Khánh An (Serial)/Chapter 42: .5 - Vòng Xoay Đêm Trăng RằmChapter 42: .5 - Vòng Xoay Đêm Trăng Rằm
20px

Buổi tối ngày rằm tháng Tám, Hà Nội lên đèn sớm hơn thường lệ. Không khí lễ hội len lỏi vào từng con ngõ nhỏ, qua những ánh đèn lồng đỏ rực treo lủng lẳng trước hiên nhà và tiếng trống lân lúc xa lúc gần vọng về từ đâu đó. Những quán bánh Trung thu trên phố tấp nập khách mua sắm phút chót. Trẻ con mặc quần áo mới, cầm đèn ông sao, đèn cá chép rực rỡ chạy nhảy tíu tít trên vỉa hè.

Trong căn hộ 1106, không khí lại vô cùng yên tĩnh, tạo nên một sự tương phản lạ lẫm với sự náo nhiệt bên ngoài.

Mai An đang ngồi bên "xưởng may" của mình ở góc phòng khách, chỉ đơn giản là ngồi ở đó, không làm việc. Chiếc máy may Brother đã được tắt từ lâu. Cô chỉ phác thảo vu vơ những họa tiết trăng sao lên một tờ giấy trắng - những vòng tròn đồng tâm, những tia sáng tỏa ra, những ngôi sao năm cánh đơn giản. Nét bút lơ đãng, tâm trí cô có lẽ đang ở một nơi rất xa.

Minh Khánh An thì ngồi trên sofa, laptop đặt trên đùi, nhưng anh cũng không gõ code như thường lệ. Anh đang xem một video hướng dẫn về các kỹ thuật chụp ảnh cơ bản vào ban đêm - cách điều chỉnh ISO, cách sử dụng chế độ phơi sáng lâu, cách tạo hiệu ứng bokeh với ánh đèn thành phố. Nhưng đầu óc anh cứ lang thang, không tập trung được.

Cả hai đều có những mối bận tâm của riêng mình - anh với những thay đổi đang diễn ra trong cuộc sống, cô với nỗi nhớ nhà không thể nguôi ngoai. Nhưng sự hiện diện của người kia trong cùng một không gian mang lại một cảm giác bình yên, quen thuộc. Họ không cần nói chuyện, chỉ cần biết người kia đang ở đó là đủ.

"Ở ngoài có vẻ náo nhiệt ghê ha," Mai An đột nhiên lên tiếng, giọng nhẹ nhàng nhưng chứa đựng một nỗi mong mỏi nào đó. Mắt cô nhìn ra ngoài ban công, nơi ánh trăng rằm đang bắt đầu tỏa sáng giữa bầu trời trong vắt, to và tròn như một chiếc đĩa bạc.

Minh Khánh An ngẩng lên khỏi màn hình. Anh nhìn cô - người đang ngồi đó với vẻ mặt mơ màng, như đang nhớ về một nơi nào đó rất xa. Anh biết, cô là một người yêu thích những không khí lễ hội, những vẻ đẹp của văn hóa truyền thống. Anh cũng biết, trong lòng cô luôn có một nỗi nhớ nhà không thể nói thành lời - nhớ Đà Lạt, nhớ gia đình, nhớ những người bạn ở thế giới của cô.

Anh gập máy tính lại một cách quyết đoán. "Vậy thì, chúng ta ra ngoài một lát đi."

"Được không?" cô ngạc nhiên, quay sang nhìn anh với ánh mắt bất ngờ.

"Được chứ," anh mỉm cười ấm áp. "Tết Trung Thu mà. Ở nhà mãi cũng buồn bỏ xừ. Ra phố đi bộ xem không khí một lát rồi về."

Lời đề nghị của anh khiến Mai An vui hẳn lên, gương mặt cô sáng bừng. Cô gật đầu nhiệt tình. "Ừ! Đi thôi!"

Đó là một quyết định ngẫu hứng, một sự khởi đầu cho một buổi tối không thể nào quên.

-----

Họ cùng nhau đi bộ ra con phố gần đó, chỉ cách căn hộ khoảng mười phút đi bộ. Không khí lễ hội thực sự rất khác biệt so với những ngày thường. Dòng người đông đúc hơn gấp nhiều lần, ai cũng có vẻ vui tươi và thoải mái hơn. Những đứa trẻ cầm trên tay những chiếc đèn lồng hình thù ngộ nghĩnh - đèn ông sao năm cánh, đèn cá chép đỏ, đèn con thỏ trắng - chạy nhảy tíu tít giữa đám đông. Tiếng cười nói, tiếng nhạc từ các quán cà phê, tiếng xe cộ… tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng của thành phố đang tận hưởng ngày lễ.

Mai An nhìn mọi thứ với một sự tò mò và thích thú như một đứa trẻ lần đầu được đi chơi hội. Cô dừng lại trước một quầy bán đèn lồng, quan sát những chiếc đèn được làm thủ công tinh xảo. Cô hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi của bánh nướng vừa ra lò từ một tiệm bánh gần đó, của không khí se se lạnh tháng Tám Hà Nội, và của niềm vui đang lan tỏa khắp nơi.

"Thật là, làm người ta nhớ nhà quá đi mất..." cô thì thầm, mắt sáng lên.

Minh Khánh An nhìn cô, thấy nụ cười chân thành trên môi cô, và anh cũng cảm thấy vui theo. Có những khoảnh khắc như thế này, khi hạnh phúc của người khác trở thành hạnh phúc của mình.

-----

Khi họ đang đi dạo trên con phố đi bộ gần Bờ Hồ, giữa dòng người đông đúc với đủ mọi lứa tuổi, một giọng nói lanh lảnh, đầy năng lượng quen thuộc bỗng réo lên từ phía sau, lấn át cả tiếng ồn xung quanh.

"Anh An? Ủa chị gái lần trước này! Hai người cũng đi chơi Trung Thu à?"

Cả hai cùng giật mình quay lại. Vương Duyên My đang đứng đó, vẫy tay nhiệt tình với họ, nụ cười rạng rỡ như một đóa hoa hướng dương giữa trưa hè. Hôm nay cô mặc một chiếc váy suông màu vàng chanh, tóc buộc đuôi ngựa cao, trông rất trẻ trung và năng động. Bên cạnh cô là một nhóm bạn khoảng ba người nữa, trông ai cũng rất sành điệu và vui vẻ.

"Trùng hợp quá nha!" Duyên My chạy tới, túi xách nhún nhảy theo mỗi bước chân.

Rồi cô quay sang giới thiệu với nhóm bạn của mình, giọng đầy tự hào như đang giới thiệu hai người nổi tiếng. "Giới thiệu với mọi người, đây là anh Khánh An, hàng xóm bí ẩn mà em hay kể! Bên cạnh là chị Mai An, em gái anh ấy. Anh chị ấy ở ngay bên cạnh nhà em đấy!”

Cô chỉ vào từng người bạn của mình với những biệt danh đáng yêu. "Còn đây là Trang 'Beauty', bạn thân từ thời đại học của em, cũng là một beauty blogger có tiếng đấy - kênh YouTube 50.000 subscribers luôn! Đây là anh Sơn 'Nháy', tay máy cừ khôi của nhóm, chuyên chụp ảnh phim film đẹp mê ly. Còn đây là Hùng ‘Nổ’, cây hài của cả hội."

Những người bạn của Duyên My đều rất thân thiện và cởi mở. Không có sự xa cách hay nghi ngại gì khi gặp người lạ.

"Chào anh chị!" Trang "Beauty" lên tiếng trước, đôi mắt to tròn của cô sáng lên khi nhìn Mai An từ đầu đến chân với ánh mắt chuyên nghiệp. "Chị mặc áo sơ mi oversize của nam à? Với quần jean và giày thể thao này... chị phối đồ như nhà thiết kế vậy!"

"Cảm ơn em, thì chị là nhà thiết kế thời trang mà." Mai An mỉm cười, có chút ngượng ngùng khi được khen ngợi. Cô không quen với việc là trung tâm chú ý như thế này.

Anh chàng tên Sơn - cao ráo, đeo kính gọng tròn, trông rất nghệ sĩ với chiếc áo len và quần jeans rách - thì lại chú ý đến Minh Khánh An, người đang cầm chiếc điện thoại trong tay, thử chụp vài kiểu ảnh đường phố với đèn lồng làm foreground.

"Anh cũng thích chụp ảnh à?" Sơn hỏi, giọng quan tâm thật sự.

"À, anh cũng mới tìm hiểu thôi," Minh Khánh An đáp, hơi ngại ngùng. "Chưa biết gì nhiều đâu."

"Không sao. Em có thể giúp anh." Sơn vui vẻ vỗ vai anh.

"Duyên My giới thiệu cứ như bọn em là người trên trời ấy," Hùng "Nổ" - một chàng trai vui vẻ với khuôn mặt baby face - biết nói đùa, giọng hài hước. "Thực ra chúng em chỉ là những đứa trẻ thích đi chơi, thích ăn uống, thích tụ tập thôi. Chào mừng hai anh chị gia nhập 'Tổ Đội Đa Sắc' của Duyên My nhé!"

Câu nói đùa của Hùng khiến mọi người cùng bật cười ồ lên. Sự ngượng ngùng ban đầu của hai Khánh An nhanh chóng tan biến như sương mai gặp nắng. Họ bị cuốn vào năng lượng tích cực và sự cởi mở không giả tạo của nhóm bạn này.

"Đã gặp nhau ở đây rồi," Duyên My tuyên bố với giọng quyết đoán, "thì phải đi chung cho vui! Một mình một nơi buồn lắm.

Đi thôi! Lên rooftop cafe phá cỗ trông trăng nào! Em biết một chỗ view đẹp lắm!"

Không đợi ai trả lời đồng ý hay từ chối, cô đã khoác tay cả Mai An và Trang, kéo đi với động tác quyết liệt. Minh Khánh An, Sơn và Hùng đứng lại chỉ biết nhìn nhau cười bất lực rồi đi theo phía sau. Hùng và Sơn, họ đã quá quen với tính cách này của Duyên My rồi.

-----

Quán cà phê sân thượng mà Duyên My chọn thực sự có một tầm nhìn tuyệt đẹp, xứng đáng với lời giới thiệu của cô. Nằm trên tầng cao nhất của một tòa nhà cũ được cải tạo, nó bao quát cả một góc phố cổ với những mái ngói đỏ xen lẫn những tòa nhà hiện đại, và nhìn thẳng ra Bờ Hồ lấp lánh ánh đèn.

Họ chọn một chiếc bàn lớn ở ngoài trời, gần lan can để có thể nhìn ra xa. Gió mát rượi thổi qua, mang theo hương thơm nhẹ của hoa Osmanthus [note81611] từ đâu đó. Ánh trăng rằm thì sáng như một chiếc đĩa bạc treo lơ lửng trên bầu trời, không một gợn mây che phủ.

Duyên My bày ra hộp bánh Trung Thu mà cô mang theo - một hộp bánh sang trọng với nhiều vị khác nhau. "Nào, phá cỗ thôi mọi người! Bánh Trung Thu phiên bản 2025 đây! Không phải kiểu cổ điển đâu!"

Cô say sưa giới thiệu cho Mai An về từng vị bánh như một chuyên gia ẩm thực. "Đây là vị lava trứng muối chảy này, cắn một miếng là nhân nó trào ra như dung nham núi lửa ấy, ngon điên lên được! Còn cái này là tiramisu cà phê, ăn không bị ngán đâu vì có độ đắng vừa phải. Và cái này nè, vị matcha đậu đỏ, ngon nhất luôn!"

Mai An nếm thử một miếng bánh lava trứng muối, mắt mở to khi nhân bánh chảy ra. "Lạ thật! Khác hẳn với bánh Trung Thu truyền thống. Nhưng mà ngon ghê!"

Cuộc trò chuyện của họ trở nên rộn ràng và thoải mái. Sơn "Nháy" và Minh Khánh An bắt đầu nói chuyện về máy ảnh một cách sôi nổi. Sơn đưa cho anh xem chiếc máy ảnh phim Olympus OM-1 cổ điển của mình, giải thích về vẻ đẹp đặc trưng của màu ảnh film - sự mềm mại, grain tự nhiên, và cảm giác không thể tái tạo bằng máy ảnh digital.

"Ảnh film nó có hồn," Sơn nói, giọng đầy đam mê. "Mỗi bức ảnh đều là duy nhất, không thể chụp lại y chang được. Và cái cảm giác chờ đợi cuốn phim được tráng, rồi ngạc nhiên với kết quả - đó là điều mà ảnh số không có được."

Anh còn chỉ cho Minh Khánh An vài mẹo để chụp ảnh thiếu sáng bằng điện thoại - cách giữ máy thật vững, cách tìm nguồn sáng phụ, cách dùng chế độ night mode hiệu quả. Minh Khánh An lắng nghe một cách chăm chú như một học sinh ngoan, mắt sáng lên với mỗi thông tin mới. Anh cảm thấy mình đã học được rất nhiều chỉ trong một buổi tối.

Trong khi đó, Trang "Beauty" và Duyên My thì đang "chất vấn" Mai An về thời trang và phong cách cá nhân.

"Phong cách của chị đơn giản mà tinh tế quá," Trang nói, quan sát cô với ánh mắt chuyên nghiệp. "Chị có bí quyết gì không? Chị làm trong ngành thời trang mà nhỉ."

Mai An, khi được nói về đúng lĩnh vực của mình, cũng trở nên tự tin và cởi mở hơn rất nhiều. Cô chia sẻ về quan điểm của mình trong việc phối đồ - ưu tiên chất liệu hơn nhãn hiệu, tìm kiếm sự cân bằng giữa thoải mái và thẩm mỹ. Về tầm quan trọng của việc hiểu rõ dáng người và màu da của bản thân để chọn đồ phù hợp.

"Thời trang không phải là đeo bám theo trend," cô nói, giọng chắc chắn. "Mà là tìm ra phong cách riêng của mình, thứ 'make you feel confident' nhất."

Cuộc trò chuyện của các cô gái đầy ắp những thuật ngữ tiếng anh về thời trang - oversized, layering, monochrome, color blocking - về các thương hiệu local và quốc tế, khiến Minh Khánh An và Hùng ngồi nghe mà không hiểu gì cả, chỉ biết nhìn nhau cười bất lực và lắc đầu.

Mai An cảm thấy vô cùng thoải mái và được là chính mình. Cô đã từng nghĩ mình sẽ không bao giờ có thể hòa nhập được với những người bạn ở thế giới này, rằng cô sẽ mãi là người ngoài cuộc. Nhưng giờ đây, cô đang ngồi đây, giữa những người bạn mới, nói về những điều cô yêu thích và đam mê nhất.

Cô nhận ra một điều quan trọng: dù ở thế giới nào, dù là ai, thì niềm đam mê và sự chân thành cũng sẽ luôn là ngôn ngữ chung để kết nối con người lại với nhau. Không cần phải giống nhau, chỉ cần tôn trọng và quan tâm đến những gì người khác yêu thích.

-----

Khi buổi tối đã về khuya, gần mười một giờ, họ cùng nhau xuống lầu và ra về. Phố phường đã vắng hơn, chỉ còn vài nhóm người trẻ nán lại.

"Hôm nay vui thật!" Hùng "Nổ" nói, giọng còn đầy hứng khởi. "Lâu lắm rồi mới có ngày Trung Thu vui thế này! Lần sau phải có cái hẹn nữa nhé!"

"Chắc chắn rồi!" Duyên My đáp ngay. “À, anh chị ơi, cho bọn em xin Zalo đi, để lần sau còn 'hú' nhau đi chơi. Thêm Facebook luôn để tag ảnh!"

Thế là có một màn trao đổi thông tin liên lạc, quét mã QR, kết bạn mạng xã hội đầy rộn ràng ngay giữa vỉa hè. Điện thoại reo lên liên tục với những tin nhắn chào hỏi, những emoji vui vẻ.

"Lần sau bọn em đi chụp ảnh đường phố, anh phải đi cùng nhé!" Sơn nói với Minh Khánh An, vỗ vai anh thân thiết. "Em sẽ chỉ anh nhiều trick hay lắm!"

"Chị em mình phải đi shopping một bữa mới được!" Trang thì nói với Mai An và Duyên My, mắt sáng lên với kế hoạch mới. "Em biết mấy con phố có đồ vintage đẹp lắm, chắc chị An sẽ thích đấy!"

Sau khi đã chào tạm biệt nhóm bạn với những cái ôm thân thiết, hai Khánh An đi bộ về nhà trong màn đêm. Con đường đã vắng người hơn nhiều, không khí trở nên yên tĩnh và mát mẻ. Chỉ còn tiếng ve sầu kêu từ những tàng cây.

"Cô hàng xóm của chúng ta…" Minh Khánh An nói, phá vỡ sự im lặng, giọng mang theo nụ cười. "… thật sự rất náo nhiệt nhỉ."

"Nhưng mà…" Mai An mỉm cười ấm áp, nhìn lên bầu trời đầy sao. "… rất ấm áp. Em thích lắm."

"Ừ," anh cũng cười, gật đầu đồng tình. "Rất ấm áp."

Anh nhìn cô, người đang đi bên cạnh mình, gương mặt vẫn còn rạng rỡ ánh lên niềm vui của buổi tối. Trong ánh trăng, cô trông trẻ trung và hạnh phúc.

Anh nghĩ về thế giới nhỏ bé, cô độc và tối tăm của mình chỉ vài tháng trước đây. Nó chỉ quẩn quanh trong căn hộ 1106 và văn phòng Valebran. Không có bạn bè, không có sở thích, không có gì ngoài công việc và nỗi đau. Nhưng từ khi cô đến, thế giới đó đã dần dần được mở rộng ra như những vòng tròn lan tỏa trên mặt nước.

Có thêm Bảo Vy - người bạn thân đã trở thành điều gì đó nhiều hơn thế. Và giờ là cả Duyên My cùng những người bạn thú vị của cô ấy - Trang, Sơn, Hùng. Những con người từ những nơi khác nhau, với những đam mê khác nhau, nhưng tất cả đều đang dần trở thành một phần trong cuộc sống của anh.

Căn hộ 1106, nơi từng là một pháo đài của sự cô độc và tuyệt vọng, giờ đây lại luôn rộng cửa chào đón những người bạn bất ngờ, những tiếng cười, những câu chuyện.

Và anh nhận ra, trong ánh trăng rằm êm dịu của đêm Trung Thu, điều đó không tệ một chút nào. Thậm chí, đó có lẽ là điều tuyệt vời nhất từng xảy ra với anh.

Mùi Osmanthus (hoa mộc tê hay quế hoa) là sự kết hợp ngọt ngào của hương hoa quả, giống như mùi đào chín, mơ, cùng với chút ngậy như sữa và hương thơm phấn hoa dịu nhẹ, tinh tế, quyến rũ. Mùi hương này thường mang lại cảm giác thư thái và sang trọng.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...