Khánh An (Serial)/Chapter 47: - Hai Chiến Thắng, Một Ngôi NhàChapter 47: - Hai Chiến Thắng, Một Ngôi Nhà
20px

Buổi thuyết trình diễn ra vào chiều thứ Sáu.

Minh Khánh An đứng trước khoảng mười người. Giám đốc bộ phận ngồi ở giữa, hai bên là các trưởng nhóm, Chu Huy Hà ngồi ở cuối phòng, tay khoanh trước ngực. Ánh đèn huỳnh quang sáng trắng, máy chiếu đã sẵn sàng. Tim anh vẫn đập nhanh, nhưng không còn là sự sợ hãi đến tê liệt nữa, đó là sự hồi hộp của người nghệ sĩ sắp bước ra sân khấu.

Anh hít một hơi thật sâu, rồi bắt đầu nói.

Giọng anh ban đầu còn hơi run. Nhưng càng nói, anh càng trở nên tự tin hơn. Anh không chỉ đọc slide, anh đang kể một câu chuyện - câu chuyện về một vấn đề mà nhiều nhóm đang gặp phải, về giải pháp mà anh đã tìm ra, và về kết quả cụ thể mà nó mang lại.

"Trong quá trình phát triển dự án Ares, chúng tôi đã gặp phải một thách thức: làm thế nào để các module độc lập có thể giao tiếp hiệu quả mà không tạo ra sự phụ thuộc chặt chẽ."

Anh chuyển slide. Một biểu đồ đơn giản hiện lên, minh họa vấn đề một cách trực quan.

"Giải pháp chúng tôi đề xuất là kiến trúc event-driven với message queue ở giữa. Nó giúp giảm coupling giữa các module xuống 60%, đồng thời tăng khả năng mở rộng và bảo trì."

Anh dùng những con số cụ thể, những biểu đồ so sánh trước và sau, những ví dụ thực tế từ chính dự án Ares. Giọng anh vững hơn. Ánh mắt anh không còn tránh né. Anh bắt đầu tương tác với khán giả, nhìn vào mắt họ khi nói, dừng lại để cho họ có thời gian hiểu.

Đây không chỉ là một bài trình bày kỹ thuật, đây là một câu chuyện về việc giải quyết vấn đề. Và mọi người trong phòng đều hiểu điều đó.

Khi anh kết thúc, cả phòng họp im lặng một lúc. Loại im lặng khi mọi người đang tiêu thụ thông tin.

Rồi vị giám đốc bộ phận sản phẩm mới lên tiếng. Ông là người đàn ông ngoài năm mươi, tóc bạc điểm xám, đeo kính gọng vàng.

"Rất ấn tượng, cậu An." Giọng ông trầm và có trọng lượng. "Một bài trình bày rất rõ ràng và có tầm nhìn. Tôi nghĩ chúng ta hoàn toàn có thể áp dụng kiến trúc này cho các dự án sắp tới. Đặc biệt là dự án mà chúng tôi đang chuẩn bị."

Những người khác cũng gật gù tán thưởng. Một trưởng nhóm đặt câu hỏi về chi tiết triển khai, một người khác hỏi về khả năng tương thích với các hệ thống cũ. Minh Khánh An trả lời từng câu một cách tự tin và rõ ràng, anh đã có sự chuẩn bị cho những câu hỏi này.

Chu Huy Hà ngồi ở cuối phòng, không nói gì. Nhưng Minh Khánh An có thể thấy một ý cười rất nhẹ trong ánh mắt của anh ta, một cái gật đầu gần như vô thức. Đó là sự công nhận im lặng nhưng có giá trị nhất.

Buổi trình bày đã thành công ngoài sức tưởng tượng.

Khi anh bước ra khỏi phòng họp, vài đồng nghiệp đã đến vỗ vai chúc mừng anh. Một người nói: "Hay lắm, Khánh An.

Không ngờ cậu nói trước đám đông giỏi như vậy, tôi còn tưởng cậu là kiểu Lowkey nhút nhát." Một người khác nói: "Lần sau có vấn đề gì, tôi sẽ hỏi ý kiến cậu."

Anh cảm thấy một cảm giác lâng lâng khó tả. Đó là cảm giác được công nhận, không chỉ bởi một người, mà bởi cả một tập thể. Đó là cảm giác của người đã vượt qua được nỗi sợ hãi lớn nhất của mình.

Anh đi về phía bàn làm việc, bước chân nhẹ nhàng hơn. Ánh nắng chiều từ cửa sổ rọi vào văn phòng Valebran, những tiếng gõ phím, tiếng nói chuyện, tiếng máy pha cà phê - tất cả đều trở nên dễ chịu hơn. Anh mở laptop, nhìn vào màn hình, và lần đầu tiên trong nhiều tháng, anh cảm thấy mình thực sự thuộc về nơi này.

-----

Minh Khánh An trở về nhà trong tâm trạng phơi phới. Anh muốn chia sẻ niềm vui này với người đồng đội của mình ngay lập tức.

Anh mở cửa và thấy Mai An đang ngồi bên máy may. Xung quanh cô là những mảnh vải, những cuộn chỉ, những bản phác thảo. Ánh nắng chiếu qua cửa sổ, tạo nên những vệt sáng vàng rơi lên sàn gỗ. Cả khung cảnh trông như một bức tranh tĩnh vật.

Nghe tiếng anh, cô ngẩng lên. "Sao rồi?"

Anh không nói gì. Chỉ giơ ngón tay cái lên, một nụ cười rạng rỡ trên môi.

Cô cũng cười. "Biết ngay mà."

Cô đứng dậy, bước lại gần. "Em biết là anh làm được."

"Nhờ em." Anh nói. "Nhờ em và Vy. Nếu không có hai người, anh không thể nào đứng trước mười người khác như vậy được."

"Nhưng người đứng trước họ là anh." Mai An nói, giọng nhẹ nhàng nhưng chắc chắn. "Là anh đã vượt qua nỗi sợ của mình. Bọn em chỉ đứng bên cạnh thôi."

Tối hôm đó, họ không ăn mừng bằng bò bít tết hay rượu vang, họ chỉ nấu một bữa cơm nhà đơn giản. Họ làm việc một cách nhịp nhàng, không cần phải nói nhiều.

Họ ngồi ăn bên nhau ở bàn nhỏ gần cửa sổ. Bên ngoài, Hà Nội đã lên đèn, tiếng xe cộ vẫn ồn ào nhưng xa xa. Không khí thật bình yên và ấm áp.

"Tuần này thật là…" Minh Khánh An dừng lại, tìm từ nào đó phù hợp để nói rồi lại thôi. "Thật là tốt."

"Đúng vậy." Mai An gật đầu. Cô gắp một miếng thịt kho, nhai chậm rãi. "Em hoàn thành được mẫu đầu tiên, anh trình bày thành công. Chúng ta đều đang tiến bước."

Họ đã có một tuần đầy những "mùa gặt". Cô đã hoàn thành sản phẩm mẫu đầu tiên - một sự khẳng định cho tài năng và con đường của mình. Anh đã có một bài thuyết trình thành công - một sự công nhận cho năng lực và sự trưởng thành của mình.

Họ đã không còn là những kẻ thất bại đang cố gắng chữa lành cho nhau. Họ đã trở thành những người đồng hành, đang cùng nhau chinh phục những đỉnh cao mới trong cuộc sống của riêng mình. Căn hộ 1106 đã trở thành nơi để họ cất cánh.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...
Chapter 47: - Hai Chiến Thắng, Một Ngôi Nhà - Khánh An (Serial) | Chaporia