Khánh An (Serial)/Chapter 38: - Sự So SánhChapter 38: - Sự So Sánh
20px

Sự khác biệt giữa Huy Hà ở công ty và Huy Hà ở ngoài đời là cả một trời một vực.

Ở công ty, anh ta là một người sếp nghiêm túc, kiệm lời, luôn tập trung vào hiệu quả làm việc. Mọi câu nói của anh ta đều có mục đích rõ ràng, mọi cuộc họp đều được dẫn dắt chặt chẽ. Anh ta là người mà mọi nhân viên đều kính nể nhưng cũng rất e ngại.

Còn ở đây, trong không gian thoải mái của quán cà phê, anh ta lại là một người đàn ông hoàn toàn khác. Huy Hà hoạt ngôn, hài hước và đầy sức hút. Anh ta kể những câu chuyện thú vị về những chuyến đi của mình - từ việc leo núi Fansipan trong sương mù dày đặc đến chuyến lặn biển ở Phú Quốc gặp rùa biển. Anh ta pha những câu nói đùa thông minh khiến cả bàn phải bật cười. Tiếng cười của nhóm bạn anh ta vang lên liên tục, tạo nên một không khí sôi động.

Và Minh Khánh An nhận ra một điều khiến anh không thoải mái - phần lớn sự chú ý và những câu chuyện thú vị đó, đều hướng về phía Bảo Vy.

-----

"Bảo Vy này, anh nghe nói em rất thích leo núi à?" Hà hỏi, người nghiêng về phía cô một cách tự nhiên. "Tuần trước anh vừa đi trekking ở Tà Xùa. Cảnh đẹp không thể tả được. Biển mây trải dài đến tận chân trời."

"Vậy ạ?" Bảo Vy đáp, mắt sáng lên với sự hứng thú. "Em cũng đang định đi một chuyến. Nghe nói đi đúng mùa thì cảnh rất đẹp."

"Ừ đúng rồi." Hà nói nhiệt tình. "Hôm nào mình lập một team đi chung. Anh biết vài cung đường rất hay, ít người biết lắm. Đi với hướng dẫn viên địa phương nên được vào những nơi du khách thường không tới được."

Họ bắt đầu nói chuyện về leo núi - về các cung trekking ở Việt Nam, về cách chuẩn bị đồ dùng, về kinh nghiệm xử lý tình huống khẩn cấp trên núi. Rồi chuyển sang nhiếp ảnh - Hà vừa mua một chiếc máy ảnh mới và đang học cách chụp phong cảnh. Sau đó là những quán ăn ngon ít người biết ở Hà Nội - những hàng phở cổ, những quán bún chả gia truyền trong ngõ nhỏ.

Những chủ đề mà Minh Khánh An hoàn toàn không có gì để góp lời. Thế giới của anh trong mấy năm qua chỉ thu nhỏ lại trong căn hộ và công ty. Anh không đi du lịch, không có sở thích gì đặc biệt ngoài công việc và đọc sách. Những cuốn sách anh đọc đều là về kỹ thuật, về lập trình - không phải là những chủ đề thú vị để nói chuyện trong bữa tiệc.

Anh ngồi đó, bên cạnh Bảo Vy, nhưng lại cảm thấy mình như một người thừa. Như một bóng ma vô hình trong bữa tiệc đầy tiếng cười này.

-----

Một cảm giác tự ti quen thuộc bắt đầu quay trở lại, len lỏi vào từng góc nhỏ trong tâm trí anh. Anh thấy mình thật nhàm chán, thật kém cỏi so với một Chu Huy Hà năng động, thú vị và đầy kinh nghiệm sống. Hà có vẻ như đã đi khắp mọi nơi, trải nghiệm đủ thứ, trong khi anh thì chỉ biết ngồi trước màn hình máy tính.

Anh nhìn cách Hà nói chuyện với Bảo Vy - cách anh ta nghiêng người về phía cô khi lắng nghe, cách anh ta cười khi cô kể chuyện, cách ánh mắt anh ta dừng lại trên khuôn mặt cô lâu hơn cần thiết. Và một cảm giác khó chịu mơ hồ dâng lên trong lòng anh, như có một bàn tay vô hình siết chặt lấy tim.

Anh không biết gọi tên nó là gì. Có phải là ghen không? Hay chỉ là sự tự ti thường nhật của một người đàn ông đang so sánh mình với người khác?

Bảo Vy, dù đang nói chuyện với Hà và những người bạn khác, nhưng vẫn rất tinh ý. Cô nhận ra sự im lặng bất thường của Minh Khánh An. Thỉnh thoảng, cô lại cố gắng kéo anh vào câu chuyện.

"Khánh An dạo này cũng có nhiều thay đổi lắm đấy," cô nói, quay sang nhìn anh với ánh mắt khích lệ. "Cậu ấy còn đang tìm hiểu về cả trí tuệ nhân tạo nữa."

"Ồ vậy à?" Hà quay sang nhìn anh với sự quan tâm lịch sự. "Cũng là một lĩnh vực thú vị và đang rất hot hiện nay. Cậu có hứng thú với mảng Machine Learning à? Hay là Deep Learning?"

"Dạ, em cũng mới bắt đầu tìm hiểu thôi ạ," Minh Khánh An đáp, giọng có phần thiếu tự tin. "Chưa đi sâu lắm."

"Hừm, thế cũng tốt. Bắt đầu từ cơ bản là quan trọng nhất," Hà nói, rồi quay lại tiếp tục câu chuyện với người bạn bên cạnh về một chuyến công tác sắp tới ở Singapore.

Cuộc trò chuyện ngắn ngủi đó lại nhanh chóng bị những câu chuyện sôi động khác của Hà và bạn bè anh ta làm cho loãng đi, như làn sóng nhỏ bị nuốt chửng bởi con sóng lớn hơn.

-----

Minh Khánh An ngồi đó, nhấp một ngụm cà phê đã nguội ngắt. Vị đắng lan tỏa trong miệng, đúng như tâm trạng của anh lúc này. Anh cảm thấy mình và Chu Huy Hà giống như hai thế giới hoàn toàn khác nhau, không thể so sánh được.

Hà là một hành tinh rực rỡ, tỏa sáng bằng ánh hào quang của chính mình, luôn là trung tâm của mọi sự chú ý trong bất kỳ không gian nào. Còn anh chỉ là một vệ tinh nhỏ bé, lặng lẽ quay quanh quỹ đạo của riêng mình trong bóng tối. Và có vẻ như, quỹ đạo của Bảo Vy - cô gái mà anh đang dần có tình cảm - đang bị lực hút mạnh mẽ của hành tinh kia kéo lại gần.

Sân khấu nhỏ lại có một ca sĩ khác lên trình diễn. Giọng hát vang lên trong không gian ấm cúng, nhưng với Minh Khánh An, mọi thứ đều trở nên xa xăm và mờ nhạt.

-----

Buổi tối kết thúc trong một không khí có phần gượng gạo, ít nhất là đối với Minh Khánh An.

Khi ra về, trời đã khuya, phố cổ vắng người. Hà lịch thiệp đề nghị: "Cũng muộn rồi, để anh đưa Bảo Vy về cho an toàn.

Nhà em ở đâu?"

Đó là một lời đề nghị hợp lý, xuất phát từ sự quan tâm của một người đàn ông lịch sự. Nhưng với Minh Khánh An, anh lại cảm thấy nó như một lời thách thức thầm lặng, một cách khẳng định rằng Hà có thể làm những điều mà anh không thể.

Trước khi anh kịp mở miệng nói gì - dù anh cũng không biết mình sẽ nói gì - Bảo Vy đã lên tiếng trước.

"Dạ thôi không cần đâu ạ," cô nói với giọng dứt khoát nhưng lịch sự. "Em đi cùng An rồi. Cảm ơn anh." Cô mỉm cười với Hà, rồi quay sang Minh Khánh An, ánh mắt có ý nghĩa. "Chúng mình về thôi."

Hành động dứt khoát và rõ ràng của cô khiến Minh Khánh An cảm thấy một sự nhẹ nhõm vô cùng. Như một hòn đá lớn vừa được gỡ khỏi ngực.

"Ừ, về thôi," anh nói, cố gắng giữ giọng tự nhiên.

Họ chào tạm biệt Hà và nhóm bạn, rồi đi bộ ra đầu ngõ để bắt taxi. Con phố cổ về đêm đã bớt ồn ào. Chỉ còn vài quán ăn khuya còn mở cửa, ánh đèn vàng le lói. Gió lạnh tháng mười một thổi qua, mang theo sự tĩnh lặng và hơi se se của mùa đông sắp đến.

-----

"Cậu có vẻ không vui," Bảo Vy đột nhiên nói, phá vỡ sự im lặng đang kéo dài giữa họ.

"Không có," anh chối, giọng không thuyết phục lắm. "Chỉ là… hơi mệt thôi."

"Thật không?" cô dừng lại giữa phố, quay sang nhìn thẳng vào mắt anh dưới ánh đèn đường. "Hay là vì cậu thấy mình không nói chuyện được như anh Hà?"

Sự thẳng thắn và sắc sảo của cô khiến anh không thể nói dối được nữa. Anh thở dài, vai hơi gục xuống. "Ừ. Anh ta là một người rất thú vị. Hoạt bát, hiểu biết rộng, có nhiều kinh nghiệm sống. Còn tớ… ngoài công việc ra, tớ chẳng biết nói gì cả. Tớ thật nhàm chán."

Giọng anh có chút tự trách, chút buồn bã.

Bảo Vy dừng hẳn lại. Cô quay sang đối diện hoàn toàn với anh, hai tay đặt nhẹ lên vai anh như muốn truyền năng lượng cho anh.

"Nghe này, Khánh An," cô nói, giọng nghiêm túc. "Anh ấy thú vị, đúng. Nhưng đó là kiểu thú vị hướng ngoại, để thể hiện cho tất cả mọi người thấy. Kiểu thú vị phải có khán giả. Còn cậu, cậu cũng rất thú vị, nhưng theo một cách hoàn toàn khác."

Cô nhìn anh, ánh mắt chân thành và tha thiết. "Sự thú vị của cậu nằm ở những cuộc trò chuyện sâu sắc về cuộc sống, ở cách cậu say sưa nói về một thuật toán mới với ánh mắt sáng rực, ở cách cậu kiên nhẫn ngồi đọc một cuốn sách dày cộp cả buổi chiều mà không cảm thấy chán. Tớ thích nghe cậu nói về những thứ đó. Tớ thích cách cậu suy nghĩ."

Cô dừng lại, hít một hơi sâu rồi tiếp tục: "Tớ không cần một người bạn trai lúc nào cũng phải là trung tâm của đám đông, lúc nào cũng phải nói chuyện ầm ĩ. Tớ chỉ cần một người có thể cùng tớ ngồi im lặng trong một hiệu sách cả buổi chiều, mỗi người đọc một cuốn sách, rồi sau đó chia sẻ với nhau những gì mình đọc được."

Lời nói của cô như một dòng nước ấm, từ từ xoa dịu đi sự tự ti đang bủa vây trong lòng anh.

"Và…" cô ngập ngừng, má hơi ửng hồng dưới ánh đèn đường, "tớ đã từ chối lời đề nghị của anh ta, là vì tớ muốn được về cùng cậu. Chỉ cậu thôi."

-----

Họ đứng đó, dưới ánh đèn đường màu vàng của phố cổ Hà Nội. Không khí lạnh làm hơi thở của họ bốc lên thành những làn sương mỏng. Ở đâu đó xa xa, tiếng xe máy chạy qua phá vỡ sự tĩnh lặng của đêm khuya.

Trong khoảnh khắc đó, Minh Khánh An cảm thấy một sự rung động mạnh mẽ hơn cả lúc ở nhà hát, mạnh mẽ hơn cả bất kỳ lúc nào trước đây. Anh nhận ra một điều quan trọng - sự tự tin không đến từ việc mình phải giống một ai đó, không đến từ việc phải trở thành người hoàn hảo hay thú vị nhất.

Sự tự tin đến từ việc có một người chấp nhận và trân trọng con người thật của mình, với tất cả những ưu điểm và khuyết điểm.

Anh không nói gì, không biết phải nói gì trong tình huống này. Anh chỉ khẽ mỉm cười, một nụ cười chân thành và ấm áp từ đáy lòng.

Cô cũng mỉm cười đáp lại. Không cần thêm lời nào nữa.

-----

Khi anh về đến nhà, đã gần nửa đêm. Căn hộ 1106 tối om, chỉ có đèn hành lang bên ngoài còn bật. Nhưng khe cửa phòng ngủ của Mai An vẫn hắt ra một vệt sáng yếu ớt. Cô vẫn đang làm việc, như mọi đêm.

Anh không vào làm phiền cô. Anh biết cô đang trong giai đoạn quan trọng của dự án, cần tập trung cao độ. Anh chỉ lặng lẽ đi về phía ghế bành của mình bên cửa sổ. Ngồi xuống, nhìn ra ngoài thành phố đêm với những ánh đèn lấp lánh như những vì sao nhỏ.

Anh nghĩ lại những chuyện đã xảy ra trong tối nay. Cuộc gặp gỡ với Hà không phải là một thất bại như anh từng nghĩ. Ngược lại, nó là một bài học quan trọng. Nó giúp anh nhận ra mình đang thiếu sót ở đâu - không phải thiếu sót về mặt con người, mà là thiếu những trải nghiệm sống. Và quan trọng hơn, nó giúp anh nhận ra tình cảm chân thành của Bảo Vy và giá trị thực sự của chính bản thân mình.

Anh không cần phải trở thành Chu Huy Hà. Anh chỉ cần trở thành Minh Khánh An tốt nhất có thể.

Anh tự nhủ, mình phải cố gắng hơn nữa. Không phải để trở nên giống ai đó, không phải để cạnh tranh với Chu Huy Hà. Mà là để trở thành một phiên bản tốt hơn, đầy đủ hơn của chính mình. Một người xứng đáng với sự tin tưởng và nỗ lực của Mai An, và xứng đáng với tình cảm trong sáng của Lưu Bảo Vy.

Anh nhìn ra cửa sổ, thấy trăng lên cao trên bầu trời đêm. Một ngày nữa đã qua, và anh lại học được thêm một bài học về cuộc sống.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...