Chương 3 :
Trong màn đêm tiếng võ ngựa võ ngựa che đậy bởi cơn mưa lớn bất thường đang dần kéo đến .
Sau khi Robert bị hội đồng phế bỏ vì các cuộc tấn công vô nghĩa mà không đem lại bất kì thắng lợi , vị chỉ huy cũ Fenrich quay lại tại chức với đường lối chiến thuật tử thủ không ra đã quay lại .
Jhon đang cố nhìn ra bên kia hào nhưng cơn mưa như sối xả này trút xuống , Jhon thậm chí còn chẳng nhìn thấy nổi quá nửa mét xung quanh bản thân , những bước chân bị những dong nước cuốn đi , cảm giác đất mềm ngoặt cố giữ bước chân mình khi cố di chuyển qua đống hỗn độn nước và đất này ,tôi thề tôi ghét phải canh gác trong tình hình tồi tệ hết sức này , những tên canh gác thậm chí còn cho mấy bãi chất lỏng không xác định , mùi vô cùng kinh tởm , nhưng lũ chúng tôi gần luôn là lũ chậm chạp nhất trong các cuộc giao tranh , luôn bị chậm bước , bị ép buộc hơn là bị phân vào cái nhiệm vụ canh gác tồi tệ này .
Đáng lí ra tôi nên thay phiên trực mới đúng nhưng mật đất ngày càng lún nghiêm trọng , di chuyển trong cái cái hào với nền đất mỏng này làm người vốn chậm chạp như tôi gần như chả tiến lên được bước nào , mấy tên đi trực trước đều đã đi trước cả rồi , tôi vẫn đang vật lộn ở đây với mặt đất , vì sự chậm chạp của tôi nên thường xuyên thành trò tiêu khiển , theo lẽ thường tôi đã nghe sự chế nhạo mới đúng , tôi cảm nhận được sự khác thường nơi đây nó lặng yên và ẩm ướt , Jhon chân run rẩy vì sự tĩnh lặng này như bao lần anh lại chạy .
August nhìn xuống đám xác dưới chân ra lệnh :” Phía Tây Nam xuất hiện lỗ hổng , ngươi về truyền tin .”
Kairo ướt sũng nhìn sang Anan ướt sũng bên cạnh hỏi :” Tại sao chúng ta phải sống trong rừng vậy ?”
Anan trả lời hờ hững :”Ai biết ?”
Hai người lại trầm mặc nhìn vào cái bẫy thú mong đợi con thú nào đó đi ngang qua .
Đã một tháng trời trôi qua kể từ khi trung đoàn K89 phải sống trong rừng với vật tư thiếu thốn vô cùng lâu lâu mới có lần tiếp tế , họ vạ đâu nằm đấy hoàn toàn tự tìm kiếm thức ăn cho đủ nhu cầu thực phẩm .
Con nhỏ tóc đen : “ Cuối cùng cũng tìm được hai người,có lệnh tập hợp về thôi .”
Con nhỏ tóc đen này là Avan , nó đứa đương bảo trì con người trong đội .
Jhon đã chạy suốt hai ngày liền , miệng to thở dốc , mưa to xối xả , bên cạnh là một đống lũ như anh , nó diễn ra quá nhanh , anh chỉ kịp chạy mà thôi .
Cơn mưa lạnh xối vào thân thể anh , nhưng anh vẫn có thể cảm nhận mồ hôi nhễ nhại của mình , tiếng hú hét trong không khí , tuy anh không thể nghe rõ tiếng mưa xối xả , tiếng cười đó như in vào tâm trí anh , đầu gối anh đã chày hết sau bao lần ngã vào đất bùn , cả người đầy vết chày sước do những viên đạn sượt qua , chắc vì anh may mắn chăng mà vẫn sống được , mặt mũi bằm dập do đấm nhau , anh chỉ biết chạy về phía trước theo những người còn lại , theo tiếng đứt quãng của tên chỉ huy , anh tiếp tục nhễ nhại bước chân của mình theo sát những người phía trước .
Kairo nhìn qua màn trời mưa , Kairo thấy những tấm bóng di động trong màn mưa xối xả nói : “ Áo xanh đến rồi .”
Jhon chỉ biết chạy theo tên phía trước thấy tên phía trước nhảy xuống , anh chập bước chân ngã lăn người đập thẳng vào đống đất , anh định cứ vậy ngủ luôn , thật sự anh mệt lắm rồi . Anh cảm giác có người xách cổ anh lên , tát anh một phát , anh phụt ra búng máu , miễn cưỡng anh đành mở mắt nhìn , con nhóc trước mặt quen nhỉ , anh nghĩ mãi chỉ nói ra câu “ chào “ và thế anh có “ nụ hôn “ với đất . Ngước lên , anh bị đạp về phía trước nhìn vào phía trước những bóng đen với áo đen dần xuất hiện theo bản năng anh bắn .
Đã nửa ngày trôi qua, trong cơn mưa mịt mù này , Kairo nhìn tên ngất lịm dưới đất , lại nhìn Avan , Anan lại nhìn mấy tên áo xanh vô hồn tựa thẳng vào đất khác , rồi Avan và Anan lại nhìn chằm cô , cuối cùng Kairo nắm chân lôi tên “ bất tỉnh “ đi .
Jhon ngửi ngửi có mùi thịt , ừm mùi khoai tây , bụng Jhon xôi lên , suốt mấy ngày nay ngoài nước mưa anh chưa có gì bỏ bụng rồi , Jhon dụi mắt nằm dậy nhìn sáu tên hai mắt tỏa sáng nhìn chằm vào chiếc nồi ở giữa chỉ thiếu dớt nước dãi nữa thôi , dưới cơn đói thúc đẩy Jhon dè dặt hỏi : “ Tôi ăn chung được không ?” , chẳng ai nói gì , anh dè dặt bước đến thành một thành viên hai mắt tỏa sáng nhìn vào nồi .
Tên áo xanh nào đó với đôi đứt lìa đang cố lê bước mặc cho cơn đau cố gắng lê bước đi tiếp ,” soẹt” một tiếng anh nhìn thấy bầu trời xối xả với cơn đau từ dưới truyền đến mắt anh mở to anh nhìn thấy chính anh nhìn thấy bố mẹ anh , nhìn thấy vợ anh , nhìn thấy con anh , với giọt nước mắt tràn ra đôi mắt mở to nhìn chằm chằm vào phía trước , August người đầy vết xước trên lưng con ngựa cười lớn “ Hahaaha , đi nhanh lên bữa tiệc chưa kết thúc đâu .”
Những tên khác cũng cười lên , đàn ngựa dầm dầm qua màn mưa , dẫm nát nơi cái đầu còn đang mở to mắt .
Cơn mưa to như thế này một thứ hiếm thấy ở nơi đây , nơi người người bước qua lại , giữa hội đồng chính phủ những tên già đang gào thét với nhau .
“ Mụ điên “ đang mỉm cười và uống từng ngụm hồng trà như đang kịch vui vậy đó , đúng với biệt danh của ả “ mụ điên ,
Sau tuyên cáo đầu hàng vô điều kiện của liên bang fcois , họ chấp nhận nhượng lại một phần khu phía Đông và gánh một khoản lệ phí bồi thường khổng lồ khiến ngân sách trống rỗng .
Sau những ngày dầm mưa nơi xa xôi nào đó nơi phía nam liên bang , Jhon trở về với Avathan hai người cùng quê hương ,họ trò chuyện rôm rả chia sẻ những trải nghiệm của họ ở phía Bắc và phía Nam , họ hạnh phúc vì cuối cùng họ cũng thoát khỏi được địa ngục đó .
Và giờ Kairo đang ngồi giết rồi lại mổ mấy con heo nhìn sang Anan bên cạnh cũng giết rồi lại mổ mấy con heo nghi hoặc hỏi :” Đây là tự do ?”
Anan nói “ Ừm , đây là tự do .”
Mụ điên có tên Sophia de Doris đã mua những tên tử tù từ chính phủ với một cái giá hời vào cuối trận chiến để thành lập nên đội quân tư nhân dưới gia tộc cô , dưới góc nhìn của người ngoài , đây là vứt tiền qua cửa vừa không có danh tiếng vừa lấy được lãi , còn phải chăm cho một đội quân không lớn cũng chả nhỏ , không có kĩ năng kinh tế , đúng là nhìn sao cũng thấy không đúng .
Và giờ mụ điên đó đang ngồi canh cha cô tiền nhiệm gia chủ Landda .
Landda :” Số vải làm được nhiều phết rồi , con nghĩ bao lâu nữa bán được .”
Sophia :” Không lâu đâu , chắc khoảng bốn tháng nữa và bên New Green sẽ cung cấp đủ lượng dược phẩm theo thỏa thuận sớm thôi .”
Hai người sau đó tán nhảm suốt cả chiều với cuốn sách trên tay , trà bên cạnh , nho trên đĩa , hạnh phúc cũng chỉ cần vậy thôi .
Nhưỡng cơn dịch lạ lùng xảy ra khắp liên bang mấy tháng liền và số tiền nợ khổng lồ để đàm phán hòa bình từ nước ngoài khiến người dân trong nước phỉa làm việc với tần suất cao do bị xiết nợ , tình hình liên bang chưa bao giờ lại tồi tệ như thế này .
Những tên lính xuất thân từ các thành thị mất thời gian chiến đấu suốt ba năm vừa không có trợ cấp vừa mắc nhiều bệnh gây nên làm sóng oán hận với chính phủ .
Avanthan đã từng mong ước trở về , nhưng anh trở về với niềm hân hoan khi thoát khỏi địa ngục đó đâu nào ngờ , cơn dịch bệnh xuất hiện ai cũng bị lây không loại này thì loại khác , anh cố gắng làm nhưng mức lương chạm đáy với dược phẩm giá trên trời đã khiến anh tuyệt vọng , anh chưa từng nghĩ sau khi trở về địa ngục thật sự mới mở ra , mỗi sáng thức dậy ánh mắt anh chỉ muốn nhắm lại mãi mãi , vì từng chiến đấu trên chiến trường đó anh trở thành mục tiêu của cơn phẫn nộ của những kẻ thậm chí chưa từng bước đến nơi đó , anh thực sự chịu đủ lắm rồi , có ai không mất đi người thân mình trong cơn dịch điên loạn đâu , trong ánh mắt anh dưới đáy mắt mịt mù đầy sự phẫn nộ .
Trong cái chết lan tỏa khắp đường phố đến các xó xỉnh , những người mang nên lớp da vàng của bệnh dịch họ nổi điên lên khắp đường phố vì họ biết không ai cứu họ , họ điên rồi họ muốn mọi người chết cùng họ , họ phỉ báng , họ sợ hãi , dưới những tấm vải rách rưới là những tấm thân run rẩy vì đau đớn thứ hoa cỏ lạ tràn ngập đầy thành phố .
Những vụ cướp , giết xảy ra khắp liên bang và giờ đây khắp đường phố là nơi của lũ cảnh vệ , du côn , nguòi bệnh .
“ Bụp “ Kairo lê bước ra khỏi cái bầy nhầy đó , tôi đang tuần tra khắp đường phố trấn áp bất cứ thứ gì mang tính hung hãn .
Đã một tháng trôi qua từ khi dịch bệnh bắt đầu , trong thành những người nằm ngồi trong góc tường run rẩy , người người mang theo ánh mắt vô vọng nhìn vào nền đất vô hồn , những người núp trong căn nhà của họ nhìn qua khe cửa như lũ chuột đầy sợ hãi và cẩn thận , củng mạc mắt chứa đầy tia đỏ dưới lớp da thâm xì của họ .
Jhon đang trong căn cabin nơi ngoại ô , nhìn vào cái ống sắt hô to “ Đã xong “ , anh ta vuốt cái ống sắt ngắm nghía , rồi anh ngắm bia phía trước bắn , lực giật kinh khủng làm anh giật mình , xong anh nhanh chóng ổn định lại , nỗi ám ảnh lũ kỵ binh đã làm anh ngày đêm trong cái căn gác xép chả biết ngày đêm rồi .
Jhon đang lục lọi các linh kiện dưới đất , bỗng bụng reo lên lầm bầm cuối cùng cũng ra khỏi căn gác xếp , đang lục lọi trong nhà bếp , tiếng chuông cửa reo lên , Jhon lết chậm như rùa ra mở cửa .
Avanthan hai ánh mắt đen sì , tia máu đầy mắt cố gắng làm ra vẻ mặt “ tôi ổn “ nhất chờ ở cửa , cánh cửa mở ra , Avanthan nhìn cái tên đầu tóc bù xù người đầy vết đen cháy , hai mắt như tên đen xì sáng rực như tên cuồng tín cố gắng giương khóe miệng :” Chào .”
Avanthan chỉ quen biết với tên Jhon này , thật sự trong lúc quẫn trí cậu ta như thế nào liền ở trước căn nhà tên này rồi ,lúc mới nói chyện dù cố tỏ ra bình tĩnh nhưng giọng điệu đầy run rẩy , dù đã cố kìm nén nhưng sau vài lời an ủi , cậu ta như thủy đê tràn bờ , vừa khóc vừa kể lể .
Jhon từ nói vài lời về sau thành tượng luôn .
“ Nếu tôi chịu cố gắng dù chỉ một ít thôi , có lẽ , có lẽ .” Avanthan lẩm bẩm như tên ngáo .
Dù cố gắng an ủi , sau buổi trò chuyện Avanthan xin lỗi rồi ra về , nhưng có vẻ mọi chuyện có vẻ không ổn cho lắm Jhon thầm nghĩ xong cũng đành đóng lại cánh cửa .
Trên con đường vô định , Avanthan tiếp bước những bước chân lang thang , cuối cùng cậu ta được giọng nói chặn đường :” Người anh em , cậu cũng tới nghe diễn thuyết sao ?”
Avanthan cứ ngẩn người rồi cuối cùng cũng ở một góc ghế , dưới những lời nói quan tâm , cậu tìm thấy nơi thuộc về mình , hòa nhịp vào đám đông giọng cậu theo đám đông .
Kairo đang cảm thấy cực kì nhức đầu , tên nhóc mới vô đội này lắm mồm vô cùng .
“Gia đình ta , đã ba đời vệ binh góc nào phố ta cũng biết , từ cửa hàng phố bắc đến quán ba phía đông tao đều đã thử qua .”
“ Chân dài vô cùng .”
Đại khái là kể về trải nghiệm đi trong cái thành phố và ngày nào cũng kể đi kể lại mẩu chuyện quen thuộc rồi đám kia tung hô , trời mới biết sao mình lại vô đây .
Vẫn là như mọi ngày , đi dọc cái thành phố , những ánh mắt dòm ngó , “ bụp “ mùi hôi bốc lên trúng ngay mặt tên lắm mồm vẫn đang lải nhải , cái lũ kia tí cười nhưng dưới ánh mắt muốn giết người của Glace đành phải im bặt , đúng rồi đấy tên lắm mồm tên Glace vẫn đang những mẩu chuyện cũ thì bị “ phục kích “ , cuộc phục kích chưa dừng lại một cục nữa đang bay đến mặt tôi kèm theo tiếng gào :” Chết đi , quân giết người .” , tôi né sang bên nhưng tên đứng sau ăn đủ hắn gào lên :” Mẹ kiếp , thối vãi .” Glace giương cái thanh ống gỗ bắn ngay một nhát , không biết do bắn kèm hay sao nhưng trật lất rồi , tên nhóc mặt trắng mét mặt rồi chạy thẳng vào hẻm , Glace điên tiết đuổi theo nhưng chẳng hề đi được , cậu cực kì điên tiết cậu cảm nhận được có người đang nắm cổ áo cậu với sự phẫn uất cậu mang theo nỗi giận cậu cầm thảng cây súng trên tay đập thẳng về phía sau , tiếng “ bình “ với tất cả phẫn nộ khiến tất cả mọi người phải hít khí lạnh , song nạn nhân vẫn không có bất kì tiếng động nào , Glace điên tiết nói “ Đừng tưởng giết vài tên quèn nơi chiến trường thì kinh lắm , cũng chỉ là mấy cái xác có một trái tim , một bộ não mà thôi , tồn tại đủ lâu thì ai cũng làm được hết .”
“ Chó chết , đừng dùng cặp mắt vô cảm đó nhìn tao , mày lạnh lùng cho ai xem , che mặt cái quỷ gì , có gì mà che với chả dấu một bộ da mà thôi .” Những tiếng đập vang bình bình không dứt .
“ Cái lũ thua trận khốn kiếp , yếu đuối , quay lưng lại với chiến trường chết tiệt .” Những tiếng thở dốc kèm tiếng đập dồn dập .
Những tiếng phẫn nộ kèm tiếng đập liên tục vang lên không ngừng .
Kairo nhìn xuống tên lắm mồm miệng to thở dốc ngồi bệt dưới đất nghi vấn hỏi :” Đã xong ?”
Glace nhìn chằm Kairo không đáp .
Kairo đạp thẳng tên lắm mồm xuống , miệng cười hỏi :” Mày nói gì tao chả hiểu gì hết ?”
Cầm cái ống gỗ nhẹ đập vào mặt tên lắm , lớp da nhẹ nhàng đàn hồi , Kairo thầm nghĩ “ Da mềm thật .” , giọng không đổi nói :” Bình tĩnh chưa , bình tĩnh thì đi tuần tiếp , còn nằm nữa là sắp hết ngày rồi .”
Cả đám vẫn đang mộng bức , thì Kairo hỏi :” Hêt chuyện để hóng rồi , còn chưa đi ?” , cả đám mới chập chừng bước đi , khi chiếc mồm luôn miệng , họ mới cảm giác được sự áp lực xung quanh , những ánh nhìn giận dữ , những không khí nặng nề chồng chất nơi con đường họ vẫn đi hằng ngày .
Kairo nghĩ :” Không khí trong lành lên nhiều rồi .”
Chaporia
Bình Luận (0)