Khánh An (Serial)/Chapter 35: - Thử Thách Mới IIChapter 35: - Thử Thách Mới II
20px

Một tuần làm việc nữa trôi qua, và Minh Khánh An cảm thấy mình đang sống trong một thực tại hoàn toàn khác. Nỗi sợ hãi mơ hồ mỗi sáng Chủ Nhật đã được thay thế bằng một kế hoạch rõ ràng cho cả tuần được dán ngay ngắn trên tường. Thay vì tồn tại lay lắt qua ngày, anh đang thực sự làm việc, có mục tiêu và định hướng.

Sự tự tin mới mẻ của anh không chỉ thể hiện qua những dòng code, mà còn qua cách anh tương tác với mọi người. Trong các cuộc họp nhóm, anh không còn là người ngồi im lặng ở một góc, chỉ gật đầu khi được hỏi. Anh chủ động đặt câu hỏi, đưa ra những góp ý mang tính xây dựng. Khi một đồng nghiệp gặp khó khăn với một thuật toán phức tạp, anh đã không ngần ngại bước đến bàn của cậu ta, vẽ ra sơ đồ trên giấy và giải thích hướng giải quyết một cách chi tiết.

"Cậu thử cách này xem," anh nói với Nam, một lập trình viên trẻ đang vật lộn với việc tối ưu hóa truy vấn cơ sở dữ liệu. "Thay vì dùng vòng lặp lồng nhau, cậu có thể áp dụng phương pháp chia để trị. Nó sẽ giảm độ phức tạp từ O(n²) xuống O(n log n)."

Hành động đó khiến cả nhóm phải ngạc nhiên. Minh Khánh An - người mà họ từng quen với hình ảnh một lập trình viên tài giỏi nhưng khép kín - giờ đây lại chủ động chia sẻ kiến thức và giúp đỡ đồng nghiệp. Nam nhìn anh với ánh mắt đầy ngưỡng mộ khi thuật toán mới chạy mượt mà hơn gấp mười lần.

"Cảm ơn anh An! Anh giải thích dễ hiểu quá," Nam nói, giọng phấn khích. "Em đã mắc kẹt với cái này cả tuần rồi."

-----

Mối quan hệ "đồng nghiệp" giữa anh và Bảo Vy cũng có những bước tiến tinh tế. Họ thường xuyên đi ăn trưa cùng nhau, và những bữa ăn này không còn chỉ là để lấp đầy cái bụng đói. Chúng đã trở thành những buổi trò chuyện thú vị, nơi hai người chia sẻ những suy nghĩ sâu sắc về công việc và cuộc sống.

Hôm nay, họ chọn một quán ăn nhỏ gần công ty. Bảo Vy gọi một suất cơm tấm, còn Minh Khánh An thì chọn bún bò Huế. Trong lúc chờ đợi, anh kể cho cô nghe về những khám phá của Mai An về thế giới song song, dưới vỏ bọc "cô bạn cùng nhà có những giả thuyết rất hay ho về vật lý lượng tử".

"Này," Bảo Vy nói, đũa ngừng giữa chừng khi nghe anh kể về sự đối lập giữa hai phiên bản của cùng một người. "Nghe cứ như thuyết Âm - Dương trong triết học phương Đông ấy nhỉ? Mọi sự vật đều chứa đựng trong nó hai mặt đối lập, cân bằng lẫn nhau."

Minh Khánh An ngạc nhiên trước khả năng liên hệ của cô. "Tớ cũng nghĩ vậy. Em ấy nói rằng không có thứ gì hoàn toàn thuần khiết. Mọi thứ đều có cả tích cực và tiêu cực."

"Vậy thì cậu là phần 'Âm', còn Mai An là phần 'Dương' à?" cô trêu, mắt lấp lánh. "Một người thì trầm tĩnh, hướng nội. Một người thì mạnh mẽ, quyết đoán."

"Chắc thế," anh cười, có chút ngượng ngùng. "Nhưng có lẽ phần 'Âm' của tớ đang dần được 'Dương hóa' rồi."

Bảo Vy nhìn anh lâu hơn bình thường, nụ cười dịu dàng. "Tớ thấy mà. Và tớ rất thích phiên bản này của cậu."

Lời nói của cô khiến tim anh lại một lần nữa lỗi nhịp. Có những khoảnh khắc như thế này, khi ranh giới giữa tình bạn và điều gì đó sâu sắc hơn trở nên mờ nhạt. Nhưng cả hai đều không dám vượt qua nó, chỉ để mặc cảm giác ấm áp này lặng lẽ tồn tại giữa họ.

-----

Nhưng môi trường công sở không phải lúc nào cũng màu hồng. Thành công của anh, dù nhỏ, cũng bắt đầu tạo ra những gợn sóng không mong muốn.

Dự án "Ares" đòi hỏi sự phối hợp giữa nhiều nhóm. Và nhóm đã tạo ra cái "spaghetti code" module ban đầu - một đoạn code lộn xộn, khó bảo trì - giờ đây lại cảm thấy không mấy vui vẻ khi thấy Minh Khánh An đang "fix" lại di sản của họ một cách hiệu quả.

Trong một buổi họp chung có cả Chu Huy Hà, một lập trình viên tên Tuấn từ nhóm kia đã lên tiếng, giọng có phần thách thức. Tuấn là người có kinh nghiệm, từng được coi là "anh cả" trong nhóm của mình. Việc một người trẻ hơn như Minh Khánh An đến và thay đổi công việc của họ rõ ràng làm anh ta khó chịu.

"Tôi thấy phương án tái cấu trúc của anh An có vẻ đang thay đổi hoàn toàn quy trình ban đầu của module," Tuấn nói, giọng điệu có phần gay gắt. "Liệu việc này có gây ra những rủi ro không lường trước được cho các thành phần khác của hệ thống hay không? Chúng ta đã dành rất nhiều thời gian để kiểm thử và ổn định module cũ.

"

Cả phòng họp im lặng. Ánh mắt mọi người đổ dồn về phía Minh Khánh An. Đây rõ ràng là một lời công kích, một sự nghi ngờ về năng lực của anh. Chu Huy Hà ngồi yên, quan sát phản ứng của anh.

Minh Khánh An cũ sẽ ngay lập tức trở nên lúng túng, lắp bắp và không biết phải trả lời sao. Tim sẽ đập nhanh, mặt đỏ bừng, và anh sẽ chỉ biết cúi đầu xin lỗi.

Nhưng Minh Khánh An của bây giờ đã khác. Anh hít một hơi thật sâu, nhớ lại những lời khuyên của Mai An về việc giữ bình tĩnh trong áp lực.

"Cảm ơn câu hỏi của anh," anh nói một cách bình tĩnh, nhìn thẳng vào mắt người đồng nghiệp. "Đúng là hướng tiếp cận của tôi có thay đổi thuật toán lõi, bởi vì thuật toán cũ không đáp ứng được yêu cầu về hiệu suất đã được đặt ra trong tài liệu kỹ thuật."

Anh mở máy tính xách tay, hiển thị một biểu đồ so sánh hiệu suất. "Tuy nhiên, tôi hoàn toàn không thay đổi các giao diện kết nối ra bên ngoài. Điều này đảm bảo rằng, dù 'bộ não' bên trong có thay đổi thế nào, thì cách nó 'nói chuyện' với các module khác vẫn không hề bị ảnh hưởng."

Anh quay sang Chu Huy Hà. "Toàn bộ kế hoạch và những rủi ro tiềm ẩn em đều đã trình bày trong tài liệu thiết kế đã được anh duyệt ở trang 15-18. Và em cũng đã xây dựng một bộ bài kiểm thử đơn vị đầy đủ với 95% độ bao phủ mã nguồn để đảm bảo mọi chức năng hoạt động đúng như yêu cầu trước khi tích hợp."

Câu trả lời của anh rành mạch, chuyên nghiệp và không thể bắt bẻ. Anh không chỉ bảo vệ được giải pháp của mình, mà còn cho thấy anh đã lường trước được cả những rủi ro và chuẩn bị sẵn biện pháp đối phó.

Tuấn có vẻ đã hơi "quê", mặt đỏ bừng nhưng không thể nói gì thêm. Chu Huy Hà nhìn qua tài liệu trên màn hình, gật đầu một cách hài lòng.

"Tốt. Phương pháp tiếp cận có căn cứ và chu đáo. Cứ tiếp tục đi."

-----

Buổi tối hôm đó, khi kể lại chuyện này cho Mai An, anh vẫn còn cảm thấy một chút bực bội.

"Tại sao anh ta lại phải làm vậy chứ?" anh hỏi, giọng có phần khó chịu. "Gây khó dễ cho anh thì anh ta được lợi gì?"

Mai An đang xem xét một mảnh vải lụa dưới ánh đèn, cô ngẩng lên. "Anh ta không ghét anh đâu. Anh ta chỉ đang cảm thấy bị đe dọa. Anh đang làm tốt, và sự thành công của anh vô tình lại làm nổi bật sự yếu kém trong công việc của anh ta. Đó là phản ứng tự vệ rất bản năng của con người."

Cô đặt mảnh vải xuống, quay hẳn người về phía anh. "Nhưng anh đã xử lý rất tốt. Anh đã dùng lý lẽ và sự chuyên nghiệp để trả lời, thay vì dùng cảm xúc hay cố gắng phản pháo lại. Đó là một bước tiến lớn."

Cô dừng một chút, rồi tiếp tục: "Tuy nhiên, nếu muốn mọi chuyện êm đẹp hơn trong tương lai, anh có thể thử một cách khác."

"Cách gì?"

"Ngày mai, hãy chủ động mời anh ta một ly cà phê," cô nói, giọng điềm tĩnh. "Nói với anh ta rằng anh rất tôn trọng những nền tảng mà nhóm anh ta đã xây dựng, và anh muốn trao đổi thêm để học hỏi kinh nghiệm từ những dự án trước đây. Biến một đối thủ tiềm năng thành một đồng minh."

Cô mỉm cười. "Đôi khi, trong một cuộc chiến, chiến thắng không phải là hạ gục đối thủ, mà là khiến họ không còn muốn chiến đấu với mình nữa. Tốt hơn nữa là biến họ thành người cùng phía."

Minh Khánh An im lặng suy nghĩ. Lời khuyên của cô lại một lần nữa mở ra cho anh một cách nhìn hoàn toàn mới về các mối quan hệ giữa người với người. Anh đã luôn nhìn thế giới công sở như một nơi đầy rẫy sự cạnh tranh khốc liệt. Nhưng cô lại nhìn nó bằng con mắt của sự thấu cảm và chiến lược khôn ngoan.

"Nghe có lý đấy," anh thừa nhận. "Nhưng nếu anh ta từ chối thì sao?"

"Thì ít nhất anh cũng đã thể hiện thiện chí," cô đáp. "Và điều đó sẽ được những người khác trong công ty chứng kiến. Đôi khi, hình ảnh của ta trong mắt người khác quan trọng không kém gì thành tích công việc."

Đêm đó, Minh Khánh An nằm trên giường, suy nghĩ về lời khuyên của Mai An. Cô không chỉ giúp anh giải quyết vấn đề kỹ thuật, mà còn dạy anh cách điều hướng những mối quan hệ phức tạp trong công sở. Mỗi ngày anh càng nhận ra rằng, sự xuất hiện của cô trong cuộc đời mình không chỉ là một tai nạn ngẫu nhiên, mà như một món quà mà cuộc sống dành cho anh.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...