Những ngày sau đó, một nhịp điệu mới, yên bình và hiệu quả, đã thực sự được thiết lập trong căn hộ 1106. Nó đã trở thành một dòng chảy tự nhiên như hơi thở.
Buổi sáng bắt đầu bằng mùi cà phê rang xay tỏa khắp căn hộ và bữa sáng đơn giản mà họ cùng chuẩn bị. Minh Khánh An sẽ rời đi làm với một tâm thế vững vàng, như một người lính ra trận với đầy đủ vũ khí và kế hoạch tác chiến rõ ràng. Anh không còn sợ hãi những cuộc họp hay ánh mắt giám sát của Huy Hà. Anh đối mặt với những thử thách công việc bằng sự bình tĩnh đáng ngạc nhiên. Anh xử lý những đoạn code phức tạp, tham gia các cuộc họp, và trao đổi với sếp bằng một sự tự tin chuyên nghiệp. Anh đang dần trở thành phiên bản tốt nhất của chính mình.
Ở nhà, Mai An cũng đã có một "chiến trường" của riêng cô. Căn phòng khách đã hoàn toàn biến thành một xưởng thiết kế thu nhỏ. Những mảnh vải gai thô ráp và lụa mềm mại được trải ra sàn, những bản phác thảo chi tiết được ghim lên một tấm bảng trắng. Cô hoàn toàn đắm chìm trong thế giới của "Parallel Lives". Nỗi nhớ nhà và cảm giác lạc lõng vẫn thỉnh thoảng ùa về vào những đêm khuya, nhưng giờ đây, cô đã có một mục đích, một niềm đam mê để bám víu.
Việc giúp Minh Khánh An đã chữa lành cho anh, và giờ đây, việc tập trung vào dự án của riêng mình đang chữa lành cho chính cô. Hai quá trình song song, hỗ trợ lẫn nhau.
-----
Những buổi tối của họ là thời gian cho sự kết nối. Anh kể cho cô nghe về những thắng lợi nhỏ ở công ty - về đồng nghiệp Tuấn đã bắt đầu tôn trọng anh sau buổi cà phê, về lời khen hiếm hoi của Huy Hà khi anh hoàn thành một module phức tạp sớm hơn dự kiến. Cô thì cho anh xem những mẫu thiết kế mới, giải thích về sự kết hợp giữa các chất liệu, về câu chuyện mà cô muốn kể qua từng đường cắt, từng đường may.
Họ không chỉ là bạn cùng nhà. Họ là những người đồng đội, những người tri kỷ, đang cùng nhau chứng kiến và cổ vũ cho sự tái sinh của người kia.
Sự bình yên đó đẹp đẽ đến mức Minh Khánh An gần như quên mất rằng ngoài kia vẫn còn một cuộc sống xã hội đang chờ đợi anh.
Vào một chiều thứ Sáu, khi anh đang chuẩn bị rời văn phòng, điện thoại anh rung lên. Là tin nhắn từ Bảo Vy.
"Tối mai rảnh chứ? Mấy đứa bạn tớ rủ đi cà phê. Không gian hay lắm. Đi đổi gió không?"
Minh Khánh An đọc tin nhắn, bất giác mỉm cười. Anh của vài tuần trước chắc chắn sẽ viện một lý do nào đó để từ chối. Anh sợ những nơi đông người, sợ những cuộc trò chuyện xã giao. Nhưng Minh Khánh An của bây giờ lại cảm thấy một sự thôi thúc khác. Anh muốn đi. Anh muốn được trải nghiệm lại những điều bình thường mà anh đã bỏ lỡ quá lâu.
Anh nhắn lại: "Ok. Gửi định vị cho tớ đi."
Câu trả lời ngắn gọn nhưng chứa đựng một quyết định lớn - quyết định bước ra khỏi vùng an toàn, quyết định mở lòng với cuộc sống.
-----
Tối hôm đó, anh kể cho Mai An về kế hoạch.
"Tốt đấy," cô nói, mắt vẫn không rời khỏi bản thiết kế trên máy tính. "Anh cần phải ra ngoài, gặp gỡ bạn bè. Không thể cứ ở nhà với một 'bà cô' đến từ thế giới khác mãi được."
"Gì cơ?" anh bật cười. "Em là sếp của anh mà."
"Vậy thì 'nhân viên' tối mai cứ vui vẻ đi nhé," cô trêu lại. "Nhớ về sớm. Đưa chị ấy về nhà rồi đừng có ở lại luôn đấy."
Giọng cô có chút nghịch ngợm khiến anh hơi đỏ mặt. "Biết rồi."
Nhìn cô cắm cúi làm việc, rồi lại nhìn mình trong gương - người đàn ông đang chuẩn bị cho một buổi đi chơi với bạn bè - Minh Khánh An cảm thấy một sự ấm áp lạ thường. Họ giống như một cặp vợ chồng đã kết hôn lâu năm, mỗi người đều có thế giới riêng, nhưng vẫn luôn quan tâm lo lắng cho người kia.
-----
Quán cà phê nằm sâu trong một con ngõ nhỏ của khu phố cổ. Nó không có biển hiệu lớn rực rỡ, chỉ có một tấm bảng gỗ nhỏ khắc tay với tên quán viết bằng chữ thư pháp. Không gian bên trong ấm cúng, được thắp sáng bởi những bóng đèn Edison màu vàng cam. Tường gạch thô để lộ, bàn ghế gỗ cũ kỹ mang dấu ấn thời gian, và trong không khí thoang thoảng mùi của cà phê, của gỗ và của một chút hoài niệm.
Minh Khánh An đến nơi và thấy Bảo Vy đã ngồi ở một chiếc bàn gần sân khấu nhỏ. Hôm nay cô không mặc đồ công sở chỉn chu như thường lệ. Cô mặc một chiếc váy maxi màu xanh rêu, mái tóc xoăn nhẹ được thả tự nhiên trên vai. Trông cô ấy thật khác lạ, thật dịu dàng và nữ tính - một Bảo Vy mà anh chưa từng thấy ở công ty.
"Tới rồi à?" cô mỉm cười, một nụ cười thật tươi khi thấy anh. "Ngồi đi, ngồi đi."
Anh ngồi xuống đối diện cô, tim đập nhanh hơn một chút. "Cậu đợi lâu chưa?"
"Tớ cũng vừa mới tới thôi. Mấy đứa đang kẹt đường, chắc muộn khoảng năm, mười phút nữa."
Họ gọi đồ uống - cô gọi trà sữa, anh gọi cà phê đen - và nói chuyện phiếm về những chuyện vặt trong tuần. Không khí giữa họ thật thoải mái, nhưng cũng có một sự ngượng ngùng ngọt ngào mà trước đây chưa từng có. Thỉnh thoảng, ánh mắt họ lại vô tình chạm nhau, rồi lại vội vàng nhìn đi nơi khác, cả hai đều cảm thấy má hơi nóng.
Đúng lúc đó, một giọng nam trầm ấm vang lên từ phía sân khấu, kéo mọi sự chú ý. Một chàng nhạc công với cây đàn guitar mộc bước lên, ngồi xuống chiếc ghế cao và bắt đầu hát. Anh ta chọn một bản tình ca buồn của Trịnh Công Sơn, giọng hát mộc mạc, da diết, chạm đến những góc sâu nhất trong tâm hồn người nghe.
"Ngày mai em đi, biển nhớ tên em gọi về..."
Cả quán cà phê chìm vào im lặng, chỉ còn tiếng đàn và tiếng hát. Những ánh đèn vàng lung linh, tạo nên một không gian riêng tư và ấm áp.
Minh Khánh An và Bảo Vy cũng im lặng, lắng nghe. Trong không gian đó, dưới ánh đèn vàng và giai điệu du dương đó, họ cảm thấy một sự kết nối không lời. Bảo Vy khẽ nhắm mắt, đắm chìm trong âm nhạc. Anh nhìn cô, thấy những đường nét mềm mại trên khuôn mặt cô dưới ánh đèn mờ ảo.
Khi bài hát kết thúc và tiếng vỗ tay vang lên, một giọng nói quen thuộc đột nhiên vang lên từ phía sau.
"Bảo Vy? Trùng hợp thật đấy."
Cả hai cùng giật mình quay lại.
Tim Minh Khánh An như hẫng đi một nhịp. Đứng ở đó, cách bàn của họ không xa, là Huy Hà.
Anh ta mặc một chiếc áo sơ mi polo màu trắng và quần jean xanh, trông trẻ trung và thoải mái hơn rất nhiều do với vest công sở nghiêm túc mọi ngày. Đi cùng anh ta là vài người bạn, cả nam và nữ, trông cũng rất sành điệu và có vẻ thành đạt.
"Chào anh," Bảo Vy có chút ngạc nhiên nhưng vẫn nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, mỉm cười chào lại. "Em không ngờ lại gặp anh ở đây."
"Anh cũng vậy," Hà đáp, ánh mắt anh ta dừng lại ở Minh Khánh An một giây như đang đánh giá gì đó, rồi lại quay về phía Bảo Vy. "Hai người là một cặp à?"
"Dạ? Không phải đâu, bọn em thân từ đại học đến giờ mà." cô nói, chỉ tay về phía Minh Khánh An một cách tự nhiên.
"Chào 'nhân viên xuất sắc' của tôi," Hà gật đầu, một nụ cười xã giao lịch sự. "Xem ra cậu thật sự đã có những thay đổi khá tích cực trong thời gian gần đây nhỉ."
"Dạ, chào anh," Minh Khánh An đáp lại, cố gắng giữ vẻ mặt bình tĩnh dù trong lòng đang loạn nhịp. Việc gặp sếp ngoài giờ làm việc, trong bối cảnh như thế này, khiến anh không khỏi căng thẳng.
Không khí đột nhiên trở nên khó xử. Sự thoải mái, riêng tư giữa anh và Bảo Vy đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một sự căng thẳng vô hình. Khoảnh khắc thân mật vừa rồi như bị một làn gió lạnh thổi tắt.
"Bàn của bọn chị ở đằng kia," một người phụ nữ trong nhóm của Hà nói, giọng thân thiện. "Hay là hai đứa qua ngồi chung cho vui? Ngồi đông vui mới có không khí."
Bảo Vy liếc nhìn Minh Khánh An như để hỏi ý kiến. Anh thấy sự băn khoăn trong mắt cô. Anh cũng không muốn lắm, nhưng anh không thể từ chối trong tình huống này mà không tỏ ra thất lễ. Anh chỉ có thể gật đầu nhẹ.
"Cảm ơn các anh chị," Bảo Vy nói lịch sự. "Vậy bọn em sang ngồi chung nhé."
Thế là họ nhập bàn. Cuộc hẹn hò thầm lặng của hai người đã bất đắc dĩ trở thành một buổi giao lưu công sở mở rộng. Không gian riêng tư đã không còn, và Minh Khánh An cảm thấy như một cơ hội quan trọng đang tuột khỏi tay mình...
Chaporia
Bình Luận (0)