Invictus'd Bellador/Chapter 1: Kết thúc một cuộc đờiChapter 1: Kết thúc một cuộc đời
20px

Một thành phố phồn thịnh, xinh đẹp trước kia giờ đây nhuốm đầy máu thịt và bụi. Mùi thuốc súng, lửa, máu và xác chết hòa quyện tạo nên mùi hôi thối kinh khủng.

*bằng* *bằng*

Hàng trăm tiếng súng nổ hòa vào khung cảnh chết chóc, cơn mưa nặng hạt cùng cơn gió lớn tham gia vào buổi hòa tấu của sự điên loạn.

"Rút mau! Thời tiết lẫn tình hình đều quá xấu!!"

Một quân nhân - có vẻ là chỉ huy - hét lên, đồng thời ném một quả lựu đạn về phía toán quân đang đuổi theo họ.

Những kẻ bám đuổi họ mang quân phục che kín toàn thân và bọc giáp nặng, nhưng chúng vẫn nhanh nhẹn một cách vô lí.

Trên giáp vai chúng khắc một hình thập giá ngược màu đỏ cắt ngang một vần trăng khuyết. Đó là huy hiệu của Catastrof - quốc gia đang có chiến tranh với họ.

*bùm*

Quả lựu đạn phát nổ ngay khi chạm đất và thôi bay nhiều lính địch, nhưng chúng nhanh chóng đứng dậy mà không có lấy một chút thương tích.

"Bọn Harten đang tiến vào rừng, tôi đề xuất chúng ta ngừng đuổi theo!" Một người lính Catastrof vừa đứng dậy lên tiếng với chỉ huy của họ.

"Cho ta nghe lí do của anh".

Giọng nói khàn đặc phát ra thông qua chiếc mũ, vị chỉ huy cũng đồng thời đừng bước.

"Chúng ta là bộ binh hạng nặng, dù có nhanh hơn chúng thì chúng ta cuối cùng sẽ cạn sức lực trước!"

Người lính đáp lời, đưa ra ý kiến của bản thân. Với trạng thái của họ, việc tiêu tốn toàn bộ sức lực để đuổi theo một tàn quân chỉ còn dưới 20 người là lãng phí và không cần thiết.

"Hiểu rồi, trên cương vị là chỉ huy-". Người đàn ông tháo bỏ mũ giáp rồi nhìn vào người lính.

"-Ta có nghĩa vụ xem xét ý kiến của cấp dưới. Anh nói đúng, hội quân thôi".

Với vết sẹo dài từ miệng tới mắt phải, ông thường bị mọi người e sợ dù thực chất khá dịu dàng.

Ông quay người bước đi rồi đội chiếc mũ lên đầu. Những người lính trực thuộc cũng theo bước vị chỉ huy để hội quân.

Cơn mưa cũng dần tạnh, để lộ ánh sáng dần len lỏi xuống nơi chiến trường đầy máu và đau khổ.

Họ là quân tiên phong, vậy nên họ luôn là những người đầu tiên đối mặt với nguy hiểm. Tỉ lệ tử vong ở đơn vị này cao ngất ngưỡng, khiến nhiều người e sợ mà chọn vị trí ở trung tuyến hoặc hậu phương.

"Ông mang theo họ làm gì ?"

Đến nơi cắm trại, ông lướt mắt qua những cô gái ăn mặc gợi cảm sau lưng đồng minh mà không khỏi bực mình. Đây rõ ràng là chiến trường mà họ vẫn để dục vọng làm mờ đôi mắt.

Người chỉ huy đơn vị pháo kích đứng dậy phủi bụi, rồi ngước nhìn cơ thể đồ sộ trong bộ giáp của người đồng đội.

"Báo cáo đi, Lucas". Ông nói với ông giọng nhàn nhạt của người lớn tuổi, tay vòng qua eo mà kéo một cô gái vào lòng.

"Chúng ta cùng là Trung tá, ông không có tư cách để nghe tôi báo cáo. Thiếu tướng Hansen, ngài ấy đâu ?"

Ông nhìn một ông lão già khú đế đang ôm ấp cô gái, tay lần mò vào những khu vực dâm dục. Cảnh tượng ô uế và tục tĩu đến độ cả các cấp dưới của hai đơn vị không dám nhìn thẳng.

"Thiếu tướng đang ở trong lều, ngài ấy cũng đang đợi ông". Dứt lời, ông đưa đôi môi khô khốc, già nua của mình hôn má cô gái.

Lucas một mạch thẳng tiến đến lều của Thiếu tướng, không muốn tự vấy bẩn đôi mắt của bản thân. Đứng trước kều của Thiếu tướng, ông gỡ bở mũ giáp và gọi.

"Thiếu tướng Hansen, tôi là Trung tá Haridan Lucas".

"Vào đi". Một giọng nói lạnh lùng phát ra.

"Xin phép"

Đi vén tấm màn che mà bước vào. Lều của quân hàm Thiếu tướng vô cùng rộng, có là một một tấm sắt di động cao hơn 2 mét như Lucas vẫn có thể thoải mái sinh hoạt.

"Chúng ta đã thành công đánh phá thủ đô của Harten đồng thời chắc chắn đã tiêu diệt ít nhất 4000 quân địch, dù thiệt hại hơn 600 bộ binh hỗn hợp".

Ông quỳ xuống, cúi đầu sâu trong khi báo cáo, đây là một truyền thống của quân nhân Catastrof nhằm thể hiện lòng trung thành.

"Chỉ hơn 600 bộ binh thiệt hại mà đánh phá được thủ đô địch, còn giết số kẻ thù gấp nhiều lần mình, tôi sẽ cân nhắc kiến nghị thăng chức cho ông, Trung tá".

Hansen đống cuốn đổ đầy ghi chép chiến trận mà lướt nhìn Lucas. Một quân nhân tại ngũ hơn 25 năm, vóc dáng đồ sộ, sức mạnh kinh khủng, trên hết là lòng trung thành và quyết tâm cao ngất. Đã thế còn rất khiêm tốn và tận tụy với cấp dưới.

Haridan Lucas rõ ràng xứng đáng với vị trí cao hơn và nhiều quyền lực hơn nhờ vào sự xuất sắc của mình, chỉ là-

"Cảm ơn Thiếu tướng đã quan tâm, nhưng tôi xin không nhận đặc ân này, xin phép rời đi trước".

-ông là người quan tâm rất nhiều đến người dân, vậy nên ông muốn giữ quân hàm tầm trung để tránh phải phục vụ cho những người có chức quyền.

Vừa dứt lời, Lucas đã ra khỏi căn lều. Tiếp tục đội mũ lên mà bước từng bước nặng nề. Tháo mũ khi giao tiếp là hành động thể hiện sự tôn trọng tối thiểu mà một quân nhân có thể trao đi, bởi vì họ sẽ có thể nghe tốt hơn khi tháo mũ.

Tương tự, nếu một quân nhân không tháo mũ khi giao tiếp với người khác, người đó nên xem lại bản thân mình.

"Nghỉ ngơi thôi, ta đã chiến đấu liên tục trong hơn hai ngày rồi".

Dứt câu, hàng trăm binh sĩ ngay lặp tức nằm rạp xuống mặt đất. Quân phục không thay, giáp cũng không gỡ, họ đơn giản là ngủ ngay lặp tức để nghỉ ngơi.

Bản thân Lucas thì lặng lẽ ngồi xuống một mõm đá mà xem nó là ghế. Hôm nay ông không thể ngủ được, cứ có cảm giác gì đó bức rức trong lòng ông.

Ông đảo mắt qua những người lính đã chiến đấu cùng ông trong bộ giáp mà không khỏi vui lòng. 

Tiền thân đều là những trai tráng trong độ tuổi hăng hái nhất. Họ được gia đình và mọi người tôn trọng, nhập ngũ với mơ mộng sẽ đem về vinh quang cho quê nhà, cho tổ quốc, cho Catastrof.

Nhưng giờ đây, lũ nhóc đầy năng lượng ấy đã nếm trải qua bao chiến trận.

Đủ nhiều để dập tắc hi vọng về một cuộc sống quân ngũ đẹp đẽ, đủ nhiều để uốn nắn chúng trở nên rắn rỏi.

Lucas nhìn những đứa trẻ giờ đây đã là những quân nhân tràn đầy lòng trung thành với tổ quốc mà không tránh được vui lòng. Ông nhớ lại bản thân khi xưa, cái lần ông nhập ngũ. Nếu không nhầm thì ông đã tiểu ra quần và ngất xỉu trước áp lực của cuộc tuyển chọn.

Không nói không sao, nói ra thì chỉ có tự mình xấu hổ. Bởi những người từng chứng kiến mảng đen quá khứ của ông đều đã hi sinh nơi chiến trường, không còn ai để trêu đùa về những chuyện đó nữa.

Gần 30 năm tại ngũ, ông đã chứng kiến hàng triệu đứa trẻ xuất hiện rồi biến mất. Đứa thì chết do súng bắn, đứa thì chết do lựu đạn, có đứa thì chỉ đơn giản là chết do thời tiết khắc nghiệt hoặc đói.

Rốt cuộc thì chỉ còn ông còn lưu lại những kí ức hoài niệm lẫn đâu đớn ấy. Nhưng ít nhất ông không cô đơn, bởi ông vẫn còn những cấp dưới mà ông đã xem như gia đình, những đứa thân thiết còn gọi ông là "cha".

Chìm đắm trong kí ức, chính ông cũng đã quên đi nỗi lo khó hiểu ban đầu mà chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay.

...

..

.

"Trung tá, đừng ngủ nữa!!"

Tiếng gọi đánh thức Lucas đang mơ màng, ông nhìn quanh doanh trại rồi nhìn người lính trước mặt.

"Isaac, có chuyện gì ?"

Giọng ông lo lắng, không khỏi suy diễn đủ loại khung cảnh xấu có thể xảy ra.

"Cứ việc theo tôi ạ-". Isaac nói với giọng điệu bí ẩn, che giấu mọi ý đồ.

"-Trung tá tỉnh rồi tụi bây, phụ tao!!"

Không để ông phản ứng, 4 cấp dưới tớ khỏe nhất hợp lực nhấc vị chỉ huy lên, Isaac thì lấy một mảnh vải che mắt ông.

Hoảng loạn, Lucas vận sức vùng vẫy nhưng bất lực, bởi tứ chi ông đã bị giữ chặt, còn tầm nhìn thì bị che khuất.

*clark* *clark*

Từng bước chân của binh lính vang lên làm lòng ông càng rối bời. Không biết qua bao lâu, họ dừng lại rồi đặt ông xuống.

"Khoan đã"

Một mùi thơm nhẹ nhàng đi vào mũi ông, kích thích các giác quan đã ngủ yên để tập trung chiến đấu. MÙI THỊT NƯỚNG!!!

Băng che mắt được tháo ra, ánh sáng bớt chợt lọt vào mắt làm ông nhíu mày. Sau đó tầm nhìn dần rõ ràng.

Một bữa tiệc toàn thịt là thịt, các loại rau dại xanh tươi và những quả mọng ngọt ngào. Phải hơn 10 năm rồi ông mới thấy nhiều thức ăn đến vậy.

"Chính tôi đã chủ trì đó, ngài Trung tá-". Isaac thò đầu lên từ phía sau chỗ thịt.

"Hôm nay là ngày 17 tháng 9. CHÚC MỪNG SINH NHẬT THỨ 54 CỦA TRUNG TÁ HARIDAN LUCAS!!!!"

"WOOOOOOOOOOO"

Lucas chết lặng trước cảnh tượng này

Đã bao lâu từ khi nhập ngũ, ông mới có lại cảm giác ấm cúng này ?

Phải chăng ông đã thật sự có được một đại gia đình, không phải lời nói- mà là một gia đình thật sự ?

Xúc động, ông để mặt hai hàng nước mắt lăng dài trên má mà cởi bỏ mũ giáp.

"Ta thật sự hạnh phúc. Hạnh phúc vì đã có các cậu là cấp dưới, là người đồng hành cùng tôi. Mọi người, MỞ TIỆC!!!!"

Với tiếng gọi của ông, hàng trăm chiến binh vũ trang đầy mình lao vào bàn tiệc đây ấp thịt nước mà họ dày công chuẩn bị. Có nhóm còn cắn chung một miếng thịt lớn, trông vô cùng tình cảm. [Vane : Đồng chí nha, không hề gãy vai]

Khung cảnh lộn xộn, thô thiển nhưng đầy sự ấm áp chuẩn quân đội. Họ tận hưởng hết mình, vì nơi chiến trận thì không biết ngày mai sẽ xảy ra chuyện gì.

Ăn uống một lúc, Lucas quay ra hỏi Isaac, giọng nói lạnh đến run rẩy.

"Nói tôi nghe, lí do khiến anh che giấu bãi săn thú tốt như thế này là gì ?"

Isaac chột dạ rồi ho sặc sụa, anh cứ nghĩ vì chỉ huy sẽ không để ý nhiều đến thế.

"Eh~, tôi xin lỗi mà~". Tỏ giọng nan nỉ, Isaac cố đánh thức lòng trắc ẩn trong vị Trung tá.

"Giải thích rõ ràng đi. Còn nữa, tại sao anh lại giấu việc trong tiểu đoàn ta có một đầu bếp lành nghề thế này ?"

Thịt nướng có mùi thơm nức mũi nhưng không quá đạm, lớp thịt mềm mộng đẫm nước mỡ thơm ngậy, lớp da ngoài giòn rụm đã răng. Không thể nào một người thường có kĩ năng tốt như vậy.

"Glen, trả lời thay cho Isaac". Thấy Isaac ậm ừ, ông đổi mục tiêu sang cậu đầu bếp.

"Eh, à ờ..ừm.. thì.."

Hoảng loạn vì bị gọi tên, cậu đậu bếp Glen lúng túng, đan hai tay vào nhau mà xoay ngón cái liên tục.

Ông cũng không truy hỏi nữa. Chỉ là hơi bực mình do phải ăn lương khô suốt 9 tháng dù có một đầu bếp giỏi và một bãi săn tốt thế này.

"Isaac, tôi phạt anh chạy 5 cây số vì tội danh che giấu thông tin quan trọng với cấp trên"

Nói xong, ông ngửa mặt cười lớn cùng những chiến hữu, mặc kệ Isaac kế bên đang xị mặt ra.

××××××××××

Đó là những kí ức đẹp đẽ đến mê hoặc, những hồi tưởng lúc lâm chung lúc nào cũng thật huyền ảo.

Rồi ông nhìn lên họng súng đang chỉa thẳng vào đầu, một tên lính đang nói thứ ngôn ngữ kì lạ. Huy hiệu Harten khắc sâu trên tấm giáp vai là thứ giúp ông nhận diện gã này.

Ông nhìn quanh, cảm giác thời gian trôi chậm bất ngờ. Gã cầm súng bất động hoàn toàn trước mắt, những quả tên lửa bắn ra đang lơ lửng ở giữa không trung.

Toàn bộ tiểu đoàn đã bị diệt sạch bởi họng súng của địch, những bệ pháo di động khổng lồ hướng thẳng hỏa lực về phía ông.

Nhưng đáng kể nhất, chắc chắn là tạo vật khổng lồ đằng sau. Một người máy khổng lồ với ụ súng máy ở tay trái, móng vuốt năng lượng ở tay phải và bệ phóng tên lửa ở trên lưng đang tàn sát quân Catastrof.

Ông không biết nó là gì, chỉ biết nó mạnh mẽ đến đáng sợ, dễ dàng giết cả đội quân đồng minh chỉ trong vài lần xả đạn.

Rồi thời gian trở lại bình thường, gã đó nói vài lời trước khi bóp cò súng, chấm dứt cuộc đời chưa trọn vẹn của Lucas.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...