn đó, chắc chỉ là chút nội thương sót lại thôi.

"Chà... Chắc là..."

Gã định buông một câu đùa tếu táo nào đó, nhưng cổ họng lại nghẹn lại.

“Ặc!”

Lần này không chỉ là một dòng máu. Cả một ngụm máu lớn nữa được phun ra, khiến lồng ngực gã đau thắt lại. Nụ cười trên mặt Tiêu Xa tắt ngấm, thay vào đó là một sự hoang mang tột độ. Gã lảo đảo lùi lại một bước, thanh Hồng Nguyệt Đao trong tay bỗng trở nên nặng trĩu.

Và rồi, nó bắt đầu…

Một âm thanh xèo xèo ghê rợn vang lên từ sau lưng gã. Làn khói trắng mỏng bắt đầu bốc lên, mang theo mùi da thịt cháy khét quen thuộc. Lớp áo vải bố tội nghiệp vừa được tái tạo lại cháy sém, rồi tan thành tro bụi, để lộ ra một mảng lưng đen kịt, bỏng rát y như lúc gã hứng trọn đòn Hắc Lôi. Cơn đau khủng khiếp, vốn đã biến mất, giờ đây quay trở lại dữ dội gấp mười lần, như hàng vạn con kiến lửa đang gặm nhấm vào xương tủy gã.

"AAAAAA!"

Tiêu Xa hét lên một tiếng thảm thiết. Tiếng xương gãy giòn tan vang lên từ lồng ngực. Mấy chiếc xương sườn vừa được nắn lại một cách thần kỳ giờ đây đồng loạt gãy rời. Cả người gã cong lại như con tôm luộc, gã khuỵu một gối xuống, tay ôm lấy mạng sườn đau điếng.

Nhưng cơn ác mộng vẫn chưa dừng lại. 

Vết rách trên trán, nơi đã lành lặn không một vết sẹo, bỗng nứt toác ra. Máu tươi lại ồ ạt tuôn xuống, che mờ một bên mắt, nhuộm đỏ cả thế giới. Sức mạnh vay mượn từ thanh yêu đao, dòng Nguyệt khí của Nguyệt Hoa, tất cả đang rút khỏi cơ thể gã nhanh như một cơn lũ quét. Nguyệt Hoa kinh hoàng chứng kiến tất cả, cô chợt hiểu ra.

Nó không phải là hồi phục, thanh đao không chữa lành cho Tiêu Xa. Nó chỉ trì hoãn mọi tổn thương, mượn sinh lực tương lai của gã để tạo ra một phép màu tạm thời. Và giờ đây, khi phép màu kết thúc, cái giá phải trả đang ập đến. Tất cả vết thương, tất cả nỗi đau đều quay trở về, cùng một lúc.

Ánh sáng trong con ngươi của Tiêu Xa bắt đầu tan rã. Nụ cười giễu cợt của con quỷ trên lưỡi đao dường như đang cười nhạo chính sự liều lĩnh trước đó. Gã ngẩng đầu, nhìn về phía Long Nguyệt Hoa bằng một bên mắt còn lại, đôi môi mấp máy muốn nói, nhưng chỉ có máu là không ngừng trào ra.

Thanh Hồng Nguyệt Đao rơi khỏi bàn tay buông thõng, cắm phập xuống nền đá một lần nữa. Cơ thể Tiêu Xa mềm nhũn, đổ ập về phía trước.

"Không!"

Long Nguyệt Hoa hét lên, dồn hết chút sức tàn, lao tới như một mũi tên. Cô vừa kịp dang tay ra đỡ lấy thân hình bê bết máu ấy trước khi nó va xuống mặt đất. Hơi thở của gã yếu ớt, phả vào cổ cô một luồng khí lạnh lẽo. Gã đã bất tỉnh, khuôn mặt trắng bệch như xác chết.

Cô ôm chặt lấy Tiêu Xa, cảm nhận sự sống đang trôi đi từng chút một giữa vòng tay mình. Giữa cây cầu chết chóc, dưới ánh trăng bạc lạnh lùng, chỉ còn lại tiếng gào thê lương, tuyệt vọng của một nữ hiệp.

"TIÊU XA!!!"

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...