Chương 4 :
Kairo nhìn cái tên lắm mồm cứ đi cạnh mình , sao tên này cứ phải đứng cạnh mình nhỉ ?
Cái tên lắm mồm vẫn miệng miệng kể chuyện cũ , đến bên cạnh để tra tấn tinh thần vậy , có thể trực đi Kairo quang tên lắm mồm trượt dài trên nền đất ,một hàng tiếng vang vang nên theo sau đó là hàng hàng tiếng rên rỉ , Kairo cầm cái thanh gỗ bắn cái tên tâm thần giữa phố đó , xong vì kĩ năng quá kém nên thành ra trúng ngay đùi gia nhập luôn vô đội “ khóc tang “ , Kairo đá cánh cửa gỗ bên cạnh lập tức trốn vào , Kairo thoáng nhìn tên lắm mồm , tiếng xé gió vang lên Kairo theo bản năng đập cái ống gỗ , tiếng la ó vang lên một người phụ nữ gầy gò bủn rủn ôm khuôn mặt biến dạng của bả , một bóng đen lao ra với phản xạ của mình Kairo đã đập thật mạnh vào bóng đen , dù đang lăn lóc trên mặt đất , bằng một cách thần kì nào đó , mà con mụ dưới đất vẫn bật dậy được cố gắng đẩy bóng đen đó , với một lực nặng nề , cái thứ gì đó nát troét văng hết vào mặt Kairo , Kairo nhìn vào khoảng trống trắng đục trước mắt , quanh tay vang vọng tiếng “ chạy đi “ . “ con phải chạy “ .
Chẳng biết qua lâu , một cơn đau trên mặt kích thích , Kairo xõng xoài dưới đất nhìn lên tên lắm mồm hắn ta hai mắt đầy dao động qua lại , nhịp thở dồn dập , nói gấp gáp :” Còn không mau tỉnh lại .”
Thấy Kairo hai mắt tiêu cự nhìn hắn , nhịp thở bình ổn hơn chút nói :” Chẳng hiểu nổi sao ngươi còn sống đến bây giờ với cái tinh thần bất ổn đó .”
Kairo nhìn xác ngổn ngang trước cửa thì thầm nói “ Xin lỗi .”
Tên lắm mồm nói :” Có thể đỡ tôi về được không , tay chân chẳng cảm giác được nữa rồi .
Kairo thở dài xong nói : “ Được thôi .”
Kairo vác tên lắm mồm lên lưng rồi lấy dây thừng cột chặt bản thân , đi ra ngoài với những chiếc vệt máu trải dài từ những tên quần quoại trong đau đớn , có vẻ như họ chẳng quan tâm lắm đến mấy cái thứ có ống này .
Kairo cầm lấy cái thứ đã khiến cho khối tên nằm lăn lóc chẳng đứng dậy nổi ư, một thanh gỗ với nhiều chỗ lồi lõm bất thường , cái thứ quỷ đây nhỉ ?
Kairo cầm lên rồi cũng cột thẳng tên lắm mồm luôn , cố gắng lết bước về nơi khu lâu đài trung tâm thị trấn , tiếng reo giá như có phiên chợ nhưng với những tiếng rên la hét và rên rỉ kèm theo như gã đồ tể giết heo bán tươi cho bạn vậy , băng băng qua đường lớn nơi những người nổi loạn treo những tên tuần tra trên những chiếc cọc hoàn toàn trần trụi những tên bên dưới đấu giá để tranh nhau những phần thịt trên người hắn , từng miếng từng miếng tiếng la hét những câu hỏi tuyệt vọng chỉ như kích thích thần kinh bên dưới càng hét giá điên cuồng .
Dưới ánh mắt cầu xin và phẫn nộ những kẻ treo trên cọc kia đôi mắt luôn chuyển đầy hoảng loạn , họ đã cầu xin , phẫn nộ , chửi rủa , họ nhìn kĩ từng khuôn mặt , họ như có thể nghe được những tiếng động nhỏ nhất , mắt họ trở lên tinh tường một những nụ cười với hàng răng vàng ố cầm những thứ thô thiển đủ loại như tô vít , cây búa , lưỡi liềm , con dao , ....
Họ nghe được tiếng bước chân khác thường , bất chấp việc lưỡi đã mất tên đó hướng ánh mắt đầy thù hận về nơi đó , bất chấp việc miếng thịt đang bị cắt xuống tên này cố gắng hét lên “ TÊN ĐÓ “ , bất chấp việc móng tay đang bị rút ra tên này cố gắng hét về phía này cố gắng truyền tải cảm nhận của hắn về một hướng ,....
Kairo nói nhỏ : “ Đáng lẽ ra ta không nên mi .”
Glace cười khổ : “ Đáng lí ra lên thuận lợi mới phải .”
Kairo miệng to thở lớn đập bay tên cản đường nói : “ Có đúng đường không vậy , sao chạy mãi chưa tới cổng vậy .”
Glace giọng run run :” Sai sót , chạy khúc trước đường lớn trái .”một cái lưỡi cắt cỏ Glace mặt trắng như giấy hỏi :” Bộ không thể bế tôi mà chạy sao ?”
Kairo :” Không thể .”
Đập , đập , ngẹo , ngẹo chẳng biết đã vung bao lần , chẳng biết đã phải né “ ám khí “ bao lần để bảo vệ “ hàng hóa dễ vỡ “ đành phải ôm chí nhận “ đao “ , Kairo cuối cùng đã đến bức tường nơi trên những tên mặt lạnh như sắt nhìn xuống bắn từng phát tiếng vang đùng đùng ngay bên màng nhĩ cái trò kéo chân muôn thuở lại đến xong bị quá nhiều thành phản xạ đạp luôn .
Với hàng hàng bắn để dù tên lắm mồm đã la to khai báo tận tình đến tận gốc gác với lịch sử đen tối , những tên trên bức tường thành cao vút vẫn hoạt động như những cỗ máy được lập trình lặp lại hành động .
Bước chân tập tễnh dù đã cố đứng thẳng , xong đôi mắt chỉ nhìn thấy đen xám , từng bước chân in theo vết máu từ đùi chảy xuống với lỗ thửng sâu hoắm , những vết cắt trên người độ nông sâu không đều , vẫn cứ bước đi những bước đi đầy quái dị cứ như con quái vật tập hợp những mảnh thịt cắt rời trên cơ thể nó để bước đi vậy đó .
Sophia từ nơi trên tường cao nhìn xuống cái thứ “ quái vật .” và cái “ bọc “ đang vừa khóc vừa mếu bên dưới , những tên cố gắng lùi lại đống xác và tiếng rên rỉ từ đằng xa chẳng dám bước lên , cô không khỏi nhếch môi lên rồi nói :” Mở cửa , lôi đồng đội của các người vào đi chứ đừng để hắn bò như côn trùng chứ đúng không ?”
---------------------------------------------------------------------------
Dưới bóng tối đen nhánh , mặt trăng cũng khuyết đi như chẳng buồn nhìn vào nơi đây , trong bóng tối vô tận những ánh ánh chập chờn hòa cùng bóng tối mờ đục như chính ánh nhìn của họ vậy , với cái thân dù tàn tạ vẫn phải đứng ở đây , nhìn lên bức từng cao vút , khi chẳng có bất kì thứ chất giảm đau khác ngoài cồn cũng bị cấm , Kairo ánh mắt vô hồn nhìn thẳng xuống nền đất , nỗi đau là thứ phải chịu đựng , Kairo chỉ còn cách quên đi nỗi đau bằng cách quên đi chính bản thân . Đối diện Kairo tên Anan cũng ánh mắt vô định và hai tên Avan và Glace đang nhìn chăm chú hai tên thất thần này đang cược xem tên nào tỉnh đầu tiên , hai tên cứ cứ nhìn , xong Kairo bỗng hai mắt có thần , dù bước khập khiễng đứng dậy xong đã nhìn ra nơi tối đen bắt đầu xuất phát . Glace giọng nói đầy hí hửng :” Mười đồng không thiếu .”
Avan :” Được rồi , được rồi .”
Đứng nơi dưới tường cao chót vót , nhìn lên bức tường cao chót vót , tiếng la hét vang , một tên hớt hả chạy đến “ Thưa cô ,” lời còn chưa kịp nói xong đã bị ngắt , “ Ta tự nghe được không cần báo .” “Bảo họ cứ điều lực lượng lên đó đi cố thủ tường thành .
”
Tường thành , nơi bóng tối chập chờn nhìn đâu cũng thấy đầy điểm lạ lùng , nhưng trong ánh mắt đói khát của họ chẳng khác gì gọi mời họ nhập tiệc , họ cố trèo lên bằng những thứ lạ lùng , khi họ trèo lên dù bị chết khi chưa kịp nhận ra thì lớp sau lại đến , dù có những người chết trước xong họ đã leo lên thì chính là leo lên , họ ánh mắt đầy tia máu hô to :” Đả đảo ác quỷ .” , lao lên hỗn chiến .
Kairo đập rồi lại đập , họ điên cuồng , có miệng xài miệng , giữ tay giữ chân , áp đảo quân số là thứ gì đó rất khó chịu , họ cố gắng xài mọi thủ đoạn một cách không cần mạng , dù đã đập họ bao nhiêu , họ vẫn như con chó dại một khi đã cắn thì sẽ không buông cho đến khi miếng thịt đó rớt ra ngoài , mỗi bước đi như vác theo hàng tá người dù đầu đã nát tay họ vẫn bám chặt lấy chân bám chặt lấy tay , dù có giật mạnh tới đâu cũng không đi , vác theo bốn cái xác Kairo nhìn lên tên Anan vác theo cái sọ vẫn giữ nguyên tư thế cắn vào đầu . Anan nhìn nghi hoặc rồi hỏi :” Cần giúp đỡ sao ? “
Kairo với ánh mắt chờ mong nhìn chằm chằm nói :” Um .”
Với những phát dứt hoát chỉ còn bốn cặp tay đang bám chặt , “ Thấy nhẹ nhàng hơn hẳn rồi đấy .” Kairo thầm nghĩ .
Trong thời gian Kairo đi tìm giúp đỡ để giảm “ cân nặng “ thì áp lực lên người nào đó với cái kĩ năng kinh dị đang thể hiện nổi bật , miệng luôn lảm nhảm câu :” tôi phải sống “ đến ám ảnh và khuôn mặt cháy xém và những vết chém với một mái tóc màu trắng xóa như bạc tôi , ảnh cầm con dao thoăn thoắt xử lí những tình huống bất ngờ nhìn từ ngoài vào có thể nói là quá nhẹ nhàng đến cảm giác nó quá dễ dàng , bắn những phát tinh chuẩn và nạp đạn lại cực nhanh , nhìn ảnh chẳng khác gì một pháo đài sống biết nói duy nhất câu :” tôi phải sống “ vậy đó và cái pháo đài sống đó đang cắt phang đầu một ai đó nhìn nhẹ nhàng thực sự và bắn ngay khi có khoảng cách , “ đúng là nơi đùn đẩy trách nhiệm tốt nhất “ không “ phải là nơi chia sẻ áp lực mới đúng “ các tên đang đánh sẽ vô ý hoặc cố tình dẫn “ áp lực” của mình đến tên “ bất ổn nhận thức “ này , hắn ta cứ điên cuồng cứ như đây là “ vũ trường “ từ đó hấp dẫn nhiều hơn áp lực , vòng luẩn quẩn bào thể lực không hồi kết nhưng “ đứa điên “ lao thẳng vào chỗ hắn đập lung tung đã vô tình phá vỡ cái vòng luẩn quẩn này .
Cái tên “ tôi phải sống “ nói như thì thầm vào tai lên câu :” Cảm ơn .”
Kairo chẳng hiểu gì sất , tự nhiên cái tên “ tôi phải sống “ nói gì đó nhỏ xíu đành hỏi lại :” Cái gì !? “
Chẳng có phản ứng gì sất , song mấy tên điên này như cô này thì đập kiểu bên kia cũng đánh đủ loại kì quái , mặt ai ai cũng như bước ra từ hồ máu vậy , đập xuống ai ngờ gặp ngay tên điên cũng chẳng kếm từ bỏ chống cự thẳng đạp hết lực còn lại , tiếng nát choét vang lên Kairo không kịp phòng ngừa bay ra khỏi tường bằng vào phản xạ xong cô vẫn bám được lên cái tường cao chót này , một tên với ánh mắt điên cuồng lao tới với con dựa trong tay lao tới với ý định chặt phăng tay cô , Kairo nghĩ “ Lần này xong thật rồi .”Nhưng , đúng rồi nhưng một cơn gió với một bóng đen bay đến tên la hét điên cuồng kia hòa cùng không trung rồi bẹt một tiếng .
Cái tên “ tôi phải sống “ đến và nói kéo thẳng Kairo lên và nói :” Ngươi phải sống .”
Kairo hai mắt to nhìn hắn , hắn cũng mắt to nhìn lại , xong tên kì dị nào đó lôi cái thanh tả tơi có ống với một đống sắt ra vừa ra đã bị cái tên cái tên “ tôi phải sống “ ngắm bắn chuẩn xác vào hắn , hắn nằm rồi “ Bùm “ , trong cái tia sáng hắt lên đó , ánh lên dưới chân của cái tường cao chót bên dưới là đống bầy nhầy của “bã “ và “ dịch “ chẳng khác gì nơi lò giết mổ , xác thú hỗn tạp . Nhìn cái tên “ tôi phải sống “ đã đánh lung tung , Kairo không muốn trải nghiệm cảm giác “ treo lủng lẳng “ nữa , hô to “ Đợi tôi với .” chạy vội đánh lung tung .
------------------------------------
Sophia nhìn lại cái xác rớt xuống nát bét , lâu lại có mấy tên cố mò ra cái khỏi cái mấy đống “ hỗn tạp “ kia sẽ lập tức bị bắn bởi lũ chỉ đứng đợi thứ gì đó ngoi lên , khẽ đưa chiếc đồng hồ quả quýt dưới ánh dầu , nhìn thời gian cô không tự chủ được giương khóe miệng lên , thời gian đã trôi lâu như vậy thì “ván cược một chiều “ của cô đã đúng , Landda từ từ bước đến nhìn thấy nụ cười trên môi cô con gái , không tự chủ được cũng giương lên nụ cười rồi cười ha hả nói :” Lũ ngu đó , lúc đó còn cười ta vì để con làm xằng làm bậy tạo ra cái lũ quân tư nhân toàn tên những kẻ tâm thần và tội phạm , ta cũng cứ nghĩ lũ sẽ phải lao lên ngay đầu sẽ chết luôn trong loạt đạn đầu tiên , tiền mua không bù tiền lỗ , xem ra lũ ngu này có giá trị hơn tưởng , không biết lãnh địa mấy tên đó giờ chắc “ vui “ lắm nhỉ , lại đây Sophia cha ôm cái nào , từ nay không gọi con là ngáo ngơ nữa chịu không .”
Và cái người có biệt danh “ ngáo ngơ “ kia đang mặt xị ra trong vòng tay ngột ngạt .
Rồi đúng rồi đó , cái lũ đần độn kia đã dần bị lùa và bỏ mặc ở đó cho tự sinh tự diệt không có một chút trợ giúp nào đó vẫn đang miệt mài “ cuốc đất “ đâu .
Dù khuôn mặt có xị xuống nhưng ánh mắt vẫn thoáng nhìn qua cái thứ “ liên thanh “ nào đó với vẻ mặt bất an .
Kairo đấm tên , tên kia đấm lại Kairo , “Phọc “lưỡi dao xuyên thủng từ đỉnh đầu xuống tới cuống họng , hành động tên kia im bặt , tên “tôi phải sống “ miệng to thở hổn hển kéo Kairo lên nhìn những tia sáng chiếu xuống , thầm nghĩ “ Sáng rồi sao ?” , từ đằng xa tên nào đó hú hét “ Hahahah tao biết mà tao người được chúa lựa chọn hahaha .” những câu từ khó hiểu vang lên xong hai tên đứng đây chỉ biết mồm to “ và khí “ , ngay cả tên cuồng lảm nhảm cũng chỉ biết mồm to “ và khí “ , Kairo thầm nghĩ “ Mấy tên kia chắc không phải người .”
Ở những tòa chẳng kém lâu đài bao xa trong cái bức tường cao vót nơi đám người hù hét , Sophia vừa ăn cái bát súp chẳng khác gì cái đám thường dân hay ăn , ở đây cứ có cái cho vào mồm hoặc nấu chín là được, buổi sáng cô thích thứ ấm bụng thì còn gì hơn một bát súp ?
Qua những gì tra hỏi “ lành nghề “ từ những kẻ may mắn đại khái Sophia đã nắm rõ tình hình và thứ cô quan tâm đến từ đâu rồi .
Kairo vô cùng mộng bức vừa mới nghỉ bữa sáng , chiều ra đã phải đập lũ mềm oặt này , xong xách cổ tên nhìn “ gà “ vô cùng người quen .
Avanthan và Jhon bị đập thẳng vào dưới ánh mắt của Kairo , Jhon vẫn mở miệng kiểu cũ :” Chào “
Nhưng không có gì xảy ra , Jhon cảm thấy bất an , ngó nhìn lại Avanthan vẫn cứ chăm chăm tức giận nhìn người .
Anh thường chẳng thể xử lí tình huống và giờ vẫn vậy , anh chỉ đành an ủi bản thân “ tới đâu thì tới đi .”
Chaporia
Bình Luận (0)