Khắc Ấn Sai Lệch/Chapter 3: BẢN GIAO HƯỞNG CỦA SỰ CÔ ĐỘC VÀ TIẾNG VỌNG TỪ MỘT BẢN THỂ CHƯA ĐƯỢC ĐẶT TÊNChapter 3: BẢN GIAO HƯỞNG CỦA SỰ CÔ ĐỘC VÀ TIẾNG VỌNG TỪ MỘT BẢN THỂ CHƯA ĐƯỢC ĐẶT TÊN
20px

An ngồi co ro ở ghế sau, kẹt giữa Hoài Nam và Thiên Cơ. Sự im lặng này khác xa sự tĩnh lặng trong căn phòng trắng toát. Nó không trống rỗng. Nó đặc quánh những câu hỏi chưa được thành lời, những hiện diện không thể phớt lờ.

“Thả lỏng đi nhóc,” Hoài Nam huých nhẹ vai An, phá tan bầu không khí. "Mặt mày căng thẳng thế? Tụi anh không ăn thịt người đâu. Trừ khi em nằm trong thực đơn tráng miệng, mà hình như hôm nay nhà bếp chỉ có chè đậu xanh thôi."

An không cười nổi. Cậu dán mắt vào khung cảnh lướt qua ngoài cửa sổ.

Sài Gòn buổi sáng tinh mơ là một bản giao hưởng sống động của các giác quan. Ánh nắng đầu ngày, vàng óng như mật ong, xuyên qua những tán lá me xanh mướt, nhảy múa trên vỉa hè vẫn còn ẩm hơi sương đêm. Không khí mang một mùi hương phức tạp, một sự pha trộn giữa mùi khói xăng nồng hăng của những chiếc xe máy đầu tiên trong ngày, mùi thơm lừng của cà phê vợt từ một quán cóc nép mình trong con hẻm nhỏ, mùi nhựa đường còn ngái ngủ, và cả mùi của những ổ bánh mì nóng giòn vừa ra lò. Tiếng rao “Bánh mì Sài Gòn đặc ruột thơm bơ đê!” của một chị bán hàng rong như một nốt nhạc cao, lanh lảnh giữa tiếng gầm rú đều đều của dòng xe cộ bắt đầu đông dần.

Thế giới này, nó hỗn loạn, bụi bặm, nhưng nó “thật”. Một sự thật mà An đã từng khao khát níu giữ, nhưng giờ đây, cậu cảm thấy mình như một du khách xa lạ, đang nhìn ngắm nó qua một tấm kính cách âm. Con đường quen thuộc đến trường, quán hủ tiếu gõ cậu và Phong hay ăn khuya, tất cả vẫn còn đó, nhưng chúng đã thuộc về một thế giới khác.

Một thế giới không có những Dị Hóa Nhân mang Ý Niệm ✴Trốn Chạy✴.

Một thế giới không có những kẻ có thể “hòa tan” ký ức.

Cậu có đang thực sự đi đến một tương lai mới, hay chỉ đơn giản là bị áp giải đến một nhà tù tinh vi hơn? Nỗi lo lắng và một chút phấn khích tò mò quái gở cứ đan xen, cuộn xoáy trong lồng ngực cậu, một mớ cảm xúc không nhất quán, khó tả.

Chiếc xe bất ngờ rẽ vào một con đường nhỏ mà An chưa từng biết đến, rồi lao thẳng vào một bãi giữ xe cũ kỹ dưới hầm của một trung tâm thương mại dường như đã bị bỏ hoang. Tưởng rằng đây là điểm đến, Hoài Nam lại lái xe đến bức tường bê tông cuối cùng. Thay vì giảm tốc, anh ta đạp lút ga. An theo phản xạ nhắm tịt mắt, hai tay bám chặt vào ghế, chờ đợi một cú đâm sầm kinh hoàng.

Nhưng không có gì xảy ra.

Chỉ có một cảm giác hụt hẫng nhẹ. An hé mắt. Chiếc xe đã xuyên qua bức tường, đang di chuyển trong một đường hầm hình ống, được chiếu sáng bằng những dải đèn LED chạy dọc thân hầm, tạo ra một hiệu ứng thị giác như họ đang du hành trong một mạch máu của tương lai.

Sau khoảng năm phút di chuyển trong im lặng, một cánh cổng cơ khí khổng lồ mở ra, để lộ một không gian rộng lớn đến choáng ngợp.

Đây không phải là một căn cứ quân sự dưới lòng đất như An tưởng tượng. Nó giống như một thành phố thu nhỏ, một sự kết hợp không tưởng giữa kiến trúc của một ngôi đền cổ kính và sự thô mộc, áp đảo của trường phái Brutalism. Những khối bê tông khổng lồ, vững chãi được chạm khắc những hoa văn phức tạp, cổ xưa, lồng vào nhau tạo thành những hành lang, những cây cầu và những ngọn tháp vươn cao, mất hút trong một vòm trần nhân tạo mô phỏng một bầu trời đầy sao. Không khí mát lạnh, trong lành, thoang thoảng một mùi hương lạ, như mùi của đá ẩm sau cơn mưa và mùi ozone tinh khiết. Thỉnh thoảng, những đoàn tàu điện từ không người lái lại lướt qua trên những đường ray phát sáng, im lặng và tốc độ.

“Chào mừng đến Học Viện Thức Tỉnh," Hoài Nam nói, giọng đầy tự hào pha chút giễu cợt. "Bọn anh gọi thân thương là ‘Cái Lồng’. Không tệ lắm nhỉ? Ít ra thì điều hòa lúc nào cũng mát."

An không nói nên lời. Cậu nhìn thấy những học viên khác đang đi lại trên những cây cầu lơ lửng. Vài người mặc đồng phục tác chiến, gương mặt đanh lại, vội vã. Vài người khác lại mặc thường phục, ngồi trên những băng ghế đá, đọc sách hoặc nói chuyện. Có người vui vẻ, có người mệt mỏi, có người ánh mắt rực lửa quyết tâm. Nơi này không mang vẻ chết chóc, nhưng nó toát ra một sự kỷ luật và một mục đích vô hình đè nặng lên tất cả.

Họ dừng lại trước một tòa tháp trung tâm. “Đến giờ kiểm tra rồi,” Hoài Nam nói. “Thủ tục bắt buộc cho mọi ‘lính mới’. Đừng lo, không đau đâu. Chắc vậy.”

---

Căn phòng kiểm tra... trống không. Chỉ là một quả cầu đen kịt. Yên lặng đến mức An nghe rõ tiếng tim mình đập thình thịch trong lồng ngực, tiếng máu chảy rần rật bên tai.

“Đứng vào trung tâm,” một giọng nói máy móc vang lên. “Thả lỏng. Không cần làm gì cả. Chỉ cần… tồn tại.”

An làm theo, trái tim đập thình thịch. Bỗng nhiên, không gian trước mặt cậu gợn lên. Từ giữa khoảng không, một giọt nước long lanh, tinh khiết như một viên pha lê, từ từ hình thành. Rồi, một cách phi lý, nó bắt đầu rơi… ngược lên trên.

Một giọt nước mắt rơi ngược. Một Ý Niệm ✴Đảo Nghịch Nỗi Buồn✴.

An sững người. Không phải vì sợ, mà vì một cảm giác... sai sai. Cậu thấy khó chịu. Như nhìn một bức tranh bị treo lệch. Cậu cảm nhận được nỗi buồn bị nén lại bên trong giọt nước đó, bị ép phải đi ngược tự nhiên. Nó đang đau.

Không cần suy nghĩ, An vươn tay ra theo bản năng. Dị Duyên trong cậu không bùng nổ, nó chỉ khẽ rung lên. Cậu không cố ép nó rơi xuống. Cậu chỉ... lắng nghe. Những sợi tơ vô hình đang xoắn lấy nhau, căng cứng.

Cậu chạm nhẹ vào chúng, không phải để cắt đứt, mà để gỡ rối.

Thả lỏng ra nào... cứ để nó tự nhiên thôi... An thầm nghĩ, truyền đi một ý niệm vỗ về.

Giọt nước mắt đang rơi ngược lên không trung khựng lại. Nó run rẩy trong một khoảnh khắc. Rồi, từ từ, nhẹ nhàng, nó bắt đầu rơi xuống, theo đúng quy luật tự nhiên, trong veo và thanh thản, rồi tan biến trước khi chạm sàn.

Bên ngoài phòng kiểm tra, trên một màn hình khổng lồ, những dòng dữ liệu hiện lên. Không có biểu đồ sức mạnh. Không có những con số đo lường năng lượng. Chỉ có những thanh thông số trừu tượng.

**[NĂNG LỰC CỐT LÕI: CHƯA THỂ ĐỊNH NGHĨA]**

**[LOẠI NĂNG LỰC: CHƯA CÓ TRONG CƠ SỞ DỮ LIỆU]**

Một thanh thông số duy nhất, ghi chữ “TIỀM NĂNG PHÁT TRIỂN”, ban đầu chỉ là một vạch ngắn. Nhưng khi An “hàn gắn” giọt nước mắt, vạch đó bắt đầu tăng vọt. Nó nhanh chóng vượt qua mức 100%, vượt qua mức 200%, rồi đâm sầm vào giới hạn của màn hình, tạo ra một tiếng “bíp” chói tai và một dòng chữ đỏ rực: **[THÔNG SỐ VƯỢT QUÁ GIỚI HẠN THIẾT LẬP]**.

Nhưng bên dưới, một cửa sổ khác hiện ra, hiển thị không phải các con số, mà là những dòng chữ, những “chức năng” đã được hệ thống ghi nhận.

**[CÁC KHẢ NĂNG SỞ HỮU ĐÃ KÍCH HOẠT (SƠ CẤP):]**

*   **✴HÒA GIẢI Ý NIỆM✴:** *Có khả năng làm dịu, trung hòa các Ý Niệm mang tính xung đột hoặc tiêu cực.*

*   **✴THANH TẨY NGUYÊN BẢN✴:** *Xóa bỏ các Ý Niệm Lỗi ở cấp độ thấp, đưa chúng trở về trạng thái hư vô.*

*   **✴CỘNG HƯỞNG ĐỒNG CẢM✴:** *Đồng bộ hóa một phần với trạng thái Ý Chí/Cảm Xúc của đối tượng, có khả năng khuếch đại hoặc chia sẻ gánh nặng.*

*   **...[ĐANG PHÂN TÍCH]...**

Hoài Nam huýt sáo một tiếng rõ to. Anh nhìn thanh tiềm năng đỏ lòm, rồi bật cười. "Chà chà. Lại vớ được 'hàng hiếm' rồi."

Anh quay sang nhìn Thiên Cơ.

Cô gái với mái tóc bạch kim không nói gì. Cô đứng đó, đôi mắt pha lê mở to hơn thường lệ một chút, tập trung tuyệt đối vào màn hình, vào những dòng chữ mô tả năng lực của An. Khóe môi cô, vốn luôn là một đường thẳng hoàn hảo, dường như khẽ cong lên. Một mili mét. Có lẽ là nửa mili mét. Nhưng Hoài Nam, người đã làm việc cùng cô đủ lâu để nhận ra những dao động vi mô đó, bất chợt cảm thấy một cơn rùng mình không tên.

Nó không phải là một nụ cười.

Nó là biểu cảm của một nhà bác học điên vừa tìm thấy mảnh ghép cuối cùng cho một phát minh có thể thay đổi cả thế giới. Hoặc hủy diệt nó.

Sự im lặng của cô, vào lúc này, còn đáng sợ hơn cả tiếng gầm của Long Vương.

An bước ra, chân hơi lảo đảo. Cậu vịn vào khung cửa. "Sao rồi anh? Em... có làm hỏng gì không?"

“Ổn,” Hoài Nam vỗ vai cậu. “Hệ thống nói rằng Dị Duyên của em thuộc loại… ‘hàng độc’. Rất hiếm. Tiềm năng thì vô hạn, nhưng dùng thế nào thì phải tự mò.” Anh cười. “Nói chung là chúc mừng em đã gia nhập hội ‘những kẻ bị BARS đau đầu nhất’.”

Anh dẫn An đi qua một hành lang dài. “Nói đơn giản nhé,” Hoài Nam bắt đầu giải thích, giọng anh trở nên nghiêm túc hơn một chút, nhưng vẫn giữ vẻ tự nhiên. “Thế giới này, giống như một chương trình máy tính khổng lồ. Và thỉnh thoảng, nó bị ‘lỗi’. Có những ‘glitch’ nhỏ, như chuyện trong lớp học của em. Có những ‘virus’ nặng hơn, như đám Dị Hóa Nhân. BARS được lập ra để đi ‘vá lỗi’. Và những người như chúng ta, những Thức Tỉnh viên, chính là những ‘lập trình viên’ đặc biệt.”

Anh chỉ vào một vài học viên đang tập luyện trong một phòng mô phỏng thực tế ảo. "Ví dụ nhé," anh chỉ tay. "Thằng nhóc kia chuyên 'phần cứng', vai u thịt bắp. Cô bé kia thì chuyên 'tường lửa', tạo khiên bảo vệ. Còn em..." Anh vỗ vai An. "Em giống kiểu 'thợ sửa lỗi'. Em không đập phá, em đi vào bên trong và sửa lại mấy đoạn mã bị hỏng. Nghe sang chảnh hơn hẳn, đúng không?"

Cuối cùng, họ dừng lại trước một cánh cửa kim loại mang số hiệu 7701.

“Đây là phòng của em,” Hoài Nam nói. “Đồ đạc cơ bản đã có sẵn. Sẽ có lịch huấn luyện chi tiết sau. Tạm thời cứ nghỉ ngơi đi. Cố gắng… đừng làm nổ tung cái gì nhé.” Anh nháy mắt rồi quay người rời đi.

Thiên Cơ, người đã đi theo sau trong im lặng suốt từ đó đến giờ, lúc này mới lên tiếng.“Tôi sẽ trực tiếp phụ trách huấn luyện anh," Thiên Cơ nói, giọng vẫn lạnh băng nhưng ánh mắt nhìn An đã khác. Như nhìn một con chuột bạch quý hiếm. "Chuẩn bị tinh thần đi. Sẽ không dễ chịu đâu, số 7701." Giọng cô vẫn lạnh lùng, nhưng An có cảm giác, trong đó không chỉ còn là mệnh lệnh, mà còn có cả một sự “kỳ vọng” nặng trĩu.

Nói rồi, cô cũng quay gót, mái tóc bạch kim dài khẽ lướt qua như một dải lụa bạc.

Cánh cửa trượt mở. Căn phòng ký túc xá đơn giản nhưng sạch sẽ. Một chiếc giường, một cái bàn, một tủ quần áo. Nhưng thứ khiến An sững sờ là bức tường đối diện giường. Nó không phải là bê tông. Nó là một màn hình khổng lồ, đang chiếu cảnh tượng của chính con hẻm nhỏ trước nhà cậu, chân thực đến từng chi tiết. Thậm chí có cả hình ảnh mẹ cậu đang quét sân.

Đó là một sự an ủi. Và cũng là một lời nhắc nhở tàn nhẫn.

Một cái lồng tiện nghi.

An thả người xuống giường. Nệm êm thật. Cơn đau đầu biến mất, nhưng thay vào đó là một sự trống rỗng đến đáng sợ. Cậu nhìn lên trần nhà trắng toát. Mới ngày đầu tiên thôi mà…

 Hành trình của cậu chỉ vừa mới bắt đầu, và cậu đã cảm thấy như mình đã đi qua cả một đời người.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...