Khánh An (Serial)/Chapter 39: - Mở Rộng Thế GiớiChapter 39: - Mở Rộng Thế Giới
20px

Buổi tối sau cuộc gặp gỡ tình cờ ở quán cà phê phố cổ đã để lại trong lòng Minh Khánh An những dư âm không thể gọi tên. Lời nói của Bảo Vy - "Tớ chỉ cần một người có thể cùng tớ ngồi im lặng trong một hiệu sách cả buổi chiều, mỗi người đọc một cuốn sách, rồi sau đó chia sẻ với nhau những gì mình đọc được." - cứ vang vọng mãi trong tâm trí anh. Nó vừa là một lời khẳng định, vừa là một sự khích lệ, và cũng là một lời gợi mở đầy tinh tế.

Anh không còn cảm thấy tự ti về sự trầm lặng của mình nữa. Nhưng anh cũng nhận ra, cô nói đúng - anh cần phải làm cho thế giới của mình trở nên rộng lớn và phong phú hơn. Không phải để trở thành một người khác, không phải để cạnh tranh với Chu Huy Hà. Mà là để trở thành một phiên bản hoàn thiện hơn của chính mình, một Minh Khánh An có thể tự tin hơn khi đứng cạnh Bảo Vy.

Sáng hôm sau, một ngày thứ Bảy tràn ngập ánh nắng, anh thức dậy với một quyết tâm mới. Anh mở laptop, không phải để làm việc hay viết code như thường lệ, anh đang cần tìm kiếm điều gì đó. Anh gõ vào thanh tìm kiếm: "Các lớp học nhiếp ảnh cơ bản ở Hà Nội". Rồi lại gõ: "Những cung đường trekking cho người mới bắt đầu gần Hà Nội". Và cứ tiếp tục như vậy: "Sách hay về nghệ thuật và văn hóa Việt Nam".

Anh đọc kĩ các bài viết, các bài đánh giá, các diễn đàn thảo luận. Mắt anh sáng lên với một niềm hứng thú mà đã lâu lắm rồi anh mới có lại - niềm hứng thú của việc khám phá những điều mới mẻ, không chỉ trong công việc mà còn trong cuộc sống.

-----

Mai An bước ra phòng khách, thấy anh đang chăm chú vào màn hình với ánh mắt tập trung và một cuốn sổ bên cạnh ghi chép chi chít. Cô tò mò hỏi: "Bây giờ mới 6 giờ sáng mà? Anh làm gì vậy?"

"Tìm một sở thích mới," anh đáp, không ngẩng đầu lên, tay vẫn đang ghi chép. "Anh nhận ra thế giới của anh hơi nhỏ bé. Chỉ có công việc và sách vở thôi."

Cô mỉm cười, bước lại gần quan sát những gì anh đang tìm kiếm. "Đó là một khởi đầu tốt đấy. Nhưng anh đừng ép mình phải thích những thứ người khác thích. Hãy tìm những gì thật sự hợp với anh."

"Anh biết làm sao?" anh ngẩng lên nhìn cô.

"Hãy thử nhiều thứ. Cái nào khiến anh cảm thấy tự nhiên, không gượng ép, thì đó là cái anh nên theo đuổi."

-----

Sự quyết tâm của anh được tiếp thêm năng lượng bởi một tin nhắn từ Bảo Vy vào lúc 7 giờ sáng: "Sáng nay cậu có kế hoạch gì không? Hay là đi ăn sáng đi? Tớ biết một hàng phở cuốn ngon lắm ở gần Hồ Tây."

Lần này, anh không do dự một giây nào. Không có những suy nghĩ lung tung về việc nên đi hay không, không có những lo lắng về việc nên nói chuyện gì. Anh chỉ đơn giản nhắn lại: "Ok. Gửi tớ địa chỉ. 1 tiếng nữa có được không?"

"Perfect! Hẹn cậu nhé."

Khi anh chuẩn bị đi, Mai An đang ngồi phác thảo một số mẫu thiết kế mới. Cô liếc lên, mỉm cười: "Đi chơi với chị Vy à?"

"Ừ, đi ăn sáng thôi."

"'Thôi' à?" Cô cười nghịch ngợm. "Vẻ mặt anh không có vẻ 'thôi' lắm đâu."

Anh hơi đỏ mặt. "Đi đây, đừng có trêu người ta nữa."

-----

Trong khi Minh Khánh An đang có những bước tiến đầu tiên trong việc "mở rộng thế giới" của mình, thì Mai An cũng đang đối mặt với một vấn đề rất thực tế cho thế giới của cô.

Dự án "Parallel Lives" đã có concept rõ ràng, có bản vẽ kỹ thuật số hoàn chỉnh, có cả những mảnh vải mẫu đầu tiên được lựa chọn cẩn thận. Cô đã vẽ hàng chục bản phác thảo, đã tính toán tỷ lệ, đã thử nghiệm cách phối màu và chất liệu. Nhưng để đi đến bước tiếp theo - để biến những hình ảnh trong đầu thành một sản phẩm thực sự - cô cần một thứ quan trọng nhất: một chiếc máy may.

Cô không thể may tay toàn bộ một chiếc áo dài. Các đường may phải chính xác, đều đặn, đặc biệt là khi kết hợp hai chất liệu khác biệt như vải gai và lụa. Cô cần một công cụ chuyên nghiệp. Nhưng ở thế giới xa lạ này, không có tiền bạc, cũng chẳng có giấy tờ tùy thân, làm sao để có được nó?

Buổi trưa hôm đó, khi Minh Khánh An đi ăn sáng với Bảo Vy về, gương mặt còn phảng phất niềm vui, anh thấy cô đang ngồi trên sàn nhà, trầm ngâm bên cạnh những mảnh vải được sắp xếp gọn gàng.

"Em có chuyện gì à?" anh hỏi, ngồi xuống bên cạnh cô.

"Anh về rồi à," cô nói thẳng, giọng có phần lo lắng. "Em cần một chiếc máy may. Em đã xem giá trên mạng rồi. Một chiếc máy mới, dù là loại gia đình cơ bản, cũng không hề rẻ - khoảng năm đến bảy triệu đồng. Em không thể để anh mua nó cho em được. Và em cũng không có tiền."

Vấn đề thực tế này kéo họ ra khỏi những cảm xúc bay bổng, đưa họ trở lại với hiện thực khắc nghiệt.

Minh Khánh An ngồi xuống bên cạnh cô, nhìn vào những bản thiết kế được trải ra trên sàn, rồi lại nhìn vào ánh mắt của cô - ánh mắt đầy khao khát nhưng cũng đầy bất lực.

Anh biết dự án này quan trọng với cô đến nhường nào. Nó không chỉ là công việc, không chỉ là sở thích. Nó là sự hồi sinh của tâm hồn cô, là lý do để cô tiếp tục tồn tại trong thế giới xa lạ này.

"Vậy chúng ta sẽ tìm một giải pháp khác," anh nói một cách quyết đoán, giọng đầy tự tin. "Mua đồ cũ thì sao? Chắc chắn sẽ có người bán lại máy may cũ, còn dùng tốt mà giá rẻ hơn nhiều."

"Anh tưởng em chưa nghĩ đến à?" Cô đáp, thở dài. "Nhưng em không biết chỗ nào uy tín. Mua đồ cũ trên mạng rất rủi ro - có thể máy hỏng, có thể bị lừa. Em không dám mạo hiểm với số tiền ít ỏi mà anh đã cho em."

Minh Khánh An suy nghĩ một lúc. Anh không biết nhiều về những chuyện mua bán đồ cũ hay các cửa hàng uy tín. Cuộc sống của anh trong nhiều năm qua quá đơn điệu, chỉ xoay quanh công ty và căn hộ. Nhưng anh biết một người có thể sẽ biết, một người có mạng lưới quan hệ rộng và luôn biết cách giải quyết vấn đề.

Anh cầm điện thoại lên, tìm đến số của Bảo Vy. Lần này, anh gọi cho cô không phải vì chuyện cá nhân hay để hẹn hò, mà là để nhờ sự giúp đỡ cho "đội" của họ.

"A lô, Vy à," anh nói khi cô bắt máy. "Tớ có chuyện này muốn nhờ cậu giúp…"

-----

Bảo Vy, đúng như dự đoán, đã phản ứng một cách đầy nhiệt tình và hiệu quả.

"Ờm, máy... may á?" cô nói qua điện thoại sau khi nghe Minh Khánh An trình bày. "Tưởng chuyện gì to tát. Chuyện nhỏ xíu. Chờ tớ một lát nhé."

Chưa đầy mười lăm phút sau, cô gọi lại với giọng phấn khởi.

"Ok, giải quyết xong rồi!" cô nói nhanh. "Tớ có một cô bạn thời đại học, ngày xưa cũng mở một tiệm may đo nhỏ ở Cầu Giấy nhưng giờ chuyển sang làm công việc khác nên đang muốn thanh lý đồ. Cô ấy có một chiếc máy may gia đình của hãng Brother, dùng được ba năm nhưng vẫn còn rất tốt. Giá cũng okela lắm - chỉ một nửa giá mới thôi. Mai Chủ Nhật, ba chúng ta cùng qua xem nhé? Nhà cô ấy ở khu Láng Hạ, đi nhanh không ấy mà."

Sự nhanh gọn của Bảo Vy khiến cả Minh Khánh An và Mai An phải kinh ngạc. Vấn đề tưởng chừng nan giải đã được giải quyết chỉ bằng một cuộc điện thoại và mười lăm phút.

"Thấy chưa," Minh Khánh An cúp máy, quay sang nói với Mai An, mắt sáng lên. "Chúng ta là một đội. Khi một người gặp khó khăn, những người còn lại sẽ hỗ trợ. Em không phải tự mình đối mặt với mọi thứ đâu."

Mai An nhìn anh, trong mắt có ánh xúc động. "Hai người thật là..."

"Lo gì chứ," anh đáp. "Đó là điều bạn bè nên làm cho nhau."

-----

Ngày hôm sau - Chủ Nhật - cả ba người cùng nhau lên đường. Chuyến đi này lại mang một màu sắc hoàn toàn khác so với những lần trước. Họ không đi chơi, không đi hẹn hò, mà là cùng nhau đi thực hiện một "nhiệm vụ" quan trọng - giúp Mai An có được công cụ để theo đuổi giấc mơ của cô.

Người bạn của Bảo Vy là một cô gái nhỏ nhắn, dễ thương tên Linh. Cô dẫn họ vào một căn phòng trong nhà mình vẫn còn ngổn ngang vải vóc, phụ liệu may mặc, những cuộn chỉ đủ màu sắc và vài con ma-nơ-canh cũ. Không khí trong phòng thoang thoảng mùi vải. Ở một góc phòng, chiếc máy may Brother màu trắng nằm đó trên một chiếc bàn gỗ nhỏ, phủ một lớp bụi mỏng.

Mai An bước tới, ánh mắt cô sáng lên như một đứa trẻ thấy được món đồ chơi yêu thích đã mong chờ từ lâu. Cô ngồi xuống chiếc ghế trước máy, cẩn thận lau lớp bụi bằng chiếc khăn Linh đưa cho. Rồi cô bắt đầu kiểm tra từng chi tiết một cách chuyên nghiệp: chân vịt còn sắc không, ổ máy có bị rỉ sét không, bàn đạp hoạt động trơn tru chưa, các nút điều chỉnh còn linh hoạt không.

"Chị cho em cắm điện và may thử được không ạ?" cô hỏi lịch sự.

"Được chứ. Chị có để sẵn vải vụn đây," Linh đưa cho cô một mảnh vải cotton.

Tiếng máy may vang lên, đều đều, quen thuộc như một bản nhạc cũ mà cô đã không được nghe từ lâu. Bàn tay cô lướt trên mặt vải một cách điêu luyện, tự tin, như thể cô chưa bao giờ ngừng làm công việc này. Đường may thẳng tắp, mũi chỉ đều đặn, không một chỗ lệch hay đứt chỉ.

"Nó chạy rất tốt. Phù, đã bao nhiêu lâu kể từ lần cuối em nghe thấy âm thanh này rồi nhỉ..." cô nói, ngẩng lên nhìn ba người kia, gương mặt không giấu được vẻ vui mừng. "Máy còn chạy êm lắm. Em thích cái này."

"Vậy thì lấy nhé?" Bảo Vy hỏi, cũng vui theo.

"Lấy chứ! Cảm ơn chị Linh ạ."

Sau khi đã thỏa thuận xong giá cả - một con số rất hợp lý khiến Mai An nhẹ nhõm - và cảm ơn người bạn của Bảo Vy, họ cùng nhau mang "chiến lợi phẩm" quý giá về nhà.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...