Khánh An (Serial)/Chapter 49: .5 - Đối Tượng Quan SátChapter 49: .5 - Đối Tượng Quan Sát
20px

Chủ Nhật.

Đối với Chu Huy Hà, Chủ Nhật không phải là ngày nghỉ. Nó chỉ đơn giản là ngày làm việc ở địa điểm khác, với bộ trang phục khác. Thay vì ở văn phòng, anh ngồi trong căn hộ penthouse tối giản của mình, trên tay không phải ly cà phê, mà là bản báo cáo phân tích thị trường dày cộp. Im lặng, trật tự, và hiệu quả. Đó là thế giới của anh. Mọi thứ đều được đo lường, mọi biến số đều được tính toán.

Sự trật tự đó bị phá vỡ bởi tiếng "ting" từ chiếc điện thoại đặt trên bàn. Tin nhắn từ nhóm chat "Tổ Đội Đa Sắc" mà Duyên My đã tự ý thêm anh vào từ vài tháng trước. Anh vẫn để đó, chủ yếu là để duy trì mối quan hệ xã hội cần thiết.

Duyên My: @All!!! Trời đẹp thế này mà ở nhà thì phí quá! Ai rảnh đi cà phê ở quán X trên Tây Hồ không? Quán mới mở view xịn lắm!

Hà nhíu mày, lại một kế hoạch ngẫu hứng của Duyên My. Anh định lờ đi và quay lại với những con số trong bản báo cáo. Thời gian là tài sản quý giá nhất, anh không muốn lãng phí nó vào những buổi cà phê vô bổ.

Nhưng rồi Duyên My lại nhắn riêng cho anh.

Duyên My: Em biết là anh đã đọc tin nhắn rồi đấy. Đi cùng đi, em rủ cả anh An hàng xóm làm cùng công ty anh nữa. Anh ấy có một cô bạn xinh và có gu lắm, giới thiệu cho anh làm quen!

Cái tên "An" và "cô bạn" khiến Huy Hà phải dừng lại.

Anh nghĩ về nhân viên của mình - Nguyễn Minh Khánh An - một case study kỳ lạ nhất mà anh từng gặp trong sự nghiệp quản lý. Từ một lập trình viên tầm trung, thiếu quyết đoán, hiệu suất không ổn định và có nguy cơ bị đào thải, cậu ta đã lột xác thành một trong những nhân viên hiệu quả và tự tin nhất trong dự án "Ares". Sự thay đổi đó diễn ra gần như chóng mặt. Và Hà, với bộ não của một nhà phân tích, biết rằng mọi sự thay đổi đột ngột đều phải có "biến số" tác động.

Anh đã nghe loáng thoáng từ các nguồn tin trong công ty, và cả từ Duyên My, rằng "biến số" đó là một cô gái bí ẩn đang ở cùng nhà với Khánh An.

Sự tò mò nghề nghiệp của Huy Hà trỗi dậy. Anh không tò mò về chuyện tình cảm của họ. Anh tò mò về "cơ chế". Điều gì ở cô gái đó đã "tối ưu hóa" được hiệu suất của nhân viên anh? Hiểu được điều đó, có thể anh sẽ có thêm một phương pháp quản lý nhân sự mới. Đây là cơ hội để thu thập dữ liệu trong môi trường không bị kiểm soát.

Chu Huy Hà: Được đấy. Gửi anh địa chỉ.

Anh đặt điện thoại xuống, gấp bản báo cáo lại. Công việc có thể chờ lúc khác, vì cuộc "khảo sát thực địa" này thú vị hơn nhiều.

-----

Quán cà phê Duyên My chọn nằm trên tầng thượng của một tòa nhà ven Hồ Tây. Không gian mở, trang trí theo phong cách Địa Trung Hải. Một nơi rất hợp "sống ảo", đúng gu của cô nàng. Huy Hà đánh giá nhanh: đối tượng khách hàng tốt, vị trí đắc địa, nhưng mô hình kinh doanh này có chi phí vận hành cao.

Anh đến sớm, chọn chiếc bàn ở góc. Nơi anh có thể quan sát toàn bộ không gian mà không bị chú ý quá nhiều. Anh gọi một ly espresso, lặng lẽ chờ đợi các "đối tượng quan sát" của mình.

Duyên My và nhóm bạn của cô đến trước, ồn ào và rực rỡ như mọi khi. Rồi, hai người mà anh đang chờ đợi cũng xuất hiện.

Hà bắt đầu quá trình phân tích.

Đối tượng 1: Minh Khánh An. Vẫn là trang phục đơn giản, nhưng đã có gu hơn, không còn là những chiếc áo phông xám xịt. Thần thái đã hoàn toàn khác, dáng đi thẳng, tự tin, ánh mắt không còn vẻ lảng tránh. Khi Duyên My gọi, cậu ta mỉm cười một cách tự nhiên, không có sự gượng ép. Rõ ràng, "hệ điều hành" của cậu ta đã được nâng cấp lên phiên bản hoàn toàn mới - ổn định và hiệu quả hơn rất nhiều.

Và rồi, anh nhìn sang người đi bên cạnh.

Đối tượng 2: Mai An.

Và đây là lúc bộ não phân tích của Chu Huy Hà lần đầu tiên bị "treo" trong giây lát.

Giống nhau. Giống nhau một cách kinh ngạc.

Anh đã được nghe kể, nhưng tận mắt chứng kiến vẫn là trải nghiệm khác hẳn. Không chỉ là những đường nét trên gương mặt, mà là cả cấu trúc xương, đôi mắt, sống mũi. Nếu không phải vì mái tóc dài và những đường nét mềm mại hơn của một người phụ nữ, anh đã nghĩ rằng mình đang nhìn thấy hai Minh Khánh An.

Cô mặc chiếc váy suông màu trắng, đơn giản nhưng anh có thể nhận ra chất liệu vải rất tốt và đường cắt may tinh tế. Phong thái cô điềm tĩnh, thanh lịch, có sự tách biệt nhẹ nhàng với đám đông ồn ào xung quanh. Và trong đôi mắt cô, Hà lại thấy một nỗi buồn sâu sắc, một sự hoài niệm mà một cô gái ở trẻ tuổi không nên có.

Anh bắt đầu đặt ra các giả thuyết trong đầu.

Giả thuyết 1: Anh/chị em sinh đôi.

- Khả năng: Thấp.

Nếu là song sinh, không có lý do gì để Khánh An phải che giấu hay tỏ ra lúng túng khi được hỏi đến ở công ty.

Giả thuyết 2: Tình nhân bí mật có ngoại hình giống nhau.

- Khả năng: Rất thấp. Xác suất để tìm được một người giống hệt mình như vậy gần như bằng không.

Hà cảm thấy vấn đề này phức tạp hơn anh nghĩ. Có lẽ anh cần thêm dữ liệu.

-----

Sau khi mọi người đã yên vị, Hà quyết định tương tác trực tiếp. Anh bước tới bàn của họ, một nụ cười xã giao hoàn hảo.

"Chào mọi người."

"A, anh Hà!" Duyên My reo lên. "Ngồi đây, ngồi đây với bọn em!"

Cô giới thiệu hai Khánh An với cả nhóm. "Đây là anh An hàng xóm của em, và chị Mai An, bạn của anh ấy. Anh An làm ở công ty anh Hà đó!"

Hà gật đầu chào họ một cách chuyên nghiệp. "Chúng ta lại gặp nhau rồi."

Sau vài câu chuyện phiếm, anh tìm được cơ hội để nói chuyện riêng với Mai An. Khi những người khác đang bận rộn chụp ảnh "sống ảo".

"Chào em, anh là Huy Hà." Anh nói. "Anh có nghe My kể em là một nhà thiết kế rất tài năng, đang thực hiện một dự án riêng."

"Dạ, cũng chỉ là một dự án nhỏ thôi ạ." Mai An đáp, có chút dè dặt.

Hà không đi vào những câu hỏi xã giao vô nghĩa. Anh đi thẳng vào vấn đề.

"Anh có tình cờ xem qua vài bản phác thảo của em mà My cho xem. Anh rất ấn tượng. Triết lý đằng sau việc kết hợp hai chất liệu có vẻ hoàn toàn đối lập nhau như vải gai và lụa là gì vậy?"

Câu hỏi của anh không phải là lời khen sáo rỗng. Nó là câu hỏi chuyên môn, cho thấy sự tò mò thực sự về tư duy sáng tạo của cô.

Và khi được hỏi về đúng đam mê của mình, Mai An dường như trở thành con người khác. Sự rụt rè biến mất, thay vào đó là sự tự tin và ngọn lửa lấp lánh trong mắt. Cô bắt đầu nói về "Parallel Lives", về sự giao thoa giữa lý trí và cảm xúc, giữa sự mạnh mẽ và sự mềm mại.

Hà lắng nghe một cách chăm chú. Anh không chỉ nghe nội dung, anh phân tích cả cách cô dùng từ, cách cô lập luận, cách cô biểu đạt ý tưởng. Anh nhận ra, đây không phải là cô gái tầm thường, đây là bộ óc có cấu trúc, có tầm nhìn, và tâm hồn nghệ sĩ thực thụ. Anh đã hiểu tại sao cô lại có sức ảnh hưởng lớn đến Minh Khánh An như vậy.

Đến cuối buổi, Duyên My nói: "Chị An! Lần trước chị vẫn chưa cho em xin số điện thoại. Zalo của chị là gì để em thêm chị vào nhóm luôn?"

"À." Mai An mỉm cười, một nụ cười rất tự nhiên. “Điện thoại của chị bị hỏng cả hơn tháng nay rồi, vẫn chưa sửa được."

Huy Hà nghe thấy lời giải thích đó. Và trong đầu anh, một biến số mới vừa được thêm vào phương trình. Một nhà thiết kế trẻ, hiện đại, lại không có chiếc điện thoại hoạt động tốt suốt thời gian dài như vậy? Rất kỳ lạ. Sự bí ẩn của cô càng thêm dày đặc.

-----

Buổi cà phê kết thúc. Mọi người vui vẻ chào tạm biệt nhau.

Trên đường lái xe về, tâm trí Huy Hà vẫn không ngừng phân tích những "dữ liệu" mà anh vừa thu thập được.

Anh xâu chuỗi lại tất cả những gì đã quan sát: sự giống nhau đến vô lý, sự thay đổi thần kỳ của Minh Khánh An, sự thông minh và sâu sắc của Mai An, mối liên kết không thể gọi tên giữa họ, và cả những chi tiết nhỏ đầy đáng ngờ.

Anh gạt bỏ các giả thuyết cũ, chúng không thể giải thích được tất cả các biến số. Anh cần một mô hình mới, một giả thuyết mới, dù nó có điên rồ đến đâu.

Bộ não logic của anh, bộ não đã quen với những hệ thống và những quy luật, cố gắng tìm lời giải thích hợp lý.

Hai cá thể, cùng một gương mặt, cùng một cái tên. Một người là hiện thân của logic, của sự phân tích, của thế giới công nghệ. Một người là hiện thân của cảm xúc, của nghệ thuật, của sự sáng tạo. Khi ở bên nhau, cả hai đều trở nên hoàn thiện hơn.

Anh dừng xe trước ngã tư đèn đỏ. Một ý nghĩ điên rồ nhưng lại vô cùng logic bất chợt lóe lên trong đầu anh.

"Họ không giống người yêu, cũng không giống anh em." Anh lẩm bẩm một mình. "Họ giống như… một người được tách làm hai. Một bộ não, hai cơ thể. Một người là lý trí, một người là tâm hồn. Thật điên rồ."

Anh lắc đầu, cố gạt đi cái ý nghĩ hoang đường đó.

"Nhưng…" Một giọng nói khác trong đầu anh lại vang lên. "…nếu nghĩ theo cách này, nó lại giải thích được tất cả."

Đèn xanh bật. Anh nhấn ga, cho xe lao về phía trước. Trong đầu anh, câu đố về hai con người tên Khánh An chỉ vừa mới trở nên hấp dẫn và phức tạp hơn bao giờ hết. Và lần đầu tiên, anh nhìn nhận nhân viên của mình không chỉ bằng con mắt của một người sếp, mà còn bằng sự tò mò và một chút nể trọng thực sự.

"Cậu đúng là kẻ phiền phức mà."

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...