Căn hộ của Lưu Bảo Vy nằm trên tầng 25 của một tòa chung cư cao cấp ở quận Cầu Giấy, cách xa sự ồn ào nhưng vẫn đủ gần để nhìn thấy thành phố lấp lánh như một dải ngân hà nhân tạo vào ban đêm. Từ cửa sổ phòng khách, cô có thể quan sát toàn bộ cuộc sống của thành phố - những dòng xe cộ như dòng sông ánh sáng, những tòa nhà văn phòng vẫn còn đèn sáng đến tận khuya, những khu phố cũ chen chúc giữa những công trình hiện đại.
Không gian sống của cô là sự phản chiếu hoàn hảo cho tính cách của mình: tối giản, hiện đại, và ngăn nắp đến từng chi tiết nhỏ nhất. Mọi thứ đều mang gam màu trung tính của trắng, đen và xám, được điểm xuyết bằng những vật dụng kim loại sáng bóng và những tấm kính lớn phản chiếu ánh sáng thành phố. Chiếc sofa da đen được đặt đối diện với tivi màn hình phẳng lớn. Bàn cà phê bằng kính trong suốt chỉ có một vài cuốn tạp chí được xếp ngay ngắn. Kệ sách cao sát trần chứa đầy những cuốn sách chuyên môn về phân tích kinh doanh, tài chính, và một số cuốn tiểu thuyết được sắp xếp theo thứ tự alphabet.
Bàn làm việc bằng gỗ óc chó được đặt gọn gàng bên cửa sổ, trên đó chỉ có chiếc MacBook bạc, một chồng hồ sơ được sắp xếp cẩn thận, và vài chiếc bút ký đắt tiền được đặt thẳng hàng. Ngay cả cây xanh trang trí cũng được chọn lọc kỹ lưỡng - những chậu trầu bà và lưỡi hổ với hình dáng đồng nhất, được đặt ở những vị trí tạo nên sự cân đối hoàn hảo.
Không có một món đồ thừa. Cũng chẳng một chi tiết rườm rà. Không một vết bụi hay một sợi tóc nào nằm sai vị trí. Căn hộ đẹp, sang trọng, thể hiện sự thành công của một người phụ nữ độc lập. Nhưng đồng thời, nó cũng có một sự lạnh lẽo và cô đơn thầm lặng. Như thiếu đi hơi thở ấm áp của cuộc sống thực sự.
Đêm hôm đó, sau khi từ buổi hòa nhạc jazz trở về, sự im lặng trong căn hộ của cô dường như trở nên nặng nề hơn bao giờ hết. Tiếng thang máy chạy lên xuống từ xa, tiếng còi xe từ phố dưới, tiếng máy điều hòa chạy - tất cả hòa quyện thành một bản nhạc của sự cô độc đô thị.
-----
Bảo Vy đứng trước gương lớn trong phòng tắm, tay cầm miếng bông tẩy trang ướt. Ánh đèn LED trắng sáng chiếu rõ từng đường nét trên khuôn mặt cô. Cô nhìn vào hình ảnh phản chiếu của chính mình - vẫn là Lưu Bảo Vy quen thuộc, với đôi mắt sắc sảo của một nhà phân tích kinh doanh và gương mặt luôn toát lên vẻ tự tin, kiểm soát mọi tình huống.
Nhưng tối nay, có một thứ gì đó khác lạ trong đôi mắt ấy.
Má cô vẫn còn hơi ửng hồng từ cơn gió lạnh của đêm Hà Nội, hoặc có thể từ một nguyên nhân khác mà cô không muốn thừa nhận. Trái tim cô vẫn chưa hoàn toàn bình tĩnh lại sau khoảnh khắc đó ở nhà hát lớn. Tim vẫn đập hơi nhanh hơn bình thường mỗi khi cô nghĩ lại.
Cái vén tóc của Minh Khánh An.
Cô đặt miếng bông xuống, đưa tay lên chạm vào vành tai - nơi những ngón tay anh đã chạm vào. Một hành động rất nhẹ, rất nhanh, có thể chỉ kéo dài vài giây. Nhưng nó lại có sức nặng như một tảng đá lớn được ném xuống mặt hồ tĩnh lặng trong lòng cô, tạo nên những gợn sóng lan tỏa không ngừng.
Cô và Minh Khánh An đã là bạn thân được gần mười năm rồi. Họ đã cùng nhau trải qua mọi chuyện trong cuộc sống - từ những kỳ thi đại học căng thẳng với những đêm thức trắng học nhóm, những bữa ăn vội vã ở căn tin trường, cho đến những lần thất tình ngớ ngẩn của tuổi đôi mươi. Những lần cô khóc vì bị người yêu phản bội, anh luôn ở đó với khăn giấy và những lời an ủi vụng về. Những lần anh gặp khó khăn trong học tập, cô luôn sẵn sàng chia sẻ tài liệu và giải thích bài vở.
Họ đã quá quen thuộc với nhau, quen đến mức đôi khi không còn ranh giới cá nhân. Đã có vô số lần họ vô thức chạm vào nhau trong những tình huống bình thường - những cái vỗ vai khi động viên, những cú huých tay khi trêu đùa, những cái ôm chào hỏi tự nhiên. Tất cả đều mang tính chất của tình bạn thuần khiết, không có gì phải bàn cãi.
Nhưng chưa có một lần nào, không một lần nào trong suốt 8 năm qua, lại khiến cô cảm thấy như có một luồng điện nhẹ chạy dọc theo sống lưng như vậy. Như có một thứ gì đó thức tỉnh trong người cô, một cảm giác lạ lẫm mà cô không thể định danh được.
Hơi ấm từ những ngón tay anh dường như vẫn còn vương vấn trên làn da cô, tạo nên một cảm giác ấm áp kỳ lạ mà cô không thể quên.
"Chỉ là bạn bè thôi mà..." cô thì thầm với hình ảnh trong gương, tay vốc nước lạnh lên mặt. "Chắc vì lâu rồi mình không hẹn hò với ai nên mới nhạy cảm quá thôi."
Có lẽ đó chỉ là tác dụng phụ của việc độc thân quá lâu. Đã ba năm rồi, kể từ lần chia tay với Tuấn Anh - người bạn trai cuối cùng của cô. Một mối quan hệ kéo dài hai năm nhưng cuối cùng cũng tan vỡ vì sự khác biệt về quan điểm sống. Anh ta muốn cô bớt tập trung vào sự nghiệp, dành nhiều thời gian hơn cho gia đình nhỏ. Cô thì muốn có thể tự do theo đuổi ước mơ của mình mà không bị ràng buộc bởi những kỳ vọng truyền thống.
Từ đó đến nay, cô đã tập trung hoàn toàn vào công việc. Những cuối tuần không phải dành cho việc hẹn hò mà là cho những dự án phụ, những khóa học nâng cao kỹ năng, hoặc đơn giản là nghỉ ngơi một mình trong căn hộ yên tĩnh này.
Nhưng lý trí không thể hoàn toàn át đi được cảm xúc. Hình ảnh Minh Khánh An của tối đó cứ liên tục hiện về trong tâm trí cô như một bộ phim được chiếu đi chiếu lại. Anh đã khác quá nhiều so với hình ảnh mà cô quen thuộc.
Không còn là cậu bạn thân yếu đuối, luôn cần cô ở bên cạnh để che chở và nâng đỡ. Không còn là người đàn ông hay lo lắng, thiếu tự tin mà cô đã biết suốt nhiều năm qua. Anh có một sự đĩnh đạc mới, một cách nói chuyện sâu sắc và trưởng thành hơn. Anh lắng nghe nhạc jazz với sự tập trung của người hiểu biết, thảo luận về cuộc sống với những góc nhìn mà cô chưa từng nghe anh chia sẻ.
Trong ánh mắt anh, nỗi buồn vẫn còn đó - những dấu vết của cuộc tình tan vỡ với Đặng Bảo Dương không thể xóa nhòa hoàn toàn chỉ trong một vài tháng. Nhưng nó không còn là sự tuyệt vọng sâu thẳm mà cô đã từng chứng kiến. Thay vào đó, đó là một nỗi buồn đã được chế ngự, một sự trầm tư của một người đàn ông đã trải qua nhiều chuyện và học được cách đối mặt với chúng.
Sự trưởng thành bất ngờ đó, không hiểu tại sao, lại có một sức hấp dẫn chết người đối với cô.
Cô thở dài, tựa người vào thành bồn rửa mặt làm bằng đá cẩm thạch lạnh ngắt. Tình bạn của họ vốn là một thứ tài sản quý giá nhất trong cuộc sống cô, một vùng an toàn mà cô luôn trân trọng và bảo vệ. Trong thế giới đầy cạnh tranh và áp lực của công sở, trong cuộc sống cô độc của một người phụ nữ độc thân ở tuổi gần ba mươi, tình bạn với Minh Khánh An là điểm tựa tinh thần không thể thay thế.
Giờ đây, cô lại sợ rằng chính mình sẽ là người phá vỡ sự cân bằng hoàn hảo đó. Cô sợ rằng nếu cô để những cảm xúc mới mẻ này phát triển, nếu cô bước qua ranh giới thiêng liêng giữa tình bạn và tình yêu, cô có thể sẽ mất đi cả một người bạn thân. Và điều đó sẽ để lại một khoảng trống mà không ai có thể lấp đầy.
-----
Sáng hôm sau, một buổi sáng thứ Bảy đầy nắng, cô thức dậy với một sự bồn chồn không tên tuổi. Giấc ngủ đêm qua không được sâu lắm. Cô thường xuyên thức giấc, nằm nhìn lên trần nhà trong bóng tối, suy nghĩ về những gì đã xảy ra và những gì có thể xảy ra.
Cô pha một ly espresso đậm đặc từ chiếc máy pha cà phê Italy đắt tiền mà cô đã mua năm ngoái - một món quà tự thưởng cho bản thân sau khi hoàn thành thành công dự án lớn. Đứng bên cửa sổ lớn, nhìn xuống dòng xe cộ thưa thớt của sáng cuối tuần, cô cảm thấy tâm trí mình cứ lang thang không kiểm soát được.
Cô nghĩ về anh. Không biết Minh Khánh An và "cô bạn cùng nhà" bí ẩn kia đang làm gì trong một buổi sáng thứ Bảy như thế này. Liệu họ có đang ngồi uống cà phê cùng nhau trên ban công, nói chuyện về những chủ đề triết học mà cô chưa bao giờ nghe anh quan tâm? Liệu anh có đang cười với nụ cười thoải mái mà cô đã lâu lắm rồi không thấy?
Liệu anh có nghĩ về cô không?
Cô lắc đầu, cố gắng đuổi những suy nghĩ vớ vẩn này ra khỏi đầu. Cô cầm điện thoại lên, mở danh bạ, lướt xuống và dừng lại ở tên "Khánh An" với biểu tượng điện thoại và tin nhắn bên cạnh.
Ngón tay cô lơ lửng trên màn hình, không quyết định được nên làm gì.
Cô bắt đầu gõ một dòng tin nhắn: "Sáng cuối tuần tốt lành nhé." Rồi cô đọc lại và cảm thấy nó nghe thật sáo rỗng, như những lời chào xã giao không có ý nghĩa gì đặc biệt. Cô xóa đi và thử một câu khác: "Hôm qua vui lắm, cảm ơn cậu đã đi cùng tớ." Nhưng câu này lại nghe quá khách sáo, như thể cô đang cảm ơn một người quen chứ không phải bạn thân nhiều năm.
Cuối cùng, với bộ óc lý trí của một nhà phân tích kinh doanh đã được rèn luyện qua nhiều năm, cô quyết định chọn một cái cớ liên quan đến công việc - lý do an toàn và chuyên nghiệp nhất mà cô có thể nghĩ ra.
"Sáng T7. Tớ đang xem lại một vài tài liệu dự án ở nhà. Cái module mà cậu demo hôm qua sếp Hà có vẻ hài lòng, cậu có thể gửi cho tớ xin bản kế hoạch chi tiết cho chức năng B để tớ review trước được không? Thanks!"
Cô đọc lại tin nhắn một lần nữa. Hoàn hảo. Nghe rất tự nhiên, rất đồng nghiệp, rất chuyên nghiệp. Không ai có thể nghi ngờ đây là một cái cớ để liên lạc với anh. Cô nhấn nút "Gửi" trước khi kịp đổi ý lần nữa. Tim cô đập nhanh hơn một chút khi thấy thông báo "Đã gửi" xuất hiện trên màn hình.
Rồi cô đứng đó, cầm điện thoại trong tay, chờ đợi. Chờ đợi một thứ gì đó mà đến chính cô cũng không chắc.
-----
Tại căn hộ 1106, không khí buổi sáng thứ Bảy cũng thật yên bình và thoải mái. Minh Khánh An và Mai Khánh An đang ngồi ở ban công nhỏ, nhâm nhi những ly cà phê sữa đá do chính tay anh pha. Những chậu cây xanh mà họ đã mua và chăm sóc cùng nhau trong những tuần qua đang tươi tốt dưới ánh nắng mai, tạo nên một không gian xanh mát mắt giữa lòng thành phố bê tông.
"Ting."
Tiếng thông báo tin nhắn từ điện thoại của anh bật lên, phá vỡ sự yên tĩnh của buổi sáng. Anh cầm máy lên xem, và tên "Bảo Vy" hiện lên trên màn hình khiến anh cảm thấy tim đập nhanh hơn một chút.
Anh mở tin nhắn và đọc nội dung. Một nụ cười bất giác nở trên môi anh khi hiểu ra ý đồ thật sự của cô bạn thân. Anh biết rõ cái cớ "công việc" này là gì. Nếu thực sự cần thiết, Bảo Vy hoàn toàn có thể yêu cầu qua email công ty hoặc chat nhóm dự án. Việc nhắn tin riêng vào sáng thứ Bảy rõ ràng là một cách để duy trì liên lạc cá nhân mà cô không muốn thừa nhận trực tiếp.
"Sao vậy?" Mai An nhận xét, nhìn thấy nụ cười trên môi anh. "Trông mặt anh như vừa nhặt được vàng ấy. Là chị Vy à?"
"Không có gì," anh đáp một cách lúng túng, cố gắng giấu đi sự vui vẻ trong lòng. "Chỉ là… đồng nghiệp hỏi thăm về công việc thôi."
Anh nhanh chóng trả lời tin nhắn của Bảo Vy một cách trang trọng và chuyên nghiệp, hứa sẽ gửi tài liệu chi tiết qua email cho cô ngay trong buổi chiều. Nhưng trong lòng, anh cảm thấy một sự ấm áp lan tỏa khi biết rằng cô cũng đang nghĩ về anh.
Tuy nhiên, sự vui vẻ đó không được kéo dài bao lâu. Ngay sau khi anh đặt điện thoại xuống, một email mới lại đến với tiếng thông báo quen thuộc từ laptop. Lần này, nó thực sự là về công việc, và từ một người mà anh không mong muốn nhận tin nhắn vào cuối tuần.
Người gửi: Chu Huy Hà.
Tiêu đề: V/v: Thay đổi hình thức làm việc dự án "Ares".
Tim anh khẽ thắt lại khi thấy tên của sếp xuất hiện trong hộp thư đến. Anh click mở email với một cảm giác lo lắng mơ hồ.
-----
Khánh An,
Sau khi xem xét kỹ lưỡng tiến độ của chức năng A trong dự án "Ares", và để chuẩn bị tốt nhất cho các chức năng phức tạp hơn sắp được triển khai, tôi nhận thấy rằng việc phối hợp làm việc từ xa đang gặp phải một số bất cập trong việc trao đổi thông tin và đồng bộ hóa tiến độ.
Dự án "Ares" đòi hỏi sự tương tác liên tục và nhanh chóng giữa các bộ phận, đặc biệt là sự phối hợp chặt chẽ giữa team Lập trình do anh phụ trách và team Phân tích Kinh doanh của cô Bảo Vy. Việc làm việc từ xa, mặc dù có những ưu điểm nhất định, nhưng đã tạo ra những khoảng cách trong giao tiếp và có thể ảnh hưởng đến chất lượng sản phẩm cuối cùng.
Vì vậy, sau khi cân nhắc kỹ lưỡng, tôi quyết định yêu cầu anh quay trở lại làm việc trực tiếp tại văn phòng, bắt đầu từ thứ Hai tuần tới. Điều này sẽ đảm bảo hiệu quả công việc tối đa và tạo điều kiện thuận lợi cho việc trao đổi, thảo luận và tổ chức các cuộc họp đột xuất khi cần thiết.
Tôi tin rằng sự thay đổi này sẽ mang lại lợi ích tích cực cho dự án, mong anh sẽ thông cảm và hợp tác.
Trân trọng,
Chu Huy Hà
Giám đốc Dự án
-----
Minh Khánh An đọc email, lòng tràn ngập những cảm xúc lẫn lộn khó tả. Một phần của anh cảm thấy lo lắng và bồn chồn khi nghĩ đến việc phải quay trở lại môi trường văn phòng đầy áp lực, nơi có ánh mắt giám sát chặt chẽ và đôi khi khó chịu của Chu Huy Hà. Trong những ngày làm việc từ xa, anh đã quen với sự tự do và không gian riêng tư của căn hộ 1106, nơi anh có thể làm việc theo nhịp độ của riêng mình mà không bị ai kiểm soát từng giờ từng phút.
Nhưng một phần khác của anh, phần lớn hơn và mạnh mẽ hơn, lại cảm thấy một sự quyết tâm mới. Anh không còn là Khánh An yếu đuối và thiếu tự tin của vài tháng trước. Anh đã thay đổi, đã trưởng thành, và đây chính là cơ hội tuyệt vời để anh chứng minh cho tất cả mọi người - đặc biệt là Chu Huy Hà - thấy sự thay đổi tích cực này.
"Hà yêu cầu anh quay lại văn phòng làm việc, bắt đầu từ thứ Hai tuần tới," anh nói với Mai An, giọng có chút lo lắng nhưng cũng quyết đoán.
"Vậy thì tốt mà," cô gật đầu một cách khích lệ. "Đây là cơ hội hoàn hảo để anh cho mọi người thấy 'phiên bản cập nhật' của mình hoạt động hiệu quả thế nào trong môi trường thực tế. Anh đã sẵn sàng rồi."
Cô dừng lại một chút, rồi nheo mắt với vẻ tinh nghịch. "Nhưng mà, anh có để ý không? Trong email của sếp anh có nhắc đến việc cần phối hợp chặt chẽ với team của chị Vy."
Minh Khánh An giật mình nhẹ, đọc lại email một cách cẩn thận hơn. Đúng vậy, Chu Huy Hà đã nhấn mạnh đến sự cần thiết của việc phối hợp giữa team của anh và team của Bảo Vy.
Mai An cười tủm tỉm, mắt lấp lánh nghịch ngợm. "Xem ra, những ngày sắp tới ở công ty của anh sẽ rất thú vị đây."
Lời trêu chọc nhẹ nhàng của cô khiến mặt anh hơi nóng bừng lên. Anh không biết mình nên cảm thấy vui hay lo lắng hơn. Vui vì sẽ có cơ hội được gặp Bảo Vy mỗi ngày, được làm việc gần gũi với cô, được chứng kiến sự chuyên nghiệp và tài năng của cô trong môi trường tự nhiên. Nhưng đồng thời cũng lo lắng vì không biết làm thế nào để đối mặt với những cảm xúc mới mẻ và phức tạp này trong bối cảnh công sở, nhất là dưới sự quan sát sắc bén của Chu Huy Hà.
"Nhưng… em ở nhà một mình có ổn không?" anh hỏi, cố gắng chuyển hướng cuộc trò chuyện khỏi chủ đề nhạy cảm. "Anh có cảm thấy hơi lo lắng khi để em lại đây."
"Anh nghĩ em là đứa trẻ con à?" cô cười, lắc đầu. "Em đã sống độc lập ở thế giới của mình bao nhiêu năm rồi. Anh cứ tự tin đi 'chiến đấu' ở bên ngoài đi. Còn ở nhà, em cũng có những 'dự án' và 'trận chiến' của riêng mình cần phải giải quyết."
Cô chỉ tay về phía chiếc laptop đang mở trên bàn, màn hình hiển thị một bản thiết kế thời trang đang được hoàn thiện. "Biết đâu lúc anh về nhà sau những ngày làm việc căng thẳng, em đã thiết kế xong một vài mẫu tuyệt đẹp cho dự án 'Parallel Lives' rồi cũng nên."
Lời nói tự tin và đầy động lực của cô khiến anh cảm thấy yên tâm hơn rất nhiều. Anh nhận ra rằng mình không còn cần phải cảm thấy tội lỗi hay lo lắng về việc để cô lại một mình. Họ đều là những người trưởng thành, mỗi người đều có những mục tiêu và trách nhiệm riêng của mình. Và quan trọng hơn, họ đang hỗ trợ lẫn nhau để cùng vượt qua những thử thách và đạt được thành công trong những "trận chiến" của riêng mình.
Chaporia
Bình Luận (0)