Khánh An (Serial)/Chapter 32: - Sự Trở LạiChapter 32: - Sự Trở Lại
20px

Tối Chủ Nhật, đêm trước ngày Minh Khánh An quay trở lại văn phòng, không khí trong căn hộ 1106 có một sự chuẩn bị nghiêm túc. Là sự chuẩn bị chu đáo của người sắp bước vào một chương mới trong cuộc đời.

Anh đứng trước tủ quần áo, tay lần lượt sờ qua từng chiếc áo treo gọn gàng. Những tháng làm việc tại nhà khiến anh chỉ quen với áo phông và quần jean thoải mái. Giờ đây, phải quay lại môi trường công sở với trang phục chỉn chu, anh cảm thấy hơi lạ lẫm.

"Nên mặc gì đây?" Anh tự hỏi, nhìn qua những lựa chọn có sẵn. Một chiếc áo sơ mi trắng như thường lệ để thể hiện sự an toàn? Hay thử một thứ gì đó khác?

"Mặc cái xanh navy hôm trước ấy," giọng Mai An vang lên từ phía sau. Cô đang ngồi ở bàn ăn với laptop và tập giấy phác thảo, đang hoàn thiện một thiết kế mới. "Nó hợp với anh mà. Cho thấy sự bình tĩnh, tự tin, mà không quá phô trương."

"Nhưng đi làm mặc vậy có hơi…" Anh ngập ngừng.

"Hơi gì mà hơi? Anh cứ tin em đi." Cô cười, ngẩng đầu khỏi màn hình. "Anh không chỉ đơn thuần quay lại làm việc. Anh quay lại với một tư thế hoàn toàn khác. Quần áo cũng là một loại ngôn ngữ không lời. Hãy để nó nói thay anh rằng anh đã thay đổi."

Lời khuyên của cô nghe có lý. Anh lấy chiếc áo sơ mi xanh navy từ trong tủ, cầm nó lên nhìn kỹ. Màu xanh này thật sự làm anh trông khác đi - không còn là người đàn ông héo hon của những tháng ngày trước. Anh bước vào phòng, ủi lại chiếc áo cho phẳng phiu, từng nếp gấp được sắp xếp cẩn thận.

Anh tiếp tục chuẩn bị cặp tài liệu, kiểm tra lại những tập tin quan trọng trong máy tính, sắp xếp chúng theo thứ tự hợp lý để dễ dàng truy cập khi cần thiết. Màn hình được dọn dẹp gọn gàng, chỉ giữ lại những biểu tượng cần thiết. Anh đang chuẩn bị cho một ngày làm việc bình thường, nhưng lại có cảm giác như đang chuẩn bị cho một trận đánh quan trọng.

"Đừng cố gắng chứng tỏ quá nhiều làm gì," Mai An bất chợt nói, như đọc được dòng suy nghĩ của anh. Cô đặt bút vẽ xuống, quay hẳn người về phía anh. "Cứ là anh của bây giờ thôi. Tự tin một cách thầm lặng, làm tốt công việc của mình, đối xử chuyên nghiệp với mọi người. Đó đã là sự thể hiện tốt nhất rồi."

Anh nhìn em, thấy ánh mắt động viên chân thành trong đôi mắt quen thuộc. "Anh hiểu rồi. Cảm ơn em."

"Không có gì." Cô bật cười, quay lại với thiết kế của mình.

Đêm hôm đó, anh ngủ ngon hơn mong đợi. Không có những giấc mơ lo âu hay thức giấc giữa đêm. Chỉ là một giấc ngủ sâu, yên bình của người đã sẵn sàng đón nhận ngày mai.

-----

Sáng thứ Hai, Minh Khánh An bước chân vào văn phòng của Valebran với một tâm thế hoàn toàn mới. Tòa nhà 15 tầng quen thuộc với mặt tiền kính xanh phản chiếu ánh nắng sớm mai. Sảnh chính với những chậu cây xanh tươi và bàn lễ tân bằng đá cẩm thạch trắng bóng loáng. Thang máy đưa anh lên tầng 8, nơi đặt văn phòng của bộ phận công nghệ.

Vẫn là không gian mở với những dãy bàn làm việc được xếp ngay ngắn theo từng cụm. Vẫn là tiếng bàn phím gõ lách cách, tiếng chuông điện thoại reo từng hồi và tiếng người trao đổi công việc râm ran. Mùi cà phê pha máy quen thuộc lan tỏa từ khu pantry. Có lẽ từ hôm nay, anh sẽ nhìn mọi thứ bằng con mắt khác. Anh không còn cảm thấy mình là kẻ ngoài lề, bóng ma vô hồn lảng vảng trong góc văn phòng. Anh là một phần của nơi này, một thành viên có giá trị của team.

"Hở, Khánh An? Quay lại làm việc tại văn phòng rồi à? Trông tươi tỉnh thế!" Chị Lan ở bộ phận nhân sự vẫy tay chào anh từ bàn làm việc.

"Khánh An, cái bug hôm trước cậu chỉ cho tôi cách fix, tôi đã sửa thành công rồi nhé! Cảm ơn nhiều!" Cậu Nam, một lập trình viên trẻ ở team khác, chạy đến bắt tay anh nhiệt tình.

"Chào anh An! Lâu quá không thấy anh ở văn phòng. Dạo này làm việc remote vui chứ?" Cô Thu từ bộ phận marketing cũng ghé qua chào hỏi.

Anh mỉm cười, gật đầu chào lại từng người một cách thân thiện. Có vẻ như những nỗ lực im lặng của anh trong thời gian qua - việc hỗ trợ các đồng nghiệp khác khi họ gặp khó khăn về kỹ thuật, việc tham gia tích cực vào các cuộc họp online, việc luôn hoàn thành đúng deadline - đã được mọi người ghi nhận và đánh giá cao.

Anh bước đến chỗ ngồi quen thuộc của mình. Bàn làm việc vẫn như cũ - màn hình đôi 24 inch, bàn phím cơ mà anh đã dùng quen, cây bút chì và vài chiếc note vàng dán trên cạnh màn hình. Khi ngồi xuống chiếc ghế ergonomic quen thuộc, anh lại có cảm giác như mình đã là một người hoàn toàn khác.

Anh bật máy tính, chờ hệ thống khởi động. Màn hình login xuất hiện, anh nhập password và desktop hiện ra với hình nền là một bức ảnh phong cảnh núi non yên bình. Anh mở các ứng dụng cần thiết - phần mềm lập trình, thư điện tử, trò chuyện nhóm, công cụ quản lý công việc. Kiểm tra lại kế hoạch công việc chi tiết cho chức năng B mà anh đã chuẩn bị từ cuối tuần, sắp xếp các cửa sổ trên màn hình một cách khoa học để tối ưu hiệu suất làm việc.

"Good morning!"

Một giọng nói quen thuộc vang lên bên cạnh, khiến tim anh bỗng đập nhanh hơn một nhịp. Minh Khánh An ngẩng đầu lên. Là Lưu Bảo Vy, đang đứng bên bàn làm việc của anh với một ly cà phê latte trong tay. Cô mặc một chiếc áo sơ mi lụa màu kem được thắt vào chân váy bút chì màu xám, tóc được búi gọn gàng phía sau, đôi bông tai ngọc trai nhỏ tạo điểm nhấn tinh tế. Cô trông vô cùng chuyên nghiệp và thanh lịch, như một phụ nữ kinh doanh thành đạt bước ra từ tạp chí.

"Chào cậu," anh đáp, cố gắng giữ giọng điệu tự nhiên dù tim đang đập loạn xạ. "Bình thường cậu vẫn đến sớm thế này à."

"Dự án 'Ares' đang vào giai đoạn nước rút, tớ phải chuẩn bị tài liệu cho cuộc họp với khách hàng chiều nay," cô giải thích, nhấp một ngụm cà phê. Rồi cô nhìn anh, ánh mắt có một chút gì đó khác lạ. "Trông cậu… rất hợp với màu áo này đấy."

Lời khen bất ngờ khiến mặt anh hơi nóng bừng lên. Anh cảm thấy như có một luồng điện nhẹ chạy qua người. "Cảm ơn cậu. Cậu cũng… trông rất đẹp hôm nay."

Có một khoảnh khắc im lặng ngắn ngủi giữa họ. Cả hai đều nhớ đến đêm hôm đó ở nhà hát, đến cái vén tóc, đến những cảm xúc mới mẻ chưa được thổ lộ. Nhưng đây là môi trường công sở, với ánh mắt tò mò của đồng nghiệp xung quanh. Họ cần giữ thái độ chuyên nghiệp.

"Khánh An, Bảo Vy."

Giọng nói trầm ấm của Chu Huy Hà vang lên từ phía sau, khiến cả hai giật mình nhẹ. Anh ta vừa bước ra từ phòng làm việc riêng, tay cầm một tập hồ sơ dày. "Hai người vào phòng họp một lát. Chúng ta cần thống nhất nhanh một vài điểm quan trọng trước khi bắt đầu sprint mới."

Minh Khánh An và Bảo Vy nhìn nhau, trao đổi một ánh mắt hiểu ý, rồi cùng theo Hà đi về phía phòng họp bằng kính trong suốt ở góc văn phòng.

Đây rồi. Cuộc chiến đầu tiên sau khi anh trở lại.

-----

Họ ngồi xuống bàn họp bầu dục bằng gỗ óc chó bóng loáng. Hà ngồi ở ghế chủ tọa, Minh Khánh An và Bảo Vy ngồi đối diện nhau. Ánh nắng từ cửa sổ lớn chiếu vào, tạo nên những vệt sáng và bóng trên mặt bàn. Hà mở tập hồ sơ, lấy ra một vài tờ giấy in màu.

"Được rồi," Hà bắt đầu bằng giọng điệu nghiệp vụ quen thuộc, không một lời dông dài hay chào hỏi xã giao. "Về chức năng B - phần quản lý tài nguyên động. Bảo Vy, bên phía phân tích kinh doanh, yêu cầu cụ thể về hiệu suất và khả năng mở rộng như thế nào?"

Bảo Vy ngay lập tức chuyển vào chế độ làm việc, biến thành một chuyên gia phân tích kinh doanh thực thụ.

Cô mở laptop, truy cập vào một file PowerPoint đã chuẩn bị sẵn, quay màn hình về phía hai người.

"Dựa trên yêu cầu từ phía khách hàng và dự báo về lưu lượng truy cập trong 6 tháng tới," cô bắt đầu trình bày một cách rành mạch, con trỏ lazer di chuyển trên các biểu đồ và con số, "hệ thống cần có khả năng xử lý ít nhất 10.000 người dùng đồng thời với thời gian phản hồi dưới 2 giây. Khối lượng dữ liệu sẽ tăng khoảng 300% so với hiện tại. Về mặt khả năng mở rộng, chúng ta cần kiến trúc có thể dễ dàng mở rộng theo chiều ngang khi lưu lượng đột ngột tăng cao."

Cô chuyển slide trình bày, chỉ vào một bảng tình huống sử dụng chi tiết. "Có 5 loại tài nguyên chính cần quản lý: tài khoản người dùng, tài sản số, phân bổ băng thông, hạn ngạch lưu trữ, và tín dụng xử lý. Mỗi loại có quy trình nghiệp vụ khác nhau, và khách hàng đã xác nhận rằng sẽ có thêm ít nhất 3 loại tài nguyên mới trong năm tới."

Minh Khánh An lắng nghe chăm chú, tay ghi chú cẩn thận trên notebook. Anh thấy một Bảo Vy hoàn toàn khác so với cô bạn thân thường ngày. Một Bảo Vy sắc sảo, logic và đầy quyền lực trong lĩnh vực chuyên môn của mình, đã khá lâu anh không nhìn thấy dáng vẻ này của cô ấy. Cách cô trình bày rõ ràng, phân tích vấn đề một cách có hệ thống, đưa ra những con số cụ thể để hỗ trợ cho lập luận - tất cả đều thể hiện một chuyên gia giàu kinh nghiệm.

Sau khi Bảo Vy trình bày xong, Hà khép laptop lại, quay sang anh với ánh mắt thử thách quen thuộc. "Khánh An, với những yêu cầu như vậy, cách tiếp cận của anh thế nào? Có khả thi không?"

Đây là câu hỏi kiểm tra. Một câu hỏi mà Hà đã dùng nhiều lần trong quá khứ để test khả năng kỹ thuật và tư duy logic của các thành viên. Minh Khánh An hít một hơi sâu, nhớ lại lời khuyên của Mai An. Bình tĩnh, rõ ràng, và chuyên nghiệp.

"Khả thi," anh đáp một cách chắc chắn, giọng nói không hề run rẩy. "Cách tiếp cận của em vẫn sẽ là sử dụng nhân hệ thống 'Phoenix' vì nó đã được tối ưu cho xử lý song song và có cơ chế lưu đệm tích hợp rất hiệu quả."

Anh mở máy tính xách tay của mình, hiển thị một sơ đồ kiến trúc đã chuẩn bị từ cuối tuần. "Tuy nhiên, để đáp ứng yêu cầu về khả năng mở rộng mà Bảo Vy vừa trình bày, em sẽ cần tái cấu trúc lại lớp truy cập dữ liệu và áp dụng mẫu chiến lược cho quản lý tài nguyên. Điều này sẽ cho phép chúng ta dễ dàng thêm các loại tài nguyên mới mà không cần sửa đổi quy trình cốt lõi."

Anh chỉ vào các thành phần trên sơ đồ. "Em ước tính sẽ cần khoảng 2 ngày để hoàn thành việc tái cấu trúc này, và thêm 1 ngày để viết các bài kiểm thử đơn vị toàn diện. Sau đó chúng ta sẽ có một hệ thống có thể xử lý được yêu cầu hiện tại và dễ dàng mở rộng cho nhu cầu tương lai."

Hà nhíu mày, có vẻ đang phân tích câu trả lời của anh một cách kỹ lưỡng. "Mẫu chiến lược? Hơi phức tạp cho một module nhỏ như vậy. Tại sao không dùng một giải pháp đơn giản hơn, ví dụ như nhà máy đơn giản hoặc chỉ cần câu lệnh chọn?"

Trước khi Minh Khánh An kịp trả lời, Bảo Vy đã lên tiếng, một sự hỗ trợ rất tự nhiên và chuyên nghiệp từ góc độ phân tích kinh doanh. "Em nghĩ hướng đi của An là hợp lý," cô nói, quay máy tính xách tay về phía Hà để hiện một trang trình bày khác. "Theo như yêu cầu hợp đồng mà khách hàng đã ký, yêu cầu về khả năng mở rộng trong tương lai không phải là tùy chọn mà là bắt buộc. Nếu chúng ta triển khai một giải pháp đơn giản bây giờ, rất có khả năng sẽ phải xây dựng lại toàn bộ module này trong 6 tháng tới khi họ thêm loại tài nguyên mới."

Cô chỉ vào một dòng chữ được tô sáng màu vàng trong hợp đồng. "Và theo ước tính về chi phí, việc xây dựng lại sẽ tốn gấp 3 lần công sức so với việc thiết kế đúng cách từ đầu."

Hà nhìn Bảo Vy, rồi lại nhìn Minh Khánh An. Anh ta không nói gì trong vài giây, nhưng Minh Khánh An có thể thấy có một sự thay đổi trong ánh mắt của sếp mình. Không còn là sự nghi ngờ hay test thái độ như trước. Mà là một sự công nhận thầm lặng. Anh không chỉ đưa ra giải pháp kỹ thuật hợp lý, mà giải pháp đó còn được hỗ trợ bởi cơ sở kinh doanh vững chắc từ team phân tích.

"Được rồi," cuối cùng Hà cũng gật đầu. "Chấp nhận đề xuất của anh. Tiến hành với cách tiếp cận mẫu chiến lược. Báo cáo tiến độ cho tôi hàng ngày và thông báo ngay khi hoàn thành giai đoạn tái cấu trúc."

Cuộc họp kết thúc. Khi họ bước ra khỏi phòng họp, Bảo Vy đi sát bên cạnh anh, khẽ nói với giọng đủ nhỏ để chỉ anh nghe thấy: "Bài trình bày rất ấn tượng đấy. Giải pháp kỹ thuật rất vững chắc và trả lời câu hỏi của sếp rất tự tin."

"Cảm ơn cậu," anh đáp, một nụ cười tự nhiên nở trên môi. "Cũng nhờ có hỗ trợ kịp thời từ phía kinh doanh của cậu. Làm việc nhóm tốt lắm."

Chu Huy Hà đi phía sau, tai anh ta chắc chắn đã bắt được đoạn trò chuyện nhỏ này giữa hai cấp dưới của mình. Anh ta không bình luận gì, chỉ im lặng quan sát với ánh mắt sau cặp kính titan có một vẻ gì đó khó đoán. Có thể là hài lòng về động lực nhóm. Có thể là tò mò về mối quan hệ giữa hai nhân viên tài giỏi của mình.

-----

Minh Khánh An quay trở về bàn làm việc, cảm giác vừa mệt mỏi vừa phấn chấn cực độ. Anh đã sống sót qua ngày đầu tiên trở lại văn phòng. Anh đã thành công đối mặt với Huy Hà trong một cuộc họp quan trọng, đã cộng tác chuyên nghiệp với Bảo Vy, và quan trọng nhất, đã chứng minh được năng lực và giá trị của mình trong nhóm.

Anh bắt đầu tập trung vào công việc thực sự. Mở phần mềm lập trình, tải mã nguồn mới nhất từ kho lưu trữ, xem lại kiến trúc hiện tại của Phoenix. Những ngón tay nhảy múa trên bàn phím, trí nhớ cơ bắp của việc lập trình quay trở lại một cách tự nhiên. Những dòng code quen thuộc, những mẫu đã thành thói quen, những phím tắt và thủ thuật mà anh đã tích lũy qua nhiều năm kinh nghiệm.

Tuy nhiên hôm nay có một sự khác biệt. Không đơn giản là anh đang viết code để hoàn thành nhiệm vụ. Mà anh đang chế tác một giải pháp mình tin tưởng, một kiến trúc mà anh tự hào. Mỗi hàm được thiết kế cẩn thận. Mỗi lớp được cấu trúc hợp lý. Mỗi ghi chú được viết rõ ràng để những người bảo trì sau này có thể hiểu.

Giữa lúc tập trung cao độ, anh liếc mắt qua không gian văn phòng mở. Anh thấy Bảo Vy cũng đang chú tâm vào màn hình máy tính xách tay của cô, tay gõ phím nhanh để cập nhật tài liệu yêu cầu kinh doanh. Thỉnh thoảng cô lại dừng lại, suy nghĩ, rồi tiếp tục gõ. Chuyên nghiệp và tận tâm, đúng là một chuyên gia phân tích kinh doanh thực thụ.

Nhưng đột nhiên, như có thần giao cách cảm, cô ngẩng đầu lên và trao đổi ánh mắt với anh qua khoảng cách của vài bàn làm việc. Cô khẽ mỉm cười - một nụ cười vừa là của đồng nghiệp, vừa là của bạn bè, và có lẽ, còn có một dòng chảy ngầm của điều gì đó sâu sắc hơn.

Anh cũng mỉm cười đáp lại, cảm thấy một sự ấm áp lan tỏa trong lồng ngực.

Rồi cả hai lại quay về với công việc của mình, trong không khí có một sự thay đổi tinh tế. Một năng lượng tích cực mới.

Tương lai vẫn còn là vùng đất chưa được khám phá. Mối quan hệ với Bảo Vy sẽ phát triển theo hướng nào? Con đường sự nghiệp của anh sẽ như thế nào khi đã chứng minh được bản thân? Mai An sẽ ở lại bao lâu nữa trong thế giới này? Ai mà biết chứ...

Nhưng lần đầu tiên sau một thời gian rất dài, anh không còn sợ hãi những điều bất định này nữa. Thay vào đó, anh cảm thấy háo hức. Háo hức chờ đợi những dòng code anh sắp viết, những cuộc trò chuyện buổi tối với Mai An, những lần tình cờ gặp Bảo Vy ở máy pha cà phê.

Cuộc sống, hóa ra, vẫn còn rất nhiều điều đáng để mong chờ.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...