Chiếc máy may khá nặng, Minh Khánh An phải xách một cách cẩn thận, hai tay ôm chặt thùng carton đựng máy. Bảo Vy và Mai An thì đi bên cạnh, tay xách những túi phụ kiện - ổ suốt, kim khâu các loại, chỉ may. Họ tíu tít nói chuyện về các loại vải, các xu hướng thời trang đang thịnh hành.
Minh Khánh An đi sau họ, nghe hai người phụ nữ trò chuyện sôi nổi, anh nhận ra một điều thú vị: tình bạn giữa Bảo Vy và Mai An cũng đang dần được hình thành, một cách rất tự nhiên và chân thành. Bảo Vy, với sự năng động và kiến thức xã hội rộng của mình, rất tò mò về thế giới thiết kế của Mai An. Còn Mai An thì ngưỡng mộ sự độc lập, tự tin và khả năng giải quyết vấn đề của Bảo Vy.
Họ giống như hai mảnh ghép từ hai bức tranh khác nhau, nhưng lại có thể kết hợp với nhau một cách hoàn hảo, tạo nên một bức tranh mới đẹp đẽ hơn.
-----
Việc lắp đặt chiếc máy may trong căn hộ 1106 trở thành một sự kiện trọng đại của ngày hôm đó.
Họ quyết định dành một góc phòng khách, nơi có nhiều ánh sáng tự nhiên nhất từ cửa sổ lớn, để làm "xưởng may tại gia" cho Mai An. Minh Khánh An, với kinh nghiệm của một người hay mày mò đồ công nghệ và thích đọc hướng dẫn sử dụng, đã tình nguyện phụ trách việc đọc sách hướng dẫn và lắp đặt máy.
"Để anh xem," anh nói, mở cuốn sách hướng dẫn dày cộp bằng tiếng Việt. "Hmm… bước đầu tiên: lắp ổ suốt vào vị trí… ổ suốt ở đâu nhỉ?"
Bảo Vy cười, chỉ vào một chi tiết nhỏ trong hộp phụ kiện. "Đó, cái này này."
Nhưng việc lắp một con suốt hay xỏ chỉ qua kim lại là một thử thách quá lớn đối với anh. Những ngón tay quen với việc gõ phím giờ đây phải làm việc với những chi tiết cực kỳ nhỏ bé.
"Trời ơi, cái lỗ kim này bé tí, làm sao mà nhìn thấy đường chỉ chứ," anh càu nhàu, loay hoay với sợi chỉ trắng mãi không xỏ được. "Code thì anh viết được hàng ngàn dòng, mà cái này…"
Bảo Vy đứng bên cạnh, cười ngặt nghẽo. "Để một chuyên gia tài chính và một kỹ sư phần mềm đi lắp máy may đúng là một ý tưởng tồi. Chúng ta nên gọi thợ chuyên nghiệp."
"Không cần đâu," Mai An nói, bước tới. "Để em."
Cô chỉ cần vài thao tác đơn giản, nhanh nhẹn và chính xác, sợi chỉ đã được xỏ qua kim một cách gọn ghẽ. Rồi cô kiểm tra lại toàn bộ hệ thống, điều chỉnh độ căng của chỉ, thử vài mũi khâu trên vải vụn.
"Xong rồi," cô nói, ngồi vào bàn máy, đặt một mảnh vải gai thô xuống dưới chân vịt.
Cả Minh Khánh An và Bảo Vy đều nín thở quan sát, như đang chứng kiến một buổi ra mắt quan trọng.
Mai An hít một hơi thật sâu, đặt tay lên bàn máy, rồi nhẹ nhàng đặt chân lên bàn đạp.
"Rè… rè… rè…"
-----
Tiếng máy may lần đầu tiên vang lên trong căn hộ 1106. Đều đặn, nhịp nhàng, và đầy sức sống. Nó không phải là một tiếng ồn khó chịu. Nó là một giai điệu, một bản nhạc của sự sống. Giai điệu của sự sáng tạo, của một giấc mơ đang được khởi động lại sau thời gian dài im lặng.
Từng đường kim lướt trên mặt vải thô ráp, tạo thành một đường chỉ thẳng tắp, mạnh mẽ. Mai An hoàn toàn tập trung, hai mắt dán chặt vào kim và vải, bàn tay điều khiển vải với sự chính xác của một nghệ nhân lão luyện. Gương mặt cô toát lên một vẻ đẹp của sự đam mê - đôi mắt sáng rực, nụ cười thoáng hiện trên môi, toàn bộ cơ thể như được tiếp thêm năng lượng từ âm thanh quen thuộc này.
Đó là vẻ đẹp của một người nghệ sĩ đang tìm lại được linh hồn của mình, của một con người đang trở về với bản chất thật của chính mình.
Minh Khánh An và Bảo Vy đứng đó, cách vài bước, im lặng nhìn cô. Họ không dám làm phiền, không dám phá vỡ khoảnh khắc thiêng liêng này. Họ thấy được niềm hạnh phúc thuần túy đang tỏa ra từ cô - niềm hạnh phúc không pha trộn tạp chất, không cần bất kỳ lý do nào khác ngoài việc được làm điều mình yêu thích.
Và họ cũng cảm thấy một niềm vui lây lan, một cảm giác ấm áp trong lòng. Họ không chỉ giúp cô mua được một cái máy. Họ đang giúp cô xây dựng lại cuộc đời mình, từng mũi chỉ một.
-----
Tối hôm đó, sau khi Bảo Vy đã về, không khí trong căn hộ vẫn còn vương lại sự phấn khích dễ chịu.
Mai An ngồi bên chiếc máy may, say sưa làm việc. Cô không may một sản phẩm hoàn chỉnh ngay - cô biết mình phải từng bước một. Cô chỉ đang thử nghiệm, làm quen lại với "người bạn cũ" của mình. May những đường thẳng, đường cong, đường ziczac. Thử các loại mũi chỉ khác nhau trên các chất liệu khác nhau - vải gai, lụa, cotton. Quan sát cách chỉ tương tác với từng loại vải, độ căng cần thiết cho mỗi chất liệu.
Đó là công việc chuẩn bị, công việc tưởng chừng đơn giản nhưng vô cùng quan trọng. Như một nhạc sĩ luyện âm giai trước khi biểu diễn, như một họa sĩ pha màu trước khi vẽ.
Minh Khánh An thì ngồi ở bàn làm việc của mình, máy tính bật sáng nhưng anh không làm việc. Anh chỉ ngồi đó, lặng lẽ quan sát cô qua màn hình phản chiếu. Tiếng máy may rè rè đều đặn trở thành bản nhạc nền êm ái nhất cho buổi tối của anh. Nó là âm thanh của sự sống, của hy vọng, của những khởi đầu mới.
Anh nghĩ về thời gian vừa qua. Từ một người đàn ông thất bại, tuyệt vọng, chỉ muốn kết thúc tất cả vào một đêm mưa, giờ đây anh lại đang ngồi đây, trong một căn hộ ấm cúng đầy ánh sáng, có một công việc đang tiến triển tốt, một mối quan hệ mới đang chớm nở, và một người bạn đặc biệt từ thế giới khác đang theo đuổi giấc mơ của cô ngay bên cạnh anh.
Cuộc sống thật kỳ diệu. Chỉ cần một quyết định không nhảy xuống, chỉ cần sẵn sàng chấp nhận sự giúp đỡ, mọi thứ đã thay đổi hoàn toàn.
-----
Khi đã muộn, gần nửa đêm, Mai An mới dừng lại. Cô tắt máy, vươn vai với một động tác quen thuộc, một nụ cười mãn nguyện nở trên môi. "Tuyệt thật," cô nói, giọng hơi khàn vì mệt nhưng đầy hạnh phúc. "Cảm giác như được trở về nhà vậy."
Cô quay lại nhìn anh, ánh mắt chan chứa biết ơn. "Cảm ơn anh và chị Vy rất nhiều. Hôm nay là một ngày có ý nghĩa lớn với em. Em sẽ không bao giờ quên được."
"Với anh cũng vậy," anh đáp, giọng chân thành. "Anh vui khi thấy em hạnh phúc. Ngủ thôi, muộn rồi."
Họ chúc nhau ngủ ngon, mỗi người trở về phòng riêng của mình. Anh lại nằm trên chiếc ghế bành - chiếc giường tạm thời của anh thời gian qua. Đêm nay, anh không cảm thấy khó chịu. Anh lắng nghe dư âm dường như vẫn còn đó của chiếc máy may.
Anh nhận ra, căn hộ 1106 không còn là của riêng anh nữa. Nó đã trở thành một không gian chung. Nơi có một góc cho những dòng code logic và một góc cho những mảnh vải đầy màu sắc. Một nơi có một lập trình viên đang học cách để sống, và một nhà thiết kế đang bắt đầu lại giấc mơ của mình.
Đó không chỉ là một căn hộ. Đó là một xưởng tái sinh. Nơi hai linh hồn, bằng những cách khác nhau, đang cùng nhau may vá lại những mảnh vỡ của cuộc đời. Và anh biết, từ những đường kim mũi chỉ đầu tiên của ngày hôm nay, một tương lai mới, rực rỡ và đầy hy vọng, đang dần được hình thành.
Chaporia
Bình Luận (0)