Hồng Nguyệt Ký/Chapter 1: (Phần 1): Tiêu NguyệtChapter 1: (Phần 1): Tiêu Nguyệt
20px

1.

Đại Nghĩa Quốc…

Là một quốc gia nằm ở phía Đông Nam của lục địa Thiên Khí. Nơi đây được cai trị bởi Hoàng tộc họ Bạch và sáu gia tộc lớn khác. Với địa hình hiểm trở và nhiều cảnh quan thiên nhiên tráng lệ, Đại Nghĩa Quốc trở thành một trong những đế chế hùng mạnh nhất lục địa.

Kinh đô của đất nước, Tài Lộc, được xây dựng trên một vách đá cheo leo, với những tòa kiến trúc đồ sộ được chống đỡ bởi những cột trụ khổng lồ. Ẩn mình sau những bức tường thành cao vút là những con người sống trong sự an bình, ổn định.

Nhưng ‘an bình’ và ‘ổn định’ là những khái niệm xa xỉ đối với Tiêu Xa. Đối với gã, Tài Lộc là một cái lồng hấp khổng lồ, nơi bản thân phải chen chúc, luồn lách mỗi ngày chỉ để kiếm mấy đồng bạc cắc cho bữa tối.

Nắng tháng bảy ở kinh đô rát như muốn bỏng, hắt từ trên những mái ngói lưu ly xuống mặt đường đá xanh bóng loáng, khiến không khí đặc lại. Mồ hôi chảy thành dòng trên tấm lưng gầy của Tiêu Xa, thấm ướt cả lớp áo vải bố màu cháo lòng đã sờn cũ. Gã khệ nệ ôm một bọc thuốc Nam to sụ, mùi ngải cứu và cam thảo khô nồng lên xộc thẳng vào mũi. Đây là cuốc đi bộ thứ năm trong ngày. Khách hàng là một bà mệnh phụ giàu sụ ở phố Đông, người sẵn sàng trả hậu hĩnh miễn là gã giao hàng trước giờ Tuất.

"Tránh ra! Tránh ra!"

Tiếng quát tháo vang lên từ phía trước, kèm theo tiếng vó ngựa dồn dập. Tiêu Xa vội lách người vào sát một gánh hàng rong, miệng lẩm bẩm chửi thề.

“Bố tổ, có đi vòng quanh thôi cũng chắn đường vậy không biết nữa!”

Lại là mấy cậu ấm cô chiêu nhà giàu đi dạo phố, coi mạng người khác như cỏ rác. Gã liếc mắt nhìn, một cỗ xe ngựa được trang hoàng lộng lẫy đang lao vun vút, vệ sĩ dẹp đường không thương tiếc.

Chờ cho đám rước kiệu ồn ào đi khuất, Tiêu Xa mới lầm bầm chửi thêm vài câu cho hả giận rồi lại cắm đầu đi tiếp. Con hẻm dẫn đến nhà vị mệnh phụ kia nằm khuất sau một khu chợ cá, là một mê cung thực sự đối với những kẻ không quen đường. Nó nhỏ hẹp, ẩm ướt và lúc nào cũng nồng nặc mùi tanh tưởi của cá ươn trộn lẫn với mùi ngai ngái của cống rãnh. 

Gã rẽ vào một lối đi chỉ vừa một người lách qua, hai bên là những bức tường rêu phong, loang lổ. Ánh sáng mặt trời bị những mái nhà san sát che khuất, chỉ còn lại những vệt nắng yếu ớt, bụi bặm lơ lửng nhảy múa.

"Hẻm Cửu Khúc, số nhà mười ba, lầu hai, cửa gỗ sơn đỏ..." 

Tiêu Xa lẩm nhẩm đọc lại địa chỉ được ghi trên mảnh giấy da dê đã nhàu nát. Mồ hôi nhỏ giọt từ cằm xuống, khiến nét chữ hơi nhòe đi. Gã ngẩng đầu, cố gắng nheo mắt đọc những con số được khắc cẩu thả trên mấy cánh cửa. 

“Số bảy... Số chín... À, đây rồi, số mười một rưỡi?” 

Thằng cha nào khắc cái số nhà kiểu này đây hả?

Sau một hồi vật lộn với những cánh cửa giống hệt nhau và những con số thách thức trí tưởng tượng, cuối cùng Tiêu Xa cũng tìm thấy ‘cửa gỗ sơn đỏ’ ở cuối con hẻm cụt, trông nó còn tồi tàn hơn cả cánh cửa phòng trọ mà gã đang thuê. Lớp sơn đỏ đã bong tróc gần hết, để lộ ra lớp gỗ xám xịt bên trong. 

Giao xong bọc thuốc, nhận được vài đồng thưởng, Tiêu Xa thở phào nhẹ nhõm, bụng réo lên một tràng dài. Gã nhét vội mấy đồng xu vào túi áo trong, tưởng tượng đến cảnh mình sẽ gọi một bát mì hoành thánh đầy ắp thịt ở quán quen.

Niềm vui ngắn chẳng tày gang. Vừa quay người ra khỏi con hẻm cụt, gã đã thấy đường đi của mình bị chặn lại. Ba gã đàn ông to con như hộ pháp, mặt mày bặm trợn, đang đứng dàn hàng ngang, nở những nụ cười mà gã cá là đám sói hoang trong rừng nhìn thấy cũng phải chạy mất dép. Tên đứng giữa, có lẽ là đại ca, sở hữu một vết sẹo dài vắt ngang từ thái dương xuống khoé miệng, khiến nụ cười của hắn càng thêm phần ghê rợn. Hai tên còn lại, một gã đầu trọc lóc xăm trổ đầy mình, gã kia thì gầy nhẳng nhưng ánh mắt lại sắc như dao cạo.

"Này nhóc, trông lạ mặt nhỉ? Mới đến đây làm ăn à?" 

Tên mặt sẹo lên tiếng, giọng khàn khàn như đá mài. Hắn vừa nói vừa bẻ mấy khớp ngón tay kêu răng rắc, một hành động mang tính dọa nạt kinh điển mà Tiêu Xa đã xem đến phát ngán trong mấy vở kịch rẻ tiền.

"Luật ở đây là, muốn đi qua con hẻm này…" 

Gã đầu trọc tiếp lời, giọng nhão nhoẹt:

“Thì phải nộp phí qua đường."

Gã gầy không nói gì, chỉ lẳng lặng rút ra một con dao găm sáng loáng, xoay xoay trên tay một cách điệu nghệ.

Tiền ăn còn chưa có, giờ lại gặp phải đám ôn thần này. Tiêu Xa thầm than trong bụng, nhưng nét mặt lại không hề tỏ ra sợ hãi. Gã đưa mắt nhìn một lượt cả ba tên, từ cái đầu trọc bóng lưỡng đến con dao găm đang nhảy múa trong tay gã gầy, rồi dừng lại ở vết sẹo của tên cầm đầu. 

Một nụ cười khẩy từ từ nở trên môi gã. Nụ cười ấy không phải của một kẻ đang run sợ, mà là của một người đang nhìn thấy một trò vui trước mắt. Một nụ cười đầy tự tin, pha lẫn chút chế giễu và khinh bỉ.

"Hả? Phí qua đường sao?" 

Tiêu Xa cất giọng, âm điệu kéo dài một cách mỉa mai. 

"Các vị đại ca đây không biết là, tại hạ đây cũng đang rất cần tiền hay sao?"

Sự tự tin bất ngờ của gã khiến ba tên du côn có chút khựng lại. Tên mặt sẹo nheo mắt, đánh giá lại con mồi trước mặt. Trông gã trai này gầy gò, ăn mặc rách rưới, rõ ràng là một kẻ hạ lưu, nhưng cái khí chất toát ra lại có gì đó rất không tầm thường.

Không để chúng kịp định thần, Tiêu Xa từ tốn cúi người, đặt bọc thuốc Nam xuống nền đất một cách thận trọng, như thể đó là một báu vật vô giá. Gã phủi phủi mấy hạt bụi vô hình bám trên gói giấy, rồi chậm rãi đứng thẳng dậy.

Rắc! Rắc!

Tiêu Xa bẻ khớp cổ, rồi đến các khớp ngón tay, tiếng xương cốt va vào nhau vang lên rõ mồn một trong không gian tĩnh lặng của con hẻm. Từng cử động của gã đều toát lên một sự dứt khoát, một sự chuẩn bị kỹ lưỡng cho trận chiến sắp tới. Gã nhún chân, thủ thế, ánh mắt sắc lẹm khóa chặt vào ba tên du côn. Khí thế của Tiêu Xa bỗng chốc dâng cao ngùn ngụt.

Ba tên du côn bất giác lùi lại nửa bước, nuốt nước bọt. Chúng đã hành nghề ở đây nhiều năm, chưa từng gặp trường hợp nào như thế này. Rõ ràng là một cao thủ ẩn thân!

"Hôm nay, các ngươi may mắn được diện kiến tuyệt kỹ trấn phái của ta!" 

Tiêu Xa hét lớn, giọng vang vọng khắp con hẻm. 

"Hãy mở to mắt ra mà chiêm ngưỡng đi!”

Dứt lời, gã dồn hết sức vào đôi chân, bật người nhảy lên không trung. Một cú lộn mèo ba vòng cực kỳ đẹp mắt, động tác uyển chuyển, dứt khoát như một vũ công chuyên nghiệp. Ba tên du côn há hốc mồm kinh ngạc. Lực đạo và kỹ thuật này, tuyệt đối không phải dạng tầm thường!

RẦM!

Hai đầu gối của gã nện thẳng xuống nền đất cứng, tạo ra một tiếng động vang dội. Gã quỳ thẳng lưng, hai tay chắp lại, dập đầu lia lịa xuống đất như gà mổ thóc. Cái trán tội nghiệp của gã va vào nền đá côm cốp, nhưng gã không hề tỏ ra đau đớn. Miệng gã bắt đầu bắn ra một tràng van xin với tốc độ của một cỗ máy khâu:

"Kính-lạy-ba-vị-đại-ca-anh-hùng-hảo-hán-đầu-đội-trời-chân-đạp-đất-khí-phách-ngút-trời-đẹp-trai-lai-láng-phong-độ-hơn-người! Tiểu-đệ-tên-Tiêu-Xa-mồ-côi-cha-mẹ-từ-nhỏ-gia-cảnh-bần-cùng-trên-có-già-dưới-có-trẻ-cả-nhà-chín-miệng-ăn-chỉ-trông-chờ-vào-mấy-đồng-bạc-cỏn-của-tiểu-đệ! Hôm-nay-tiểu-đệ-đi-giao-thuốc-cả-ngày-mới-kiếm-được-vài-xu-lẻ tiền-cơm-còn-chưa-có-ăn-bụng-đói-meo-râu-sắp-rụng-hết-rồi! Xin-ba-vị-đại-ca-giơ-cao-đánh-khẽ-coi-tiểu-đệ-như-cái-rắm-mà-thả-cho-tiểu-đệ-đi-qua! Tiểu-đệ-xin-khắc-cốt-ghi-tâm-công-ơn-trời-biển-của-các-vị-nguyện-về-nhà-lập-bài-vị-thờ-sống-các-vị-cả-đời-ngày-ba-bữa-nhang-khói-không-thiếu-bữa-nào-cầu-cho-các-vị-sống-lâu-trăm-tuổi-tiền-vô-như-nước-Sông-Đà-tiền-ra-nhỏ-giọt-cà-phê-phin! Xin tha mạng! Xin tha mạng a a a a! Hứ hứ!"

Tràng ‘thần chú’ dài dằng dặc, không có một điểm ngắt nghỉ, được Tiêu Xa đọc với một tốc độ kinh hoàng, khiến ba tên du côn đứng hình mất năm giây. Chúng nhìn nhau, rồi lại nhìn Tiêu Xa vẫn đang miệt mài dập đầu lạy lục, cái trán đã bắt đầu sưng vù lên một cục. Không khí oai hùng, căng thẳng của một cuộc đối đầu sinh tử bỗng chốc tan biến, chỉ còn lại sự ngơ ngác, bối rối và một chút khó xử. 

Tên cầm đầu có vết sẹo trên mặt, kẻ vừa rồi còn tỏ ra hung hãn nhất, giờ đây miệng há ra to đến mức có thể nhét vừa một quả trứng ngỗng. Gã gầy thì làm rơi cả con dao găm xuống đất, tạo ra một tiếng choang chói tai. Còn gã đầu trọc thì đang vô thức đưa tay lên gãi cái đầu bóng lưỡng của mình, vẻ mặt đần thối không thể tả.

“À… Cứ… Đứng lên đi, làm vậy chúng tôi cũng ngại lắm…” 

Tên mặt sẹo lắp bắp, lần đầu tiên trong sự nghiệp trấn lột của mình, hắn cảm thấy mình mới là người bị bắt nạt.

“Phải phải, chúng tôi là cướp mà còn thấy ngại thay đấy. Nào, đứng dậy đi!” 

Gã đầu trọc phụ họa, giọng điệu từ hăm dọa đã chuyển thành dỗ dành. 

“Á! Hức hức! Oa oa!”

Hai hàng lệ nóng hổi của Tiêu Xa bỗng tuôn ra như hai con đê vỡ, nước mắt nước mũi tèm lem, hòa cùng với bụi đất trên mặt tạo thành một thứ hỗn hợp trông cực kỳ thảm thương.

"Không! Tiểu đệ không dám đứng! Trước mặt các vị đại ca thần uy cái thế, hào khí ngất trời, tiểu đệ đứng lên là bất kính! Là đại nghịch bất đạo! Các vị đại ca không lấy mạng của tiểu đệ đã là phúc đức tám đời nhà tiểu đệ rồi, sao tiểu đệ dám ngẩng mặt lên nhìn thiên uy của các vị chứ? Hu hu hu…"

Tiếng khóc của gã ai oán, thê lương, như thể không phải đang bị cướp tiền mà là đang khóc tang cho cả dòng họ. Nói rồi, gã bắt đầu lết bằng đầu gối, chầm chậm tiến về phía tên cầm đầu, hai tay vẫn chắp trước ngực, cái trán sưng vù vẫn không ngừng nện xuống nền đất côm cốp.

"Đại ca! Vết sẹo này của đại ca chắc chắn là chiến tích từ một trận đại chiến kinh thiên động địa nào đó phải không? Có phải ngài đã một mình chống lại cả trăm tên địch, bảo vệ cho bách tính lương thiện phải không? Nhìn nó thôi mà tiểu đệ đã cảm nhận được khí chất anh hùng không khuất phục rồi! Ôi, lồng ngực của tiểu đệ, nó đang nóng lên vì ngưỡng mộ đây này!"

Gã vừa lết vừa tuôn một tràng, ánh mắt long lanh ngấn lệ nhìn chằm chằm vào vết sẹo của tên đại ca, vẻ mặt đầy sùng bái và kính ngưỡng.

Tên mặt sẹo giật nảy mình, vội rụt chân lại như phải bỏng. Vết sẹo này thực chất là hậu quả của một lần hắn trèo tường nhà hàng xóm ăn trộm gà, bị bà chủ nhà vác chổi phang cho sấp mặt. ‘Chiến tích’ vẻ vang đó giờ được tô vẽ thành một bản anh hùng ca bi tráng, khiến da gà da vịt của hắn nổi lên từng đợt.

"Thôi... thôi được rồi... Ngươi đừng nói nữa..." 

Khóe miệng hắn giật giật, một cảm giác bất lực xen lẫn ghê tởm dâng lên trong lòng.

Tiêu Xa mặc kệ, tiếp tục chuyển mục tiêu sang gã đầu trọc.

"Còn vị đại ca đầu trọc này nữa! Ôi cái vầng trán cao rộng, bóng loáng này! Đây chính là vầng trán của bậc đế vương, của chân mệnh thiên tử trong truyền thuyết! Ánh mặt trời chiếu vào còn phải sáng lấp lánh, chứng tỏ ngài là người được thiên địa che chở, là tinh tú hạ phàm! Tiểu đệ chỉ cần nhìn thôi cũng thấy tương lai của mình được soi sáng rồi! Hu hu hu, được gặp các vị thật là tam sinh hữu hạnh!"

Gã đầu trọc bất giác đưa tay lên xoa xoa cái đầu của mình. Hắn bị hói từ năm hai mươi tuổi, thường xuyên bị bạn bè trêu chọc, đây là lần đầu tiên có người ca ngợi cái đầu trọc của hắn bằng những mỹ từ hoa lệ như vậy. Trong một khoảnh khắc, hắn thấy lòng mình cũng hơi xao xuyến. 

Hai tên đàn em đứng sau lưng thì không còn giữ được vẻ mặt hình sự nữa. Gã gầy mặt nghệt ra, con dao găm lúc nào cũng múa tít trong tay giờ nằm chỏng chơ dưới đất, bị chủ nhân hoàn toàn lãng quên. Còn gã đầu trọc, sau phút xao xuyến ban đầu, giờ mặt đã đỏ bừng lên vì xấu hổ.

Hắn là cướp, là một tên cướp hung ác, sao lại có thể bị mấy lời nịnh nọt rẻ tiền này làm cho lung lay chứ?

Tên mặt sẹo thấy tình hình ngày càng đi vào ngõ cụt. Chúng là cướp, không phải là mấy ông quan già thích nghe nịnh hót. Mục đích của chúng là tiền, không phải là mấy lời sáo rỗng này.

"Câm mồm!" 

Hắn gầm lên, cố gắng lấy lại khí thế. 

"Bớt nói nhảm đi! Có bao nhiêu tiền, giao hết ra đây!"

Tưởng rằng lời đe dọa này sẽ có tác dụng, ai ngờ nó lại như một mồi lửa châm vào thùng thuốc nổ. Tiêu Xa nghe xong, bỗng lăn đùng ra đất, hai tay hai chân co giật, miệng sùi bọt mép như một bệnh nhân động kinh giai đoạn cuối.

"Trời ơi! Đất ơi! Các vị anh hùng ơi! Các vị muốn tiền sao không nói sớm! Tiểu đệ mà có tiền thì đã dâng lên cho các vị ngay từ đầu rồi, đâu cần các vị phải nhọc công lên tiếng! Nhưng mà số tiểu đệ nó khổ quá các vị ơi! Mẹ già bảy mươi tuổi ở nhà đau ốm liệt giường, con thơ chín đứa nheo nhóc chờ cơm! Đứa lớn nhất mới lên năm, đứa nhỏ nhất vẫn còn quấn tã! Vợ tiểu đệ thì vì quá lao lực mà lâm bệnh nặng, tiền thuốc thang mỗi ngày chất cao như núi! Tiểu đệ đây đi làm quần quật từ sáng tới tối, đến hạt cơm cũng không dám ăn no, chỉ mong kiếm đủ tiền mua cho con bát cháo loãng! Các vị lấy tiền của tiểu đệ, chẳng khác nào lấy đi mạng sống của cả nhà tiểu đệ đâu! Hu hu hu... Các vị cứ lấy mạng của tiểu đệ đi còn hơn! Giết tiểu đệ đi! Tiểu đệ sống không bằng chết a a a!"

Màn kịch lên đến cao trào. Gã nằm dài trên đất, hai chân đập đập xuống nền đá một cách tuyệt vọng, tiếng gào khóc vang vọng khắp con hẻm, thu hút một vài ánh mắt tò mò từ xa.

Bộ ba tên cướp đứng chết trân. Chúng nhìn nhau, trong mắt hiện lên cùng một câu hỏi: 

"Giờ làm sao?"

Cướp của một kẻ nghèo rớt mồng tơi đã là mất mặt, giờ lại gặp phải một tên diễn sâu tới mức này. Đánh hắn một trận ư? 

Trông gã gầy trơ xương, có khi chỉ đẩy nhẹ một cái là gã đã bay về trời rồi. Giờ mà có người nhìn thấy cảnh ba gã đàn ông to con đang bắt nạt một tên ăn mày khóc lóc thảm thiết, danh tiếng giang hồ của chúng coi như vứt xuống cống. Tên mặt sẹo hít một hơi thật sâu, cảm thấy đầu mình đau như búa bổ. Hắn tiến lên một bước, móc từ trong túi ra mấy đồng xu, ném xuống bên cạnh Tiêu Xa.

"Cầm lấy! Coi như bọn ta bố thí cho ngươi! Biến đi cho khuất mắt!"

Tiếng khóc của Tiêu Xa bỗng im bặt. Gã từ từ ngồi dậy, khuôn mặt tèm lem nước mắt bỗng trở nên tỉnh táo lạ thường. Gã nhìn mấy đồng xu dưới đất, rồi lại ngẩng lên nhìn tên cướp, chép miệng một cái.

"Đại ca à, ngài xem... Nhà tiểu đệ chín miệng ăn, mẹ già bệnh tật, vợ ốm đau... Mấy đồng này... e là không đủ mua một thang thuốc nữa..." 

Giọng gã nhỏ nhẹ, mang theo một chút oán trách. Gã đầu trọc và gã gầy đứng phía sau suýt nữa thì ngã ngửa. Tên này không chỉ ăn vạ, mà còn mặc cả với cướp!

Tên cầm đầu tức đến run người, chưa bao giờ gặp phải trường hợp nào trơ trẽn đến mức này. Hắn nghiến răng, lại móc ra một nén bạc nhỏ, quăng thẳng vào người Tiêu Xa.

"CÚT!"

Nén bạc va vào ngực Tiêu Xa rồi rơi xuống đất. Gã vội vàng nhặt lên, phủi phủi bụi, đưa lên miệng cắn thử một cái để kiểm tra bạc thật. Một nụ cười hài lòng đến không thể hài lòng hơn nở trên khuôn mặt vẫn còn lấm lem của gã.

"Đa tạ các vị đại ca đã ra tay nghĩa hiệp! Công ơn này của các vị, tiểu đệ xin khắc cốt ghi tâm!"

Nói rồi, gã đứng phắt dậy, phủi bụi trên quần áo một cách gọn gàng. Cái lưng còng, đôi chân run rẩy, vẻ mặt thảm thương lúc nãy biến mất không còn một dấu vết. Gã đứng thẳng lưng, khí chất ung dung, thong thả, nhặt bọc thuốc của mình lên rồi quay sang nhìn ba tên cướp vẫn đang hóa đá, nháy mắt một cái đầy tinh quái.

"Cảm ơn sự đầu tư của các vị. Tiểu đệ đi trước, chúc các vị đại ca làm ăn phát đạt, sớm ngày cướp được cả thiên hạ!"

Dứt lời, Tiêu Xa huýt sáo một tiếng, ung dung xoay người sải bước ra khỏi con hẻm, để lại sau lưng ba gã du côn với ba khuôn mặt méo xệch, trong đầu vẫn đang cố gắng xử lý những gì vừa mới xảy ra. 

“Đại ca ơi, hình như có gì đó sai sai thì phải?”

“Ừ nhỉ? Lạ thật!”

“Là sao ta? Là sao tụi bây? Là sao nữa?”

“Tên kia! Sao lại dám ăn hiếp người vô tội giữa chốn thanh thiên bạch nhật thế hả?”

Tiêu Xa khựng lại, tiếng huýt sáo tắt ngấm. Gã từ từ quay đầu…

Đứng chặn ở cửa hẻm, nơi ánh nắng chói chang nhất, là một bóng hình khiến tim gã hẫng đi một nhịp. 

Một cô gái vận bộ võ phục màu đen tuyền được viền bởi những sợi chỉ đỏ thẫm, ôm sát lấy thân hình thon gọn nhưng đầy sức mạnh. Mái tóc đen nhánh của cô được buộc cao thành kiểu đuôi ngựa, gọn gàng và kiêu hãnh, chỉ để lại hai lọn tóc mai mềm mại rủ xuống hai bên khuôn mặt thanh tú, lạnh lùng. Làn da cô trắng như sứ, đôi môi mỏng mím chặt, và cặp mắt phượng sắc như dao, ánh lên một sự cương trực không cho phép bất kỳ sự tà ác nào tồn tại. 

Dắt bên hông cô là một thanh yêu đao với vỏ đao màu huyết dụ, chuôi được chạm khắc hình một vầng trăng khuyết tinh xảo. Khí chất của cô toát ra một sự uy nghiêm, chính trực, như một vị nữ thẩm phán bước ra từ trong truyện kể. Cô chính là Long Nguyệt Hoa, Huyết Nguyệt Kiếm Sĩ nổi danh của Long gia, một trong sáu gia tộc lớn nhất Đại Nghĩa Quốc.

Long Nguyệt Hoa vừa đi tuần tra ngang qua khu chợ, nghe thấy tiếng khóc lóc ai oán từ trong hẻm vọng ra. Khi cô đến nơi, cảnh tượng hiện ra trước mắt khiến máu nghĩa hiệp trong người sôi lên sùng sục: 

Ba gã đàn ông trông hiền lành, tội nghiệp trong mắt cô lúc này đang đứng co rúm lại, mặt mày thất thần; đối diện họ là một gã trai gầy gò, mặt mày lấm lem nhưng ánh mắt lại gian xảo, vừa mới cất tiền vào túi, dáng vẻ đắc thắng như một tên lưu manh vừa hoàn thành một phi vụ bẩn thỉu.

Kết luận được đưa ra trong vòng một nốt nhạc.

Không một lời báo trước, Long Nguyệt Hoa động thân. Bóng đen của cô chỉ lướt nhẹ trên mặt đất, nhanh như một con báo săn mồi. Tiêu Xa chỉ kịp thấy một vệt mờ lao đến trước mặt, theo sau là một cơn gió mạnh mẽ ép thẳng vào lồng ngực.

BỊCH!

Một cú đá vòng cung hoàn mỹ và đầy uy lực găm thẳng vào bụng Tiêu Xa. Gã cảm thấy như toàn bộ lục phủ ngũ tạng của mình vừa bị đảo lộn vị trí. Cả người gã bay ngược về phía sau như một con diều đứt dây, đập lưng vào bức tường rêu phong, rồi trượt dần xuống đất. Nén bạc vừa kiếm được văng ra khỏi tay, lăn lóc trên nền đất bẩn thỉu.

"Ui da! Khụ khụ!”

Tiêu Xa ho sặc sụa, vị tanh của máu xộc lên trong cổ họng. Gã ngơ ngác nhìn nữ hiệp từ trên trời rơi xuống, trong đầu là một dấu hỏi to tướng. 

M–Mình làm gì sai à?

"Hạng cặn bã như ngươi, giữa ban ngày ban mặt lại dám trấn lột dân lành! Hôm nay gặp Long Nguyệt Hoa ta, coi như ngươi tới số rồi!" 

Cô cất giọng, mỗi chữ thốt ra đều khiến bốn người còn lại lạnh sống lưng.

Tiêu Xa nghe xong thì uất ức đến muốn hộc máu lần thứ hai. 

Mình mới là nạn nhân cơ mà! 

Gã vội vàng xua tay, cố gắng giải thích trong khi ôm cái bụng đau điếng:

"Khoan đã! Hiểu lầm! Hiểu lầm rồi! Tôi mới là người bị cướp mà! Không tin cô hỏi ba tên kia xem!"

Nghe vậy, Long Nguyệt Hoa khẽ chau mày. cô liếc nhìn Tiêu Xa đang quằn quại dưới đất, rồi quay sang ‘ba người dân lương thiện’ đang đứng đờ đẫn ở góc hẻm. Ba tên cướp thấy tình thế xoay chuyển thì mừng như bắt được vàng. Tên mặt sẹo, kẻ vừa mới bị sỉ nhục, tìm lại được chút dũng khí của một tên đại ca. Hắn vội vàng lắc đầu nguầy nguậy, vẻ mặt đau khổ như vừa mất đi người thân:

"Không... không có! Hắn ta... hắn ta vu khống cho chúng tôi! Chính hắn đã chặn đường, dùng lời lẽ ngon ngọt lừa tiền của chúng tôi!"

Hai tên đàn em thấy đại ca diễn sâu như vậy cũng vội vàng gật đầu lia lịa, một tên còn cố nặn ra vài giọt nước mắt cá sấu để tăng thêm độ tin cậy.

Ôi thôi bỏ mợ rồi! Ba má ơi cứu con! Ai đó cứu con với!

Ánh mắt Long Nguyệt Hoa lập tức lạnh đi mấy phần. cô quay lại nhìn Tiêu Xa, trong mắt không còn một chút nghi ngờ nào nữa, chỉ còn lại sự khinh bỉ dành cho một kẻ dối trá.

"Còn dám ngụy biện?"

Dứt lời, cô lại lao tới. Lần này, mục tiêu là khuôn mặt của gã.

“Hự!”

“Á!”

Một cú đấm thẳng gọn ghẽ, chính xác và không một chút nương tay giáng thẳng vào miệng Tiêu Xa. Gã chỉ kịp thấy trời đất quay cuồng, trong miệng là một cảm giác vừa mặn vừa chát, hai cái răng cửa lung lay như sắp rụng. Đôi môi của gã sưng vù lên ngay tức khắc, trông không khác gì hai cái lạp xưởng.

"Ưm... oan... à... oải..." (Tôi... oan... mà... oải...). 

Tiêu Xa cố gắng kêu oan, nhưng âm thanh phát ra chỉ là một tràng ú ớ không rõ nghĩa.

Xử lý xong kẻ ác, Long Nguyệt Hoa quay người lại, thu hồi vẻ mặt lạnh lùng, định cất lời an ủi ba vị ‘nạn nhân’. Nhưng đúng lúc này, một chi tiết bất thường lọt vào tầm mắt của cô.

Con dao găm sáng loáng nằm chỏng chơ trên mặt đất, gần chỗ gã gầy đang đứng.

Một người dân lương thiện sao lại mang theo hung khí như vậy chứ?

Cô nheo mắt, đánh giá lại ba kẻ trước mặt một cách kỹ lưỡng hơn. Gã đứng đầu có một vết sẹo dữ tợn vắt ngang mặt. Gã bên cạnh thì đầu trọc lóc, trên cổ và cánh tay chi chít những hình xăm rồng phượng quái dị. Dáng vẻ và ánh mắt của chúng, dù đang cố tỏ ra tội nghiệp, vẫn không giấu được nét lưu manh, côn đồ.Rồi cô lại nhìn xuống Tiêu Xa. Gã ăn mặc rách rưới, người gầy trơ xương, trông đúng kiểu một người dân nghèo khổ ở tầng lớp dưới đáy xã hội. Và bên cạnh gã, là nén bạc lấp lánh…

Cô chợt hiểu ra. Ba tên này mới là cướp! Chúng trấn lột gã trai nghèo kia. Bằng một cách thần kỳ nào đó, gã trai kia không những không mất tiền mà còn lừa lại được tiền của chúng. Rồi cô xuất hiện, và với đầu óc đơn giản của một người chỉ biết dùng vũ lực giải quyết vấn đề, cô đã đánh nhầm người!

Khuôn mặt xinh đẹp của Long Nguyệt Hoa từ từ đỏ lên. Sự xấu hổ và tức giận vì bị lừa dối bùng lên dữ dội. Nhưng cơn giận này không nhắm vào Tiêu Xa, mà là vào ba tên khốn đang diễn kịch trước mặt cô.

"Các ngươi... dám lừa ta?" 

Giọng cô rít qua kẽ răng, hàn khí tỏa ra còn đáng sợ hơn lúc nãy gấp mười lần. Ba tên cướp thấy ánh mắt của cô bỗng thay đổi, liền có ý định chuồn. Tuy nhiên, chúng còn chưa kịp phản ứng thì Long Nguyệt Hoa đã động thủ. cô không rút đao, mà chỉ vung cả thanh còn trong vỏ. 

“AI DA!!!”

Một đường vòng cung màu huyết dụ được vẽ ra trong không khí. Thanh đao trong vỏ quét ngang qua cả ba tên với một tốc độ không thể tin nổi.

Tên mặt sẹo, tên đầu trọc và tên gầy, mỗi tên lãnh trọn một cú vào quai hàm. Cả ba bay lên không trung, xoay vài vòng trước khi rơi xuống đất, chồng lên nhau thành một ‘đống xác’. Máu tươi hòa lẫn với mấy cái răng gãy văng tung tóe. Chúng chỉ kịp ú ớ vài tiếng rồi bất tỉnh nhân sự.

Giải quyết xong lũ cướp, Long Nguyệt Hoa hít một hơi thật sâu để kiềm chế cơn giận. cô quay lại, đối mặt với Tiêu Xa vẫn đang ngồi bệt dưới đất, một tay ôm bụng, một tay sờ sờ cái miệng sưng vù của mình. Cô bước tới, đứng trước mặt gã, rồi trịnh trọng cúi người một góc chín mươi độ.

"Xin lỗi, là ta đã quá lỗ mãng, không phân rõ trắng đen đã ra tay đả thương ngươi."

Tiêu Xa ngẩng đầu lên, nhìn bóng lưng đang cúi gập của nữ hiệp, trong lòng dở khóc dở cười. Gã chỉ vào cái miệng sưng như mỏ vịt của mình, rồi lại chỉ vào nén bạc dưới đất, cố gắng phát ra âm thanh rõ ràng nhất có thể:

“Ô ền iền uốc a…” 

“Hả? Giờ này mà đi ăn mì hả? Giờ này chắc cũng còn quán mở cửa, để tôi đãi anh được không?”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...