Trong khi Minh Khánh An đang tìm lại chính mình giữa những dòng code và mối quan hệ công sở, thì ở nhà, Mai An cũng đang bắt đầu cuộc hành trình của riêng cô.
Khi anh đã đi làm, căn hộ 1106 trở thành vương quốc riêng của cô. Sự yên tĩnh không còn là gánh nặng, mà là không gian cần thiết cho sự sáng tạo. Cô dành trọn vẹn thời gian để phát triển bộ sưu tập "Parallel Lives". Những bản phác thảo trên giấy đã được chuyển thành những tệp thiết kế kỹ thuật số hoàn chỉnh. Cô đã có ý tưởng, đã có khái niệm. Giờ là lúc đối mặt với thử thách lớn nhất: biến chúng thành hiện thực.
Một nhà thiết kế không thể làm việc nếu không có vật liệu.
Cô biết mình không thể ở trong căn hộ này mãi được. Cô phải bước ra ngoài, tự mình khám phá, tự mình tìm kiếm. Nỗi sợ hãi khi phải đối mặt với thành phố xa lạ một mình vẫn còn đó, nhưng khao khát được sáng tạo còn lớn hơn.
Cô ngồi trước chiếc laptop, bắt đầu cuộc "nghiên cứu thị trường" của mình. Cô tìm kiếm những khu chợ vải lớn nhất ở Hà Nội. Những cái tên như Chợ Hôm, Chợ Đồng Xuân, Phố Lụa Vạn Phúc hiện ra trên màn hình. Sau một hồi so sánh, cô quyết định chọn mục tiêu đầu tiên là một khu chợ vải lớn và đa dạng ở ngoại thành, một nơi nổi tiếng về sự phong phú của các loại chất liệu.
Cô cẩn thận ghi lại địa chỉ, tìm kiếm các tuyến xe buýt có thể đi đến đó. Cô chuẩn bị một cuốn sổ tay nhỏ, một cây bút, một chiếc túi vải lớn, và một ít tiền mặt mà Bảo Vy đã đưa cho cô để "phòng thân". Dù không muốn phụ thuộc, nhưng cô biết mình cần sự giúp đỡ ban đầu này.
-----
Sáng hôm sau, Mai An dậy từ rất sớm. Ánh nắng mai chưa kịp chiếu qua rèm cửa, nhưng cô đã thức giấc trong sự phấn khích. Cô mặc một bộ trang phục đơn giản, thoải mái - chiếc áo thun trắng, quần jean và giày thể thao. Đội chiếc mũ lưỡi trai và đeo khẩu trang, giống như lần đầu tiên họ cùng nhau ra ngoài. Nhưng tâm thế của cô đã hoàn toàn khác. Lần trước là sự tò mò của một du khách. Lần này, là sự tập trung của một người chuyên nghiệp đang đi làm nhiệm vụ.
Chuyến xe buýt vào buổi sáng là một trải nghiệm hỗn loạn. Sự đông đúc, sự ồn ào, cách mọi người chen chúc… hoàn toàn khác với sự yên bình của Đà Lạt. Cô phải nắm chặt tay vịn để không bị ngã khi xe phanh gấp. Mùi xăng dầu, tiếng còi xe inh ỏi, giọng nói của người xung quanh… tất cả xộc vào tai cô như một làn sóng.
Trong một khoảnh khắc, cảm giác lạc lõng lại ùa về. Cô là ai giữa biển người này? Một hạt cát vô danh trong thành phố lớn.
Nhưng rồi cô hít một hơi thật sâu, nhớ lại lý do mình có mặt ở đây. Không. Cô không phải là hạt cát. Cô là một nhà thiết kế. Và cô đang trên đường đi tìm kiếm kho báu của mình.
-----
Khu chợ vải hiện ra trước mắt cô như một mê cung khổng lồ đầy màu sắc. Hàng ngàn sạp hàng san sát nhau, chất đầy những cuộn vải cao đến tận nóc. Tiếng kéo cắt vải xoèn xoẹt, tiếng máy may chạy rè rè, tiếng người bán hàng mời chào, tiếng người mua mặc cả… tất cả tạo nên một bản giao hưởng sống động và đầy năng lượng.
Những tấm vải lụa óng mượt treo thành từng dãy như thác nước nhiều màu sắc. Vải voan mỏng tanh, vải nhung dày mịn, vải lanh thô ráp, vải cotton mềm mại… mỗi loại đều có một câu chuyện riêng. Ánh đèn neon chiếu xuống khiến màu sắc trở nên sống động hơn, tạo nên một không gian như trong giấc mơ.
Mai An cảm thấy máu trong người mình như sôi lên. Đây chính là thế giới của cô.
Cô không đi lang thang một cách bừa bãi. Cô đi một cách có mục đích, với con mắt của một chuyên gia. Cô bỏ qua những sạp hàng bán vải may mặc thông thường - những loại vải polyester bóng loáng, những hoa văn in sẵn rực rỡ. Cô tìm kiếm những chất liệu đặc biệt, những thứ có thể kể nên câu chuyện của "Parallel Lives".
Cô dừng lại trước một sạp hàng trông có vẻ cũ kỹ, nằm khuất trong một góc tối. Chủ sạp là một người phụ nữ trung niên, gương mặt có phần khắc khổ nhưng đôi mắt lại rất tinh anh. Sạp hàng của bà không có những loại vải lấp lánh bắt mắt, mà là những loại vải mộc mạc - vải gai, vải lanh, vải thô - với những màu sắc tự nhiên như màu đất, màu rơm, màu lá khô.
"Cháu tìm gì đấy?" người phụ nữ hỏi, giọng có chút tò mò khi thấy cô quan sát kỹ lưỡng từng cuộn vải.
"Dạ, cháu đang tìm vải gai ạ. Loại dệt tay, sợi thô một chút," Mai An đáp, giọng nói đầy tự tin.
Người bán hàng nhìn cô từ đầu đến chân, có chút ngạc nhiên. Những cô gái trẻ bây giờ thường tìm đến những loại vải voan, lụa thời trang để may váy dự tiệc hay áo crop top. Ít ai lại hỏi mua loại vải "nhà quê" này.
"Vải gai thì có đây. Cháu mua để làm gì?"
"Dạ, cháu làm thiết kế thời trang ạ."
Nghe đến đây, ánh mắt người phụ nữ sáng lên như được thắp lên một ngọn lửa. Bà lôi ra từ phía sau một cuộn vải lớn, màu trắng ngà, bề mặt còn những sợi gai nhỏ li ti. "Đây. Loại này là tốt nhất đấy. Dệt hoàn toàn bằng tay, từ cây gai thật. Mặc ban đầu thì hơi cứng, nhưng càng mặc càng mềm, càng mát. Vải này thở được, không nóng nực như mấy loại vải tổng hợp."
Mai An đưa tay sờ vào mặt vải. Cô cảm nhận được sự thô ráp, sự mộc mạc, và cả linh hồn của nó. Đây chính là thứ cô cần để thể hiện một khía cạnh của "Parallel Lives" - sự chân thực, không tô vẽ của cuộc sống.
"Loại này bao nhiêu một mét ạ?"
-----
Cô bắt đầu nói chuyện với người bán hàng, không phải với tư cách một người mua thông thường, mà là với tư cách của hai người cùng am hiểu về nghề. Cô hỏi về cách xử lý vải, về độ co rút khi giặt, về cách nhuộm màu tự nhiên. Bà chủ sạp, ban đầu còn có chút nghi ngờ về độ hiểu biết của cô gái trẻ này, giờ đây đã hoàn toàn bị thuyết phục.
"Ít người trẻ biết hỏi những câu này," bà nói, mắt có vẻ ấn tượng. "Hầu hết chỉ quan tâm đến giá cả và màu sắc thôi."
Bà say sưa kể cho cô nghe về nguồn gốc của từng loại vải, về những người thợ thủ công ở các làng nghề đã dệt nên chúng. Về cách họ nuôi tằm lấy tơ, cách họ trồng cây gai và thu hoạch xơ sợi. Về những kỹ thuật dệt truyền thống được truyền từ đời này sang đời khác.
"Vải gai này, nó có một đặc tính hay lắm," bà chỉ vào cuộn vải. "Lúc đầu cứng cáp, khó chịu. Nhưng càng sử dụng, càng giặt, nó càng mềm mại. Giống như con người vậy đó cháu gái. Trải qua khó khăn mới trở nên mạnh mẽ."
Câu nói đó khiến Mai An suy nghĩ. Có phải cuộc sống của cô cũng vậy không? Những khó khăn, những thách thức, cuối cùng sẽ khiến cô trở nên mạnh mẽ hơn?
Sau một hồi, Mai An quyết định mua vài mét vải gai thô và cả một mảnh lụa Hà Đông mềm mại mà cô tình cờ thấy ở sạp bên cạnh. Sự tương phản giữa hai chất liệu này - một thô ráp và kiên cường, một mượt mà và dịu dàng - chính là linh hồn cho bộ sưu tập của cô.
Khi cô trả tiền và chuẩn bị ra về, người phụ nữ nói: "Lâu lắm rồi mới có người trẻ tuổi am hiểu và trân trọng những loại vải này như cháu. Nếu thành công, đừng quên bà già này nhé."
"Chắc chắn rồi ạ," Mai An mỉm cười, cảm thấy như vừa kết bạn được với một người thầy.
-----
Cô rời khỏi khu chợ với lòng đầy phấn chấn. Trên tay cô không chỉ là những mét vải. Đó là sự khởi đầu của một giấc mơ. Cô đã tự mình bước ra thế giới, tự mình tìm kiếm, và đã tìm thấy được những gì mình cần. Cô không còn là người bị mắc kẹt trong không gian nhỏ hẹp của căn hộ. Cô là người đang trên hành trình của riêng mình.
Trên chuyến xe buýt trở về, cô ngồi ôm chặt túi vải, mắt nhìn ra ngoài cửa sổ. Thành phố Hà Nội bây giờ không còn xa lạ và đáng sợ nữa. Nó đã trở thành một phần của câu chuyện cô muốn kể.
Về đến nhà, cô không thể chờ đợi thêm một phút nào. Cô trải những mảnh vải ra sàn phòng khách, bắt đầu phác thảo những ý tưởng đầu tiên. Ánh nắng chiều từ cửa sổ chiếu vào, tạo nên những vệt sáng vàng ấm trên mặt vải.
Căn hộ 1106 đã thực sự biến thành một xưởng may nhỏ, và Mai An đã sẵn sàng bắt đầu chương mới trong cuộc hành trình sáng tạo của mình.
Buổi tối hôm đó, Minh Khánh An trở về nhà, cảm giác mệt mỏi nhưng hài lòng sau một ngày làm việc hiệu quả.
Và cảnh tượng đầu tiên anh thấy khi bước vào phòng khách khiến anh phải sững lại.
Sàn nhà được bao phủ bởi những mảnh vải. Mai An đang ngồi giữa "chiến trường" đó, tay cầm một chiếc kéo, đang cẩn thận cắt một mảnh vải gai. Gương mặt cô tập trung cao độ, đôi mắt sáng rực một niềm đam mê mà anh chưa bao giờ thấy trước đây. Căn phòng khách của anh đã thực sự biến thành một xưởng may nhỏ.
Nghe tiếng anh, cô ngẩng lên. "Anh về rồi à?"
"Em... đang làm gì vậy?" anh hỏi, có chút kinh ngạc.
"Chào mừng đến với 'Parallel Lives'," cô cười, dang tay ra. "Đây là những nguyên liệu đầu tiên."
Anh đặt cặp xuống, ngồi bệt xuống sàn nhà bên cạnh cô. Anh đưa tay chạm vào mảnh vải gai. "Thô thật."
"Đúng vậy," cô nói. "Nó tượng trưng cho thế giới của anh. Logic, cứng cáp, có phần xù xì." Rồi cô đưa cho anh xem mảnh lụa mềm mại. "Còn đây, là thế giới của em. Mềm mại, linh hoạt, và có phần bay bổng."
Cô đặt hai mảnh vải cạnh nhau. "Ý tưởng của em là kết hợp chúng. Tạo ra một sự cân bằng. Giống như chúng ta vậy."
Minh Khánh An im lặng, nhìn cách cô say sưa nói về ý tưởng của mình. Anh không chỉ thấy những mảnh vải. Anh thấy một câu chuyện, một tầm nhìn. Anh thấy được tài năng và niềm đam mê mãnh liệt của cô.
"Nó sẽ rất đẹp," anh nói một cách chân thành. "Anh tin là em sẽ làm được."
Lời nói của anh khiến cô khựng lại. Cô nhìn anh, ánh mắt có chút xúc động. Đó không phải là một lời khen xã giao. Đó là sự tin tưởng. Sự tin tưởng mà cô đã đánh mất từ lâu, ngay cả ở thế giới của chính mình.
"Cảm ơn anh," cô nói khẽ.
Đêm đó, họ không ăn tối ở bàn ăn. Họ gọi đồ ăn ngoài, rồi cùng ngồi trên sàn nhà, giữa đống vải vóc. Anh kể cho cô nghe về một ngày làm việc của mình, về cuộc nói chuyện với Huy Hà, về bữa trưa với Bảo Vy. Cô thì kể cho anh nghe về chuyến đi đến chợ vải, về cuộc trò chuyện với người bán hàng, về cảm giác tự do khi được tự mình làm điều mình yêu thích.
Họ không còn là hai con người đến từ hai thế giới, đang cố gắng chữa lành cho nhau nữa. Họ đã trở thành hai người bạn, hai người đồng đội, đang cùng nhau chia sẻ về những dự án, những hoài bão của riêng mình. Căn hộ 1106 không chỉ là một mái nhà, nó đã trở thành một không gian sáng tạo, một vườn ươm cho những giấc mơ mới, nơi cả vải vóc và những dòng code đều có vị trí và giá trị của riêng mình.
Chaporia
Bình Luận (0)