Chương 2 : Chuyện về gia đình nhà Vespera
Anessa và Violet là chị em và là con gái của cha xứ Thaneval trước khi ông bắt đầu trở thành cha xứ. Trước kia ông sống cùng hai đứa con gái và vợ ở vương đô Astoria, cho đến một hôm, vợ ông đã qua đời vì bệnh tật. Căn bệnh ấy là bệnh di truyền và hai đứa con gái của ông đã có thể chết vì căn bệnh ấy, nhưng vào một ngày, một vị tu sĩ bí ẩn đã đi ngang qua và chữa trị căn bệnh của Anessa và Violet, cứu sống họ. Từ ngày ấy ông đã dùng hết tài sản của bản thân để xây dựng một nhà thờ ở làng Mischar hẻo lánh rồi cùng con gái đến sống.
Ông trước kia là đội trưởng đội số 7 của thành Astoria, đội chiến đấu của ông giành được vố số chiến công hiểm hách và suýt chút nữa ông đã được phong làm tướng quân cho thành Astoria, nhưng rồi ông đã bỏ đi để bảo vệ con gái của mình khỏi nguy hiểm.
Ông đã thề rằng chỉ dùng tới kiếm để bảo vệ người khác chứ sẽ không bao giờ làm dùng nó để làm hại bất kỳ ai nữa, nhờ đó mà mọi người trong làng rất nể phục ông một phần là vị sự nhân từ của ông, một phần là do sức mạnh của ông ấy.
Trong những năm chinh chiến, ông đã được phong vô số cái tên như là: “Tướng quân ánh sáng” hay là “kiếm sĩ mạnh nhất thời hiện tại”, nhưng ông ấy lại cấm mọi người gọi ông bằng biệt danh bởi vì nó nghe xấu hổ.
Ông là một huyền thoại sống của vương thành Astoria, những cuộc chiến của ông đã trở thành giai thoại anh hùng để tiếp lửa chiến đấu cho những người lính khác. Thậm chí ngay cả khi ông đã ở ẩn, đôi khi vẫn có những kiếm sĩ đến để xin lời khuyên của ông hoặc so tài để kiểm tra thực lực của họ.
Nhưng ông nhận ra rằng, ở một ngôi làng hẻo lánh ở đây thì lại không có tôn giáo, họ không tin vào thần linh cũng như hay gặp nguy hiểm thường trực do không có ai thực sự đứng lên để lãnh đạo. Ông đã đến làng Mischar, truyền giáo cho họ cũng như là chọn ra những người có thực lực để bảo vệ làng, còn bản thân ông sẽ giúp cải thiện cuộc sống nói chung của làng.
Những ngày đầu thực sự rất vất vả, tuy ông đã cố gắng truyền giáo nhưng không ai bận để tâm đến ông, thậm chí một sô người đã xa lánh ông và không cho phép con cái của họ lại gần hai đứa con gái của ông.
Tuy vậy nhưng ông không bỏ cuộc, ông cho rằng mình đã tiếp cận sai cách, thay vì đứng giữa đường và truyền giáo, họ sẽ cho rằng ông bị điên nhưng nếu ông gần gũi họ, lấy được niềm tin thì ắt ông sẽ giúp họ đi đúng lối. Ông không cần họ tin vào thần linh, ông chỉ cần họ tin vào ông và cho phép ông dẫn lối.
Nói thì dễ vậy nhưng ông phải mất gần hai năm thì dân làng mới bắt đầu có thiện cảm với ông, nhưng như vậy vẫn chưa đủ, ông cần họ thật sự bắt đầu sống tốt đẹp hơn thứ nhất bằng việc nói chuyện nhẹ nhàng hơn, ít bạo lực và lỗ mãng hơn nhưng phải mãi cho đến một ngày, ông mới có được niềm tin tuyệt đối của làng.
Hôm ấy ông ra ngoài và giúp dân làng như mọi ngày khác, nhưng lại đúng hôm ấy ông hàng xóm đã bị nhiễm độc khi bị cắn bởi một côn trùng lạ trong khi đi săn bắn, ngay lập tức ông đã chạy đến bên người hàng xóm trước sự chứng kiến của dân làng. Ông đã dùng phép thuật chữa trị để cứu giúp cho người hàng xóm, nhờ vậy mà dân làng mới tin tưởng ông hơn và ngôi làng trước kia chỉ toàn những nông dân thô lỗ đã trở thành những người qua đường thân thiện.
Phải thêm 3 năm nữa để làng ổn định hoàn toàn, ma thú đã được những kiếm sĩ làng tiêu diệt, biến nơi đây trở thành một nơi đáng sống. Hai cô con gái bây giờ cũng đã lớn và đã phụ giúp ông trong công việc hằng ngày, mọi người cũng hay quen miệng gọi họ là xơ Anessa và xơ Violet.
Và rồi vào một đêm đông lạnh buốt, một cô gái trùm kín cơ thể đã gõ cửa nhà thờ, trông cô ấy như thể sắp sinh con và cha xứ đã ra lệnh hai cô con gái đưa cô ấy lên giường hộ sinh, điều mà ông đã quá quen trong những năm sinh sống ở làng, cô gái có một mái tóc đỏ đỏ tím có một cặp sừng như sừng dê và trong cực kỳ yếu ớt, cô được đưa lên giường sinh và chỉ nửa tiếng sau, đứa bé ra đời.
Việc sinh nở không có trở ngại gì, đó là một ca sinh đẻ bình thường nếu không nói là thành công, đứa bé chui ra dễ dàng và không có dấu hiệu dị dạng.
Nhưng đứa trẻ sinh ra có tóc màu tím cùng với đôi mắt đỏ rực màu máu, kỳ lạ hơn là đứa trẻ không hề khóc. Violet khi bế đứa bé đã toát mồ hôi lạnh khi nhìn đứa bé, không phải vì ngoại hình của nó mà là vì không một tiếng khóc được cất lên, mặt mũi nó gần như không có cảm xúc gì, tuy nước ối đã chảy ra từ miệng và mũi nhưng không một âm thanh nào được phát ra.
Mọi người trong một khoảnh khắc đã tưởng rằng đứa trẻ đã chết non, nhưng Violet bắt mạch và nó cho thấy đứa bé vẫn còn đang sống, hơi thở vẫn còn đó.
Nhưng sau đó một chuyện nguy hiểm hơn xảy ra, người mẹ đang chết dần do thể trạng mệt mỏi cộng thêm việc vừa sinh con đã lấy hết sức sống của cô, cô ấy chỉ nhìn đứa trẻ một cái trước khi nhắm mắt xuôi tay. Cha Thaneval đã cố gắng cứu sống cô ấy nhưng bất thành.
Đó là một cú sôc đối với hai chị em , đó là lần đầu tiên họ chứng kiến cái chết.
Ngay khi mọi người vẫn còn đau buồn, đứa trẻ bỗng phát ra âm thanh gì đó, tuy không rõ tiếng nhưng mọi người đã thở phào nhẹ nhõm.
Đứa trẻ được đặt tên là Hermes Draven theo di nguyện của người mẹ, đứa bé hiếm khi khóc, nó chỉ khóc khi thật sự có gì đó quan trọng. Trong suốt cuộc đời của cha Thane, ông chưa bao giờ gặp chuyện kì lạ như vậy, nhưng cũng có thể nó là một đứa trẻ khá yếu. Nhưng ngay khi thằng bé biết bò, nó đã bò khắ nơi trong nhà thờ, từ nhà trong đến nhà ngoài, đôi khi thậm chí bắt gặp đứa trẻ ở tầng hai, chỉ cần không để ý thí nó sẽ biến mất.
Nhưng dù vậy Hermes vô cùng cẩn trọng, em ấy luôn ở trong nhà và sẽ không bao giờ nghịch những đồ vật nguy hiểm.
Điều này khiến Violet thật sự lo lắng, nhưng Anessa cho rằng em gái mình lo nghĩ quá nhiều, còn cha của họ lại cho rằng hãy để ý tới thằng bé nhưng đừng kìm kẹp nó quá.
Hermes luôn giữ khuôn mặt vô cảm dù là ở đâu, khi nhìn con nhện to đùng mà làm Violet suýt ngất đi, em chỉ đơn giản bò đi và kéo chân cha Thane, rồi ông sẽ đuổi con nhện ra ngoài vườn.
Nhưng đặc biệt là khi được Anessa hay Violet bế, em sẽ đỏ mặt và cố gắng trèo xuống nhưng rồi lại ôm họ ngại ngùng, đó là số ít lần cậu bé bộc lộ cảm xúc.
Nó làm cho Violet thật sự cảm thấy buồn cười, cứ như thể chơi với một cậu bạn bằng tuổi dễ dàng xấu hổ khi gần gũi con gái nhưng lại chấp nhận hưởng thụ nó vậy.
Cô chỉ muốn tìm hiểu tại sao đứa bé lại kì lạ đến như vậy.
Có phải đứa bé là một kiểu thiên thần được chúa ban tặng xuống trần gian? Hay là một con ác quỷ trong thân xác một em bé vô hại? Để tìm hiểu cô để bỏ thời gian ra để tìm hiểu cách trừ tà bằng cách đọc kinh thánh lại từ đầu và tìm ra phép thuật để trừ tà.
Cô đã lén lúc Anessa đi phụ giúp cha mà dùng bùa trừ tà trong kinh thánh lên đứa bé lúc nó đang ngủ, chỉ có điều là chắc chắn nó không tác dụng, đứa bé nhìn cô khó hiểu khi cô dùng kinh thánh để che giữa cô và cậu ấy.
Ngay cả khi ăn, đứa bé cũng cực kì lạ lùng, nó từ chối bú sữa của Anessa, người đã dùng phép thuật để tạm thời cho bản thân có sữa mẹ, em ấy chỉ chịu ăn khi sữa được đổ ra bình và ngay cả những bà mẹ dày dặn kinh nghiệm trong làng cũng chẳng biết giải thich sao.
Cô cho rằng đây ắt hẳn là một kiểu thần linh nào đó, nên cô đã thậm chí dâng cho Hermes một món quà theo nghi lễ, nhưng cậu bé chỉ mặc kệ nó và bò đi chỗ khác.
Do vậy, Violet luôn quan sát và theo dõi Hermes như một kẻ bám đuôi kỳ dị vậy. Nếu có ai đó không hiểu chuyện gì đang xảy ra ắt hẳn sẽ hiểu lầm.
Cho đến một ngày, cậu bé lục lọi thư viện của cha Thane, trong đó chủ yếu là kinh thánh nhưng cũng có sách dạy kiếm thuật và phép thuật trong đó. Cậu bé chỉ đọc trong im lặng - đúng hơn là nhìn chằm chằm vào các cuốn sách, thậm chí cậu ấy còn biết lật trang sách, khiến cho Violet thấy kì lạ vô cùng. Trẻ con mà đọc sách sao? Cô thắc mắc, cô chỉ học đọc và viết vào năm 7 tuổi, còn chị cô thì học vào năm 8 tuổi thậm chí đọc sách là chuyện hiếm bởi phần lớn dân số đều mù chữ.
Hermes dành hầu hết thời gian trong ngày của mình ở trong thư viện, mộĩ ngày cậu ấy sau khi ăn sáng xong sẽ chạy vào thư viện đọc sách và quay lại vào bữa trưa rồi lặp lại như vậy cho đến khi đi ngủ. Cậu ấy làm chuyện này đều đặn như thể có lịch trình cho nó vậy.
Nhưng Violet thấy vẻ mặt đó vô cùng quen thuộc, y hệt như lúc cha cô chăm chú vào thứ gì đó vậy, cô có cảm giác đứa bé đang đọc và hiểu cuốn sách.
Kể từ khi bắt đầu vào phòng thư viện, cậu bé vẫn hành xử y như cũ chỉ có điều là cậu bớt bò lung tung hơn và ít xấu hổ hơn khi được Anessa và Violet bế.
Thật sự Violet rất ít khi trông trẻ và nếu để một em bé chưa đầy một tuổi một mình trong phòng không phải một điều mà một người lớn sẽ làm, nhưng thấy được sự tập trung của cậu, Violet nghĩ rằng chỉ trông chừng từ xa sẽ giúp cậu ấy “học” tốt hơn.
Cô luôn ở phòng đối diện thư viện, cô cho rằng điều mình làm là đúng, miễn cậu ấy không gặp nguy hiểm.
Chaporia
Bình Luận (0)