Hướng Đạo Sinh Dị Đoan Của Quán Trọ An Giấc/Chapter 11: - Rosaria, Ngày Ngày Vẫn Luôn Cầu NguyệnChapter 11: - Rosaria, Ngày Ngày Vẫn Luôn Cầu Nguyện
20px

Chương 9: Rosaria, Ngày Ngày Vẫn Luôn Cầu Nguyện

/---

Mười ba… không, mười bốn lần.

Đó là số lần mà Naaka Ngọc Nguyệt suýt chút nữa bỏ mạng tại trang trại quái đản này. Mặc cho những thông tin cô đã biết trước, cùng với sự chiếu cố mập mờ của nữ giáo sư trẻ tuổi đang ở bên cạnh mình.

“Ừm ha, đây đúng là lần thứ mười bốn.”

Đối diện cô hiện tại là một… bộ cơ thể nữ tính trong phục trang tu sĩ phương Tây, không có đầu, ổ bụng bị mở toạc ra. Song khung cảnh thật sự máu me phía dưới, ngược lại lại không bằng cảm giác quen thuộc đến quái lạ mà một người phụ nữ không đầu mang đến cho cô nàng.

“Nhưng mà chị đâu phải là thầy ru ngủ của Mẹ Đêm Dài đâu? Ầy, biến thể đó hiếm lắm á, em gặp ở đâu vậy? Dẫn chị đi xem được hông?”

Trong bầu không khí ngột ngạt, “chị ta” huơ huơ tay, lắc lư phần nửa người dưới không mấy mỹ quan của bản thân. Cô nữ sinh tóc đuôi ngựa có thể cảm nhận được ánh mắt ghê tởm ngày càng lộ liễu của đại tiểu thư Miên đang đứng ngay bên cạnh mình.

“Ôi trời, nói như vậy không hay lắm đâu à nha? Đúng không? Lâu rồi không gặp, bé M…”

“Rosaria.” Người phụ nữ đứt ruột vừa “hướng mắt” về phía cô bé áo choàng, liền đã nhận lại được một lời chào không hề cảm xúc. Theo sau, cô nàng kẹp nơ cũng không lằng nhằng: “Cô cần phải giải thích.”

“Giải thích? Giải thích gì bây giờ?” Thế nhưng đối phương cũng không có biểu hiện hợp tác.

Rồi ngay lúc Miên vừa định tiếp lời: “Cô có biết…”

“Chị biết! Chị biết!” Chị ta ngược lại hét toáng lên.

“Việc này ảnh hưởng tới Người Bản Xứ chứ gì!” Âm thanh chói tai dường như muốn phá tan lớp tường lửa ma trơi bên ngoài, làm cho lớp màn bong bóng của Miên phía sau đó không ngừng xóc nảy. Cảnh tượng một bộ nội tạng đang lòi ra vùng vẫy theo nhịp điệu của một đứa trẻ hờn dỗi, phối hợp với bảy con “bạch tuộc đầu dê” đang không ngừng múa bóng với những cây đèn dầu lơ lửng xung quanh, tạo nên một thước phim khinh nhờn thường thức.

Đúng vậy, đây chính là toàn cảnh của hoàn cảnh hiện tại. Là khoảnh khắc đối mặt cái chết lần thứ mười bốn của Naaka Ngọc Nguyệt.

“Nhưng mà em cũng biết! Em cũng biết mà! Lý do mà E… Evernight hoàn toàn phát điên! Tất cả đều là vì…”

“Đủ rồi!”

Giữa lúc hành vi rung lắc thách thức thuần phong mỹ tục đang tiến đến cao trào, cô nữ sinh tóc đuôi ngựa sắp sửa nghe được một bí mật động trời nào đó, đại tiểu thư không nhịn được nữa. Chất giọng lạnh lẽo mang theo một ít cảm xúc tức giận hiếm có vang lên.

Kể cả trước lúc này, khi gặp phải lũ trẻ khóc đêm - thứ quỷ quái vẫn luôn nhại lại âm thanh phát ra từ xe kéo đó, với bề ngoài lềnh bềnh của một quả bóng bay bị rót đầy nước và một cánh tay cực kỳ linh hoạt ngay tại “đầu thổi”; hay hoặc là những kẻ khổng lồ bất cần đời tưởng chừng như vô hại, lại không ngừng mang đến những chấn động cảm xúc đan xen; cũng không tạo thành nhiều áp lực như bây giờ.

Sắc mặt vô cảm cho cảm giác như phút giây cuối cùng trước cơn bão của Miên ngoài dự đoán khiến cho “Rosaria” nói không nên lời. Bảy con bạch tuộc đầu dê đang ngoằn ngoèo xung quanh cũng hoàn toàn tê liệt, chẳng hề uy phong như cái lúc mà chúng đột nhiên lủi ra từ trong sương mù với cặp sừng răng cưa và mớ giác hút rõ ràng là miệng đỉa trước đó.

Nếu phải so sánh tạo vật của Mẹ Đêm Dài với đàn dê chục chân có tám chín phần mười là tạo vật của Rosaria này, thì lũ trẻ khóc đêm, với vai trò là một thành phần phiền toái, nhưng có thể nói là mang đến nhiều cảm giác an tâm nhất khi gặp phải trong chuyến hành trình dài hơn ba tiếng của cô, tối đa cũng chỉ là nắm ngược Naaka Ngọc Nguyệt lên trời để đùa giỡn. Trong khi xúc tu bạch tuộc thì thật sự là muốn sống sờ sờ mà lột da cô ra.

Còn kẻ mộng du, tuy góp số vào một vài lần nguy cơ tử vong, nhưng mà cũng nhờ vào Miên kịp thời tát cho cô một cái, cũng nhờ vào Miên kịp thời thắm thiết ôm chầm lấy cô, Naaka Ngọc Nguyệt may mắn không bước thẳng vào miệng của thứ dị hợm đang cải trang thành ngôi nhà xập xệ kia, hay hoặc là trở thành một bãi thịt nát khi con rết người buồn nôn kia khuấy đảo cấu trúc không gian đa chiều. Nó hoàn toàn bị động. Ngược lại đàn dê này thì thật sự là nghiêm túc đuổi theo muốn khoét lên người cô một lỗ.

Không phải khi không mà chúng đóng góp tới tận tám chín phần mười tình huống đòi mạng, cô nữ sinh tóc đuôi ngựa đã bị đuổi chạy gần một vòng khắp trang trại luôn rồi. Ừ thì… cũng nhờ đó mà cô nàng kẹp nơ tìm lại được chiếc kẹp nơ của bản thân, nhưng mà đó lại là một câu chuyện khác.

Lúc này, Naaka Ngọc Nguyệt có thể cảm nhận được một loại cảm xúc gần như hoá thành thực chất đang tản ra từ đàn dê. Chúng đang sợ hãi, sợ hãi một thứ gì đó mà người bạn đồng hành nhỏ con của cô vừa thả ra ngoài.

Bầu không khí vốn đã ngột ngạt dường như vừa chuyển sang một giai đoạn mới. Song ngay cái lúc mà cô nàng người ngoài cuộc tưởng rằng hai cá thể này sẽ tiếp tục giằng co, không biết là ai bắt đầu, ngược lại lần lượt nghe thấy hai tiếng thở dài, chan chứa cảm xúc phức tạp.

Và rồi, Miên mở lời, giọng điệu hờ hững như chưa có gì xảy ra: “Hạt Giống là duy nhất. Nghĩa vụ của chúng ta là đảm bảo lan truyền nó ra ngoài thành công. Bất kể mọi giá.”

“Nói thì dễ nghe, nhưng mà kết cục của những người đã trả giá đều rõ mồn một trước mắt. Thúc đẩy quý cô của bình minh tỉnh giấc sao lại không thể là một con đường khác? Chúng ta không phải kẻ cùng đường.”

Dứt lời, Rosaria chụm hai tay lại.

Miên cũng xem như cam chịu với hành động tiếp theo của chị ta. Chẳng biết tại sao, với tư cách là người thứ ba, cho đến tận lúc này Naaka Ngọc Nguyệt mới có cảm giác như bản thân mình đang đóng vai làm khán giả của những lời thoại đang diễn biến theo một kịch bản đã được thiết kế sẵn.

Chỉ thấy, ngọn lửa ma trơi đang bao phủ bên ngoài hai cô nàng nhỏ xinh đang dần dần tắt đi. Lớp bong bóng phía sau cũng bắt đầu hoà tan theo từng nhịp điệu.

“Giá như ngày hôm qua, tôi có thể làm chính mình.”

Chỉ nghe, tiếng dê kêu be be phụ hoạ không biết từ nơi nào phát ra vang vọng một khoảng không. Âm thanh ngân nga ngày càng cất cao như muốn ứng tấu với bài ca du dương vừa một lần nữa lọt vào tai cô.

“Mong sao một ngày mới đến, tôi vẫn là tôi kia hoàn chỉnh.”

Chỉ biết rằng, đây là một lời cầu nguyện. Một lời cầu nguyện hướng tới…

“Nguyện rằng, ngày hôm nay, những quý cô an giấc rồi sẽ mở mắt đón chào bình minh.”

Màn chắn bảo hộ mà Miên vẫn luôn duy trì đã hoàn toàn biến mất. Tấm màn cực quang vẫn luôn che khuất phần lớn tầm nhìn đã được vén lên.

Ánh trăng đỏ rực. Dị vật bay múa. “Biểu đồ thang xoắn” đang không ngừng co thắt trên trời cao.

Trong tầm mắt, những quả bóng bay với gương mặt của trẻ sơ sinh liên tục kêu rên, múa may cánh tay bốn ngón sắc nhọn. Tìm kiếm con mồi sẽ cung cấp cơ thể cho bản thân.

Giữa không trung, những đốt thân thể khổng lồ của con rết người liên tục phân giải, rồi lại tổ hợp, tham lam cắn nuốt toàn bộ vật thể tiếp cận xung quanh. Với khát vọng cấu tạo nên một hình hài hoàn mỹ.

Như địa ngục hiển hiện ở nhân gian. Và…

Thế là, cảnh tượng cuối cùng ánh vào trong mắt của Naaka Ngọc Nguyệt, là tám chiếc cổng torii khổng lồ treo lấy ruột và đầu dê, rỉ xuống từng giọt chất lỏng lấp lánh toả ra ánh sáng nhạt nhoà, là vô số dải màu cực quang sặc sỡ sắc thái, như một bức màn thơ mộng rực rỡ đang muốn xuyên qua địa ngục đỏ lòm đến tận cùng của bóng đêm. Là, xa xa phía chân trời, một ánh lửa vàng trập trùng mà cô không bao giờ nghĩ rằng có thể nhìn thấy ở đây. Cô bất tỉnh.

Khoảnh khắc tiếp theo mà cô nữ sinh tóc đuôi ngựa tỉnh lại, khung cảnh xung quanh đã quay về vòng tay ôm ấp của sương mù. Đập vào mắt cô là một bản mặt thành thục với nụ cười không thể bắt bẻ đến chán ghét. Là Uzumi.

“Sao nào? Ngủ ngon không, công chúa trên cung trăng?”

Cơn đau đầu cùng cảm giác thoát lực vừa một lần nữa phát tác lúc này đây hoàn toàn không đáng để Naaka Ngọc Nguyệt để tâm. Cô nàng theo bản năng làm lơ đi câu hỏi có lẽ có thành phần dò xét này, nhanh chóng tỉnh táo lại xác định tình huống.

Ánh trăng đã trở về như lúc ban đầu, chiếc cổng cũ nát vẫn còn đang lắc lư tấm bảng hiệu “Trại dê của Rosaria”. Bầu không khí mờ ảo bao trùm lấy mặt đất cằn cỗi không một ngọn cỏ, song lại có ngẫu nhiên có những nơi thoang thoảng mùi ẩm mốc của bãi tha ma. Đều như đang muốn nói lên rằng, cô đã về đến điểm xuất phát.

Âm thanh thành thục tiếp tục vang vọng bên tai: “Sao nào? Như một giấc mơ vậy, có phải hay không? Một chuyến mạo hiểm tràn đầy nguy cơ nhưng lại vô cùng chóng vánh, trừ những cuộc đối thoại giả thần giả quỷ ra thì chẳng có ấn tượng đặc sắc nào đọng lại cả. Cái gọi là tình huống đòi mạng, lại… giả tạo đến đáng thương.”

“Ý chị là…” Naaka Ngọc Nguyệt nhìn sang, lời nói dừng lại giữa chừng.

Chỉ thấy, “Sao đấy Nguyệt?”, Uzumi, không biết từ lúc nào đã đứng ngay bên cạnh một chiếc xe kéo cũ kỹ, cách cô đến tận một khoảng cách. Tay cầm một chiếc bút lông, quẹt qua quẹt lại lên người một cơ thể nữ tính nhỏ con đang nằm trên nền đất. Không khó để nhận ra, đó là Miên.

Cô nữ sinh tóc đuôi ngựa không hiểu sao lần đầu tiên chợt cảm thấy rùng mình, lần đầu tiên chủ động tiếp cận hai người bạn đồng hành cực kỳ cực kỳ khả nghi của chính mình. Sau đó cô nàng suýt chút nữa ngay lập tức hét toáng lên, ngay khi vừa nhìn thấy “thứ” đang nằm trong chiếc xe kéo chứa được ba người, đang bị bà chị mặc đồ công sở cản đường che khuất mất một góc.

Đó là, một bộ cơ thể nữ tính. Số đo ba vòng mang một tỷ lệ vàng toát lên vẻ đẹp cổ điển trong trang phục của một nữ tu sĩ phương Tây. Một sự phối hợp hoàn hảo, đủ để xưng là mỹ nhân đương thời, chỉ cần… đầu của chị ta không phải là một cái đầu dê.

“Rosaria.” Cảm xúc rối loạn sau cùng đọng lại thành một cái tên được thốt ra.

“Sao đấy Nguyệt? Chẳng phải đây là con dê hai chân mà em và Miên mang ra à?”

“Không, không có gì. Miên đâu có…” Naaka Ngọc Nguyệt quay mặt qua, rồi lại làm như chưa thấy gì, “Mà thôi, giờ chúng ta về chỗ chị Hestia thôi nhỉ?”

“Ừm, đi thôi.”

Uzumi tiện tay thả cô nàng kẹp nơ đang bị vác lên như một bao gạo xuống chiếc xe kéo. Hai chị em phân công nhau mang theo nó rời đi, bóng hình dần dần biến mất ở phương xa.

Mà không chú ý rằng, chiếc cổng gỗ cũ nát - vốn nên là một chiếc cổng torii treo lấy đầu dê, là vết tích cuối cùng của trang trại hoàn toàn bị sương mù cắn nuốt. Hai chất giọng du dương không rõ nguồn gốc theo sau đó lần lượt cất lên lời ca, cuối cùng hoà làm một thể:

“Ôi tín đồ của bình minh, kẻ đáng thương… Ôi con dê tế thần, cớ sao ngày ngày vẫn luôn cầu nguyện…”

“Bình minh theo lẽ thường rồi sẽ đến, tiếc là nó không thuộc về chúng ta. Ôi chân lý giữa những vì sao, hà cớ nào vẫn luôn công nhận một sự thật ẩn trong muôn vàn dối trá.”

“Chúng ta… đều chỉ là những kẻ cùng đường mà thôi.”

---/

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...