Việc gõ cửa căn hộ 1108 đòi hỏi ở Minh Khánh An một sự can đảm còn lớn hơn cả lúc anh đối mặt với bố mẹ mình để nói về chuyện chia tay với Bảo Dương.
Anh đứng trước cánh cửa màu kem, hít vào thở ra mấy lần. Anh cảm thấy chuyện này thật ngớ ngẩn. Một kỹ sư phần mềm gần ba mươi tuổi lại phải đi nhờ vả một cô gái trẻ măng, người mà anh vẫn luôn cho là hời hợt và chỉ biết sống ảo, để học về một sở thích. Định kiến của anh về cô hàng xóm này vẫn còn rất nặng nề.
Cuối cùng, với một hơi thật sâu, anh cũng đưa tay lên và bấm chuông.
Cánh cửa mở ra gần như ngay lập tức, như thể chủ nhân đã đứng chờ sẵn bên trong. Vương Duyên My xuất hiện, không phải trong bộ đồ ngủ con thỏ kỳ quặc như anh từng thấy, mà là một chiếc váy hoa rất xinh xắn màu vàng nhạt, tóc búi cao gọn gàng, gương mặt trang điểm nhẹ nhàng tự nhiên. Có vẻ cô đang chuẩn bị ra ngoài chụp ảnh hay gì đó.
"Ồ! Là anh sao?" cô ngạc nhiên thật sự, đôi mắt to tròn chớp chớp. "Có chuyện gì mà hôm nay anh giai lại hạ cố ghé thăm nhà em thế này? Hay là máy tính nhà em hỏng cần anh sửa?"
"À… chào em," Minh Khánh An ngượng ngùng, tay cầm chặt chiếc điện thoại. "Không phải đâu. Anh… có thể làm phiền em vài phút được không?”
"Được chứ, được chứ. Mời anh vào nhà," Duyên My vui vẻ nói, giọng rất nhiệt tình. Cô mở rộng cửa, nhường lối cho anh bước vào.
-----
Minh Khánh An bước vào và lập tức bị choáng ngợp bởi không gian hoàn toàn khác biệt. Căn hộ của Duyên My là một thế giới trái ngược với căn hộ 1106 của anh. Nếu nhà anh là một sự tối giản có phần lạnh lẽo với màu trắng xám chủ đạo, thì nhà cô là một "thiên đường bánh bèo" đúng nghĩa.
Tường sơn màu hồng pastel nhạt nhẹ. Sofa phủ lông trắng mềm mại với đủ loại gối tựa hình thú dễ thương. Thảm trải sàn cũng là màu trắng lông xù, trông mềm mịn như mây. Ở khắp nơi đều có những chi tiết trang trí xinh xắn - chậu cây nhỏ, đèn LED màu hồng, tranh treo tường với những câu trích dẫn động lực sống.
Nhưng điều thu hút sự chú ý của anh nhất là một góc phòng được bố trí như một studio chụp ảnh chuyên nghiệp thu nhỏ. Hệ thống đèn chiếu sáng với ring light lớn, hai cái softbox, và vài loại đèn LED nhỏ hơn. Phông nền các màu được cuộn gọn gàng - trắng, xám, hồng, xanh. Một chiếc máy ảnh mirrorless đắt tiền đặt trên giá ba chân. Bàn trang điểm thì đầy ắp những thỏi son được xếp theo màu, hộp phấn, những chai nước hoa có vẻ đắt tiền, và đủ loại phụ kiện làm đẹp.
Đây không phải là căn hộ của một cô gái chỉ biết sống ảo. Đây là không gian làm việc của một người làm nghề content creator chuyên nghiệp.
Duyên My rót cho anh một ly nước ép cam tươi từ tủ lạnh, đặt lên bàn cùng với một đĩa bánh quy. "Rồi, anh ngồi đi. Có chuyện gì mà trông anh nghiêm trọng thế? Có phải chuyện về cô bạn gái sống chung không?"
Minh Khánh An hắng giọng, ngồi xuống mép ghế sofa một cách cứng nhắc. "Không phải, bọn anh chỉ là bạn bè thôi. Chuyện là… anh… muốn học nhiếp ảnh."
Duyên My chớp mắt, im lặng vài giây để xử lý thông tin. Rồi cô phá lên cười, một tràng cười trong trẻo phơi phới. "Trời đất! Em có nghe nhầm không? Một kỹ sư IT khô khan, người mà hồi trước gặp em là cau có nhăn mặt, mà lại muốn học nhiếp ảnh á? Mặt trời hôm nay mọc đằng Tây thật rồi!"
Mặt Minh Khánh An đỏ bừng. "Thì… anh muốn có một sở thích lành mạnh ngoài công việc."
"Tốt! Rất tốt!" Duyên My vỗ tay nhiệt liệt, ánh mắt đầy vẻ tán thưởng chân thành. "Có chí tiến thủ! Cuối cùng anh cũng quyết định thoát kiếp 'ông chú công nghệ' rồi à? Được lắm! Để chị đây khai sáng cho anh!"
Cô ngay lập tức chuyển sang chế độ "chuyên gia", ngồi thẳng người, mắt sáng lên với nhiệt huyết. "Thế anh đã xác định được phong cách mình muốn theo đuổi chưa? Chụp ảnh chân dung, phong cảnh, street photography, hay là ảnh flatlay sản phẩm như em?"
"Ai mà biết được chứ," anh thừa nhận. "Anh chỉ muốn bắt đầu từ những thứ cơ bản nhất thôi."
"Cơ bản nhất à?" Duyên My chống cằm suy nghĩ, nhìn anh đánh giá. "Vậy thì, trước khi anh cầm vào cái máy ảnh, anh phải thay đổi cái tư duy thẩm mỹ của mình đã. Phải học cách nhìn thế giới bằng con mắt của một nghệ sĩ."
Cô đứng dậy, đi một vòng quanh anh như đang quan sát một tác phẩm điêu khắc chưa hoàn thiện. "Nhìn anh xem. Quần áo thì chỉ có mấy màu cơ bản - đen, xám, trắng, xanh navy. Tóc tai thì cả tháng không cắt, dài lê thê. Style thì… em không muốn nói nặng, nhưng trông như thế này thì dù có cầm máy ảnh xịn nhất thế giới cũng chỉ ra dáng 'ông chú đi du lịch' thôi."
"Vậy anh phải làm gì?" anh hỏi một cách ngơ ngác, hơi bị tổn thương tự ái.
"Makeover!" cô tuyên bố với giọng đầy quyết đoán. "Một cuộc cách mạng về phong cách! Đó là bước đầu tiên và quan trọng nhất. Phải biết cách trình bày bản thân thì mới biết cách chụp ảnh đẹp được. Ngày mai, anh rảnh không? Đi shopping với em! Em sẽ giúp anh lột xác!"
"Hả? Shopping?" anh giật mình.
"Chứ sao. Em sẽ giúp anh chọn vài bộ đồ ra hồn một chút, có cá tính hơn. Phải trông 'nghệ' thì mới chụp ảnh 'nghệ' được chứ, đúng không nào?"
-----
Minh Khánh An cảm thấy đầu óc mình quay cuồng. Anh đến đây để học về máy ảnh, về khẩu độ và tốc độ màn trập, giờ lại bị lôi kéo vào một cuộc "lột xác" về thời trang. Nhưng nhìn sự nhiệt tình của Duyên My, anh không biết phải từ chối thế nào mà không làm cô buồn.
Và hơn nữa, có lẽ cô nói đúng. Có lẽ anh thật sự cần thay đổi hình ảnh của mình.
-----
Chuyến đi mua sắm với Duyên My vào ngày hôm sau là một trải nghiệm vừa kinh hoàng vừa khai sáng đối với Minh Khánh An.
Cô kéo anh đi hết từ cửa hàng này đến cửa hàng khác trong một trung tâm thương mại lớn ở Cầu Giấy. Cô bắt anh thử những thứ quần áo mà cả đời anh chưa bao giờ dám nghĩ đến. Một chiếc áo khoác da màu nâu vintage. Một chiếc quần jean rách gối nhẹ nhàng. Một đôi bốt da cao cổ màu đen. Những chiếc áo sơ mi có họa tiết thay vì trơn màu nhàm chán.
"Không, chịu chết, cái này trông kỳ lắm," anh liên tục phản đối, nhìn mình trong gương phòng thử với vẻ không tin nổi.
"Kỳ đâu mà kỳ! Đàn ông phải có phong cách riêng!" cô gạt đi lời phản đối bằng một cái vẫy tay quyết đoán. "Anh cứ tin ở mắt thẩm mỹ của em. Em làm nghề này mà."
"Nhưng anh không quen…"
"Không quen thì sẽ quen thôi. Lần đầu tiên ai cũng thấy lạ. Nhưng cứ tin em, anh sẽ nhận được nhiều lời khen ngợi đấy."
Cuối cùng, sau hai tiếng đồng hồ vật lộn và thử hàng chục bộ đồ khác nhau, anh cũng phải đầu hàng, mua vài món đồ mà cô đã chọn. Anh cảm thấy mình như một con rối, hoàn toàn bị điều khiển. Nhưng cũng phải thừa nhận rằng, khi nhìn vào gương với bộ trang phục mới, trông anh có vẻ mới mẻ và thú vị hơn thật. Trẻ hơn, năng động hơn, không còn giống một "ông chú IT" nữa.
-----
Sau khi đã mua sắm xong và anh mang theo vài túi đồ lớn, họ ngồi nghỉ ở một quán cà phê trong trung tâm thương mại. Duyên My gọi một ly trà sữa trân châu đường đen, còn anh gọi cà phê đen như thường lệ.
"Đấy, thấy chưa," Duyên My đắc thắng nói, nhấp một ngụm trà sữa. "Chỉ cần thay đổi một chút là trông khác hẳn rồi. Nhưng đây mới chỉ là bước một thôi đấy. Bước hai quan trọng không kém là thần thái. Chụp ảnh phải có 'thần thái', phải có 'vibe'."
"Làm thế nào để có 'thần thái'?" anh hỏi, bắt đầu quan tâm thật sự.
"Phải có cảm hứng, phải sống trong môi trường có nghệ thuật," cô nói một cách triết lý. "Phải đi nhiều, xem nhiều, nghe nhiều, và chơi với những người có gu thẩm mỹ tốt. Như nhóm bạn của em chẳng hạn - toàn những người làm trong ngành sáng tạo."
Cô nhấp một ngụm trà sữa nữa, rồi tiếp tục hào hứng: "À, nói đến cái này, có một anh bạn trong nhóm của em cũng mê chụp ảnh lắm, lại còn rất có gu nữa. Chuyên chụp ảnh phim thôi, không chụp digital. Ảnh lên màu 'vintage' đẹp không tả được."
"Vậy à?" Minh Khánh An hỏi một cách xã giao, không nghĩ nhiều.
"Ừ," Duyên My gật gù, giọng đầy tự hào như đang khoe về người bạn thân thiết. "Anh này làm sếp ở công ty nào đó, trông mặt lạnh như tiền, nghiêm túc lắm, nhưng đi chơi thì cũng nhiệt tình và vui vẻ phết. Bọn em hay đi cà phê cuối tuần, hoặc đi mấy buổi triển lãm ảnh, hội thảo nghệ thuật cùng nhau. Rất là chill."
Cô lôi điện thoại ra từ túi xách, lướt tìm một bức ảnh trong thư viện. "Đây này, anh xem."
Cô chìa màn hình về phía anh. Trong ảnh là một nhóm người đang cười nói vui vẻ ở một buổi triển lãm nghệ thuật nào đó, được chụp trong một phòng trưng bày với những bức tranh treo tường phía sau. Vương Duyên My đứng ở trung tâm với một chiếc váy đẹp, tay cầm ly cocktail, bên cạnh cô là một người đàn ông cao ráo, mặc áo sơ mi trắng linen, gương mặt quen thuộc đến mức khiến Minh Khánh An phải nín thở và tim như ngừng đập một nhịp.
"Anh này tên là Hà, Huy Hà," Duyên My nói một cách hồn nhiên, hoàn toàn không nhận ra sự shock trên gương mặt anh. "Anh ấy làm giám đốc dự án ở một công ty công nghệ gì đó. Có khi anh cũng biết ấy chứ? Ngành IT mà, hẳn là có quen biết nhau."
Minh Khánh An ngồi chết lặng, tay cầm ly cà phê run nhẹ. Không phải chỉ đơn giản là quen biết. Đó còn là sếp của anh. Là người mà anh kính nể nhưng cũng e ngại. Là người mà anh đang coi như “đối thủ” trong lòng.
"Em… em quen anh ấy à?" anh cố gắng giữ giọng bình tĩnh, nhưng trong đầu đang quay cuồng.
"Vầng, quen được khoảng nửa năm rồi," Duyên My nói tự nhiên. "Lúc đầu gặp trong một buổi triển lãm ảnh ở Vincom. Anh ấy đang đứng xem một series ảnh film đen trắng, trông rất nghiêm túc. Em thấy thú vị nên bắt chuyện. Hóa ra anh ấy cũng chung 'tần số' với em, đặc biệt là ảnh phim analog. Sau đó bọn em thường xuyên rủ nhau đi xem triển lãm, đi hội thảo, hoặc đi chụp ảnh street photography cùng nhau."
Cô lướt thêm vài bức ảnh khác trên điện thoại. "Nhóm em có khoảng năm sáu người, toàn những người làm trong ngành sáng tạo hoặc yêu nghệ thuật. Có nhiếp ảnh gia, có designer, có cả người làm quảng cáo. Cuối tuần hay tụ tập ở mấy quán cà phê vintage, hoặc đi thăm các phòng trưng bày mới. Khá vui."
Thế giới của anh, một lần nữa, lại thu nhỏ lại một cách đáng sợ và bất ngờ. Những con người trong những thế giới tưởng chừng như không liên quan của anh - cô hàng xóm ồn ào mà anh luôn có định kiến, người sếp khó tính và hoàn hảo ở công ty, cô bạn thân mà anh đang có tình cảm - tất cả đều được kết nối với nhau bằng những sợi dây vô hình mà anh không hề ngờ tới.
Anh nhìn Duyên My vẫn đang say sưa kể về những buổi đi chơi cùng nhóm "Tổ Đội Đa Sắc" của họ, về những quán cà phê đẹp họ hay lui tới, về những buổi triển lãm nghệ thuật thú vị. Và trong đầu anh là một mớ bòng bong đầy câu hỏi không lời giải.
Mối quan hệ giữa Duyên My và Huy Hà thực sự là gì? Chỉ là bạn bè thông thường hay có gì đó sâu xa hơn?
"Anh sao đấy?" Duyên My hỏi, nhận ra vẻ mặt bất thường của anh. "Sao trông anh tái mét vậy? Uống cà phê nhiều quá à?"
"À, không… không sao," anh lắp bắp. "Chỉ là… nay anh hơi mệt thôi."
"Vậy à? Hay là về nghỉ đi, hôm khác em dạy anh tiếp. Dù sao thì, anh nhớ mặc những bộ đồ mới em chọn nhé. Và tuần sau em sẽ cho anh mượn máy ảnh cơ bản để thử nghiệm. Phải làm quen với cảm giác cầm máy trước đã.”
"Ừ… cảm ơn em," anh nói, đầu óc vẫn còn mơ hồ.
-----
Trên đường về nhà, Minh Khánh An đi như một cái máy, tay xách những túi đồ mới mà không thật sự ý thức được mình đang làm gì. Vở kịch cuộc đời anh dường như vừa có thêm một vài nhân vật mới, và những mối quan hệ thì ngày càng trở nên phức tạp và khó đoán hơn bao giờ hết.
Anh nhận ra, hành trình "nâng cấp bản thân" của mình, có lẽ sẽ còn nhiều chông gai và bất ngờ hơn anh từng tưởng. Nhưng một điều anh biết chắc - anh không thể quay đầu lại được nữa. Anh đã bước vào con đường thay đổi, và dù có gặp bất kỳ điều gì phía trước, anh cũng phải tiếp tục đi.
Chaporia
Bình Luận (0)