Invictus'd Bellador/Chapter 2: Trận chiến UtusChapter 2: Trận chiến Utus
20px

"Hahh...hahh"

Lucas tỉnh dậy trong một khu rừng kì lạ, cỏ cây xanh mướt với nhiều quả mọng trĩu cây. Tầm mắt ông vẫn mờ mịt, cơ thể mềm nhũn làm ông không thể cảm nhận xung quanh..

"Ughhhh"

Ông khẽ rên, cơn đau xuất phát từ dưới bụng khiến ông khó chịu, còn có cảm giác ẩm ướt như máu chảy. 

Ông cố nhớ lại những chuyện đã xảy ra, nhưng đầu óc hoàn toàn mơ hồ.

Từ từ, gượm đã

Ông rõ ràng đã chết, vậy tại sao vẫn có thể suy nghĩ ?

Còn cảm giác đau âm ỉ tới từ bụng nữa, rõ ràng trước đó không có vết thương nào.

Khi tầm nhìn dần rõ ràng, ông mới đưa mắt nhìn xung quanh.

Bầu trời xanh khác hẳn so với chân trời toàn bụi thuốc súng quen thuộc. Trái ngược với hình ảnh cây cối xác xơ từng thấy là cả cánh rừng tràn đầy sức sống.

Ánh nắng lọt qua đám mây, chiếu vào đôi mắt làm ông khó chịu. Ông đưa tay lên theo bản năng, chỉ để thấy cánh tay mảnh khảnh và tinh tế.

Điều này trái ngược hoàn toàn với đôi tay đầy cơ bắp và chai sạn của ông làm ông không khỏi bối rối. Cánh tay chạm vào còn có cảm giác mềm mềm, mát lạnh.

Ông ngồi dậy khó khăn do cơn đau khắp người rồi nhìn xuống cơ thể mình.

"Khoan đã, chuyện quái gì thế này !!?"

Lucas gần như thét lên, cổ họng ông phát ra giọng nói dịu nhẹ, trầm ổn của một người con gái.

Cơ thể mảnh khảnh, tinh tế, vóc dáng cao ráo khỏe mạnh, linh hoạt. Mái tóc màu ánh kim dài ngang hông suông mượt, còn có mùi khá thơm nữa.

Người em của mình...mất rồi.

Với chút hi vọng rằng chỉ là hơi giống con gái thôi, ông đưa tay xuống phần dưới để rồi hụt hẫng. 

Trên người Lucas lúc này chỉ độc mảnh vải trắng che tới đầu gối, bên dưới hoàn toàn tự do. Cảm giác gió lùa vào làm ông cảm thấy vừa lạnh vừa ngượng, chỉ đành đứng dậy mà lang thang.

××××××××××

Tại một căn cứ quân sự khổng lồ với lớp giáp dày và hàng trăm khẩu súng, pháo chực trờ. Một người đàn ông nghiêm chỉnh đứng trước cửa chính.

"Tôi là Thiếu tướng Robenart Hansen, đến đây để trình diện trước lệnh triệu tập của Bộ Tư lệnh"

Hansen vừa gõ nhẹ vào cánh cửa vừa đưa thẻ quân nhân của mình, cánh cửa ngay lặp tức mở ra.

Ông bước vào với gương mặt cau có, khó chịu, nhưng vẫn kìm lại khi đứng trước cấp trên.

"Hansen, ông chắc hẳn biết lí do chúng tôi triệu tập ông-"

Một lão binh nâng gọng kính, nói với giọng điệu bực dọc. Ông ta có nhiều vết sẹo trên mặt, nổi bật nhất là lỗ đạn ngay giữa trán.

"-Lũ Harten đã vực dậy trước sự tấn công của chúng ta, chúng sỡ hữu thứ công nghệ vô cùng tân tiến và mạnh mẽ vượt xa thời đại"

Ông ta đóng tệp tài liệu dày trước mắt mà nhìn thẳng vào mắt Hansen.

"Theo ông, Thiếu tướng Hansen, chúng là gì ?"

"Một cỗ máy hình người khổng lồ điều khiển bằng thần kinh, đó là suy đoán khả thi nhất"

Dựa trên việc cỗ máy đó quét sạch cả đội quân Catastrof mà không mất nhiều thời gian, cả chuyển động linh hoạt đó nữa, chắc chắn phải có người lái ở đâu đó.

"Ông suy đoán khá tốt dù chỉ nhìn qua nó đấy, nhưng suy đoán cũng chỉ là suy đoán. Ta chẳng thể đặt cược vào đó"

"Tôi đồng tình, thưa Thống đốc"

Cuộc đối thoại và những suy đoán dsi vào ngõ cụt, họ chẳng thể biết được Harten tạo ra những cỗ máy chiến tranh đó như thế nào.

"Xin phép rời đi trước"

Hansen hành lễ, không quên để lại tài liệu về tiểu đoàn số 241 lại rồi mới rời đi. Trong lòng ông nặng trịu những suy nghĩ.

"Lucas, ông vào tiểu đoàn của mình đã làm rất tốt rồi, hãy an nghỉ nhé"

Ông đặt tay lên ngực trái mà cúi đầu về khoảng không trước mặt, tưởng niệm những chiến sĩ đã vĩnh viễn nằm lại nơi chiến trường.

××××××××××

Giữa khu rừng, một cô gái bước từng bước nặng nề, bụng chảy nhiều máu làm cô ấy trong nhợt nhạt hơn nữa. Cô lê từng bước nhỏ để tránh vết thương mở rộng hơn nữa, nhưng càng cố gắng thì mọi chuyển chỉ dần tệ hơn.

Sau cùng, cô gục xuống mặc cho máu đã thấm hết vào tấm vải và thảm cỏ bên dưới. May mắn cho cô, ngang qua là một đại đội mang giáp nặng màu xanh đen, và trên giáp vai là một huy hiệu quen thuộc.

"C-Cata...strof.."

Cô vươn tay, cố gắng nói vọng để họ nghe thấy, nhưng họ vẫn tiến bước mặc cho cô đang đau đớn. Rồi ý thức cô mờ dần, cô thoáng thấy ai đó đang tiến gần cô trước khi ngất đi.

...

..

.

Mang trên mình bộ giáp nặng nề, Lucas bước từng bước vững vàng dẫn đầu đơn vị tấn công. Harten hôm nay có những động thái rất đáng ngờ nếu xét tới tình trạng lép vế của chúng.

Quân số ít ỏi những vẫn lao lên nộp mạng, đạn dược cạn kiệt nhưng vẫn lãng phí cho mỗi phát bắn, hỏa lực yếu kém nhưng vẫn ra sứt gãi ngứa cho giáp của quân Catastrof.

Chúng, những quân lính Harten cứ vậy mà tự lãng phí quân lực của chúng, những việc đó lặp lại được 2 ngày trước khi Bộ Tư lệnh mất hết kiên nhẫn.

Ho cho rằng địch đã cạn kiệt mọi tài nguyên nên mới có chiến lược ngu ngốc đến thế, vậy nên những bộ óc chiến lược của Catastrof thúc ép Lucas tổng tiến công.

Đó là một sai lầm, một sai lầm chết người...

Đơn vị của Lucas tiến sâu vào giữa lòng địch - thủ đô Utus của Harten mà chẳng có gì cản trở, dù thuận lợi nhưng đem lại cảm giác bức rức vô cùng. Làn sương mù dày do khí hậu của Harten làm bầu không khí trông âm u và đáng lo ngại hơn nữa.

Nhưng lệnh từ cấp trên là tuyệt đối, vậy nên dù có phản đối cũng phải thực hiện bất chấp.

"Tôi thấy không ổn về chuyện này, Trung tá". Isaac lên tiếng, bộc lộ nỗi lo của mình.

"Ta cũng vậy, Hạ sĩ Isaac. Vậy nên ta càng phải cảnh giác dù có thuận lợi ra sao"

Họ giao tiếp mà không tháo mũ, bởi đặc sự tôn trọng lên trên mạng sống là một việc làm ngu dại.

 

"Tiếp tục tiến lên, không được hạ thấp cảnh giác"

Lucas ra lệnh cho Isaac, lệnh nhanh chóng được truyền ra cả đơn vị, truyền tin như vậy an toàn hơn việc nói lớn giữa làn sương.

"Dừng"

Lucas dừng bước, đồng thời ra hiệu cho tất cả dừng lại. Giữa làn sương mù, một chấm đỏ liên tục nhấp nháy là vô cùng đáng ngờ, cộng thêm tầm nhìn kém làm ông cảnh giác hơn nữa.

"Đó có thể là một loài cảm biến. Cả đơn vị tản ra. Isaac, riêng anh quay về gọi viện trợ, càng nhiều càng tốt"

Ngay lặp tức ra lệnh cho mọi người tách làm 2 đại đội, khi ông bắn nát cảm biến đó thì cũng chỉ mình ông bị lộ. Lucas hướng nòng súng về phía chấm đỏ kia mà bóp cò.

*bằng*

Tiếng súng nổi bật giữa không gian yên tĩnh, nhưng tuyệt nhiên không có việc nào tệ xảy ra như ông đã nghĩ. Chấm đỏ cũng biến mất giữa làn sương, trả lại bầu không khí âm u ban đầu.

Vẫn để đơn vị tách ra, Lucas một mình tiến gần hơn với chấm đỏ lúc nãy.

"...Cảm biến nhiệt...Lũ cáo già Harten!"

Cầm trên tay cảm biến, Lucas không khỏi oán giận sự mưu mô của quân Harten, bởi cả đơn vị đều đã bị quét bằng nhiệt độ cơ thể.

"TẬP HỢP! GIỮ ĐỘI HÌNH!!"

Không để đơn vị của Lucas phản ứng, hàng trăm quân lính Harten trong bộ chiến giáp lao đến xuyên thẳng đội hình của quân Catastrof.

Với các trang bị cận chiến, những binh lính Harten dễ dàng áp đảo những quân Catastrof - những người chủ yếu mang súng và lựu đạn.

Lucas tả xung hữu đột giữa vòng vây của hàng chục kẻ địch, cố gắng thu hẹp khoảng cách giữa ông và đơn vị. 

Một tên đâm thanh kiếm vào đùi Lucas, ông nén đau rút ra rồi dùng thanh kiếm đó để tấn công. Chất liệu của thanh kiếm hoàn toàn vượt trội so với khả năng chống chịu của bộ giáp, dù có là giáp của Catastrof hay Harten cũng không thể chặn được.

*bằng*

Một viên đạn bắn vào vai ông, xuyên qua lớp giáp mà phá hủy khớp xương.

"Chó chết..đạn xuyên giáp.."

Dù mạnh mẽ và vượt trội ra sao, một mình ông cũng không thể chống lại hàng chục kẻ địch trang bị vũ khí. Ông bị chúng giữ chặt, tay trái bị cắt lìa bởi một lưỡi gươm sắt bén, hai chân bị bắn nát bởi loạn đạn liên hồi.

Ông ho ra một dòng máu đen đặc, ngực quặn thắt làm ông khó thở. Sau cùng, quân Harten đâm một cây giáo xuyên qua ngực Lucas, trực tiếp ghim ông xuống mặt đất.

Đơn vị của ông cũng không khá hơn. Do lớp sương dày gần như làm mù tầm nhìn, những khẩu súng của Catastrof tỏ ra lép vế hoàn toàn trước vũ khí cận chiến. Họ khó khăn chống đỡ trước cuộc tấn công như vũ bão của kẻ địch, nhưng họ đã câu đủ thời gian.

"ANH EM!! VIỆN BINH TỚI RỒI!!"

Làn sương dần tan, lỗ ra hàng chục ngàn quân Catastrof vũ trang hạng nặng cùng những phương tiện chiến tranh tối tân. Không phải tự nhiên mà Lucas lại chia đơn vị ra làm hai nhóm và bí mật gửi Isaac yêu cầu chi viện.

Thế trận đảo chiều, quân lực của Catastrof áp đảo hoàn những binh lính cận chiến của Harten bằng hàng ngàn loạt đạn và pháo kích. Những phương tiện bọc giáp nặng cũng ngăn hỏa lực tầm xa của chúng tấn công quân đoàn.

Binh lính Catastrof lao lên, nhặt vũ khí của địch mà lao vào cận chiến. Với sự áp đảo hoàn toàn, họ đã tiêu diệt quân phục kích của Harten. Nhưng chuyện tốt đẹp chẳng kéo dài được lâu.

"B-Bên trên". Giọng một người lính run rẩy.

Bởi trên không, một phi thuyền khổng lồ đang lơ lửng hàng trăm mét trên đầu họ thả xuống những cục kim loại khổng lồ. Đúng hơn, là những người máy cao ít nhất 20 mét được trang bị tận răng.

*RẦM*

Những cỗ máy chiến tranh khổng lồ vừa đáp đất lặp tức tàn sát quân Catastrof bằng những loạt đạn và bệ pháo mãnh mẽ đến đáng sợ.

Hỏa lực của Catastrof lặp tức khóa mục tiêu vào những cỗ máy khổng lồ và khai hỏa, nhưng không có bất kì tác dụng đáng kể nào. Họ có thể phá hủy được tấm giáp vai của chúng, nhưng những đợt khai hỏa sau đó bị chặn lại bởi một lớp khiên vòm năng lượng gần như bất khả xâm phạm.

Tệ hơn, một cỗ máy được vũ trang cận chiến đáp xuống ngay ở vị trí của họ.

"LUI NGAY!!"

Đã có cảnh báo, song cuộc tấn công của những người máy cận chiến là vượt quá khả năng phản ứng của họ. Những móng vuốt năng lượng dễ dàng xuyên thủng tấm khiên bảo vệ pháo kích, và lớp khiên vòm khiến nó trở nên bất bại.

Catastrof đã thua trận này, cả về sức mạnh lẫn công nghệ, đây là một thất bại không thể chối cãi. Nhưng trước đó, họ phải gắng sức để chết không hối tiếc.

Những khẩu pháo và súng máy lần nữa lên nòng, lần này họ cùng nhắm vào cỗ máy đã bị vỡ giáp vai mà bắn. Hỏa lực lặp tức tràn ngập chiến trường, toàn bộ đạn dược và tên lửa còn lại đã được khai hỏa hết lên người máy đó.

*BOOM* *BOOM*

Trước hỏa lực tập trung hoàn toàn, lớp khiên nhanh chóng bị phá vỡ, sau đó là lớp giáp của cỗ máy. Loạt pháo phá hủy hai tay, sau đó là thân trên cùng phần đầu, chốt hạ bằng hỏa lực nhắm thẳng vào lõi.

Dù bị tiêu diệt hoàn toàn ngay sau đó, nhưng họ đã thành công hạ được một cỗ máy của quân Harten.

Lucas nhìn cảnh tượng hoành tráng ấy mà lòng bừng lên ngọn lửa nhiệt huyết. Ông bỏ qua cơn đau, lê lết cơ thể nát bét mà túm đầu một tên lính Harten đang sững sờ mà đấm túi bụi. Sau đó là loạt đạn bắn thẳng về phía ông.

Gục ngã, ông để mặc cho một tên lính bước lên người mà chĩa súng vào trán ông. Ông không còn khả năng phản kháng, chỉ còn cách ngước nhìn kẻ đang chĩa súng vào mình.

"□□□□□"

Gã đó nói gì đó trước khi bắn vỡ sọ ông.

××××××××××

"Ugh"

Lucas tỉnh dậy, ôn-không, cô cảm thấy đầu óc choáng váng và mơ hồ, tầm mắt thì mờ mịt. Cô ngồi dậy, nhìn vào cánh tay mảnh khảnh, phần bụng được băng bó và Bộ quần áo mới trên người. Sau đó cùng lần nữa ngất đi, để mặt một người phụ nữ lao vào đỡ cô dậy.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...