Màu đen.
Đó là thứ duy nhất tồn tại. Một màu đen kịt, tuyệt đối và vô tận, không phải là sự vắng mặt của ánh sáng, mà là sự hiện diện của một sự trống rỗng nguyên thủy. Không có trên, không có dưới, không có không khí để hít thở, cũng không có lồng ngực để cảm nhận sự ngột ngạt. Ý thức của Nguyễn Vĩnh An chỉ là một điểm sáng li ti, bơ vơ, trôi nổi giữa cái hư vô câm lặng.
*Mình đang ở đâu?*
Câu hỏi vang lên, nhưng không có âm thanh. Nó chỉ là một rung động của sự tồn tại.
Và rồi, từ giữa cõi không, nó xuất hiện.
Một sợi chỉ.
Nó không phải là một sợi chỉ bình thường. Nó được dệt nên từ bụi sao, từ ánh sáng của những thiên hà xa xôi chưa bao giờ được đặt tên. Nó mỏng manh như một sợi tơ, nhưng lại mang trong mình sức nặng của cội nguồn, của vĩnh hằng. Sợi chỉ không có điểm đầu, không có điểm cuối, nó chỉ đơn giản là trải dài qua cái vô tận, lấp lánh một thứ ánh sáng màu vàng kim ấm áp nhưng đầy bí ẩn.
Nó lững lờ trôi, như một con rắn bạc đang tìm kiếm trong bóng tối.
Rồi nó dừng lại.
Một đầu của sợi chỉ, dù không phải là một cái đầu, lại hướng thẳng về phía An. Nó không tấn công, không đe dọa. Nó chỉ chỉ vào cậu. Một sự chỉ định câm lặng và không thể chối cãi. Như thể trong toàn bộ cái vũ trụ trống rỗng này, cậu là mục tiêu duy nhất, là điểm đến duy nhất, là lý do duy nhất cho sự tồn tại của sợi chỉ.
An muốn lùi lại, nhưng không có không gian để lùi. Cậu muốn hét lên, nhưng không có thanh quản để hét. Cậu chỉ có thể đối diện, trần trụi và đơn độc, với một sự kết nối mà cậu không hề lựa chọn, một định mệnh được dệt bằng ánh sao đang lặng lẽ tuyên bố quyền sở hữu của nó.
Sợi chỉ từ từ tiến lại gần…
*Két.*
Tiếng kim loại ma sát vào nhau kéo An ra khỏi cái hư vô đen kịt, ném thẳng cậu vào một cái hư vô khác.
Một màu trắng.
Trắng đến nhức mắt. Trắng đến vô trùng. Trắng đến tuyệt đối.
An chớp mắt, cố gắng định hình lại nhận thức. Cơn đau âm ỉ ở trán là thứ đầu tiên cậu cảm nhận được, một cảm giác rất thật, rất trần tục. Mùi thuốc sát trùng hăng hắc xộc vào mũi, lạnh và xa lạ, một mùi hương của sự sạch sẽ đến tàn nhẫn.
*Vậy là... mình chết rồi à?* Suy nghĩ đó hiện lên trong đầu cậu một cách bình thản đến lạ thường. Cậu nhìn xuống hai bàn tay mình, chúng không trong suốt. Cậu thử véo vào má, vẫn đau. Cậu thử nhìn xuyên qua bức tường trắng, không được.
*Thất bại. Có vẻ như mình chưa đủ điều kiện để trở thành một hồn ma tử tế.*
Cậu thở dài. "Chắc đây là nhà xác rồi. Trông cũng sạch sẽ. Có vẻ mình chết cũng không đến nỗi tệ."
An lồm cồm ngồi dậy. Cậu không nằm trên một cái giường, mà là một chiếc bàn chẩn đoán bằng kim loại lạnh lẽo, được phủ một lớp ga trải dùng một lần mỏng dính. Cậu đang ở trong một căn phòng không một góc khuất. Tường, sàn, trần nhà đều là một màu trắng liền mạch, không một đường nối, phát ra một thứ ánh sáng dịu nhẹ nhưng không có bóng đổ. Không khí lạnh và khô của hệ thống điều hòa công nghiệp ù ù một cách đều đặn, một bản giao hưởng đơn điệu của sự sống nhân tạo. Xung quanh là vài cỗ máy kỳ lạ, những cánh tay robot chẩn đoán thu mình vào trong tường, im lìm như những con nhện máy đang ngủ.
Đây không phải nhà xác. Đây là phòng thí nghiệm. Và cậu, có lẽ, chính là con chuột bạch.
Cạch.
Cánh cửa kim loại màu trắng, vốn không thể phân biệt được với bức tường, im lặng trượt sang một bên. Hai người bước vào.
Người đi đầu là một người đàn ông trạc ngũ tuần, mái tóc đã điểm bạc nhưng được cắt ngắn theo kiểu quân đội, lưng thẳng tắp. Ông ta mặc một bộ quân phục màu xám đậm không cầu vai, không huân chương, nhưng khí chất uy nghiêm toát ra từ ông còn hơn bất kỳ vị tướng nào An từng thấy trên tivi. Đôi mắt ông lạnh lùng, sắc bén, nhìn An như nhìn một quân cờ vừa thực hiện một nước đi bất thường trên bàn cờ. Đi bên cạnh ông ta là Thiên Cơ, vẫn trong bộ đồng phục tác chiến, mái tóc bạch kim nổi bật giữa không gian trắng xóa. Cô không nhìn An, đôi mắt pha lê của cô đang lướt qua các chỉ số trên một màn hình ba chiều vô hình hiện lên từ không khí.
“Chào buổi sáng, cậu Nguyễn Vĩnh An,” người đàn ông lên tiếng, giọng ông trầm ấm và vững chãi, một sự tương phản với bầu không khí lạnh lẽo của căn phòng. “Tôi là Hoàng Lâm, Đại tá của Bộ An Định Thực Tại, hay còn gọi là BARS.”
Ông kéo một chiếc ghế cũng màu trắng, được “in” ra từ chính mặt sàn, rồi ngồi xuống đối diện An, một cử chỉ không có vẻ đe dọa. “Cậu chắc hẳn có rất nhiều câu hỏi.”
An nuốt khan. “Tôi… đây là đâu? Bạn bè của tôi… họ có sao không?”
“Họ an toàn,” Hoàng Lâm đáp. “Ký ức của họ về sự kiện trong lớp học đã được tạm thời điều chỉnh để đảm bảo an ninh. Với họ, đó chỉ là một sự cố chập điện nhỏ và cậu bị ngất vì huyết áp thấp. Mọi chuyện vẫn bình thường.”
“Điều chỉnh ký ức?” An cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng.
“Một quy trình cần thiết,” Hoàng Lâm nói, không giải thích thêm. “Vấn đề quan trọng hơn là cậu, Vĩnh An. Cậu sở hữu một khả năng đặc biệt, một ‘Dị Duyên’ cho phép cậu tương tác và thay đổi cấu trúc của thực tại ở một cấp độ mà người thường không thể. Những cơn đau đầu của cậu, những ảo giác, chúng không phải là bệnh. Chúng là dấu hiệu cho thấy cậu đang cộng hưởng với những vết nứt của thế giới.”
Hoàng Lâm đan các ngón tay vào nhau, nhìn thẳng vào An. “BARS được thành lập để tìm kiếm, huấn luyện những người như cậu.
Để giúp các cậu kiểm soát sức mạnh của mình, và dùng nó để bảo vệ thế giới này khỏi những ‘Lỗi’.”
Ông dừng lại, để cho từng lời của mình thấm vào tâm trí đang hỗn loạn của An.
“Bây giờ, cậu có hai lựa chọn.”
Ông giơ lên một ngón tay. “Lựa chọn thứ nhất: Cậu sẽ trở thành một phần của BARS. Cậu sẽ được huấn luyện một cách bài bản, được cung cấp những nguồn lực tốt nhất để phát triển Dị Duyên của mình. Cậu sẽ trở thành một người đặc biệt, gánh vác một trách nhiệm đặc biệt. Một tương lai rộng mở, đầy thử thách nhưng cũng đầy vinh quang đang chờ đón cậu.”
Rồi ông giơ ngón tay thứ hai lên. “Lựa chọn thứ hai… cậu trở về với cuộc sống bình thường của mình.”
An sững người. Có một lựa chọn như vậy sao?
“BARS tôn trọng quyền tự quyết,” Hoàng Lâm nói, một nụ cười gần như là chân thành thoáng qua trên môi ông. “Nếu cậu không muốn, chúng tôi sẽ không ép buộc. Chúng tôi sẽ xóa bỏ mọi ký ức của cậu về ngày hôm nay, về Dị Duyên, về chúng tôi. Cậu sẽ trở lại là một cậu học sinh bình thường, đối mặt với những kỳ thi, những lo toan của tuổi mười bảy.” Ông ngừng lại một nhịp, ánh mắt ông tối lại một cách tinh vi.
“Tất nhiên, chúng tôi không thể xóa bỏ Dị Duyên của cậu. Nó vẫn sẽ ở đó. Những cơn đau đầu sẽ tiếp tục. Những ảo giác sẽ ngày một tệ hơn, không có sự hướng dẫn và kiểm soát. Và chúng tôi sẽ không thể can thiệp để bảo vệ cậu, hay những người xung quanh cậu, khỏi những gì cậu có thể vô tình gây ra. Đó là lựa chọn còn lại. Và tôi tin chắc rằng, cậu sẽ không thích điều đó đâu.”
Hoàn hảo. Một lời đề nghị và một lời đe dọa được gói trong cùng một món quà.
“Cậu có mười phút để suy nghĩ,” Hoàng Lâm nói rồi đứng dậy, cùng Thiên Cơ bước ra ngoài. “Đây là quyết định quan trọng nhất trong cuộc đời cậu, Vĩnh An. Hãy lựa chọn một cách khôn ngoan.”
Cánh cửa trượt đóng lại, để lại An một mình trong cái vô tận màu trắng.
Mười phút.
Nhưng An không cần mười phút.
Trong một khoảnh khắc, khát khao về sự bình thường trỗi dậy mạnh mẽ. Về nhà. Đi học. Gặp Yến và Phong. Ăn một bát phở nóng hổi. Đó là tất cả những gì cậu muốn.
Nhưng rồi, một câu hỏi khác, lạnh lẽo và tàn nhẫn hơn, hiện lên.
Trở về... để làm gì?
Để tiếp tục sống trong nỗi sợ hãi, lo lắng mình sẽ phát điên? Để trở thành một bóng ma lảng vảng trong chính cuộc đời mình, nhìn thấy những vết nứt mà không ai khác thấy, nghe thấy những âm thanh mà không ai khác nghe? Để rồi một ngày nào đó, Dị Duyên trong người cậu mất kiểm soát, vô tình làm hại Yến, làm hại Phong, làm hại chính gia đình mình?
Nỗi sợ của sự tầm thường. Nỗi sợ của một sự mục rữa từ bên trong. Nỗi sợ của một kẻ dị biệt phải giả vờ bình thường. Nó còn đáng sợ hơn cả cái chết.
Đã quá muộn để quay lại. Cậu đã thấy những gì nằm sau bức màn. Con đường trở về với sự ngây thơ đã bị xóa sổ vĩnh viễn, không phải bởi BARS, mà bởi chính số phận của cậu.
Và đây. Lựa chọn thứ nhất. Con đường của một kẻ đặc biệt. Nó đầy rẫy nguy hiểm. Chết chóc. Những con quái vật. Những kẻ như Hoàng Lâm. Những cỗ máy như Thiên Cơ. Nhưng ít nhất...
Nó có câu trả lời.
Nó là sự xác thực. Rằng cậu không điên. Rằng những gì cậu thấy là thật.
Nó là một lý do.
An đứng dậy. Lưng cậu không còn khom xuống nữa. Lần đầu tiên, trong đôi mắt vốn luôn phảng phất sự mệt mỏi của cậu, ánh lên một sự quyết tâm lạnh lẽo. Cậu đã lựa chọn.
Cậu không lựa chọn giữa sự an toàn và nguy hiểm. Cậu lựa chọn giữa một cái chết từ từ trong vô nghĩa và một cơ hội để sống, dù cuộc sống đó có thể ngắn ngủi và đau đớn.
Cánh cửa trượt mở. Hoàng Lâm và Thiên Cơ bước vào, đúng mười phút.
“Tôi đã có quyết định,” An nói, giọng cậu không còn run rẩy. “Tôi đồng ý.”
“Một lựa chọn khôn ngoan,” Hoàng Lâm gật đầu, hài lòng. Ông ta vỗ vai An, rồi quay sang Thiên Cơ. “Đối tượng đã được chuyển giao. Từ giờ, mọi việc của Chuyên viên 7701 sẽ do cô phụ trách.”
Nói rồi, ông ta quay người rời đi. Chỉ còn lại An và Thiên Cơ.
“Chào mừng đến với BARS, Chuyên viên Nguyễn Vĩnh An,” Thiên Cơ nói, một nụ cười xã giao hoàn hảo, không một chút hơi ấm, hiện trên môi cô. “Hành lý đã được chuẩn bị. Chúng ta sẽ xuất phát ngay.”
“Khoan đã,” An chặn cô lại. “Còn gia đình tôi? Bạn bè, trường lớp? Họ sẽ nghĩ sao?”
“Mọi thứ đã được lo liệu,” Thiên Cơ đáp. “Bố mẹ anh sẽ nhận được thông báo rằng anh đã trúng tuyển một chương trình du học trao đổi đặc biệt tại một học viện ở Phần Lan. Mọi giấy tờ và thủ tục đã được hoàn tất. Các liên kết xã hội của anh cũng sẽ nhận được thông tin tương tự.”
An chết lặng. Mọi thứ đã được sắp đặt.
“Từ trước khi tôi đưa ra lựa chọn?” cậu hỏi, một cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng.
Thiên Cơ khẽ nghiêng đầu. “Dựa trên phân tích tâm lý của anh, xác suất anh chọn lựa chọn thứ nhất là 99.87%. BARS luôn ưu tiên sự hiệu quả.”
Một vở kịch hoàn hảo. Một sự tự do lựa chọn giả tạo. Cậu đã bị dắt vào con đường duy nhất mà họ đã vạch sẵn.
“Vậy nếu...” An hỏi, giọng khàn đi, “nếu tôi nằm trong 0.13% còn lại thì sao? Nếu tôi chọn trở về?”
Thiên Cơ nhìn cậu. Lần đầu tiên, An thấy trong đôi mắt pha lê của cô một tia sáng khác lạ. Nó không phải là logic. Có lẽ là sự tò mò. Hoặc sự thương hại.
“Thực tế thì, Chuyên viên ạ,” cô nói. “Sẽ không ai chọn một lựa chọn như vậy cả. Trừ khi…”
Cô dừng lại một nhịp.
“…người đó có vấn đề.”
Chaporia
Bình Luận (0)