Minh Khánh An rời khỏi quán cà phê trong một trạng thái mông lung, như người vừa bị sốc bởi một tin tức bất ngờ. Nắng chiều đã tắt, để lại trên đường phố một màu xám nhạt đặc trưng của Hà Nội cuối thu. Gió se lạnh thổi qua, làm bay tung những chiếc lá vàng trên vỉa hè, nhưng anh lại không cảm thấy lạnh lẽo chút nào. Toàn bộ tâm trí anh lúc này chỉ xoay quanh bức ảnh trong điện thoại của Vương Duyên My và câu nói hồn nhiên của cô: "Anh này tên là Hà, Huy Hà."
Anh bước đi như một cái máy, chân bước tự động trên những con đường quen thuộc về nhà mà đầu óc vẫn mải mê xử lý thông tin vừa nhận được. Những chiếc túi đựng quần áo mới trong tay anh bỗng trở nên nặng nề hơn bao giờ hết, như thể chúng chứa đựng cả những câu hỏi không lời giải đáp.
Thế giới của anh, vốn vừa mới được sắp xếp lại một cách ngăn nắp trong những tuần vừa qua, giờ đây lại bị xáo trộn bởi một chi tiết không thể ngờ tới. Những con người trong những ngăn riêng biệt của cuộc đời anh - cô hàng xóm ồn ào mà anh từng có định kiến, người sếp khó tính và hoàn hảo ở công ty, và cô bạn thân mà anh đang có những rung động đặc biệt - tất cả họ giờ đây lại đang nằm trong cùng một vòng tròn mối quan hệ.
Điều này có nghĩa là gì? Liệu thế giới có nhỏ đến thế, hay anh đã sống quá cô lập để không nhận ra những mối liên hệ này từ trước?
-----
Anh đi bộ về nhà trong im lặng, đầu óc là một mớ bòng bong vô nghiệm, cứ quẩn quanh mãi không ra.
Mối quan hệ giữa Duyên My và Huy Hà thực sự là gì? Chỉ là bạn bè thông thường trong một nhóm chơi chung? Hay còn hơn thế nữa? Tại sao Hà - một người luôn thể hiện sự chuyên nghiệp tuyệt đối và kín kẽ ở công ty, không bao giờ chia sẻ chuyện riêng tư - lại có một mối quan hệ xã hội thân thiết với một cô gái có vẻ ngoài và tính cách hoàn toàn khác biệt với thế giới nghiêm túc của anh ta?
Sự tự ti mà anh vừa mới tạm thời xua đi được sau lời động viên của Bảo Vy tối hôm đó, giờ lại len lỏi trở lại như một con rắn độc, dưới một hình hài khác nguy hiểm hơn.
Trước đó, anh tự ti vì mình nhàm chán, không có chuyện để kể so với Huy Hà. Giờ đây, anh lại cảm thấy mình như một kẻ ngốc, một người ngoài cuộc không biết gì về những mối quan hệ ngầm đang diễn ra ngay xung quanh mình. Anh cảm thấy thế giới của Hà và Bảo Vy - thế giới của những người thành công, thú vị, có nhiều mối quan hệ xã hội rộng - là một thế giới mà anh không thuộc về, dù có cố gắng đến đâu.
Những hình ảnh lại hiện về: Huy Hà đứng cạnh Duyên My trong bức ảnh, cả hai cười tươi. Hà nói chuyện với Bảo Vy ở quán cà phê acoustic. Bảo Vy làm việc cùng Hà ở công ty mỗi ngày. Còn anh? Anh là ai trong bức tranh này? Một nhân vật phụ? Một kẻ ngoài cuộc đang cố chen vào?
"Anh về rồi à?"
Giọng nói quen thuộc của Mai An kéo anh ra khỏi dòng suy nghĩ luẩn quẩn. Anh giật mình nhìn lên, mới nhận ra mình đã về đến cửa căn hộ 1106 lúc nào không hay, đang đứng ngẩn người trước cửa.
Anh bước vào nhà, cởi giày một cách máy móc, cố gắng sắp xếp lại vẻ mặt cho bình thường. Nhưng sự bần thần và lo lắng của anh không qua được đôi mắt tinh ý của cô.
Mai An đang ngồi trên ghế sofa với cuốn sổ phác thảo, ngay khi thấy anh, cô đặt nó xuống. "Có chuyện gì à?" cô hỏi, giọng quan tâm. "Buổi 'huấn luyện' với chuyên gia hàng xóm không thuận lợi sao?"
Minh Khánh An ngồi phịch xuống sofa bên cạnh cô, thở ra một hơi dài như người vừa chạy marathon. Những túi đồ mua sắm bị vứt lung tung bên cạnh. Anh biết mình không thể giấu cô được, và cũng không muốn giấu. Cô là chiến lược gia, là cố vấn, là người duy nhất anh có thể tâm sự những chuyện rối rắm, thậm chí hơi điên rồ này.
"Thuận lợi, thuận lợi đến mức không thể tin được. Quá thuận lợi đến nỗi anh phát hiện ra cả một thế giới mà anh không hề biết."
Cô nhíu mày, quan tâm hơn. "Chuyện gì vậy?"
Và anh kể lại cho cô nghe mọi chuyện, từ đầu đến cuối. Về chuyến đi mua sắm với Duyên My và cách cô ấy "cải tạo" phong cách cho anh như một cuộc đại tu. Về những bài học về "thần thái" và thẩm mỹ. Về nhóm bạn của Duyên My - những người làm trong ngành sáng tạo.
Và quan trọng nhất, về bức ảnh định mệnh đó và sự kết nối bất ngờ, choáng váng giữa Duyên My và Huy Hà - hai người dường như đến từ hai thế giới hoàn toàn khác nhau lại là bạn thân.
-----
Mai An lắng nghe một cách chăm chú, không một lời ngắt quãng, không một cử chỉ vội vàng. Gương mặt cô không tỏ ra quá ngạc nhiên hay sốc, mà là một sự đăm chiêu, phân tích như một nhà triết học đang suy ngẫm về một vấn đề phức tạp.
Khi anh kể xong, thở hổn hển như người vừa trút hết gánh nặng, cô không vội đưa ra kết luận hay lời khuyên. Cô im lặng một lúc, sắp xếp suy nghĩ.
"Vậy," cô cuối cùng cũng bắt đầu, giọng điềm tĩnh, "điều khiến anh lo lắng nhất lúc này chính xác là gì? Em cần anh nói rõ ra."
"Anh... anh không biết," anh lúng túng, chạm tay lên trán. "Mọi thứ cứ rối tung lên trong đầu. Cảm giác như anh là người duy nhất không biết gì cả. Như một kẻ ngốc đang sống trong bóng tối trong khi mọi người xung quanh đều biết hết."
"Được rồi," cô gật đầu. "Chúng ta hãy tách nó ra, phân tích từng phần một. Đừng để mớ hỗn độn này đè bẹp anh.
"
Cô bắt đầu áp dụng phương pháp "gỡ rối" quen thuộc mà cô đã dùng nhiều lần để giúp anh - chia nhỏ vấn đề lớn thành những câu hỏi cụ thể, giải quyết từng cái một.
"Đầu tiên," cô giơ một ngón tay lên, "là mối quan hệ giữa Duyên My và Huy Hà. Anh đang cho rằng họ có mối quan hệ đặc biệt gì đó?"
"Có thể," anh đáp, giọng không chắc chắn. "Cô ấy nói về Hà với một giọng điệu rất tự hào, như thể anh ta là ai đó quan trọng. Họ còn hay đi triển lãm ảnh cùng nhau, đi chụp ảnh, uống cà phê."
"Đó chỉ là suy đoán của anh thôi," Mai An chỉ ra một cách sắc bén nhưng không gay gắt, "dựa trên lời kể của một cô gái vốn tính hay nhiệt tình và có xu hướng 'thổi phồng' mọi thứ lên. Anh có nhớ không, anh đã từng kể rằng lần đầu anh gặp cô ấy, cô ấy cũng rất nhiệt tình kể về mọi thứ."
Cô dừng lại, để lời nói thấm vào đầu anh. "Có thể họ chỉ đơn thuần là bạn bè trong một nhóm chơi chung, có cùng sở thích về nghệ thuật và nhiếp ảnh?"
Anh im lặng, cảm thấy hơi ngu ngốc. Đúng là anh đã vội vàng kết luận, để trí tưởng tượng chạy quá xa.
"Thứ hai," cô tiếp tục, giơ thêm một ngón tay nữa, "giả sử họ thật sự là bạn thân, hoặc thậm chí có tình cảm với nhau đi - điều mà chúng ta không có bằng chứng gì - thì việc đó có liên quan gì đến anh? Hay đến chị Bảo Vy? Nó ảnh hưởng như thế nào đến cuộc sống của anh?"
Anh ngẩn người. Đúng vậy. Nó có liên quan gì?
"Nó… nó làm anh cảm thấy… thua kém," anh thừa nhận sau một hồi im lặng, giọng nhỏ dần. "Hà ở một đẳng cấp khác. Anh ta có sự nghiệp thành công, có những mối quan hệ xã hội rộng rãi, có những sở thích thú vị như nhiếp ảnh, đi triển lãm. Còn anh thì không có gì cả. Anh mới chỉ bắt đầu. Anh sợ Vy sẽ so sánh và nhận ra điều gì đó, rồi…"
"Rồi chọn anh ta thay vì anh?" Mai An nói hết câu mà anh không dám nói ra. "Đó là nỗi sợ thật sự của anh. Nỗi sợ bị bỏ rơi, bị thay thế bởi người tốt hơn?"
Anh gật đầu yếu ớt, cảm thấy tất cả những suy nghĩ tối tăm của mình đã bị phơi bày.
"Nhưng đó có phải là sự thật, hay chỉ là nỗi sợ do sự tự ti của anh tạo ra?" cô hỏi, giọng nhẹ nhàng nhưng sắc bén. "Hãy nhìn vào những sự thật, những hành động thực tế thay vì những tưởng tượng trong đầu anh."
Cô ngả người ra sau, nhìn anh nghiêm túc. "Chị Vy đã chọn về cùng anh sau buổi nghe nhạc acoustic, dù Huy Hà đã đề nghị đưa chị ấy về một cách lịch sự và an toàn. Chị ấy đã nói thẳng với anh rằng chị ấy trân trọng con người trầm lặng, sâu sắc của anh, không cần một người bạn trai lúc nào cũng phải là trung tâm của đám đông."
Cô dừng lại, để những lời này ngấm vào. "Tại sao anh lại không tin vào những lời nói và hành động thực tế của chị ấy, mà lại đi tin vào những suy diễn, những kịch bản bi kịch do chính sự tự ti của mình tạo ra trong đầu?"
Lời nói của cô như một gáo nước lạnh tỉnh táo, giúp anh nhìn ra điều rõ ràng mà anh đã bỏ qua. Anh đã lại rơi vào cái bẫy của sự tự ti, cái bẫy mà anh tưởng mình đã thoát ra được. Anh tự so sánh mình với người khác, tự tạo ra những đối thủ trong đầu.
"Vậy anh nên làm gì?" anh hỏi, giọng mệt mỏi nhưng cũng hy vọng. "Anh phải làm sao bây giờ?"
"Ừ thì... không làm gì cả," cô đáp một cách bất ngờ.
"Không làm gì?" anh ngạc nhiên.
"Ít nhất là với họ," cô giải thích. "Đừng có tìm hiểu hay dò hỏi, để tâm quá mức làm gì. Thay vì lo lắng về những điều anh không biết và không thể kiểm soát - như mối quan hệ giữa họ, như suy nghĩ của người khác - tại sao không tập trung vào những điều anh có thể kiểm soát được?"
Cô đếm trên ngón tay. "Đó là công việc của anh ở Valebran - anh đang làm rất tốt. Là dự án cải thiện bản thân của anh - học nhiếp ảnh, đọc sách, mở rộng thế giới. Là mối quan hệ với chị Vy - hãy dành thời gian với chị ấy, tìm hiểu chị ấy nhiều hơn."
Cô mỉm cười ấm áp. "Hãy biến mình thành một phiên bản thú vị hơn, đầy đủ hơn mỗi ngày. Không phải vì để cạnh tranh với ai, không phải để chứng minh với ai, mà là vì chính bản thân anh xứng đáng có một cuộc sống tốt đẹp hơn."
Cô dừng lại, rồi thêm một điều nữa: "Và hãy xem chuyện này là một cơ hội để hiểu người khác hơn. Trước đây, Huy Hà trong mắt anh chỉ là một người sếp khó tính, một hình ảnh hai chiều. Giờ đây, anh biết anh ta cũng có một cuộc sống cá nhân phong phú, cũng có bạn bè, cũng có sở thích và đam mê riêng. Anh ta là một con người đầy đủ, không phải một con quái vật hay một hình tượng hoàn hảo không thể chạm tới."
Cô nhìn anh với ánh mắt sâu sắc. "Việc này sẽ giúp anh bớt sợ hãi anh ta hơn ở công ty, bớt tự ti hơn. 'Biết người biết ta, trăm trận trăm thắng', đúng chứ?"
-----
Cuộc trò chuyện với Mai An một lần nữa đã giúp anh sắp xếp lại mớ hỗn độn trong lòng như việc sắp xếp lại những dòng code rối tung rối mù trong đầu thành thuật toán rõ ràng. Anh đã nhìn nhận vấn đề một cách rõ ràng hơn, khách quan hơn, không bị cảm xúc chi phối.
Đúng vậy. Anh không thể kiểm soát được mối quan hệ của người khác. Anh không thể biết được suy nghĩ trong đầu họ. Nhưng anh có thể kiểm soát được những gì mình làm, những quyết định mình đưa ra, cách mình phản ứng với hoàn cảnh.
Quan trọng nhất, anh không nên để sự tự ti và nỗi sợ hãi điều khiển cuộc đời mình nữa.
Chaporia
Bình Luận (0)