20px

Chương 04

 Trong một khoảng không gian rộng lớn được bao phủ hoàn toàn bởi sắc đen tuyền chỉ có lát đát vài tia sáng yếu ớt phát ra từ những vì sao đang ngày một lớn lên. Trong khoảng không đó kỳ lạ thay lại có một chiếc bàn tròn nằm lạc quẻ với không gian xung quanh.

 Trên chiếc bàn đó đặt một cuốn sách có màu đen pha tím khác với chiếc bàn chả ăn khớp với xung quanh thì quyển sách đó như thể là một phần của không gian xung quanh.

 Một cánh tay mảnh khảnh đặt tay lên cuốn sách một cách nhẹ nhàng và tao nhã cánh tay đó còn phát ra được một số ánh sáng li ti của kim tuyến không phải là các hạt kim tuyến bình thường mà nó được lấy ra từ những hạt từ một vụ nổ thuộc cấp thiên hà.

 Chủ nhân của cánh tay đó chẳng biết cô tên là gì nhưng chỉ biết những người cùng cấp với cô thường gọi cô là Thủ Thư, kẻ nắm giữ tất cả các kiến thức dù có là thứ chưa được các sinh vật bên dưới kia còn chưa biết được thì cô đã biết được trước chúng cả tỷ năm.

 “Có lẽ sắp đến  giờ phải họp rồi” Cô lẩm bẩm miệng nở nụ cười nhẹ.

 Thủ Thư mặc một chiếc áo choàng dài hơn cả cơ thể nó lơ lửng trong không gian trống, chiếc áo choàng như được cắt ra khỏi khoảng không gian xung quanh được kết hợp với màu hồng tím của mái tóc dài không được buộc.

 Khuôn mặt cô mềm mại với những đường nét tinh xảo nhưng toát lên vẻ xinh đẹp nhưng tao nhã thanh lịch, đôi mắt của cô có màu đen tuyền sâu thẳm như không gian xung quanh.

 “Không biết họ đã đến hết chưa nhỉ?” Cô thắc mắc mà nhìn xung quanh trong không gian này ngoài cô và chiếc bàn tròn thì chẳng có ai cả.

“Chắc mình là người đến sớm nhất rồi.” Cô chẳng cần biết thời gian hiện tại như thế nào đối với cô thời gian như một khái niệm được đặt tên chứ chẳng còn tác động được lên bản thân cô nữa.

 Sau khi cầm cuốn sách lên cô xoay người nhìn lại không gian một lần nữa trước khi thi triên năng lực của bản thân. Cô phẩy tay nhẹ nhàng, không gian xung quanh dần biến đổi từ một vùng hư không dần được thay thế bằng những kệ sách khổng lồ không gian cô lơ lửng cũng được trải bằng sàn gỗ.

 Nơi cô trị vì dần dần đã được hiện ra Thư Viện Của những câu truyện là nơi mà những cuốn sách có thể tự viết nên một câu truyện của riêng bọn chúng, những kệ sách kéo dài đến vô tận mỗi một kệ sách đều chứa hàng nghìn đến hàng tỷ cuốn sách.

 Thủ Thư nhìn ngắm những kệ sách đó một cách đăm chiêu cô nhắm mắt lại để cảm nhận từng con chữ được hiện lên trong mỗi cuốn sách để có thể được nghe thấy tiếng của những thế giới được dựng lên như thế nào với cô đó là một trong những mà cô yêu thích nhất.

 “Những âm thanh vi diệu tuyệt đẹp này… chúng là những thứ tuyệt diệu nhất mà thư viện này tạo ra.” Cô tận hưởng những âm thanh đó dù vẫn có một chút tạp âm ọt vào tai nhưng chúng cũng chỉ là những con kiến nhỏ bé.

 “Sao mắt cô cứ nhắm thế Thủ Thư?” Một giọng điệu kiên định bình tĩnh phát lên trong Thư Viện giọng nói đó phát ra ở giữa căn phòng, có lẽ hôm nay Thủ Thư không phải là người đến sớm nhất.

 Một âm thanh đột nhiên cất lên khiến Thủ Thư giật mình va thoát khỏi trạng thái “thưởng thức” âm thanh của những cuốn sách. Cô từ từ quay ra nhìn người đã khiến mình thoát khỏi những âm thanh tuyệt đẹp và ở nơi được cho là giữa căn phòng chỉ cách nơi Thủ Thư đang đứng vài bước chân là một người đàn ông.

 Ông ấy cũng là một thực thể không tên mà chỉ được gọi là Quản Lí, một người đàn ông trung niên chững chạc với mái tóc đã bạc hết cả đầu nhưng trên khuôn mặt gần như không có một nết nhăn nào. Ông mặc một bộ vest đen sọc bạc thứ mà được Thủ Thư tặng cho trong lần đầu gặp.

 Thủ Thư nhìn qua Quản Lí rồi cô nở một nụ cười chào đón.

 “Chào mừng, có vẻ tôi không phải là người đến sớm nhất rồi.”

 Quản Lí nhìn qua Thủ Thư rồi ông gật đầu nhẹ. Thấy thế thì Thủ Thư cũng gật đầu lại một cái mà bỏ qua việc Quản Lí đã phá vỡ không gian khi cô đang thưởng thức trong các cuốn sách trong thư viện.

 Quản Lí đi đến một kệ sách khổng lồ đến mức ông nhìn lên thì chẳng thấy thứ gì là có điểm kết thúc, ông nhìn lại rồi từ từ lấy một cuốn sách trên kệ xuống. Cuốn sách dày cộp khi mở ra thì toàn bộ thông tin của thế giới trong sác hiện ra một cách rõ rệt lật qua các trang thì nó ghi lại từng ngày một cách chi tiết đến từng chi tiết nhỏ nhất.

 Ông quay ra nhìn Thủ Thư chỉ đang đứng cách đó vài bước chân là đến Quản Lí ra hiệu khi chỉ tay vào một trang của cuốn sách mình đang đọc tỏ ý muốn tìm chi tiết hơn về các “Nhân vật” trong cuốn sách ông đang cầm trên tay.

 Thủ Thư nhìn ông rồi nở một nụ cười nhẹ.

 “Anh chỉ cần đặt lại cuốn sách vào chỗ cũ rồi gõ vào phần bìa là được.” Giọng cô nhẹ nhàng không nhanh mà cũng chả cần hỏi Quản Lí muốn tìm ai.

 Quản Lí nhìn Thủ Thư một lúc rồi làm theo những gì mà Thủ Thư đã nói.

 Cộc cộc

Ông gõ nhẹ vào bìa cuốn sách thì ngay lập tức từ cuốn sách đó đẩy ra hàng tỷ cuốn sách khác thay thế cả kệ sách khổng lồ trước mặt ông. Quản Lí lùi lại dù đã hàng trăm lần đã thây cảnh này qua một lần nhưng mỗi lần ông lại bất ngờ vì số lượng sách khổng lồ mà nó bung ra từ một cuốn sách.

 Ông lấy một cuốn sách trong đó ra trong cuốn sách ghi về thông tin về một người từ người người đó sinh ra có cả khuôn mặt luôn, khuôn mặt đó thuộc về một chàng trai có mái tóc cam đôi khuôn mặt thanh tú toát lên khí chất của một người có tri thức.

 Quản Lí nhìn qua và lật các trang giấy liên tục đôi mắt lướt qua hàng loạt thông tin chi tiết của người được nhắc trong những trang sách, sau một hồi thì ông đã giở được đến trang sách trắng mà trong trang sách đó thì những dòng chữ vẫn đang liên tục được viết ra.

“Ngoài hai chúng ta thì còn ai đã đến không?” Quản Lí cất cuốn sách trở lại kệ rồi gõ lại vào cuốn sách đầu tiên ông cầm ra, ngay lập tức thì những cuốn sách từng bung ra đã thu lại vào trong một cuốn.

Quản Lí lùi lại rồi quay ra chỗ mà Thủ Thư vẫn đang dán mắt vào ông Quản Lí chỉnh lại kính chờ đợi câu trả lời của Thủ Thư.

 “Chưa ngoài hai chúng ta thì chưa có ai đến.” Thủ Thư đã không phát hiện ra ai ngoài hai bọn họ là những thực thể duy nhất đang tồn tại trong Thư Viện Tri Thức. Thủ Thư đã quét toàn bộ thư viện nhưng chẳng thấy dấu hiệu của sự tồn tại hữu cơ trong đây.

“Để tôi tìm đã.” Nói xong Thủ Thư mở cuốn sách trên tay.

Cô phẩy nhẹ tay làm cuốn sách trên tay phát sáng lên một màu sắc hồng sáng rực rỡ ngay lập tức khi ánh sáng biến mất thì những cuốn sách bên cạnh cô ngay lập tức mở ra những trang sách lật ra liên tục. Dừng đến giữa trang thì hiện ra một con mắt chiếm hai trang giấy dần hiện lên.

 Những cuốn sách này có thể coi là một cách để Thủ Thư có thể quan sát và tìm kiếm thông tin một cách nhanh chóng những cuốn sách ngay lập tức bay đi khắp cả Thư Viện theo hiệu lệnh của Thủ Thư mà tìm kiếm sự sống.

“Đừng lo không cần phải đợi lâu đâu. Chúng làm việc nhanh lắm chắc chỉ tầm vài phút là quét hết những phần có thể có người sống.” Thủ Thư ngồi xuống chiếc ghế mà cô vừa tạo ra rồi đợi cho những cuốn sách tìm người.

 Quản Lí thấy thế thì ông chỉ thờ dài nhẹ những do đã làm việc với Thủ Thư rất lâu nên ông cũng đã quen với phong thái làm việc của cô.

 Trong một góc khác của Thư Viện Tri Thức có hai người đang lang thang trong thư viện vì đã không biết đường đến đại sảnh gồm một cô gái và một cậu bé.

Cô gái có mái tóc màu kem tóc cài lên cô đang rất bực vì bị lạc ở đây được vài tiếng trong bị buổi gặp mặt chỉ còn cách vài tiếng nữa, đôi mắt cô có màu đỏ tròng mắt thì đen tuyền tỏa ra một cảm giác ma mị nhất, cô mặc một chiếc áo dài với tà áo kéo dài qua chân với màu xanh kết hợp với trắng một cách hòa quyện. Cô bước đi nhanh chóng nhưng nhiều lúc vẫn nhìn ra đằng sau để xem cậu trai kia có theo kịp không.

Cô cũng chẳng có một cái tên rõ ràng mà chỉ được gọi là Giấc Mơ kẻ thống trị những điều không có thật thứ mà chỉ có thể tồn tại trong những giấc mơ và cí thể hiện thực hóa các giấc mơ đó thành hiện thực. Giấc Mơ ở đây vì nhận được một bức thư từ Thủ Thư mời cô đến Thư Viện Tri Thức để chơi một trò chơi.

Vì ở suốt trong Cõi Mộng trong hơn hai tỷ năm đã nhìn qua hàng tỷ giấc mơ của những kẻ mơ mộng. Đó là thứ giúp Giấc Mơ không bị chán nản mà quên đi chính bản thân mình vẫn còn tồn tại sau bằng đấy năm thì mãi mới có cái được giải trí mà giờ lại lặc đường.

 “Nhỏ Thủ Thư đó sau khi trở thành kẻ mạnh nhất thống trị cả ‘Tầng trên’ lấy vị trí của Quản Lí thì biến cái thánh địa này thành luôn cái thư viện.” Giấc Mơ thủ thỉ đáng lẽ Thủ Thư trẻ hơn cô tận mười lăm tỷ năm, nhưng trong vỏn vẹn hai triệu năm thì Thủ Thư từ người yếu nhất rồi dần biến thành người mạnh thứ hai rồi mạnh nhất.

“Giấc Mơ, chị có biết đường không vậy?” Trong khi Giấc Mơ vẫn còn đang vội vàng bước tiếp thì cậu trai đằng sau lên tiếng, điều này làm Giấc Mơ quay đầu lại.

Đằng sau cô là một cậu trai có chiều cao khá thấp chỉ cao đến bụng của Giấc Mơ tầm một cậu bé mới bước vào tuổi vị thành niên, cậu có mái tóc màu xanh nhạt ở phần đuôi tóc thì có sắc xanh ở các sợi, cậu mặc một chiếc áo sơ mi một chiếc quần đùi đến đầu gối cũng như một đôi giày màu nâu kiểu cổ điển.

“Không sao đâu Khởi Đầu, chị sẽ dẫn em đến chỗ sảnh chính ngay thôi.” Giấc Mơ cười một cách gượng gạo để Khởi Đầu không thấy được lông mày của cô đang nhíu lại, Giấc Mơ không biết bao lâu mới tìm được sảnh chính. Tuy cả hai đều là những kẻ bất tử nhưng việc lặp đi lặp lại cấu trúc của thư viện liên tục vì nếu kéo dài liên tục thì thư viện sẽ ‘tiêu hóa’ luôn cả hai.

 Khởi Đầu nhìn Giấc Ngủ một cách ngây ngô, cậu chỉ mới được tạo ra khoảng tầm ai trăm năm nên chưa hiểu quá nhiều chuyện. Cậu cũng nhận được thư của Thủ Thư mà đến đây nhưng lại đi lạc và vô tình gặp Giấc Ngủ trên đường tim đến đại sảnh nên là cũng đi theo Giấc Ngủ.

“Khởi Đầu không hiểu sao chỗ này lại rộng đến thế.” Khởi đầu nhìn lại nơi mình đã đi qua xung quanh cậu là những kệ sách khổng lồ và chúng cứ thế kéo dài mãi. Khởi đầu rất muốn lật một cuốn sách trong đó ra xem nó có gì nhưng do lời dặn của Thủ Thư rằng cậu không được mở sách ra khi không được phép.

Khởi Đầu do mới được “sinh ra” chưa quá lâu nên cậu cũng chẳng nắm bắt được sức mạnh của mình ra sao, bản thân cậu cũng không biết cách sử dụng chúng như các tiền bối của mình.

Đang đi thì cả hai thấy một cuốn sách chặn lại sau đó là hàng chục quyển sách khác bay lại chỗ mình, mỗi quyển sách đều được vẽ lên hình một con mắt ở giữa quyển để thể hiện rằng chúng là những “con mắt” của Thủ Thư. Giấc Mơ nhìn những quyển sách đó còn Khởi Đầu thì theo phản xạ mà đứng sau lưng của Giấc Mơ.

 “Đừng lo, tôi ở đây để đưa mọi người đến chỗ của chúng tôi.” Giọng của Thủ Thư vang ra từ trong cuốn sách để giúp hai người kia an tâm hơn.

 Giấc Mơ nheo mắt sau đó thì cô thả lỏng bản thân nhưng vẫn không thể giấu đi sự bực mình.

 “Thủ Thư! Cô mời bọn tôi đến đây chỉ để xem bọn tôi chạy lạc trong cái mê cung chết tiết này à!” Giấc Mơ quát vào một cuốn sách đứng gần cô nhất, cuốn sách đó chả có phản ứng gì nó im lặng.

“Tôi đã ghi cách đến đại sảnh vào lá thư rồi mà.” Sau một hồi thì giọng của Thủ Thư vang lên lần nữa.

“Làm gì có gì đâu?” Giấc Mơ cố nén cơn giận vào trong mà hỏi.

“Chẳng phải đằng sau tấm thư có dòng chữ để chỉ cách vào đại sảnh hay sao?” Giọng của Thủ Thư đều đều như cô chẳng sợ cơn giận của Giấc Mơ đang sắp bung ra.

“Hả? Có vụ đó á?” Giấc Mơ ngây người rõ ràng là cô đã kiểm tra bức thư rồi mà nhưng cả mặt trước lẫn mặt sau lại chẳng có gì.

“Hừm có lẽ cô gái mơ mộng của chúng ta không đủ kiên nhẫn sau khi ăn một đống giấc mộng rôi.” Giọng của Thủ Thư có chút châm biếm, Giấc Mơ còn nghe thấy âm thanh khúc khích nhẹ qua những quyển sách. Nhưng cô có một điều quan trọng hơn cần kiểm chứng đó là có thật là có dòng chữ đó không.

Giấc Mơ phẩy tay một đám mây hồng dần hiện ra trên bàn tay cô sau đó chúng xoắn lại rồi nổ tung, từ trong lớp bụi của vụ nổ đó thì hiện ra một phong bì nhỏ thứ mà cô đã được Thủ Thư gửi cho.

“Oa! Đó là phép thuật của chị à!” Giọng của Khởi Đầu đằng sau đầy phấn khích khi được thấy cảnh tượng huyền ảo vừa rồi, cậu chưa kiểm soát được sức mạnh của bản thân nên việc sử dụng như một cách chuyển đồ nhanh như Giấc Ngủ là điều cậu chưa thể làm còn cả việc làm thế nào để có hiệu ứng huyền ảo nữa.

“Cô chỉ cần lật mặt sau của bức thư ra đợi tầm mười giây là nó sẽ hoạt hiện ra chữ thôi.’ Khi vừa lôi ra bức thư Thủ Thư đã lên tiếng hướng dẫn. Giấc Mơ lườm lại cuốn sách vừa phát ra âm thanh nhưng cô lại có cảm giác gì đó rất là lo không phải vì bị hàng chục cuốn sách nhìn mình mà là nếu trong thư có.

Giấc Mơ mở bức thư ra rồi lật mặt sau của nó ra để kiểm chứng xem rằng những điều Thủ Thư nói có đúng hay không. Mặt trước của lá thư ngoài lời mời được viết cẩn thận thì còn có một con dấu ở cuối lá thư, con dấu có một cuốn sách và có một chiếc bút lông được đặt trên cuốn sách đó, và còn có một lá Moris trên đó.

Lật mặt sau của lá thư là một mặt giấy trắng thật sự đó là thứ mà Giấc Mơ đã nhìn thấy khi lần đầu tiên mở bức thư ra, Giấc Mơ vẫn chưa hoàn toàn tin rằng trên mặt giấy trắng tinh này có bất kì một cái chữ nào.

 Khởi Đầu nhìn Giấc Mơ cứ cầm lá thư làm cậu khá tò mò khi một bức thư có thể làm Giấc Mơ đứng im ra đấy, Khởi Đầu chạm nhẹ vào lưng của Giấc Mơ để cô chú ý đến mình.

Cảm nhận được ngón tay của Khởi Đầu chạm vào lưng mình thì Giấc Ngủ quay lại về phía của Khởi Đầu.

 “Chị có thể cho Khởi Đầu xem với cùng không?” Khởi Đầu ngây ngô hỏi cậu cũng muốn xem vì lá thư của cậu đã để ở trong một chiếc hộp để làm kỷ niệm rồi.

Giấc Mơ cũng gật đầu rồi cô ngồi sụp xuống để lá thư gần lại để Khởi Đầu có thể nhìn được lá thư, một cuốn sách cũng bay lại gần hơn để Thủ Thư có thể nhìn rõ hơn. Sau khi lật sang mặt sau của lá thư thì sau mười giây chờ đợi thì những dòng chữ đã bắt đầu hiện lên.

[ Khi mở cửa để vào thư viện sau khi bước vào hãy quay đầu lại rồi đẩy cửa ra bước vào sẽ dẫn đến đại sảnh.]

“Thôi được rồi không nhìn nhau nữa tôi sẽ dịch chuyển cả hia người tới đại sảnh luôn.” Thủ Thư lên tiếng trong khi mặt Giấc Mơ vẫn đang ngây người

Một vòng tròn hiện lên xung quanh cả hai người những cuốn sách thì lật trang liên tục những ký hiệu ma pháp hiện lên liên tục, chúng đang dần xoay tròn xung quanh ma trận dịch chuyển cuốn sách ở gần cả hai cũng bay lên cao giữa những cuốn sách đang tăng tốc độ xoay lên liên tục.

Quản Lí đang ngồi uống cà phê mà Thủ Thư đưa cho trong khi đợi những người còn lại, ông lấy chiếc kính xuống lau lau cho nó bóng loáng rồi đeo lên, ông đang rất là bình thản vì sau khi bị Thủ Thư tước đoạt vị trí kẻ mạnh nhất thì ông đã có thể thoải mái mà nghỉ ngơi.

“Sau khi anh bị tôi tước chức vị kẻ mạnh nhất thì có lẽ người sung sướng nhất là anh chứ không phải tôi nhỉ Quản Lí.” Trong lúc Quản Lí đang uống cà phê một cách yên bình thì chất giọng điềm tĩnh của Thủ Thư vang phát ra. Khi ông quay ra thì đã thấy Thủ Thư ngồi bên cạnh tay thì cầm tách trà xanh nóng hổi, miệng cô đang nở một nụ cười hiền.

“Đúng vậy.” Quản Lí uống một ngụm trà rồi nói tiếp “Sau trận chiến đó thì tôi đã có thể nghỉ ngơi, còn cô thì có vẻ đã nhiều việc hơn nhưng có vẻ tôi đánh giá thấp trí tuệ của cô khi nghĩ rằng cô không thể quản lí cả thư viện, nhưng cô đã có thể tạo dựng nên một thứ mà tôi phải gọi là kiệt tác như thế này.” Giọng ông tỏa ra sự khâm phục với trí tuệ của Thủ Thư.

“Cảm ơn đã khen.” Thủ Thư mỉm cười nhẹ, rồi nhấp nhẹ một ngụm trà

 “Sắp có người đến rồi hãy chuẩn bị đi.” Thủ Thư đứng dậy, chiếc ghế cô ngồi cạnh Quản Lí biến mất vào không gian, cô thả rơi chiếc cốc cũng như chiếc đĩa đựng cốc khỏi tay nhưng thay vì rơi vỡ thì nó lại lơ lửng rồi nó biến mất theo chiếc ghế.

 Quản Lí nhìn theo Thủ Thư đang đi dần lên phần sàn cao hơn sàn của đại sảnh, Quản Lí nhìn ra phần hành lang của thư viện nhìn theo hàng dài những kệ sách kéo dài đến vô tận và đại sảnh nơi mà ông vừa đứng, Quản Lí đứng dậy chạm nhẹ vào chiếc ghế vừa ngồi ngay lập tức nó biến thành cát bụi rồi bay theo gió không biết từ đâu.

Trong khi Quản Lí vừa đi ra trung tâm đại sảnh thì một cánh cổng hiện ra trên trời chỉ cách chiều cao của ông vài xăng ti.

Bụp! Bụp!

Tiếng rơi của hai người khác vang lên Quản Lí đứng trước hai người vừa rơi xuống từ cánh cổng trên đầu.

 “Khụ! Khụ!” Tiếng ho của Giấc Mơ vang lên khắp cả căn phòng trong khi vẫn bị đè bởi Khởi Đầu.

 “Cô không thể dịch chuyển bọn tôi tiếp đất bằng chân thay vì bằng mặt à Thủ Thư!” Giọng Giấc Mơ hậm hực vì Thủ Thư đã dịch chuyển cô và Khởi Đầu rơi từ trên xuống.

 “Chắc cô ấy muốn làm điều gì đó thú vị thôi.” Quản Lí tiến tới đỡ Khởi Đầu đứng dậy dễ dàng hơn cũng như kéo Giấc Mơ dậy và đỡ cô để cô không mất thăng bằng mà ngã lần nữa.

“Khởi Đầu không thích được dịch chuyển như thế.” Khởi Đầu vẫn còn cảm thấy chóng mặt và choáng váng sau pha dịch chuyển bất ngờ mà lại còn bị rơi từ trời xuống khiến người cậu bây giờ cảm thấy cơn đau cũng như cơ thể cảm thấy khó chịu nữa.

“Thú vị cái quái gì chứ đây là hại người chứ thú vị gì?” Giọng Giấc Mơ hằn học trong khi đang nắm lấy cánh tay của Quản Lí đã chìa ra để đỡ cô dậy, Giấc Mơ phủi bụi trên quần áo vừa phủi lại vừa hằn học thêm vài câu nữa rồi cũng thôi nhưng ánh mắt vẫn tỏ ra vẻ khó chịu.

 “Được rồi hôm nay có chút trục trặc do vấn đề tìm đường, điều này tôi chịu trách nhiệm.” Trong lúc những người còn lại đang nhìn nhau thì Thủ Thư lên tiếng giọng cô vẫn bình thản và chậm rãi như thể sự tức giận của Giấc Mơ cũng chẳng làm cô hấp tấp.

“Như mọi người đã đọc trong thư, hôm nay chúng ta ở đây không phải là một cuộc họp căng thẳng mà chỉ đơn giản là một cuộc gặp mặt để chúng ta có thể giải trí sau hàng nghìn năm đơn độc.” Thủ Thư tiếp tục nói rồi cô giơ tay lên.

Những bức thư của những người trước mặt phát sáng thậm chí người đã để bức thư ở không gian của bản thân như Khởi Đầu cũng lấy được bức điều này khiến cậu vừa phần khích lẫn bất ngờ.

Những lá thư bay lên quay vòng trong sau đó thì chúng phát ra ánh sáng màu tím của vũ trụ, những bức thư bay chậm lại rồi chúng lần lượt bay về phía cánh tay của Thủ Thư đang chìa ra để bắt lấy chúng. Những lá thư lần lượt bay vào tay của Thủ Thư, cô lật lần lượt từng lá thư rôi khựng lại khi đến lá thư cuối cùng.

 “Còn thiếu một người.” Thủ Thư lên tiếng khi đếm thiếu số lượng thư trên tay.

“Còn ai nữa đâu… nhỉ?” Giấc Mơ lên tiếng sau đó nhưng dần giọng cô chậm lại.

“Cô cũng mời anh ta sao?” Quản Lí lên tiếng sau đó giọng ông trầm xuống như chuẩn bị có nguy hiểm tiến tới.

“Ai vậy ạ? Tưởng chỉ có bốn người chúng ta thôi chứ?” Khởi Đầu ngây ngô hỏi.

Trong khi Quản Lí và Giấc Mơ đang im lặng suy ngẫm thì Thủ Thư lại nở một nụ cười. Người mà họ đang nhắc đến cũng như đang lo lắng là một người tên là Hủy Diệt, người kết thúc tất cả mọi thứ đưa chúng về thẳng hư vô một cách nhanh chóng. Trong cả năm người thì Hủy Diệt là người bị tránh xa nhất vì sự bất ổn trong sức mạnh, nhưng chuyện này đã dần được khắc phục khi Thủ Thư lên thành người mạnh nhất cô đã gợi ý cho anh ta là hãy ‘đốt’ năng lượng, giờ thì toàn bộ cơ thể anh ta được bao phủ bởi lửa để tiêu bớt năng lượng đi.

Trong khi mọi người đang nhìn nhau thì Thủ Thư đã cảm nhận được sự hủy diệt đang tới gần và nó đang đốt hết toàn bộ những cuốn sách trên đường của nó đi làm tiêu tan hàng triệu sinh mệnh trong những cuốn sách đó và kết thúc nó bằng tiếng hét tuyệt vọng.

“Đúng là hủy diệt.” Thủ Thư không nhịn được mà thốt ra một câu.

Trong lúc đó thì Hủy Diệt đang tiến gần tới chỗ đại sảnh, nơi nào anh đi qua nơi đó những kệ sách, thảm đỏ đều bốc cháy theo ngọn lửa của hủy diệt.

Cả nhóm quay lại nhìn về phía Hủy Diệt, anh ta cao hơn bọn họ khá nhiều trong khi Quản Lí là người cao nhất trong cả bốn nhưng cũng chỉ đến tay của Hủy Diệt, anh ta có mái tóc trắng làn da rám nắng để trần phần trên để lộ ra cơ bắp.

“Chào mừng.” Thủ Thư là người lên tiếng đầu tiên để cho không gian bớt đi sự cang thẳng trong bầu không khí.

“Xin chào.” Hủy Diệt trả lời lại anh vẫn đang đi lại gần chỗ mọi người đang đứng và anh đang cố để không tỏa ra nguy hiểm cho những người xung quanh tuy thế anh lại đốt cháy hàng triệu thế giới, đó là điều anh không muốn nhưng do ngọn lửa xung quanh.

 “Anh ta trở nên bình tĩnh từ khi nào vậy?” Giấc Mơ nói nhỏ với Quản Lí.

 “Có lẽ là từ khi có thể ‘xả’ bớt lượng năng lượng dư thừa ảnh hưởng đến cảm xúc của cậu ấy.” Quản Lí thở phào chỉnh lại phần áo rồi quay về phía Thủ Thư để xem tiếp theo cô định nói gì.

“Được rồi mọi người.” Giọng của Thủ Thư khiến mọi người quay về phía cô.

“Thủ Thư! Lâu không gặp, rất vui khi được gặp lại cô.” Giọng của Hủy Diệt phát ra từ xa trước khi anh đi tới gần bọn họ thì anh đứng lại cách họ mười bước. Đây là khoảng cách an toàn để anh không làm tổn hại đến những người khác.

 “Tôi cũng rất vui vì gặp anh, có vẻ cảm xúc của anh đã ổn định rồi nhỉ.” Thủ Thư nhìn Hủy Diệt rôi nhìn qua những người còn lại.

“Đúng vậy từ khi nghe lời khuyên của cô thì tôi cảm giác tốt hơn hẳn.”

Thủ Thư cười nhẹ “Nhưng trước khi bắt đầu tôi cần giảm sức mạnh của anh đã.” Nói xong cô đưa ngón tay ra những quyển sách theo đó mà bay tới chỗ Hủy Diệt rồi chúng xoay quanh người anh ta để hấp thụ năng lượng cũng như triệt tiêu ngọn lửa.

 Theo đó hàng triệu cuốn sách khác theo nguồn năng lượng đó mà được tạo ra hoặc tái tạo lại.

“Được rồi giờ chúng ta bắt đầu trò chơi thôi nhỉ.” Thủ Thư nói xong thì thư viện biến mất hiện cả năm người đang lơ lửng trong không gian.

Trong khi Khởi Đầu đang loay hoay trong việc lấy lại thăng bằng thì những người còn lại đã có thể “đứng” thăng bằng lại đây không phải lần đầu tiên mà họ gặp mặt ngoài không gian như thế này, thường những lúc ngoài không gian thì sẽ là những lần hợp quan trọng nhưng lần này lại là chơi một trò chơi.

“Chúng ta ở đây làm gì vậy?” Quản Lí hỏi trong khi ông đi tới để giúp Khởi Đầu ‘đứng’ thăng bằng hơn trong không gian lơ lửng nà.

 “Theo trong thư thôi, để chơi một trò chơi.”

 “Trò chơi gì mà phải như họp khẩn thế này!” Giấc Mơ dù cảm thấy thú vị nhưng việc làm lố quá thì cô lại không thích.

“Dù không phải một cuộc hợp khẩn nhưng do đây cũng là một trò chơi có thể liên quan đến chúng ta.”

Lời nói của Thủ Thư khiến tất cả im lặng kể cả một người mới như Khởi Đầu cũng im lặng.

“Nếu không ai nói gì thì tôi sẽ nói tên trò chơi và cách chơi nhé.” Thủ Thư phá bầu không khí im lặng của mọi người. Thấy thế thì họ cũng gật đầu mà không nói gì nhưng lòng lại lo lắng.

“Trò chơi này cũng giống một trò cá cược thôi thua không nhận được gì thắng cũng chả nhận được gì tôi vô tình nghĩ đến ý tưởng này trong lúc đang ‘nghe’ một thế giới, và kẻ chúng ta cá cược vào sẽ thay thế chúng ta, thấy thế nào.” Giọng Thủ Thủ đều đều giọng nhẹ tênh như chẳng hề lo lắng.

Ngược lại những người đứng dưới hoàn toàn có tâm trạng trái ngược lại.

“Làm thế nào được chứ! Đến giờ chưa có một ghi nhận nào là những ‘nhận vật’ trong những cuốn sách của cô có thể tiếp cận được lên ‘tầng trên’ này.” Giấc Mơ phản ứng dữ dội với lời nói của Thủ Thư theo cô đó là một điều hoang đường.

“Khởi Đầu cũng nghĩ thế.” Khởi Đầu thì chưa hiểu gì nhưng nghe việc những ‘nhân vật’ từ trong sách chui ra để lên ‘tầng trên’ này cũng rất vô lý.

“Tôi không biết chuyện gì sẽ xảy ra nếu một nhân vật có thể từ trong sách đi ra được.” Hủy Diệt bình tĩnh nói anh khoanh tay đứng nhìn.

Còn Quản Lí thì chọn im lặng không nói một lời nào nhưng sâu trong thâm tâm ông cũng thấy những lời nói của Thủ Thư có phần hoang đường. Dù đã sống rất lâu nhưng trường hợp ‘tầng dưới’ tiếp cận tầng trên thì ông chưa thấy bao giờ.

“Chỉ là một trò chơi thôi, ai muốn ý kiến không?”

Mọi người im lặng chả ai muốn lên tiếng vì một khi Thủ Thư muốn làm gì thì sẽ làm đến cùng và nếu ai đó có ý kiến ngược lại sẽ bị hỏi đến cùng thì thôi.

“Không có ai ý kiến thì chúng ta bắt đầu nhé, tôi đã tìm được thế giới phù hợp nhất rồi.”

Một tấm bảng được tạo ra và sau đó hàng triệu cái tên được viết lên tấm bảng đó khi Giấc Mơ chạm vào một cái tên trên bảng đó thì hàng loạt thông tin của người đó được hiện ra trước mắt của cô được hiển thị trong những trang giấy.

“Hãy chọn một đối tượng đi mọi người, bắt đầu từ người yếu nhất đến mạnh nhất”

Nói xong ánh mắt của mọi người sang phía của Khởi Đầu, điều này khiến cậu giật mình khi bản thân tự nhiên trở thành tâm điểm của tất cả các ánh mắt ở đây.

 “Cậu là người đầu tiên hãy chọn một trong hàng triệu cái tên trên chiếc bảng”

 Do bản thân đang bị những ánh mắt nhìn vào bản thân mình khiến cậu có phần căng thẳng, nhưng Quản Lí đã đến và đặt tay lên vai của cậu với ý muốn cậu bình tĩnh lại mà chọn lựa họ có thể đợi cậu đến cả nghìn năm chỉ là tùy theo Thủ Thư muốn như nào thôi.

 Khởi Đầu nhìn ông rồi cậu hít một hơi thật sâu rồi tiến tới chiếc bảng được làm bằng đá, thực sự thì cậu chả biết chọn ai trong hằng hà cái tên trước mắt nên quyết định của cậu sẽ là chọn ra một cái tên mà cậu thấy cái tên hay nhất.

 “Em chọn Maris Pharus đệ nhị công chúa của vương quốc Ramous.” Nói xong thì cậu lùi lại, cái tên Maris Pharus cũng đã được Thủ Thư điền vào tờ giấy mình đang cầm.

“Tiếp đi, à mà ai chọn xong thì lui luôn về sau nhé” Thủ Thư lên tiếng nhắc nhở phần vì cô muốn đặt cược rồi vì đã tìm được đối tượng ưng ý với cô.

Nghe thế thì Giấc Mơ cũng đi lên. Đứng trước tấm bảng khổng lồ với hàng triệu cái tên nhưng cô đã chọn được một cái tên ưng ý với mình từ nãy, đó là cái tên mà cô vô tình chạm vào.

“Tôi chọn Lilith Moria thiên tài chưa được khám phá sức mạnh” Chỉ ngắn ngọn rồi cô ngay lập tức đi về phía sau.

Hủy Diệt bước theo đó mà đi lên anh nhì thật kỹ từng cái tên một điều này kéo dài đến tận một tiếng chỉ để nghiên cứu từng thông tin.

“Tôi chọn Reinhard Vonris kẻ mạnh nhất nhân loại được gọi là thiên tài.” Anh không biết bản thân mình có chọn đứng hay không những cũng phải lùi lại vì Thủ Thư đã điền tên vào tờ giấy.

Sau khi Hủy Diệt đi xuống thì Quản Lí đi lên rồi ông chọn ngay một cái tên trong đó.

“Maerin Fiola phù thủy xứ Ramin.” Rồi ông đi xuống.

Sau khi tất cả mọi người đã chọn xong đối tượng để đặt cược thì lần lượt ánh mắt nhìn về phía Thủ Thư người vẫn đang viết những cái tên mà họ đã chọn từ nãy đến giờ.

 Thủ Thư nhìn mọi người rồi nở một nụ cười nhẹ.

 “Tôi chọn Elisa Moria.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...