Huyết Đả/Chapter 2: Chuyển biếnChapter 2: Chuyển biến
20px

Chương 02: Chuyển biến

Nghe câu hỏi của Khang vang lên trong không gian tĩnh mịch, Quốc không trả lời ngay. Hắn nheo mắt, khóe môi giật nhẹ như đang cười khẩy, nhưng sâu trong ánh nhìn ấy là một tia chần chừ rất ngắn, ngắn đến mức chính hắn cũng không kịp nhận ra.

Rồi hắn lao lên, không có một lời cảnh báo. Một cú đấm thẳng được tung ra, nhanh và nặng, mang theo toàn bộ sự giận dữ bị dồn nén từ đầu cuộc đối đầu. Không khí trước mặt như bị xé rách, nắm đấm nhắm thẳng vào khuôn mặt Khang. Nhưng Khang đã nghiêng người sang một bên từ trước khi cú đấm kịp chạm mục tiêu. Khoảng cách giữa nắm đấm và gương mặt cậu chỉ còn vài centimet.

''Việc ai dạy tao kỹ thuật đó… '' Quốc gằn giọng khi thu tay về. ''Không liên quan gì tới mày đâu, nhóc con!''

Hắn không lùi lại, trái lại, Quốc tiếp tục dồn ép, tung thêm một cú đấm nữa, góc đánh thấp hơn, hiểm hơn. Đây không còn là hành động bột phát mà là một đòn đánh có tính toán. Lần này, Khang không né. Trong khoảnh khắc nắm đấm sắp chạm tới mặt cậu, chân Khang đột ngột nhấc lên, không có động tác thừa, chẳng có đà lấy lực rườm rà. Đó là một cú đá thẳng, ngắn và cực nhanh, từ dưới lên trên, gót chân vẽ một đường gần như không thể nhìn thấy trong không khí.

''Rắc!''

Một âm thanh khô khốc vang lên trong khoảnh khắc cằm Quốc bị đánh trúng. Toàn bộ lực đá dồn thẳng vào điểm nối yếu nhất giữa hàm và sọ. Quốc chẳng kịp hét lên vì đau, đầu hắn bị hất mạnh ra sau, ánh mắt trợn trừng, tầm nhìn đảo lộn. Cảm giác đau đớn đến sau đó nửa nhịp, đau đến mức cả thế giới trước mắt hắn tối sầm lại trong chốc lát.

''Chuyện gì vừa xảy ra...?'' Hắn chỉ kịp nghĩ vậy.

''Ầm!''

Một cú đạp thẳng khác, lần này là vào bụng. Bàn chân Khang đập trọn vào vùng bụng dưới của Quốc, nơi không được bảo vệ bởi cơ ngực hay tay đỡ. Lực đòn truyền thẳng vào nội tạng, khiến không khí trong phổi Quốc bị ép sạch ra ngoài trong tích tắc. Thân hình đồ sộ của hắn bật ngược ra sau như bị một chiếc xe tải tông trúng.

''Rầm!''

Lưng Quốc đập mạnh vào bức tường bê tông lạnh lẽo. Hắn trượt xuống, khuỵu chân, ho sặc sụa. Một vị mằn mặn trào lên trong cổ họng, và khi hắn cúi đầu, một vệt máu đỏ thẫm rơi xuống nền đường.

Khang bước tới, từng bước chậm rãi, bình ổn, không một chút vội vàng. Khoảng cách giữa hai người dần bị thu hẹp. Áp lực vô hình cũng theo đó mà đè nặng xuống Quốc, khiến hắn thậm chí quên cả việc đứng dậy ngay lập tức.

Giọng Khang vang lên, trầm và lạnh, không cao cũng chẳng thấp, nhưng từng chữ đều nặng như đá rơi xuống nước sâu.

"Tao đã kìm lực, nếu không thì mày đã nằm bất động từ cú đá đầu tiên rồi.''

Khang đứng trước mặt Quốc, cúi nhẹ người xuống, dù đôi mắt sau cặp kính râm vẫn hoàn toàn không thể nhìn thấy.

''Giờ thì nói đi, ai là người đã dạy mày kỹ thuật phản đòn đó?'' Khang nói, giọng nghiêm túc đến mức bầu không khí xung quanh thêm căng thẳng.

Bình đứng cách đó không xa, chứng kiến toàn bộ cảnh tượng từ đầu đến cuối, cơn tức giận trong hắn bùng lên dữ dội.

''Thằng khốn!'' Bình hét lớn, mất kiểm soát, lao về phía Khang. Trong đầu hắn lúc này chỉ còn một suy nghĩ duy nhất, đó là phải đánh, phải trả thù.

''Bình, dừng lại!''

Giọng Quốc vang lên, khàn đặc nhưng gấp gáp. Dù đau đớn đến mức gần như không thể thở nổi, hắn vẫn cố gắng nói đủ lớn.

''Tao... đã thua rồi...''

Bình khựng lại giữa chừng.

Quốc ngẩng đầu lên nhìn Khang, ánh mắt mờ đục, tràn đầy bất lực.

''Người dạy tao kỹ thuật đó…'' Hắn thở dốc từng hơi, ''…Là một ông chú tao vô tình gặp ở phòng tập boxing.''

Khang lập tức hỏi tiếp, không để lỡ một khoảnh khắc nào:

''Ông chú đó tên là gì?''

Quốc mấp máy môi, rồi lắc đầu yếu ớt.

''Không biết... ''

''Ông ta chỉ đi ngang qua, chỉnh cho tao vài động tác… rồi rời đi... Tao chỉ… nhìn theo và học lại...''

Câu nói bị đứt đoạn giữa chừng. Ánh mắt Quốc chùng xuống, đầu hắn gục sang một bên. Cơ thể mất hoàn toàn sức lực, ngã gục trong im lặng. Khang đứng yên, chỉ một thoáng rất ngắn, thất vọng lướt qua trong lòng cậu, rồi nhanh chóng lắng xuống như chưa từng tồn tại.

Cậu quay sang nhìn Bình.

''Đưa anh mày tới bệnh viện.Tiền viện phí cứ trả trước, ngày mai tao trả cho mày.'' Giọng nói quay về trạng thái bình thản như ban đầu.

Bình chạy tới đỡ Quốc, gương mặt vừa lo lắng vừa căm giận. Hắn ngẩng lên nhìn Khang lần cuối, ánh mắt đỏ ngầu.

''Chuyện này chưa xong đâu, thằng khốn đeo kính râm.''

Không nói thêm một lời nào, Bình dìu Quốc rời khỏi con đường vắng, bóng hai người dần khuất trong ánh chiều chạng vạng.

Khang quay lưng, tiếp tục bước đi. Mỗi bước chân lúc này nặng hơn trước, trong đầu cậu vẫn văng vẳng hình ảnh kỹ thuật phản đòn của Quốc, nó quen thuộc một cách khó chịu. Cậu còn chưa kịp suy nghĩ thêm thì một bàn tay bất ngờ giữ lấy cánh tay cậu từ phía sau. Phản xạ lập tức được kích hoạt. Khang xoay người trong tích tắc, cơ thể chuyển sang trạng thái sẵn sàng chiến đấu.

Nhưng trước mặt cậu không phải là kẻ địch, đó là một cô gái đang đứng đối diện với cậu. Mái tóc nâu dài bồng bềnh buông xõa, khẽ lay động theo chiều gió thoảng qua. Cô mặc áo thun trắng đơn giản, quần jeans dài vừa vặn, vóc dáng thanh thoát nhưng đầy sức sống. Đôi mắt to tròn trong veo, ánh nhìn mềm mại đến mức đối lập hoàn toàn với bầu không khí căng thẳng vừa rồi.

Cô mỉm cười nhẹ nhàng ấm áp, Khang cảm thấy quen đến lạ.

''Chào Khang, lâu rồi không gặp.'' cô cất giọng dịu dàng.

Cô nghiêng đầu, ánh mắt dừng lại trên cặp kính râm đen kịt vẫn che kín đôi mắt Khang.

''Cậu còn nhớ mình không?''

Không khí chợt lặng đi, như thể một cánh cửa quá khứ vừa được mở ra. Một bàn tay nhỏ bé vươn ra giữa không gian xám lạnh, trong lòng bàn tay ấy là một viên kẹo được bọc cẩn thận trong lớp giấy màu bạc.

''Cậu có muốn ăn chút kẹo không?'' Giọng nói ngây thơ ấy vang lên như vọng lại từ một nơi rất xa.

Một nơi thuộc về quá khứ, đơn giản hơn, trong trẻo hơn và không có bóng tối như hiện tại. Tâm trí Khang khẽ chao đảo, rồi cậu lập tức trở về thực tại. Trước mặt cậu giờ đây không phải là cô bé năm nào nữa, mà là một cô gái đã trưởng thành hơn, xinh đẹp hơn, đôi mắt trong veo giống như hai giọt nước long lanh, vẫn giữ nguyên nét dịu dàng thuở nhỏ.

Ánh mắt Khang sau lớp kính râm đen kịt hoàn toàn không thể bị nhìn thấu, nhưng cô gái ấy vẫn cảm nhận được sự ngạc nhiên thoáng qua của cậu.

''Vy, tất nhiên là tôi nhớ. Mới có hai năm không gặp thôi mà. Nhưng sao cậu lại biết tôi ở đây?'' Khang lên tiếng, giọng trầm nhưng nhẹ hơn thường ngày.

Vy khẽ mỉm cười, nụ cười ấy khiến cả đoạn đường như sáng lên.

''Thật vui vì cậu vẫn nhớ mình.'' Giọng nói cô ấy trong trẻo, dịu dàng.

Rồi cô nghiêng đầu tinh nghịch.

''Cậu vẫn như xưa, vẫn đeo cái kính râm tối om hết cả mặt như vậy. Còn chuyện mình biết cậu ở đây thì là bí mật.'' Giọng cô nhẹ như một làn gió thoảng, nhưng trong đó lại ẩn chút gì đó nghịch ngợm và nguy hiểm.

Khang thở dài rồi quay người bước đi. Cậu không muốn đào sâu thêm và không muốn để Vy dính vào rắc rối của cậu thêm lần nào nữa.

''Gặp tôi chỉ rước thêm họa thôi.

Cậu nên về đi trước khi 'ông ấy' nổi giận.''

Vy lập tức bước theo bên cạnh Khang, cô không hề do dự.

''Sao cậu lại nói chuyện với mình lạnh lùng như vậy? Hai năm rồi mới gặp lại đấy!'' Cô phồng má lên một chút, trông vừa giận vừa đáng yêu.

''Với cả 'ông ấy' sẽ không giận đâu. Mình đã xin phép từ trước rồi.''

Khang vẫn tiếp tục bước đi, bước chân đều đặn, cố tỏ ra không bận tâm. Nhưng Vy vẫn lặng lẽ đi cạnh cậu, ánh mắt cô hơi chùng xuống như thể đang cố níu một điều gì đó sắp tuột khỏi tay. Đến khi cô đưa tay ra, khẽ nắm lấy tay áo cậu , tuy rất nhẹ, nhưng đầy quyết tâm.

''Khang... cậu không thể nói chuyện với mình một chút sao? Hai năm rồi...'' Giọng cô thấp xuống, mang theo một chút tổn thương, một chút mong chờ.

Khang dừng lại, cậu xoay người, đối diện với đôi mắt ướt ánh lên dưới nắng chiều.

''Chúng ta có chuyện gì để nói sao?''

Giọng cậu đều đều, không lạnh nhưng cũng chẳng để lộ gì.

''Từ lúc tôi rời đi thì giữa tôi và cậu đã chẳng còn liên quan gì nữa.''

Vy khựng lại, một vết nứt hiện rõ trong ánh mắt cô.

''Không đúng!''

Giọng cô hơi gắt, pha chút run rẩy.

''Đừng nói những lời tàn nhẫn như vậy được không? Chúng ta vẫn là bạn, không có gì thay đổi điều đó hết. Nếu cậu thấy mình phiền như thế... thì mình sẽ đi ngay.'' Giọng cô ấy tổn thương sâu sắc, như thể vừa bị một nhát dao cứa vào tim vậy.

Khang im lặng một chút. Rồi cậu nói, thấp giọng hơn:

''Xin lỗi. Chỉ là... tôi không biết phải nói gì với cậu.''

Vy ngẩng đầu lên nhìn Khang, mặc dù đôi mắt Khang bị che kín sau kính râm, cô vẫn cảm nhận được sự mềm hóa trong cậu, dù chỉ rất nhẹ, rất khó nhận ra.

“Vy, thời gian qua cậu sống tốt chứ? 'Ông ấy' không làm gì quá đáng với cậu chứ?” Khang hỏi, giọng nói của cậu ẩn chứa sự quan tâm bên trong.

Vy lắc đầu, cô nở một nụ cười nhẹ nhàng, nhưng đủ để khiến người đối diện dịu lại.

''Mình vẫn sống tốt. 'Ông ấy' chẳng làm gì mình cả, thậm chí còn chẳng quan tâm gì nhiều đến mình.''

Cô ấy thò tay vào túi, bàn tay từ từ lấy ra một viên kẹo nhỏ. Cô bước gần lại, đưa bàn tay mảnh khảnh ra trước mặt Khang.

''Cậu có muốn ăn chút kẹo không?'' Giọng nói cô ấy nhẹ nhàng, tựa như một cô bé ngây thơ.

Khang sững người lại, đằng sau cặp kính đen sâu như vực thẳm, đôi mắt cậu mở to thêm chút ít. Một luồng ký ức kéo cậu ngược về quá khứ, về ngày hai bàn tay nhỏ xíu từng chìa ra một viên kẹo y hệt như vậy, như một cách an ủi cậu bé cô độc ngày ấy.

Một nụ cười rất mỏng, hiếm hoi, xuất hiện trên môi Khang. Cậu đưa tay ra, nhận lấy viên kẹo từ bàn tay mảnh mai đó.

''Cảm ơn.'' Giọng cậu có chút hoài niệm mà chính Khang cũng không nhận ra.

Vy nhìn cậu, ánh mắt dịu lại, ngập tràn một cảm xúc mà chỉ mình cô hiểu.

''Mình vui vì cậu thích cái kẹo đó. Mình không làm phiền cậu nữa đâu, tạm biệt nhé.”

Cô quay đi, mái tóc nâu bồng bềnh theo gió, dáng người nhỏ nhắn dần xa khỏi tầm mắt. Khang đứng lặng một lúc lâu, với viên kẹo nằm trong lòng bàn tay. Cùng những ký ức ngày ấy đang dần ùa về.

Khang trở về nhà trong buổi tối hôm đó với tâm trạng nặng trĩu. Cảm giác kỳ lạ mà Vy để lại cứ quẩn quanh trong đầu cậu, vừa quen thuộc, vừa xa vời, như một mảnh ký ức bị khuấy lên từ đáy tâm trí. Dù không thể hiện ra mặt, trong lòng Khang vẫn bất giác gợn lên một thứ cảm xúc khó gọi thành tên.

Sáng hôm sau, Khang đến lớp. Đây là buổi học đầu tiên sau buổi lễ khai giảng hỗn loạn hôm qua. Ngay khi Khang bước vào cổng trường, một số học sinh liếc nhìn cậu bằng ánh mắt e dè lẫn tò mò rồi nhanh chóng quay đi. Tin đồn về trận đánh hôm qua của cậu lan khắp trường nhanh hơn bất kỳ bài đăng mạng xã hội nào. Không ai dám lại gần, nhưng ai cũng bị sức mạnh của Khang làm cho ấn tượng hoặc sợ hãi.

Hôm nay Bình không đến lớp. Khang đoán tên đó chắc đang quá nhục để vác mặt đến trường ngay buổi đầu tiên. Khang vốn định trả viện phí cho hắn và nhân tiện hỏi thêm về ông chú bí ẩn, người đã dạy Quốc kỹ năng phản đòn kỳ lạ kia. Nhưng Bình nghỉ học, nghĩa là Khang tạm thời chẳng thể tìm thêm được đầu mối nào, điều đó càng khiến cơn tò mò của cậu âm ỉ cháy.

Giờ vào lớp vẫn còn sớm, sân trường rộn tiếng cười nói. Nhưng Khang chọn cách ngồi yên một chỗ, lặng lẽ như thể tách biệt khỏi tất cả. Chiếc kính râm vẫn nằm trên sống mũi cậu, đen sâu, dày, và che khuất hoàn toàn đôi mắt mà chẳng ai nhìn thấu. Không ai thắc mắc, chẳng ai dám hỏi. Dường như trong mắt mọi người, chiếc kính râm là một phần của Khang, thứ biểu tượng khiến người khác tự động giữ khoảng cách.

Đang lúc Khang thả lỏng tâm trí, một bóng người bất ngờ tiến lại. Hắn đứng ngay trước bàn Khang, cơ thể đổ bóng xuống mặt bàn. Đó là một cậu trai cùng lớp. Cậu ta có gương mặt sắc cạnh, đường nét rõ ràng như được cắt dao. Mái tóc mullet layer đen tuyền ôm lấy khuôn mặt, phần tóc gáy dài xuống quá nửa cổ tạo cảm giác vừa nghệ sĩ vừa bất cần. Một chiếc khuyên tai đen nhỏ lấp lánh nơi vành tai trái, sống mũi và môi đều được xỏ khuyên bạc mảnh, trông khá nổi bật giữa bộ đồng phục trắng gọn gàng. Cậu ta mặc quần jeans ống rộng, phong thái tự tin như đang bước trên sân khấu.

Không xin phép, cậu ta đặt cả hai tay lên bàn Khang, người hơi cúi xuống để nhìn thẳng vào mặt cậu.

''Xin chào.'' Giọng cậu ta khàn nhẹ nhưng có lực, toát lên sự tự tin của kẻ quen đứng đầu.

''Tên tao là Minh. Hôm qua tao đã chứng kiến sức mạnh của mày, phải nói là ấn tượng thật. Mày có muốn gia nhập nhóm của tao không?'' Giọng Minh không phải kiểu ra lệnh, mà là một lời mời đầy thích thú, như thể hắn vừa tìm được mảnh ghép phù hợp cho đội của mình.

Khang chỉ liếc nhẹ lên, dù Minh không thể nhìn thấy đôi mắt thật sự sau lớp kính râm, hắn vẫn cảm nhận được sự lạnh lùng trong ánh nhìn đó.

''Tao không hứng thú.''Khang đáp ngắn gọn.

Minh thở dài thất vọng một tiếng, rút tay khỏi bàn nhưng vẫn đứng nguyên, đôi môi khẽ cong thành nụ cười mỉm nửa trêu chọc, nửa đắc ý.

''Tiếc ghê. Vì nếu mày đồng ý gia nhập nhóm của tao... tao có thể nói cho mày biết ông chú boxer mà mày đang tìm đang ở đâu.'' Minh khoanh tay lại, ngả người về sau một chút.

''Nhưng thôi, mày từ chối rồi thì tao cũng chẳng-''

Hắn chưa kịp nói hết câu, ghế của Khang lập tức dịch mạnh ra phía sau. Chỉ trong một nhịp thở, Khang đứng hẳn dậy và túm chặt cổ áo Minh bằng một tay. Lực siết khiến vạt áo trước của Minh nhăn lại và thân người hắn khẽ bật về phía trước.

Minh mở to mắt. Không phải vì sợ, mà là vì tốc độ quá nhanh khiến hắn gần như không kịp phản ứng. Khoảng cách giữa hai người thu hẹp chỉ còn khoảng chục centimet. Sau lớp kính râm tối đen ấy, Minh không thể thấy đôi mắt của Khang, nhưng hắn cảm nhận được rất rõ, đó là một luồng sát khí buốt lạnh đang chĩa thẳng vào mình.

Không cần gầm thét, không cần tỏ ra hung tợn, cách Khang túm áo hắn và nhìn vào hắn bằng đôi mắt vô hình kia đủ để khiến tim Minh khựng lại một nhịp.

''Tao sẽ gia nhập nhóm của mày. Nên nói mau, ông chú đó đang ở đâu?'' Giọng Khang thấp, nghiêm túc và sắc như dao.

Khoé môi Minh khẽ nhếch, không phải nụ cười chiến thắng, mà là nụ cười của kẻ đã xác nhận điều mình muốn đã thành công.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...