Kẻ sống sót cuối cùng!/Chapter 1: Lõi trắngChapter 1: Lõi trắng
20px

Vào năm 2300 những cánh cổng, hầm ngục và các công trình cổ bắt đầu xuất hiện kéo theo sự xuất hiện của những sinh vật không xác định tấn công con người. Quái vật chúng tấn công con người và tàn phá tất cả những gì trong tầm mắt, nhưng đã có những con người đứng lên chống lại các quái vật đó họ được gọi là thợ săn.

Thợ săn mạnh nhất trong hiện tại Isaka Kejo là người đầu tiên đứng lên chống lại quái vật, người mạnh nhất với biệt danh chiến binh bất bại. Ông là người đã thành lập hiệp hội thợ săn, huấn luyện hướng dẫn hàng nghìn người khác trở thành thợ săn để bảo vệ thế giới.

Hôm nay là ngày tôi Sukiza Otoya bước lên con đường trở thành một thợ săn, tôi nhất định sẽ trở thành thợ săn mạnh mẽ để có thể bảo vệ được tất cả mọi người và có thể tìm được gia đình mình. Tôi là trẻ mồ côi, được ông nội Sukiza Goki tìm được khi ông tôi đang làm nhiệm vụ, ông tôi cũng từng là một thợ săn nhưng giờ đã về hưu và sống cuộc sống an nhàn ở quê nhà.

" Otoya lại đây!"

" Sao thế ông nội?"

" Cháu hãy nhớ khi đến được hiệp hội thợ săn hãy tìm đến Kisaki Zuki!"

" Nhớ nói với cô ấy, cháu là cháu trai ta!"

" Vâng!"

( Kisaki Zuki cô ấy là ai, nhìn mặt ông có vẻ nghiêm trọng?)

" Được rồi đi đi cháu trai!"

" Cố gắng lên nhé, tìm được bố mẹ cháu thì dẫn họ đến gặp ông nhé!"

" Vâng, chào ông!"

( Thằng nhóc lớn nhanh thật đấy, mong nó sẽ sống tốt khi rời xa mình!)

Sau tám tiếng di chuyển tôi đã đến hiệp hội thợ săn, bước vào sảnh đập vào mắt tôi là rất nhiều người khác cũng đến đăng ký giống tôi. Tôi nhìn xung quanh nhận ra những người ở đây có đủ mọi độ tuổi đến để đăng ký, tôi chạy đến khu tiếp tân xếp hàng đợi đến lượt mình.

" Xin chào tôi có thể giúp gì cho cậu?"

Một tiếp tân nữ cao gầy với mái tóc dài màu vàng mình cười nhìn tôi và hỏi.

" Tôi muốn đăng ký để trở thành thợ săn!"

" Hiểu rồi cho tôi tên và tuổi của cậu."

" Sukiza Otoya, 17 tuổi!"

" Số hiệu của cậu là 1432, đã đăng ký xong giờ cậu có thể đi rồi."

" Nhớ hai tháng sau quay lại để kiểm tra cũng như thi vòng loại để xem cậu có đủ tư cách làm thợ săn không nhé!"

" Cảm ơn chị rất nhiều!"

( Được rồi vấn đề đăng ký đã giải quyết xong, giờ thì phải tìm người tên Kisaki Zuki.)

( Mà biết tìm được cô ấy ở đâu đây, nội cho mình mỗi cái tên còn chẳng có gợi ý nào khác nữa chứ ông định đánh đố mình à?)

Lúc này từ xa một người phụ nữ cơ bắp với mái tóc đỏ tiến đến chỗ tôi, cô ấy đặt tay lên vai tôi và hỏi:

" Cậu là Sukiza Otoya à?"

Tôi từ từ quay lại nhìn về phía người phụ nữ đó trả lời:

" Phải là tôi, chắc cô là Kisaki Zuki nhỉ?"

" Đúng vậy cậu là cháu của sư phụ?"

( Sư phụ, ai cơ ông nội mình á?)

" Ý cô là ông Sukiza Goki phải không?"

" Vậy đúng rồi, sư phụ đã gọi cho tôi nhờ tôi đến đón cậu!"

( Hiểu rồi là nội đã gọi cho cô ấy, mà khoan gọi rồi còn bảo mình đi tìm làm gì nội rảnh thật đấy?)

" Theo tôi!"

Zuki đưa tôi đến một trại huấn luyện trong núi, nhìn có vẻ trại huấn luyện này là của quân đội nhưng lại không có một ai ở đây cả.

" Rồi cậu có thắc mắc tại sao sư phụ lại nhờ tôi đến đón cậu không!"

" Tại vì sao vậy?"

" Sư phụ nói cậu muốn làm thợ săn đúng không?"

" Phải!"

" Tại sao cậu muốn trở thành thợ săn?"

" Tôi muốn tìm hiểu xem bố mẹ tôi là ai?"

" Hiểu rồi, sư phụ nhờ tôi rèn luyện cậu giúp cậu luyện tập để trở lên mạnh hơn!"

( Là nội nhờ sao mà khoan mình chỉ biết ông là thợ săn chưa từng nghe nội kể về việc nội có đệ tử.)

" Giới thiệu một chút, tôi là Kisaki Zuki là đồ đệ duy nhất của sư phụ!"

" Hân hạnh được gặp."

( Cô ấy là đồ đệ duy nhất của nội sao, nhìn cô ấy có vẻ rất mạnh mình cảm nhận được một áp lực vô hình khi đứng gần cô ấy.)

" Được rồi tôi sẽ giúp cậu mạnh hơn nhưng, trước tiên cậu phải cho tôi biết lõi của cậu là loại gì?"

" Lõi loại gì?"

" Có vẻ sư phụ không nói cho cậu biết!" 

( Lõi là cái gì nhỉ mình chưa nghe nội nhắc đến trước đây?)

" Lõi có thể hiểu là sức mạnh ngủ yên trong cơ thể mỗi người, ai đủ mạnh thì có thể thức tỉnh lõi."

( Hiểu rồi là sức mạnh trong cơ thể mỗi người.)

" Lõi có năm loại chính, lõi đỏ, lõi vàng, lõi xanh, lõi tím và cuối cùng hiếm nhất là lõi trắng!"

" Lõi đỏ thiên về các kỹ năng đặc biệt liên quan đến tăng sức mạnh thể chất và sử dụng vũ khí."

" Lõi vàng thiên về tăng khả năng dùng phép thuật tấn công, phòng thủ hay hỗ trợ."

" Lõi xanh thiên về những kỹ năng tạo ra kết giới hoặc không gian riêng để chiến đấu."

" Lõi tím thiên về khả năng tạo khế ước với người hoặc vật tạo quan hệ chủ tớ." 

" Còn lõi trắng hiếm nhất là có khả năng của tất cả các lõi khác."

" Cậu hiểu rồi chứ?"

Tôi gật đầu nhận ra việc mình phát triển mạnh đến đâu sẽ liên quan đến việc lõi có màu gì để có thể tìm được con đường luyện tập hợp lý.

" Vậy lõi nào là mạnh nhất thế ạ?"

" Thường các lõi đều mạnh theo cách riêng!"

" Nhưng như vừa rồi cô nói thì lõi trắng có khả năng dùng được mọi khả năng kia phải là mạnh nhất chứ!"

" Không hẳn nói dễ hiểu là như này tôi là người có lõi đỏ tôi vẫn có thể học được kỹ năng của lõi vàng và xanh và ngược lại."

" Nhưng tôi sẽ không thể mạnh bằng người có lõi xanh hoặc vàng khi đem so với họ, nhưng lõi trắng thì khác hơn một chút."

" Sức mạnh của lõi trắng sẽ giúp nó học được kỹ năng của mọi lõi với sức mạnh tương đương lõi đó hay có thể nói là sao chép."

( Hiểu rồi người dùng lõi trắng có lợi thế là có thể học được mọi kỹ năng nhưng sức mạnh chỉ ngang với các lõi khác, vậy thì cách biệt duy nhất lúc đó sẽ là kinh nghiệm thực chiến.)

" Được rồi có một cách dễ nhất để xác định lõi, hãy cầm lấy tờ giấy này đi!"

" Đây là giấy đặc biệt phản ứng với khí của lõi, nếu nó bị rách là lõi đỏ, đổi màu là lõi vàng, biến mất thì là lõi xanh còn nhỏ đi là lõi tím."

" Lõi trắng thì sao?"

" Nó sẽ không phản ứng gì cả!"

Tôi cầm lấy tờ giấy từ tay của Zuki, tờ giấy được tôi cầm trên tay nhưng lại không có một phản ứng nào xảy ra, không rách, không đổi màu, không biến mất và cũng không nhỏ đi.

Tôi nhìn về phía Zuki, cô ấy nhìn tôi ánh mắt trở lên cực kì phấn khích, cô ấy cười lớn rồi nói:

" Cậu đúng là viên ngọc thô tài năng, hiếm có khó tìm đấy."

" Người có lõi trắng rất hiếm gần như triệu người chỉ có một mà thôi."

" Tôi chính thức nhận cậu làm đệ tử của tôi Otoya!"

( Vậy lõi của mình màu trắng sao, mình là trường hợp hiếm ư?)

( Khó tin thật sự, không ngờ mình là lõi trắng. Như vậy cũng tốt, mình có thể trở lên mạnh hơn để tìm lại gia đình mình!)

" Theo tôi!"

Zuki vẫy tay, tôi bước theo ra ngoài sân tập cô ấy đứng đối diện tôi. Lúc này cơ thể cô ấy xuất hiện một luồng khí bao quanh cơ thể nó có màu đỏ, sau đó khi tích tụ lại trong lòng bàn tay cô ấy rồi cô ấy đấm mạnh về phía trước.

Luồng khí đó bay ra rồi đâm vào một cái cây, một âm thanh cực lớn phát ra và cái cây đó gãy làm đôi.

" Đó là kỹ năng của tôi, tôi là người dùng lõi đỏ."

" Tôi sẽ hướng dẫn cậu cách dùng, đầu tiên hãy tưởng tượng ra dòng chảy khi trong cơ thể cậu."

Tôi nhắm mắt tưởng tượng cảm nhận nhưng rồi lại chẳng có gì xảy ra cả, tôi thử lại lần nữa nhưng kết quả vẫn không hề thay đổi.

" Bình tĩnh cảm nhận khí là việc rất khó, không cần hấp tấp."

" Đầu tiên hãy hít thở đều, nhắm mắt lại cảm nhận và từ từ tưởng tượng."

Tôi lại nhắm mắt lần này tôi tập trung hơn, bỏ tất cả những suy nghĩ khác ra khỏi đầu và tập trung tưởng tượng dòng chảy của khí. Nhưng cũng như lần đầu chẳng có gì xảy ra cả, không một dòng khí hay thứ gì tương tự xuất hiện cả.

( Sao lại thế này, sao không có gì xảy được sao lại thế không thể nào?)

" Bình tĩnh, đừng hoảng hốt hãy nhớ khí luôn chảy khắp cơ thể của cậu."

" Hãy cảm nhận nó như một dòng nước hay cơn gió chạy qua làn da của cậu đi."

Lần này tôi tập trung cao độ nhắm mắt cảm nhận, lúc này tôi cảm thấy như có thứ gì đang bao bọc lấy mình. Tôi mở mắt và thấy luồng khí màu trắng mỏng đang bao bọc lấy bản thân mình, Zuki cười giơ ngón tay cái tán thưởng rồi gật đầu.

( Mình làm được rồi bước đầu tiên mình đã cảm nhận được khí rồi!)

" Cậu làm tốt lắm, tuy khí mỏng và biến mất nhanh nhưng đó chính xác là khí."

" Hãy nhớ luôn tập trung đưa khí đến khắp cơ thể để có thể làm quen dần với khí."

Tôi gật đầu ngồi xuống và thử lại lần nữa, lần này tôi tập trung cảm nhận và vừa khi có cảm giác có thứ bao bọc mình tôi ngay lập tức điều khiển nó chạy khắp cơ thể.

( Đúng là viên ngọc thô tài năng, tuy hiện tại khí còn yếu nhưng nó lại di chuyển trong cơ thể cậu ta vô cùng tự nhiên.)

( Sư phụ, người đã gửi đến cho con một thiên tài về điều khiển khí đấy!)

Lúc này tôi kiệt sức cảm giác kia ngay lập tức biến mất khi tôi dừng lại, nhưng tôi đã quen với việc cảm nhận khí có trong cơ thể mình và có thể đưa nó chạy khắp cơ thể. Tuy vậy luồng khí còn quá nhỏ, thậm chí không thể so được với khí mà Zuki tạo ra nó quá nhỏ và quá nhanh biến mất.

" Đứng dậy nào viên ngọc thô, cậu làm tốt lắm!"

" Cố gắng cảm nhận và tăng lượng khí lên, nhớ rằng không được mất tập trung hiểu chứ!"

" Đã rõ!"

" Tốt, tiếp nào sau khi nghỉ ngơi năm phút ta sẽ tiếp tục!"

( Mệt mỏi hơn là mình nghĩ nhưng mà cảm giác khí chạy trong cơ thể đúng là rất tuyệt.)

" Cho tôi hỏi nội tôi là người dùng lõi gì thế?"

" Sư phụ là người dùng lõi xanh!"

" Người có thể tạo ra một không gian là cánh đồng hoa."

" Cánh đồng hoa sao?"

" Đừng coi thường khi cậu bị đưa vào cánh đồng hoa, khí trên người cậu sẽ chảy ra ngoài liên tục không kiểm soát."

" Những bông hoa sẽ hấp thụ khí, rồi lớn dần lên cho đến khi cậu hết khí mà chết!"

( Không thể tin được nội mạnh tới vậy sao, sao nội không nói cho mình biết nhỉ?)

" Cố lên, nếu chăm chỉ sẽ có ngày cậu mạnh hơn cả sư phụ!"

( Mạnh hơn ông ư, nghe có vẻ khó khăn nhỉ nhưng mà có gì phải sợ mình sẽ chơi hết mình!)

" Được rồi vậy tiếp theo ta sẽ làm gì đây thưa sư phụ!"

V
Mục LụcChương Sau →

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...