Chương 1: Người Bản Xứ
/---
“ Keng… Keng… ” Chiếc chuông nhà thờ lâu đời không biết bị ai gõ vang liên tục.
“Ting! Ting! Ting!” Theo sau, âm thanh thông báo của ứng dụng mạng xã hội không ngừng ầm ĩ.
“Ù…” Và rồi, đến lượt tiếng kèn trum-pét không một dấu hiệu xuyên thấu tâm hồn.
“Hạt giống… Hạt giống…” Vô số tiếng nói mớ tiếp bước xuất hiện, giọng điệu thì thào đứt quãng phảng phất như đang ứng tấu một bản hoà ca bất tường.
“Hi” mở bừng hai mắt. Trước mặt là một vách tường gỗ mục, loang lổ những vệt màu sậm sắc kéo dài đến đáng ngờ.
“Phát tán ra ngoài…!” Tiếng rên rỉ ngập ngừng bỗng chốc đổi thành tiếng thét chói tai. Vách tường hư nát như phối hợp với nốt cao trào của nhạc nền mà bắt đầu thay đổi.
“Hi” đứng thẳng người, bất động. Trơ mắt nhìn những vệt màu quỷ quái kia không theo bất cứ quy tắc nào mà nối liền lại một cách nhanh chóng - như từng con giun dị dạng đang điên cuồng ngoằn ngoèo, tạo thành một hàng chữ: “Vùi sâu hạt giống tại đây!…”
“Phát tán hạt giống ra ngoài!…” Giọng la tra tấn thính giác đúng lúc này một lần nữa vang lên, rồi lại mất tự nhiên mà trở về chất điệu rên rỉ: “Nhớ lấy… Nhớ lấy…”
Theo từng tiếng phát âm, vách tường hư nát đồng điệu “viết” ra những nét bút cuối cùng, nội dung lại không còn trái ngược mà tương tự như nhau: “Ngươi là… duy nhất…”
“A!… Phù… phù…”
Cùng lúc đó, Hi cũng lấy được quyền kiểm soát cơ thể. Cô khuỵu người xuống, theo bản năng đưa hai tay bịt miệng, đôi mắt trợn lên nhìn về phía tên gọi mà chữ viết và giọng nói vừa mới đồng thời nhắc đến - Người Bản Xứ.
Đây chắc chắn không phải là một thân phận tốt, Hi nghĩ. Cô cố nghẹn cơn buồn nôn xuống, bắt đầu bước nhẹ dò xét xung quanh.
Đây là một căn phòng gỗ có bố cục đơn sơ, gồm một cửa một giường một bàn một gương một tủ. Những thứ này khác hẳn với vách tường loang lổ bên kia, tương đối hoàn chỉnh, dễ cảm nhận nhất là bộ chăn giường phai màu nhưng ngoài dự đoán không hề có mùi ẩm mốc.
Hoàn cảnh hơi thiếu nguồn sáng, chỉ có ánh trăng lờ mờ và một chiếc đèn măng-sông cũ kỹ, nhưng vẫn đủ để phục vụ Hi nhanh chóng lục lọi cả căn phòng. Cô tìm được một vài thứ, rồi cũng xác định một sự thật.
“Trở lại rồi…” Cô lẩm bẩm.
Hi đã trở lại hiện thực. Tuy rằng “hiện thực” này từ lâu không còn thuộc về con người, nhưng mà ít ra thì tại đây cô sẽ không phải lo nghĩ suốt ngày…
Hi ngồi lên chiếc giường không mấy phù hợp với quang cảnh xung quanh, một bên là chiếc đèn dầu măng-sông dùng cho đi bão. Bên còn lại gồm một chiếc ba lô rẻ tiền rỗng tuếch, ba chai nhựa, một con dao bếp, một khẩu súng lục có bốn viên đạn và một quyển sổ tay. Ánh trăng mờ ảo xuyên qua ô cửa sổ phía bên phải chiếc giường, lập loè tô điểm lên mái tóc vàng có một phần tư ngoài rìa bên trái đã hoàn toàn bạc trắng của cô.
Hi bỏ ba chai nhựa được rót đầy dầu lửa vào ba lô, giắt dao và súng vào bên hông. Sau đó nằm ngửa nửa người hướng quyển sổ tay về cửa sổ lật xem - lúc nãy khi ngồi sắp xếp cô đã tắt đèn, Hi không nghĩ là ba chai dầu hoả chỉ mới xấp xỉ một lít kia sẽ đủ dùng. Ánh trăng tĩnh mịch dường như nhấn chìm tất cả trong giây lát.
“Thế giới hiện thực đúng thật là xong đời rồi.” Hi đánh giá.
Tuy nói là cô ít nhiều đã thông qua “thứ đó” để tìm hiểu tình trạng thực tế của “phía ngoài này”, nhưng cô cũng không ngờ là mọi thứ lại tệ đến vậy. Gần như không khác gì “phía trong kia”.
Theo những gì Hi phân tích được, thế giới hiện thực hiện tại đã bị bao phủ bởi trường năng lượng của số nhiều thực thể không thể diễn tả, hoàn toàn bị các “quy tắc” từ đó diễn biến ra chi phối. Lấy ví dụ khu vực mà cô đang ở hiện tại, dưới sự ảnh hưởng của trường năng lượng từ thực thể gọi là “Mẹ Đêm Dài”, đã diễn biến ra một quy tắc trung tâm là “hoàn cảnh xung quanh không được hoàn toàn tối đen”.
Vi phạm quy tắc sẽ dẫn đến hậu quả như thế nào Hi không biết, cô cũng không định thử vào lúc này. Lại nói cô cảm thấy nó dễ nghe hơn điều luật “hoàn cảnh xung quanh lúc nào cũng phải có thiết bị giám sát” của phía trong kia, dù rằng đều là một chín một mười.
Hi khép lại quyển sổ tay, bỏ vào ba lô. Sau đó cầm đèn dầu lên đi về phía chiếc bàn trang điểm đối diện giường.
“Trụ vãng sinh… là thứ này sao?”
Hi tò mò mà gõ gõ phần viền rẻ tiền của chiếc gương, ký tự liền bắt đầu hiện lên trên mặt kính. Toàn bộ chỉ có bốn dòng chữ:
“Chúc mừng bạn lần đầu kích hoạt trụ vãng sinh cố định, tín đồ Toàn Tri rất vui lòng được phục vụ;
Điểm thăng hoa hiện có: 0;
Linh cảm của bạn chưa đủ độ sâu để sử dụng đầy đủ chức năng. Mời bạn tìm hiểu nhiều hơn về sự vĩ đại của Chủ, giáo hội Toàn Tri luôn tạo điều kiện cho các tín đồ;
Xin nhớ rõ, lần đầu sử dụng các trụ vãng sinh khác biệt sẽ không cần phải trả phí. Cảm ơn và hẹn gặp lại.”
“Vãng sinh… lại còn thăng hoa sao? Ha, đúng là rất biết mỉa mai.” Hi cười cười, một lần nữa gõ vào viền gương.
Ký tự biến mất.
Ánh đèn dầu lờ mờ ngược sáng chiếu bóng gương mặt của cô tạo nên một hình ảnh âm trầm trong giây lát - ánh trăng vừa mới bị che khuất, hoàn toàn.
Hi không bình luận, chỉ là quay người về lại giường ôm ba lô lên nằm ngửa, sau đó kéo rèm. Bây giờ vừa lúc tròn 11 giờ đêm, cô phải chuẩn bị chào đón khách đến thăm…
“Cộc cộc.”
Hi vừa mới chỉnh xong tư thế nằm, nghiêng đầu nhìn về hướng vách tường nơi cô tỉnh giấc - không biết từ bao giờ nó đã trở thành một vách tường bình thường với một cánh cửa đơn giản ở trung gian. Một giọng nói khàn khàn vang lên từ đằng sau cánh cửa: “Cô chủ, khách đường xa đã đến thị trấn rồi.”
“Ừm.”
11 giờ 15 phút, Hi một tay vác ba lô, một tay cầm chiếc đèn măng-sông đứng lặng trước toà kiến trúc gỗ được treo bảng hiệu “Quán trọ An Giấc”. Híp mắt nhìn về phía ánh đèn led chói mắt đang từ từ xuyên qua lớp sương mù cộng sinh cùng màn đêm.
Đó là một chiếc xe khách, không lớn không nhỏ, tuy rằng không có màu sắc loè loẹt nhưng mà hình ảnh lơ lửng giữa không trung của nó lại tạo nên sự phân cách rõ rệt với quang cảnh mục nát của thời đại cách mạng hơi nước xung quanh. Nó “xì” một tiếng dừng lại, “bánh xe phản trọng lực” chớp chớp loé sáng rồi tắt đi, ánh đèn nê-ông bật lên tại vị trí cửa ra.
“Khách đường xa” bắt đầu xuống xe. Bọn họ gồm tám người, bốn nam bốn nữ, mỗi người đều được trang bị một bộ ba lô leo núi và một chiếc đèn led đi bão.
Bên một bên tám, hai loại người lại rất dễ phân biệt, khách đường xa không mất bao lâu liền chú ý tới Hi: một thân áo vải thô, chiếc ba lô rẻ tiền cùng một chiếc đèn đi bão cũ kỹ lập loè ánh lửa. Hi nhìn chằm chằm, nhóm người này cũng tràn đầy thấp thỏm mà đánh giá cô.
Và hiển nhiên, họ sẽ không bao giờ hiểu được cảm xúc lăn tăn của một kẻ vượt biên trái phép khi nhìn thấy đãi ngộ vật chất của một đám chuột bạch thí nghiệm được xuất khẩu chính quy. Thời gian cứ vậy mà gần như chết lặng trong phút chốc.
“Chào mừng…” Chợt, bầu không khí khó nói ngay lập tức thay đổi tính chất với lời mở đầu của Hi.
“... đến với thị trấn Trường Dạ, khách đường xa.”
“Xì…”
Như tiếng nhạc nền phối hợp với nốt cao trào của đoạn mở đầu kịch bản, theo ánh đèn dầu di chuyển mập mờ làm lộ ra những vệt màu loang lổ trên mép áo của Hi, ánh đèn led sáng trắng của chiếc xe khách một lần nữa chớp loé chiếu rọi xung quanh, tô đậm lên màu đỏ tươi có phần ẩm ướt. Và rồi, tiếng động cơ vang lên như một lời tạm biệt dần dần lặng yên trong lớp sương mù, để lại phía sau những con người hoang mang lần đầu tiên trở về với thế giới hiện thực lạ lẫm.
“Tôi là Hestia, hướng đạo sinh của các bạn.” Giữa muôn vàn cảm xúc trập trùng, âm thanh của Hi chỉ đưa đến một cảm giác lạnh lẽo.
“Nhiệm vụ của tôi là làm tăng khả năng sinh tồn của đối tượng mai sau, hiện tại là phụ trách chính cho chương trình trải nghiệm sáu tiếng sinh tồn của khách đường xa. Sau khi tôi phổ cập bộ quy tắc công cộng của thị trấn Trường Dạ, các bạn có năm phút để đặt câu hỏi, sau đó là ba mươi phút tự do. Chương trình của chúng ta sẽ bắt đầu từ 0 giờ đêm đến 6 giờ sáng.”
Hi hơi dừng lại, nhìn một lượt tám người đối diện. Phần lớn họ lộ ra thần sắc mờ mịt, thất thần, có người thậm chí đã chuẩn bị bật khóc, đều là cảm xúc tiêu cực phù hợp với hoàn cảnh hiện tại. Trừ một người.
Lấp ló phía cuối đội ngũ, một thân đồng phục học sinh, cô bé tóc đuôi ngựa có dáng người nhỏ nhắn toả ra một cảm xúc hoàn toàn trái ngược. Hi nhận ra nó, cái gọi là hi vọng, cái gọi là tìm được đường sống trong cõi chết, cảm xúc mà cô đã từng thật sự trải qua.
Cuối cùng, Hi bật cười. Trong ánh mắt hoảng sợ của đám người chuẩn bị khóc nhè, Hi nở một nụ cười mà cô cho là cực kỳ thân thiện, tiếp tục lời thoại của mình:
“Sau đây, là quy tắc công cộng của thị trấn Trường Dạ. Xin mời quý khách đường xa nghe kỹ.”
“Một, một cư dân tốt sẽ luôn nhớ rõ và chấp hành đúng quy tắc của nơi sở tại;
Hai, xin hãy luôn nhớ rõ bản thân mình là ai;
Ba, hướng đạo sinh sẽ không cung cấp quy tắc bị sai lệch;
Bốn, thị trấn Trường Dạ nằm trong lãnh địa của Mẹ Đêm Dài, xin bạn hãy đảm bảo rằng hoàn cảnh xung quanh không được hoàn toàn tối đen;
Năm, xin hãy cẩn thận với Người Bản Xứ;
Sáu, xin hãy đảm bảo rằng người bên cạnh là đồng loại của bạn;
Và cuối cùng, mọi thứ sẽ chỉ kết thúc khi bình minh đến.
Bộ quy tắc này được đề xuất bởi giáo hội Toàn Tri và thống nhất công bố thông qua biểu quyết đa số của cư dân thị trấn Trường Dạ.
Nguyện cho bình minh rồi sẽ kết thúc đêm dài bất tận.”
“Bây giờ là 11 giờ 25, nơi này là quán trọ An Giấc, đến phút thứ ba mươi các bạn có thể nhận phòng và bắt đầu xử lý công việc cá nhân. Trước 0 giờ tất cả tập trung tại đây, chúng ta sẽ bắt đầu chương trình…”
Gần dứt lời, như là nghĩ đến điều gì, Hi bỗng nhiên nhấp môi bỏ đi nụ cười chào khách. Theo sau đó cô một lần nữa cong lên khoé miệng, mỉm một nụ cười không thể diễn tả mà người sống sót lúc này đây sẽ khắc sâu cả đời, nhại lại lời cầu nguyện trong quy tắc:
“Nguyện cho tận cùng của đêm dài đằng đẵng sẽ là bình minh.”
---/
Chaporia
Bình Luận (0)