Hư vô vọng khúc/Chapter 4: Sách và lửaChapter 4: Sách và lửa
20px

Chương 3: Sách và lửa

 Tôi đã tròn hai tuổi sau hai năm được chuyển sinh. Còn việc đi bộ bây giờ đã không còn là vấn đề nữa, và tôi đã có thể giao tiếp bằng ngôn ngữ của thế giới này.

  Sau khi quyết định trở thành một người sống nghiêm túc hơn, tôi đã quyết định làm hết mọi thứ mà kiếp trước chưa kịp làm hay không làm. Tôi vạch ra những điều còn thiếu ở kiếp trước, là một học sinh giỏi nhiều năm tôi nhận ra rằng tôi thiếu quá nhiều trải nghiệm thực tế, mối quan hệ xã hội cũng như hình thể và thói quen sinh hoạt. Tuy nói là vậy nhưng là một thằng nhóc thì tôi cũng chẳng làm được gì nhiều.

 Tôi cho rằng việc luyện tập cơ phép thuật cũng như rèn luyện thể chất thì hãy để đến lúc cơ thể hoàn thiện hơn, còn bây giờ thì tôi luyện tập đọc, viết, nói và nghe- đây là bốn kỹ năng cơ bản trong việc học ngôn ngữ nói chung. Việc học được ngôn ngữ là điều tối thiểu cần phải có để trở thành một con người, việc học ngoại ngữ cũng vô cùng là cần thiết. Với kế hoạch đó tôi bắt tay vào việc học ngôn ngữ.

 Nhà thờ có nguyên một thư viện, tuy nói là thư viện cho sang chứ cũng chỉ có một giá sách và hầu hết là kinh thánh. Với một người sống bằng việc đọc sách thì điều này thật sự khá là sốc. Đối với tôi việc đọc kinh thánh thì như thể nghe lời dạy của một người khác vậy, thú thực tôi chỉ thich học những điều thú vị và có ích thôi.

 Dù vậy thì vẫn có vài cuốn sách không phải kinh thánh, ngôn ngữ thì dùng chữ tượng hình và hơi khó ghi nhớ nhưng bằng việc đọc lại nhiều lần, tôi đã có thể đọc được một cách trôi chảy. Mỗi tối trước khi đi ngủ mọi người trong nhà đều đọc kinh thánh hoặc truyện cổ tích cho tôi nghe nhờ vậy các tôi có thể hiểu nghĩa các câu từ.

 Nhờ vậy mà tôi đã bắt đầu đọc được những cuốn sách giáo khoa phép thuật. Việc này cho tôi cảm giác như thể đang luyện ra những ma thuật kì dị vậy, thật sự là một cảm giác mới mẻ.

 Nghĩ đến cảnh tượng tôi phát hiện ra con trai nuôi chưa đầy ba tuổi của mình biết đọc ắt hẳn sẽ làm mội người sốc lắm. Mặc dù nếu là tôi thì điều đấy là điểm tốt nhưng chắc sẽ không dễ dàng để tin cho cha xứ đâu.

 Trong nhà có tổng cộng bảy cuốn sách không phải kinh thánh:

  Lục địa và chủng tộc của thế giới  : cuốn sách tham khảo về các quốc gia cũng như các chủng tộc khác nhau.

  Cẩm nang đối phó với quái vật ở lãnh thổ Havestia : chi tiết về các quái vật và ma thú ở lãnh thổ Havestia, nơi chúng sống và cách đối phó.

   Sách giáo khoa phép thuật nhập môn  : sách dạy phép thuật trong bốn nguyên tố chính từ sơ cấp đến cao cấp.

  Tổ đội dũng sĩ khải hoàn  : câu chuyện về hành trình của ba anh hùng đã tiêu diệt ác ma, đem lại hòa bình cho thế giới.

   Hiệp sĩ hội bàn tròn  : kể  nhóm hiệp sĩ gồm 12 người và sự thành lập của hội bàn tròn giúp giữ sự cân bằng giữa thiện và ác

  Kiếm sĩ và thanh gươm  : kể về sự hình thành của các trường phái kiếm kỹ và các kiếm sĩ vĩ đại nhất

  Công thức nấu ăn của Amelia  : cuốn sách dạy cách làm các món ăn và thức uống cũng như xuất xứ của món ăn.

 Các cuốn sách kể chuyện thì như kiểu tiểu thuyết fantasy, còn số ít trong đó như là sách giáo khoa phép thuật là những cuốn sách dạy kiến thức, với một đứa đặt sự nghiêm ngặt và quy tắc lên hàng đầu thì cuốn sách giáo khoa phép thuật mới là thứ thực sự hữu ích, là một người không thích thể thao thì kiếm thuật không gợi cho tôi cảm giác hứng thú lắm.

 Phép thuật của thế giới này chưa được phát triển nhiều lắm, ngoài việc dùng để chiến đấu hay săn bắt. Phép thuật thì chia chủ yếu làm bốn loại : phép thuật nguyên tố hay như lửa, nước, gió, đất; loại thứ hai là phép thuật tổng hợp, hay là các phép thuật dùng không phải nguyên tố như là tăng tốc, ẩn nấp,… loại thứ ba là ma pháp trận, loại này có thể chia ra ba phân nhánh như là : dịch chuyển, triệu hồi hay lưu trữ. Cuối cùng là phép thuật hồi phục, trước kia chủ yếu chỉ có tư tế mới dùng được phép hồi phục nhưng bây giờ ngay cả người bình thường cũng dùng được, miễn là có đủ ma lực.

 Điều tối quan trọng là cần phải có ma lực mới có thể có dùng được phép thuật hay thậm chí là kiếm thuật, có những người không có đủ ma lực thì có thể dùng ma đạo cụ chứa ma lực để rút ra hay là dùng phép thuật được lưu trữ sẵn trong ma pháp trận. Nó giống như việc muốn xe ô tô chạy thì cần phải có xăng vậy.

 Vào những cuộc chiến ngày xưa, những chiến binh khi không còn sức lực để tiếp tục chiến đấu nữa thì sẽ gần như phải dựa vào người khác, để khắc phục vấn đề này họ đã đưa ra cách tích trữ ma lực vào ma đạo cụ hay lưu trữ phép thuật vào ma pháp trận bỏ túi để dùng khi cần.

 Để thi triển phép thuật thì có hai cách: niệm phép hoặc tạo ra ma pháp trận, ma pháp trận sẽ tiêu tốn nhiều ma lực hơn để vẽ ra mà không phải chuẩn bị trước, còn niệm chú sẽ mất thời gian để đọc thần chú.

 Sách cũng có nói rằng nếu như bản thân pháp sư đạt đến một trình độ nhất định thì có thể rút ngắn câu thần chú, giúp tối ưu hóa tính cơ động trong chiến trận, có những phép thuật mất quá nhiều thời gian để niệm chú thì ma pháp trận sẽ là một lựa chọn tối ưu nhất.

 Có một điều quan trọng là ma lực được quyết định từ lúc sinh ra, nhưng sách nói qua việc đạt đến giới hạn ma lực quá nhiều hoặc dùng các phương pháp đặc biệt thì sẽ có thể nâng cao ma lực lên. Sách cũng có nói ma lực phụ thuộc một phần vào di truyền hoặc môi trường người đó sống, tôi không biết cha mẹ tôi là ai nên tôi không dám chắc rằng mình có ma lực lớn hay không, chỉ cần nó không quá ít là được.

  Mà, nếu như học lý thuyết xong thì phải thực hành chứ nhỉ?

 Tôi cầm cuốn sách giáo khoa phép thuật bên tay trái, lên giọng rôi nói:

“Hỡi thần của ngọn lửa mạnh mẽ, hãy bùng cháy lên để xua tan bóng tối nơi đây!- Fireball”

 Tôi cảm thấy như mọi mạch máu nóng bừng lên, rồi đổ dồn về bàn tay phải, trên tay tôi là một ngọ lửa… nhỏ?

“ Hả cái quái gì-”

 Ngọn lửa sau đó tắt đi bởi luồng gió nhẹ qua cửa sổ, còn bản thân tôi thì thất vọng vì quả cầu không lớn như mong đợi. Nói nhỏ còn là phóng đại, nó bé đến nỗi phải nhíu mày mới thấy được.

 Không chịu bỏ cuộc dễ dàng như vậy, tôi cố gắng thử lại một lần nữa,tôi nhớ lại cảm giác khi  tôi tạo ra phép thuật một lần nữa, lần này tôi tập trung tuyệt đối vào cảm giác khi tạo ra quả cầu lửa.

 Tôi thường có thói quen ghi nhớ một điều gì đó bằng cách tua đi tua lại điều mình cần nhớ liên tiếp trong não, lúc này chưa cần quan trọng độ chính xác mà cần ghi nhớ tổng thể, bằng cách chiếu lại nhiều lần, hình ảnh sẽ dần hiện lên một cách từ từ và chi tiết hơn.

 Người tôi một lần nữa nóng lên, dòng màu dồn từ bụng, vai, cánh tay, rồi cuối cùng đến bàn tay.

 Tôi nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu. Tôi có thể nghe thấy tiếng mạch máu đập bên tai, nhịp tim và hơi thở, từng chút một hơi ấm lan tỏa ra xung quanh bàn tay, lớn dần.

 Fireballl… nóng, nóng…bỏng, lửa-

 Tôi mở mắt ra và định đọc câu thần chú, nhưng rồi trước mắt tôi, một quả cầu lửa hoàn chỉnh hiện lên, bốc lên hơi nóng khắp cơ thể.

Vì quá bất ngờ mà tôi bị đứt mạch suy nghĩ, quả cầu bị dập tắt.

  Khoan từ từ đã, tại sao tôi chưa niệm phép gì hết mà đã có quả cầu là sao?

 Tuy nó bé tý nhưng đây đúng là một chuyện lạ, sách nói chỉ có những pháp sư giỏi nhất mới có thể rút ngắn phần lớn câu thần chú, chứ chưa có chuyện không niệm.

  Hay phải chăng tôi là một tên dị biệt khác thường?

  Nghĩ đến đấy tôi bắt đầu bấn loạn, thực sự những chuyện bất thường không nên xảy ra, tôi chưa từng khác biệt bao giờ,, ngay cả kiếp trước tôi luôn cố không quá nổi bật hoặc gây chú ý, còn bây giờ ? tôi hoảng loạn đến nỗi vò đầu bứt tóc.

  Hay là nếu quá khác biệt thì tôi sẽ bị hỏa thiêu? Ôi nghĩ thôi đã sợ

 “không thể nào…”

 Và sau hôm ấy tôi không đụng đến phép vô niệm nữa, tôi vẫn dùng phép nhưng luôn niệm chú hoặc ít nhất rút ngắn câu từ để không bị cho là khác biệt.

 Nhưng thật sự nếu làm phép vô niệm dễ đến nỗi một thằng nhóc cũng làm được, thì niệm lên và dùng ma pháp trận làm gì? Chắc hẳn người viết chưa nêu rõ, chắc là do bắt buộc phải dùng phép niệm chú lần đầu và những lần sau là không cần niệm nữa, thế nếu vậy thì tại sao cũng có ma pháp trận ?

 Tôi nghĩ quá nhiều đến nỗi tôi quên luôn ăn tối, khiến chị Vi mắng tôi vì bỏ bữa.

 Những ngày sau đó tôi luyện tập phép thuật ở sâu sau nhà thờ, nơi mà mọi người chẳng bao giờ để ý.

Tôi vừa luyện tập vừa nghĩ: tại sao niệm chú lại phổ biến đến vậy? Chắc là do niệm chú có một lợi thế nhất định, thứ nhất là sẽ có thể dễ dàng truyền đạt cho người khác hơn, nếu dạy người khác chỉ bằng cảm giác thì thật sự rất khó, còn dùng một công thức quy định thì sẽ dễ dàng hơn vậy. Giống như thay vì tự nghĩ ra một kết quả cho một bài toán thì dùng công thức sẽ dễ dàng hơn.

 Hơn nữa việc niệm chú sẽ có lợi thế hơn trong một cuộc chiến, nếu nhắm mắt đứng yên để tạo phép thuật thì việc niệm chú dễ dàng hơn.

 Nhưng tùy vào tình huống mà vô niệm sẽ có lợi hơn, ví dụ như ám sát chẳng hạn, nếu kể đến lí do nên dùng phép vô niệm thì có rất nhiều song giải thích cho tại sao họ không dùng phép vô niệm thì tôi cũng bó tay.

 Nếu vậy thì chỉ có thể là tôi không bình thường, vậy thì cứ giả vờ như không biết phép vô niệm và hòa mình vào đám đông vậy.

Sách có nói là ma lực của bất kì ai, cho dù là một trong những pháp sư lão làng nhất cũng phải có giới hạn, nếu vậy thì tôi cũng không thể giải thích cho việc mình đã làm ngọn lửa cháy cao nghi ngút cũng chẳng cảm thấy mệt, chắc do phép thuật tôi dùng là quá nhỏ hoặc đơn giản là ma lực của tôi vô cùng lớn, nhưng chưa nên kiêu ngạo vội, tôi đã thấy rất nhiều người chết vì cái sĩ diện hão đó rồi.

 Tôi mỗi ngày đều dùng phép thuật đến lúc đói rồi nghỉ hoặc ngồi nghe giảng đạo của cha Thane đến lúc kiệt sức rồi ngủ mà không nghĩ ngợi gì hết.

 Làm trẻ con sướng thật đấy.

 Nhưng ma lực của tôi như thể không đáy, tôi luôn thi triển vô số phép thuật từ nước, đất, lửa, gió thậm chí còn táo bạo thử phép băng mà cơ thể tôi không có dấu hiệu mệt mỏi.

 Tôi nghĩ cứ chăm chỉ thì tôi ắt sẽ lên được trình độ, còn bây giờ cứ loanh quanh ở sơ cấp thôi, chưa cần phải vội vàng. Phép thuật ở mỗi nơi lại có một xếp hạng khác nhau, nhưng nói chung phép nguyên tố chỉ có bảy cấp bậc : sơ cấp, trung cấp, cao cấp, thánh cấp, vương cấp, đế cấp và thần cấp. Nhưng nếu gộp tất cả các loại phép thuật thì có hơn mười hai cấp bậc chia theo số nguyên tự nhiên như cấp 1, cấp 2,…

 Tốt nhất là ổn định trước đã, tôi sẽ cố gắng vượt qua nỗi chán ghét với hoạt động thể thao và bắt đầu tập luyện, nếu có ai đó giúp đỡ…

 Các phép thuật cũng vô cùng đa dạng, ví dụ như phép thuật lửa thì có fireball, một quả cầu lửa bắn ra, fire arrow: bắn ra mũi tên lửa, nhanh hơn fireball và chuẩn xác hơn thậm chí cũng có thể dùng lửa để tạo ra dây trói bằng fire bind và hơn thế nữa.

 Tuy đều là sơ cấp những nó cũng được chia ra các cấp bậc nhỏ hơn, lượng ma lực chắc yêu cầu cũng khác nhau vì khi dùng fire arrow tôi cảm thấy ma lực chảy ra nhanh hơn và khó chịu hơn.

 Tôi luyện phép thuật lửa nhiều hơn đơn giản là vì nó ngầu hơn, chưa kể tôi cũng có thể dập tắt bằng nước nhanh chóng, dù gì là một người của thế kỉ 21 tôi cũng có tối thiểu kiến thức về phòng cháy chữa cháy.

 Tuy nhiên dù tạo ra được phép thuật và bắn nó ra, phép của tôi sẽ biến mất giữa chừng cho dù nó to đến mức nào, quả cầu lửa to bằng nắm tay của tôi thì bay chưa được 1 mét thì đã tắt ngóm.

Tôi cũng cố dùng phép thuật gió để đẩy nó đi, nhưng rốt cuộc nó vẫn chỉ thổi luôn ngọn lửa của tôi.

---

  Hơn hai tháng sau, cuối cùng tôi đã hiểu tại sao, tôi phải dùng ma lực để thiết lập tốc độ cho nó. Để phóng ra phép thuật thì chỉ có ba bước : hình dáng,tốc độ và thi triển.

 Bằng cách thêm ma lực giữa các giai đoạn, nói cung là giờ nào việc đó, khi tạo hình thì phải xong đã rồi mới chuyển sang thiết lập tốc độ, bằng cách hình thành phản xạ theo thứ tự đó, ta có thể dùng ma thuật vô niệm một cách linh hoạt và gần như tự động.

 Cũng có thể điều chỉnh thuộc tính của phép thuật, ví dụ như tôi đã biến đất thành đá và bùn, nước thành băng cùng các biến thể khác nữa.

 Điều này khiến tôi phấn khích như lần đầu tiên biết làm toán vậy, thực sự hào hứng.

Trước mắt là tiếp tục hình thành phản xạ thi triển phép, sau đó mới học lên các cấp cao hơn và kiếm thuật, chưa kể các loại phép khác nữa, thật sự là có rất nhiều việc để làm. Chỉ cần chăm chỉ thì ắt sẽ thành công, ngay từ những điều nhỏ nhất.

 Tôi lên lịch trình mỗi ngày học như vậy, nghe lời dạy về kinh thánh rồi đi ngủ, đói thì ăn còn mệt thì ngủ, cứ vậy thôi đã đủ rồi.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...