Huyết Đả/Chapter 1: Là ai?Chapter 1: Là ai?
20px

Chương 01: Là ai?

Buổi sáng đầu thu, bầu trời trong vắt không một gợn mây. Ánh ban mai vừa kịp rút lui thì mặt trời đã treo lơ lửng giữa không trung, tỏa xuống những vệt nắng vàng nhạt, phủ lên con phố yên tĩnh một cảm giác vừa ấm áp vừa ngột ngạt.

Cánh cổng sắt cũ kĩ khẽ kêu két một tiếng khi được mở ra. Một chàng trai dắt chiếc xe đạp điện bước ra, động tác không nhanh nhưng gọn gàng. Cậu tiện tay lấy trong túi áo ra một chiếc thẻ học sinh, liếc nhìn thoáng qua cái tên Bùi Đức Hải Khang, rồi nhét lại vào túi quần như thể chẳng mấy quan tâm.

Khang mặc áo sơ mi trắng được là phẳng phiu, cúc áo cài tới tận cổ, phối với quần âu đen đơn giản. Mái tóc hai mái chia theo ngôi 7/3 được cắt gọn, không cầu kì nhưng toát lên vẻ chỉn chu. Trên gương mặt ấy, nổi bật nhất là chiếc kính râm đen sẫm che kín đôi mắt một món đồ hoàn toàn lệch tông với không khí học đường.

“Đeo cái này đúng là cản tầm nhìn thật…”

Khang thấp giọng lẩm bẩm, hơi cau mày. Dù than phiền như vậy, cậu vẫn không tháo kính. Dường như, chiếc kính ấy không đơn thuần chỉ để che nắng.

Khang leo lên xe, xoay nhẹ tay ga. Chiếc xe đạp điện lướt đi êm ái trên mặt đường. Hôm nay là ngày đầu tiên cậu đặt chân tới trường cấp ba. Một ngôi trường dân lập, lựa chọn duy nhất còn sót lại sau khi kỳ thi vào công lập khép lại bằng thất bại, đó là thi trượt.

Một kết quả không quá bất ngờ với chính Khang. Không phải vì cậu kém thông minh, càng không phải vì cậu hư hỏng. Chỉ là do cậu lười. Lười học, lười quan tâm tới những bài kiểm tra điểm số. Đối với Khang, trường lớp chưa từng là thứ có thể trói buộc hay định hình cuộc đời mình.

Ánh nắng chiếu thẳng xuống người cậu, nhưng gương mặt phía sau chiếc kính râm vẫn bình thản. Không chói mắt, cũng chẳng nheo mày. Như thể thế giới bên ngoài chẳng thể chạm tới.

Ngôi trường hiện ra phía trước, một khuôn viên khá rộng, tường sơn vàng đã phai màu theo năm tháng. Sân trường đông nghịt học sinh. Tiếng cười nói ồn ào vang lên khắp nơi, phá tan bầu không khí nghiêm túc vốn có của một ngày khai giảng.

Giáo viên vội vã đi lại, người cầm danh sách, người chỉnh loa đài, người lo trang trí phông bạt. Trái ngược hoàn toàn, học sinh gần như chẳng mấy để tâm. Ở đây, đủ mọi thành phần tụ họp. Con nhà khá giả, kẻ cá biệt, học sinh cá tính mạnh, thậm chí có cả những gương mặt ánh lên vẻ bất cần đời.

Khang dựng xe gọn gàng rồi bước vào khu lớp học. Hành lang dài, sàn gạch xám lạnh lẽo. Tiếng bước chân cậu vang nhẹ, đều và dứt khoát. Lớp học của Khang không giống bất kỳ lớp học “chuẩn mực” nào. Con trai tụ thành từng nhóm nhỏ, cười nói thô lỗ, vài đứa lén lút châm thuốc ngay cạnh cửa sổ. Con gái thì tụm lại, bàn tán chuyện quần áo, son phấn, thỉnh thoảng liếc nhìn qua lại với ánh mắt đánh giá.

Khang không để tâm. Cậu đi thẳng tới dãy bàn cuối, kéo ghế ra ngồi xuống. Đặt cặp lên bàn, cậu thở ra một hơi rất nhẹ. Mong muốn duy nhất lúc này chỉ là một năm học bình lặng, không ai động tới, không phiền phức gì cả. Nếu có thể, cậu thậm chí sẵn sàng trở thành kẻ vô hình trong lớp học này.

Khang tựa người ra sau, đặt tay lên trán. Chưa kịp nghỉ ngơi được bao lâu thì một cảm giác nặng nề bất chợt đè xuống vai cậu.

“Mày mới tới à?” Giọng nói khàn khàn vang lên ngay sát tai.

Khang mở mắt, ngẩng đầu. Trước mặt cậu là một nam sinh cao gầy, thân hình săn nhưng gầy guộc. Mái tóc crop ngắn với vài đường kẻ sắc lẻm, ánh mắt sắc lạnh và đầy vẻ xoi mói. Sau lưng hắn là vài tên khác, đứng khoanh tay, rõ ràng không mang thiện ý. Hắn ta tên là Bình, Khang nhớ ra cái tên này từ danh sách lớp.

“Bỏ cái kính ra đi,” Bình nói, khóe môi nhếch lên đầy khinh miệt. “Ngồi trong lớp mà làm như đang đi tán gái ngoài đường vậy.”

Khang thở dài. Cậu nhìn thẳng vào Bình qua lớp kính râm tối đen. Một cái nhìn không có cảm xúc, không sợ hãi, càng không né tránh. Khang chậm rãi giơ ngón tay giữa lên trước mặt Bình.

“Thích hay không là việc của tao,” Khang đáp, giọng đều đều. “Không phải việc của mày.”

Không khí trong lớp chợt lặng đi trong giây lát.

Mạch máu trên trán Bình giật lên. Hắn trừng mắt, bàn tay siết chặt đến mức các khớp ngón tay trắng bệch.

“Mày tự tìm phiền phức rồi, thằng ngu!''

Không một lời cảnh báo, Bình vung tay tung thẳng một cú đấm về phía mặt Khang. Cú đấm nhanh và mạnh, đủ để hạ gục bất kỳ một học sinh bình thường nào.

''Bốp!''

Cú đấm bị chặn lại giữa không trung. Khang bắt lấy nắm đấm của Bình bằng một tay, lực vừa đủ, không thừa không thiếu. Ánh mắt phía sau lớp kính vẫn lạnh lùng đến đáng sợ.

Cả lớp nín thở, trầm trồ xem trận ẩu đả. Khang đứng dậy, động tác chậm rãi, nhưng mang theo một áp lực vô hình khiến Bình bất giác lùi nửa bước.

“Muốn đánh nhau thì nói sớm,” Khang nói. “Đừng chạm cái tay dơ bẩn đó vào tao.”

Bình gầm lên, rút tay về rồi lao tới lần nữa. Nhưng ngay khoảnh khắc hắn ra đòn, Khang đã nghiêng người né tránh, một tiếng xoẹt vang lên rất khẽ. Áo sơ mi của Bình đột nhiên rách toạc một đường dài. Trên tay Khang là một chiếc bút mực, ngòi bút sắc bén, ánh lên dưới đèn lớp học.

Tiếng xì xào nổi lên khắp lớp học. Không ai tin nổi chuyện vừa xảy ra. Dùng bút rạch rách áo? Làm sao có chuyện vô lý tới vậy? Động tác nhanh đến mức không một ai nhìn rõ.

Bình gầm lên trong cơn phẫn nộ, lao tới như kẻ mất lý trí. Hắn đấm loạn xạ, mang theo toàn bộ sức mạnh và sự tức giận. Khang né từng đòn nhẹ như gió, chuẩn xác như thể đã được lập trình sẵn, không thừa một động tác, chẳng phí một bước chân.

Trong chớp mắt, Khang xoay người, lực từ eo truyền lên chân, tung ra một cú đá gót thẳng vào mặt Bình.

''Rầm!''

Bình gục xuống sàn. Khang đứng thẳng, nhìn xuống, giọng bình thản đến lạnh người:

“Đòn của mày quá chậm, không có kỹ thuật. Đánh như vậy thằng tăng động như vậy thì đừng mong trúng ai.”

Đám bạn của Bình lao tới, năm, sáu người cùng lúc. Và đó là lúc tất cả chứng kiến thứ gọi là chênh lệch tuyệt đối.

 Khang di chuyển giữa bọn chúng như một cái bóng, chỉ bằng những cú đá chuẩn xác. Không tiếng hét, không thừa động tác, mỗi cú ra đòn đều chính xác đến tàn nhẫn.

Chỉ trong chưa đầy một phút, tất cả nằm gục trên sàn lớp học. Khang đứng giữa lớp, thở đều đều, không hề mệt mỏi.

“Ngày khai giảng…”

Cậu lắc đầu, giọng mỉa mai.

“Đúng là không được yên bình.”

Buổi lễ khai giảng cuối cùng rồi cũng diễn ra theo đúng khuôn mẫu quen thuộc: những bài diễn văn dài lê thê, lời dặn dò về đạo đức, kỷ luật, tương lai học sinh… Tất cả trôi qua như một đoạn ghi âm được bật lại năm này qua năm khác. Khang đứng trong hàng, lặng lẽ nghe mà cũng chẳng nghe. Âm thanh đi vào tai rồi biến mất, không để lại dấu vết.

Chỉ có một thứ không biến mất, đó là ánh mắt của Bình. Từ đầu cho đến cuối buổi lễ, ánh mắt ấy ghim chặt vào Khang như một mũi kim lạnh lẽo. Không che giấu, không e dè. Đó là ánh nhìn của kẻ ôm hận, pha trộn giữa nhục nhã và thèm khát trả thù. Nếu ánh mắt có thể gây thương tích, có lẽ Khang đã bị xé nát từ lâu.

Khang nhận ra điều đó. Nhưng cậu không quay đầu, không đáp trả, thậm chí không bận tâm. Ánh mắt phía sau cặp kính râm vẫn trầm tĩnh như mặt hồ phẳng lặng, sâu đến mức không ai nhìn thấy đáy.

Khi buổi lễ kết thúc, học sinh giải tán, tiếng cười nói lại ồn ào như cũ. Khang dắt xe rời trường, không ngoái lại. Cậu hiểu rõ rằng chuyện sáng nay chưa kết thúc. Nó chỉ vừa mới bắt đầu.

Trở về nhà, Khang vẫn không tháo kính râm. Cánh cửa mở ra, căn nhà hiện lên trong sự im lặng quen thuộc. Không có tiếng người, không có tiếng chào hỏi. Không khí tĩnh lặng đến mức có thể nghe rõ tiếng bước chân của chính mình.

Trên tường treo vài bức ảnh cũ đã phai màu, bám đầy bụi. Gương mặt trong ảnh mờ nhạt đến mức khó nhận ra, như thể quá khứ cũng đang dần bị xóa đi. Khang lướt mắt qua chúng trong chốc lát rồi quay đi. Cậu đã quen với cảnh này rồi. Không buồn, cũng chẳng vui. Chỉ là… bình thường.

Khang về phòng, ngả người xuống giường một cách lười biếng. Tấm nệm kêu lên khẽ khẽ. Cậu lấy điện thoại, lướt mạng xã hội một cách vô thức. Những đoạn video ngắn, hình ảnh vô nghĩa trôi qua trước mắt. Không có thứ gì giữ được sự chú ý của cậu quá vài giây.

Chán.

Khang đứng dậy, đi ra ngoài bếp. Mở tủ lạnh. Trống rỗng.

“Thật phiền…”

Cậu thở dài, đóng tủ lại. Thay giày, rời khỏi nhà đi bộ tới cửa hàng tạp hóa gần đó.

Trên đường trở về, bầu trời đã ngả sang chiều. Con đường nhỏ dẫn về khu nhà Khang ở khá vắng, hai bên là những bức tường cũ và hàng cây lâu năm. Không khí yên tĩnh đến mức bất thường. Khang dừng lại khi thấy phía trước là Bình.

Bên cạnh hắn là một người đàn ông to lớn đến mức gần như che khuất cả ánh đèn đường. Thân hình đồ sộ, vai rộng, cơ bắp cuồn cuộn căng phồng dưới áo thun. Hắn cao hơn Khang cả một cái đầu, có lẽ hắn cao khoảng 185cm. Mái tóc crew cut gọn gàng, khuôn mặt góc cạnh dữ tợn, đôi mắt sắc như dao.

Không cần giới thiệu, Khang cũng đoán ra thân phận.

“Đánh không lại nên gọi anh à?”

Giọng Khang vang lên bình thản, pha chút khinh miệt nhẹ như một lưỡi dao mỏng.

Bình cười nhạt, vẻ hả hê hiện rõ trên gương mặt.

“Hôm nay mày chết chắc rồi.” Bình nói với giọng đắc thắng.

Hắn chỉ tay về phía Khang.

“Dám đụng vào tao thì phải trả giá. Nên cảm thấy may mắn đi, tao chỉ gọi anh tao ra thôi.”

Người đàn ông bước lên một bước.

“Quốc,” hắn lên tiếng. “Anh của thằng Bình.”

Quốc nhìn Khang từ đầu đến chân, ánh mắt đánh giá lạnh lẽo.

“Chuẩn bị tiền viện phí chưa, nhóc?”

Không đợi trả lời, Quốc tung thẳng một cú đấm. Nhanh, mạnh và chuẩn. Nhưng cú đấm chỉ chạm vào không khí. Khang nghiêng đầu né gọn, khoảng cách chỉ tính bằng vài centimet. Gió từ cú đấm lướt qua má cậu, đủ để cảm nhận rõ sức mạnh khủng khiếp ẩn trong đó.

Quốc lập tức thu tay, lùi lại một nhịp, thủ thế boxing hoàn chỉnh.

“Nghe thằng em tao nói mày biết chút võ,” hắn nói, khóe miệng nhếch lên. “Vừa hay, tao biết chút boxing.”

Ngay sau đó, Quốc lao lên. Những cú jab, cross, hook được tung ra liên tục, góc độ linh hoạt, nhịp điệu chuẩn xác. Tuy thân hình đồ sộ, tốc độ ra đòn của hắn lại cực kỳ nhanh. Khang không phản công, cậu chỉ né. Mỗi bước lùi, mỗi lần nghiêng người đều vừa khít, không thừa một phân. Đôi mắt sau cặp kính râm theo sát từng chuyển động của Quốc.

Không phải tay mơ, Khang nhận ra ngay. Đối phương được huấn luyện bài bản. Không chỉ học qua loa. Nhịp thở, cách đặt chân, góc ra đòn, tất cả đều cho thấy hắn ta đã có ít nhất ba năm luyện tập nghiêm túc. Nhưng nhiêu đó vẫn chưa thể chạm tới Khang.

Quốc bắt đầu tăng nhịp. Những cú đấm dồn dập ép Khang lùi lại, và rồi Khang cảm nhận được sau lưng là bức tường. Hắn cố tình dồn góc, Quốc rõ ràng có đầu óc trong chiến đấu.

Một cú đấm nữa lao tới, Khang không né. Cậu giơ chân lên, chặn đường đòn. Ngay lập tức, Khang phản kích bằng một cú đá. Nhưng Quốc lùi người lại, xoay hông. Pull counter! Đó là một kỹ thuật phản đòn cao cấp trong boxing. Nhử đối phương tấn công, rồi phản lại trong khoảnh khắc sơ hở.

Cú đấm phản công lao tới, nhanh đến mức người bình thường không kịp phản xạ. Nhưng trong khoảnh khắc đó, Khang xoay người, cú đấm sượt qua sát vai. Ngay lập tức, một cú đá xoay được tung ra, mạnh, gọn, chuẩn xác.

''Rầm!''

Gót chân Khang trúng thẳng vào mặt Quốc. Hắn bị hất văng ra sau, ngã đập xuống đất. Hắn lồm cồm đứng dậy, khuôn mặt hiện rõ vẻ kinh ngạc lẫn đau đớn.

“Có vẻ… mày không dễ xơi nhỉ?”

Khang không trả lời ngay. Cậu bước lên một bước, giọng trầm xuống, nghiêm túc hiếm thấy.

“Kỹ thuật phản đòn vừa rồi,” Khang nói chậm rãi.

“Tao đã thấy ở đâu đó rồi.”

Ánh mắt phía sau cặp kính như xuyên thẳng vào Quốc.

“Nói mau! Ai là người đã dạy mày?”

Không khí chợt trở nên nặng nề hơn.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...