Khánh An (Serial)/Chapter 46: - Những Mùa Gặt Đầu TiênChapter 46: - Những Mùa Gặt Đầu Tiên
20px

Những ngày sau đó, căn hộ 1106 không chỉ còn là nơi để về. Tiếng máy may rè rè của Mai An đã trở thành một phần của nhịp sống hàng ngày, nó hòa quyện với tiếng gõ phím của Minh Khánh An vào buổi tối, tạo nên bản nhạc nền của sự lao động và hy vọng. Anh không còn cảm thấy phiền, ngược lại, âm thanh đó lại khiến anh thấy yên lòng hơn. Có người khác đang ở đây, cũng đang nỗ lực, cũng đang chiến đấu cho giấc mơ của riêng mình. Sự cô độc có lẽ đã tan dần đi chút.

Dự án "Parallel Lives" của Mai An đang tiến triển vượt bậc. Sau khi giải quyết được nút thắt về việc kết hợp chất liệu, những ý tưởng của cô tuôn trào không ngừng. Chiếc áo dài mẫu đầu tiên đã hoàn thiện, nó đẹp một cách lạ lùng. Vải gai thô ráp trên phần thân áo tôn lên sự mạnh mẽ, kiên cường. Tà áo bằng lụa trắng lại mềm mại, thướt tha. Dải thêu tay họa tiết nhị phân bằng chỉ vàng óng ả chính là cây cầu nối liền hai thế giới đó - một sự giao thoa hoàn hảo.

Nhưng một bản thiết kế, dù đẹp đến đâu, cũng chỉ là vật vô tri cho đến khi có người khoác nó lên mình. Mai An ngắm nhìn chiếc áo dài trên ma-nơ-canh, lòng đầy băn khoăn. Cô cần một người mẫu, một người có thể lột tả được đúng tinh thần mà cô muốn gửi gắm: mạnh mẽ, thông minh, nhưng cũng đầy nữ tính.

Trong đầu cô chỉ hiện lên một cái tên duy nhất.

Buổi chiều cuối tuần, cô hẹn Bảo Vy qua nhà. Bảo Vy đến với vẻ năng động thường ngày, tay xách theo túi chè bưởi.

"Ngon nhất Hà Nội đấy nhé." Bảo Vy đặt túi lên bàn. "Sao thế? 'Nhà thiết kế' của chúng ta lại gặp khó khăn gì à?"

Mai An hít một hơi thật sâu. "Em… có việc này muốn nhờ chị."

Cô đi đến bên chiếc ma-nơ-canh, lật tấm vải che ra. Chiếc áo dài "Parallel Lives" hiện ra, im lặng nhưng đầy kiêu hãnh dưới ánh nắng chiều. Những đường chỉ vàng lấp lánh trên nền vải tương phản tạo nên hiệu ứng gần như huyền ảo.

Bảo Vy sững người. Ly chè trên tay cô gần như dừng lại giữa không trung.

"Trời ơi…" Giọng cô nhỏ dần. "Đây… em làm à, Mai An?"

"Vâng." Mai An gật đầu, ngón tay vô thức vuốt nhẹ qua phần vải gai. "Em muốn nhờ chị mặc thử nó. Em cần xem khi được mặc lên người thật thì sẽ như thế nào. Và em nghĩ… chỉ có khí chất của chị mới hợp với nó."

Lời đề nghị bất ngờ và lời khen chân thành khiến Bảo Vy có chút bối rối. Nhưng rồi cô mỉm cười, đặt ly chè xuống.

"Được thôi. Giúp một nhà thiết kế tài năng thì tớ sẵn lòng."

Minh Khánh An ngồi im lặng quan sát từ nãy đến giờ, cũng cảm thấy hồi hộp. Anh thấy Mai An run run khi trao chiếc áo cho Bảo Vy. Đã khá lâu kể từ lần cuối cùng "đứa con tinh thần" của cô được ai đó khoác lên mình.

Khi Bảo Vy bước ra từ phòng ngủ, căn phòng dường như bừng sáng.

Cô không còn là cô bạn thân mạnh mẽ hay nữ quản lý sắc sảo nữa. Vóc dáng khỏe khoắn, năng động của cô không hề bị chiếc áo dài làm cho mềm yếu đi. Ngược lại, thiết kế còn tôn lên sự mạnh mẽ trong từng đường nét. Phần vải gai ôm lấy bờ vai vững chãi. Tà lụa mềm mại uyển chuyển theo mỗi bước đi. Cô đẹp một cách quyền lực, thông minh và vô cùng cuốn hút.

"Thật không thể tin được."

Minh Khánh An buột miệng. Anh nhìn cô, hoàn toàn bị hớp hồn. Anh chưa bao giờ thấy Bảo Vy đẹp đến như vậy. Ánh nắng chiều qua cửa sổ rọi vào, những đường chỉ vàng trên áo dài lấp lánh. Cô như một bức tranh sống.

Bảo Vy nhìn mình trong gương, cô cũng không giấu được vẻ kinh ngạc.

"Mai An, em thật sự quá tài năng." Cô chạm nhẹ vào phần thêu tay. "Chiếc áo này… nó có câu chuyện của riêng nó."

"Nó chỉ thực sự sống khi được chị mặc lên thôi."

Mai An nói, mắt cô lấp lánh. Nhìn thấy thiết kế của mình được khoác lên một cách hoàn hảo như vậy, mọi mệt mỏi, bế tắc của cô đều tan biến. Đó là sự công nhận lớn nhất mà một nhà thiết kế có thể nhận được.

Minh Khánh An vội lấy điện thoại ra.

"Đứng yên nhé, để tớ chụp cho vài kiểu."

Một người đang muốn học nhiếp ảnh, đã có được người mẫu đầu tiên. Anh say sưa chụp, cố gắng bắt lấy mọi góc cạnh, mọi thần thái của Bảo Vy trong tà áo dài. Cô quay người, ánh sáng lướt qua những nếp vải. Cô đứng yên, tay chạm nhẹ vào lan can cửa sổ. Cô mỉm cười, ánh mắt nhìn về phía xa.

Trong khoảnh khắc đó, căn hộ 1106 đã biến thành một studio nghệ thuật. Ba con người, ba tâm hồn, đang cùng nhau tạo ra và chiêm ngưỡng cái đẹp. Tiếng máy ảnh vang lên từng hồi. Ánh nắng chiều dịu dần. Không gian tràn ngập một cảm giác trọn vẹn khó tả.

"Anh chụp hay lắm đấy." Mai An cười, nhìn qua vai Minh Khánh An vào màn hình điện thoại. "Không ngờ chị ấy lại ăn ảnh như vậy."

"Là vì chiếc áo của em đẹp." Bảo Vy chen vào, nhưng nụ cười trên môi cô không giấu được niềm hạnh phúc.

"Là vì cả hai chứ." Minh Khánh An nói. Anh ngừng tay, nhìn hai người phụ nữ.

Bảo Vy quay sang Mai An. "Em định làm gì với chiếc áo này?"

"Em chưa biết nữa." Mai An thành thật đáp. "Em chỉ muốn làm ra nó trước đã. Có lẽ… em sẽ làm thêm vài mẫu khác trong cùng concept."

"Nếu em làm tiếp, chị sẽ giới thiệu em với mấy người quen." Bảo Vy nói. "Có một vài người trong ngành thời trang chị biết. Họ đang tìm kiếm những thiết kế độc đáo như thế này."

Mai An ngập ngừng. "Em không biết… em đã sẵn sàng chưa."

"Thì cứ làm đã." Bảo Vy nói, giọng vừa động viên vừa thực tế. "Khi nào em sẵn sàng, chị sẽ ở đây."

-----

Cũng giống như Mai An, Minh Khánh An cũng đang gặt hái được những thành quả đầu tiên từ sự thay đổi của mình.

Dự án "Ares" đang tiến triển rất tốt. Sau khi hoàn thành chức năng A và B một cách xuất sắc, anh đã nhận được sự tin tưởng tuyệt đối từ Chu Huy Hà. Hà không còn giám sát anh một cách khắt khe nữa. Thay vào đó, anh ta giao cho Minh Khánh An nhiều quyền tự quyết hơn. Code của anh sạch hơn. Logic rõ ràng hơn. Thời gian debug giảm đi đáng kể.

Buổi chiều thứ Ba, Hà bất ngờ gọi anh vào phòng làm việc riêng.

"Khánh An." Hà chỉ tay vào chiếc ghế đối diện. "Ngồi đi."

Minh Khánh An có chút lo lắng. Mỗi lần được gọi vào phòng riêng như thế này, thường là có chuyện quan trọng.

"Module cậu đang làm hoạt động rất hiệu quả." Hà đi thẳng vào vấn đề, giọng không có chút cảm xúc thừa. "Bên bộ phận phát triển sản phẩm mới sau khi xem báo cáo của cậu đã rất hứng thú với kiến trúc mà cậu đề xuất.

Họ muốn có một buổi trình bày nội bộ để hiểu rõ hơn về hướng tiếp cận này."

Minh Khánh An ngạc nhiên. "Sao cơ?"

"Thứ Sáu tuần này." Hà nói, mắt nhìn thẳng vào anh. "Sẽ có giám đốc bộ phận của họ và vài trưởng nhóm kỹ thuật tham dự. Cậu là người hiểu rõ nó nhất. Vậy nên cậu sẽ là người trình bày."

Minh Khánh An chết lặng.

Trình bày? Trước các giám đốc và trưởng nhóm? Nỗi sợ hãi sân khấu, nỗi sợ nói trước đám đông, lại ùa về như một cơn sóng lớn. Hai bàn tay anh vô thức siết chặt tay vịn ghế.

Thấy vẻ mặt của anh, Hà nói tiếp. Giọng nói có phần khác lạ, không còn chỉ là ra lệnh.

"Thật là, biết ngay là sẽ thế này mà. Tôi biết đây không phải là sở trường của cậu." Hà dừng lại một chút. "Nhưng đây là một cơ hội tốt. Một cơ hội để mọi người thấy được năng lực thực sự của cậu, không chỉ là qua những dòng code. Đừng làm tôi thất vọng."

Lời nói của Hà, vừa là mệnh lệnh, vừa là khích lệ, thậm chí là sự tin tưởng. Minh Khánh An nhận ra, Hà không phải đang cố làm khó anh. Anh ta đang thực sự cho anh một cơ hội để tỏa sáng. Đây là cách Hà thể hiện sự công nhận - bằng việc đẩy anh ra khỏi vùng an toàn.

Anh hít một hơi thật sâu. "Vâng. Em hiểu rồi. Em sẽ chuẩn bị thật tốt."

Tối hôm đó, anh về nhà với tâm trạng vừa lo lắng vừa có chút phấn khích. Căn hộ 1106 đã sáng đèn, mùi cơm nấu bốc ra từ bếp. Mai An đang làm việc ở góc phòng khách, máy may đã tắt. Bảo Vy tình cờ ghé qua, đang ngồi trên sofa lướt điện thoại.

Anh kể lại chuyện này.

"Có sao đâu, tin tốt mà!" Bảo Vy reo lên, đặt điện thoại xuống. "Đây là cơ hội để cậu 'ghi điểm' với các sếp lớn đấy. Họ sẽ nhìn cậu bằng ánh mắt khác hẳn."

"Nhưng tớ không biết phải bắt đầu từ đâu." Anh thú nhận, ngồi xuống ghế đối diện. "Tớ nói trước đám đông tệ lắm. Lần trước thuyết trình, tớ đọc suông slide như đọc báo."

"Không sao." Mai An nói. Cô đứng dậy, đi lại gần. "Chúng ta lại áp dụng phương pháp cũ. Phân tách vấn đề ra. Một bước một."

Và thế là, phòng khách của họ lại biến thành "phòng họp chiến lược". Bảo Vy kéo bàn ăn ra giữa, Mai An lấy giấy A4 và bút, Minh Khánh An mở laptop, màn hình sáng lên với những dòng code và biểu đồ kiến trúc hệ thống.

Mai An, với tư duy của một nhà thiết kế, giúp anh xây dựng "câu chuyện" cho bài trình bày.

"Đừng chỉ nói về kỹ thuật." Cô nói, tay vẽ vài đường nét trên giấy. "Hãy bắt đầu bằng 'vấn đề' mà các nhóm khác đang gặp phải. Sau đó trình bày 'giải pháp' của anh đã giải quyết vấn đề đó như thế nào. Và cuối cùng là 'kết quả', những lợi ích mà nó mang lại. Hãy kể một câu chuyện có mở đầu, có cao trào, có kết thúc. Giống như cách em thiết kế một bộ sưu tập vậy."

Bảo Vy, với kinh nghiệm của một nhà phân tích kinh doanh, lại giúp anh về mặt "đối ngoại".

"Khi trình bày cho các sếp, đừng nói quá sâu về chi tiết code." Cô nói, giọng thực tế. "Hãy tập trung vào 'giá trị kinh doanh'. Giải pháp của cậu giúp tiết kiệm bao nhiêu thời gian? Tăng hiệu suất lên bao nhiêu phần trăm? Có khả năng mở rộng ra sao? Hãy nói bằng ngôn ngữ mà họ muốn nghe. Họ không quan tâm cậu dùng thuật toán gì. Họ chỉ quan tâm nó giải quyết được vấn đề gì và mang lại lợi ích gì."

Hai người phụ nữ, một người thiên về nghệ thuật, một người thiên về kinh doanh, đã cùng nhau trở thành những người cố vấn đắc lực nhất cho anh. Họ không hiểu hết về code hay kiến trúc hệ thống, nhưng họ hiểu về con người, về cách truyền đạt, về cách làm cho một ý tưởng trở nên hấp dẫn.

Suốt hai ngày sau đó, Minh Khánh An dành toàn bộ thời gian rảnh để chuẩn bị. Anh không chỉ làm slide. Anh còn tập nói, tập trình bày trước "khán giả" là Mai An và Bảo Vy. Họ liên tục đặt ra những câu hỏi khó.

"Tại sao lại chọn cách tiếp cận này thay vì cách kia?" Bảo Vy hỏi, đóng vai một giám đốc khó tính.

"Anh có chắc là giải pháp này có thể mở rộng cho các dự án khác không?" Mai An hỏi, đóng vai một trưởng nhóm kỹ thuật đa nghi.

Mỗi lần như vậy, Minh Khánh An phải dừng lại, suy nghĩ, rồi điều chỉnh cách trình bày của mình. Ban đầu, anh vẫn còn ấp úng, đọc suông những câu đã chuẩn bị sẵn. Nhưng dần dần, sau vài lần luyện tập, anh bắt đầu tự tin hơn. Giọng nói anh vững hơn. Ánh mắt anh bớt tránh né. Anh bắt đầu kể "câu chuyện" của mình một cách tự nhiên.

Tối thứ Năm, trước ngày trình bày một ngày, họ tổ chức buổi "tổng duyệt" cuối cùng. Minh Khánh An đứng trước TV, chiếu slide từ laptop lên màn hình lớn. Mai An và Bảo Vy ngồi trên sofa, đóng vai "hội đồng giám khảo".

Anh bắt đầu.

"Trong quá trình phát triển dự án Ares, chúng tôi đã gặp phải một thách thức lớn: làm thế nào để các module độc lập có thể giao tiếp với nhau một cách hiệu quả mà không tạo ra sự phụ thuộc chặt chẽ…"

Giọng anh vang lên trong căn phòng. Không còn run. Không còn ấp úng. Anh đã tìm được nhịp điệu của riêng mình. Anh không chỉ đang trình bày về một giải pháp kỹ thuật. Anh đang kể về một hành trình - từ vấn đề, qua khó khăn, đến giải pháp, và cuối cùng là kết quả.

Khi anh kết thúc, cả hai người phụ nữ đều vỗ tay.

"Hoàn hảo!" Bảo Vy nói. “Tớ biết cậu sẽ làm tốt mà."

Mai An mỉm cười, không nói gì, nhưng ánh mắt cô nói lên tất cả.

Minh Khánh An thở phào nhẹ nhõm. Anh nhìn hai người, lòng tràn đầy biết ơn. Đây không chỉ là việc chuẩn bị cho một buổi trình bày. Đây là việc họ đang cùng nhau xây dựng một cái gì đó lớn hơn - sự tin tưởng, sự hỗ trợ, và niềm tin rằng mỗi người đều có thể vượt qua giới hạn của bản thân.

"Cảm ơn hai cậu." Anh nói, giọng chân thành. "Nếu không có các cậu, tớ không biết mình có thể làm được không."

"Cậu làm được mà." Bảo Vy nói. "Chúng tớ chỉ là người đẩy cậu một chút thôi. Phần còn lại là của chính cậu."

Mai An gật đầu. "Đúng vậy. Anh đã tự mình vượt qua nỗi sợ của mình rồi. Ngày mai chỉ là xác nhận điều đó thôi."

Đêm đó, Minh Khánh An nằm trên giường, nhìn lên trần nhà. Anh vẫn còn lo lắng, nhưng đó là loại lo lắng tốt - lo lắng của người chuẩn bị cho một thử thách, chứ không phải lo lắng của người muốn trốn tránh. Anh biết mình đã sẵn sàng. Và anh biết rằng dù kết quả ra sao, vẫn có hai người đang ở đây, sẵn sàng ủng hộ anh.

Căn hộ 1106 đã trở thành một không gian của sự hỗ trợ lẫn nhau. Là nơi mỗi người đều có thể trở thành phiên bản tốt hơn của chính mình.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...